Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 365: Thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn



Bên ngoài, Thạch Cảnh Minh có thể cảm nhận rõ ràng Thiên Vận Bàn đang bóc tách khỏi Cực Lạc Thiên, không khỏi muốn nứt hốc mắt.

Có thể làm được điều này, chỉ có duy nhất Hứa Hoài An, hoặc nói đúng hơn là thứ đang nằm bên trong cơ thể hắn!

Bản thân ngậm đắng nuốt cay cực khổ bấy lâu nay, lại phải làm đồ cưới cho kẻ khác thì cũng thôi đi, đằng này đến mạng cũng không giữ nổi!

Thạch Cảnh Minh mang trong lòng sự uất hận không cam, nhưng hắn giờ phút này chỉ còn lại một cái Nguyên Anh bé nhỏ, tự lo cho bản thân còn không xong, chứ nói gì đến chuyện bứt vây thoát khốn.

Còn ở phía bên kia, bốn tên hắc bào nhân cắn răng gánh chịu thế công của Thúy Âm chân nhân, rốt cuộc cũng hoàn tất việc ngưng tụ ra Tứ Tượng Đỉnh!

Khắp bốn mặt cự đỉnh khắc họa Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ, phát tán ra khí tức kinh khủng có thể trấn áp vạn vật.

Một kẻ trong đó gầm lên khàn giọng: "Cùng nhau động thủ!"

Nghe thấy thế, bao gồm cả tên Đoạn Nham kia, bốn kẻ còn lại cũng lập tức bức lùi đối thủ, chung tay thôi động Tứ Tượng Đỉnh.

Tám người rõ ràng không phải lần đầu liên thủ, vô cùng điêu luyện, mỗi kẻ đều phun ra một búng tinh huyết, vẩy lên chiếc cự đỉnh đang trôi nổi giữa không trung.

Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ được khắc họa trên đỉnh trong khoảnh khắc phảng phất như được rót vào sinh mệnh, bộc phát ra tứ sắc thần quang chói mắt tột độ!

Cự đỉnh bay vọt lên cao, tứ linh Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước, Huyền Vũ nối tiếp nhau từ bên trong lao ra, tỏa ra khí thế chẳng kém cạnh gì chân linh giáng thế!

Kẻ dẫn đầu dõng dạc hô lớn: "Tứ Tượng Toàn Oa!"

Tứ tượng thánh thú bắt đầu bay vòng quanh Cực Lạc Thiên với vận tốc khủng khiếp, kéo lê bốn dải ánh sáng sặc sỡ mà chí mạng Thanh, Bạch, Hồng, Hắc, tạo thành một lốc xoáy năng lượng khổng lồ.

Lực hút kinh người sản sinh từ tâm lốc xoáy ghim chặt Cực Lạc Thiên tại chỗ, mặc cho nó vùng vẫy ra sao cũng chẳng thể suy suyển lấy nửa phần!

Thúy Âm chân nhân có lòng muốn ngăn cản, nhưng mấy kẻ này chịu một vố đã khôn ra, lần này chiêu thức được thi triển tuyệt đối không có khả năng bị nhiễu loạn.

Cho dù nàng có hi sinh nốt hai cỗ thi khôi Đại Thừa kỳ còn lại, cũng khó mà khiến chiếc cự đỉnh này lệch khỏi quỹ đạo thêm lần nữa.

Thúy Âm chân nhân lúc này chỉ đành thở dài một tiếng, nàng đã câu đủ thời gian rồi!

Kẻ khác đều có thể thoát ra, nàng không tin tên nhóc kia lại không có cách thoát được.

Nếu tiểu tử kia thực sự bỏ mạng, vậy sự câu kéo thời gian của nàng cũng chỉ là đồ bỏ.

Thiên Vân Thánh Hoàng cùng vị Chu Cung Chủ kia dẫu trong lòng muôn vàn bất cam, nhưng đối diện với đòn liên thủ của tám vị Đại Thừa, cũng đành phải tránh đi mũi nhọn.

Thiên Vân Thánh Hoàng đưa mắt nhìn Cực Lạc Thiên, đôi mày vô thức chau lại.

Tên nhóc kia sẽ không vẫn kẹt bên trong đó chứ?

Nhưng chẳng có thời gian để suy đoán, hắc bào nhân lại hét lên: "Đỉnh Trấn Càn Khôn!"

Tứ Tượng Đỉnh bành trướng gấp nhiều lần, mang theo uy thế tựa Thái Sơn áp đỉnh, nhắm thẳng Cực Lạc Thiên đang bị phong tỏa cứng ngắc mà nện ầm xuống!

Thạch Cảnh Minh thấy chuyện đã vô phương vãn hồi, phát ra tràng cười điên dại tuyệt vọng.

"Đến đây! Lục Thanh Thành! Liêu Hư Nguyên! Đoạn Nham... Các ngươi rồi cũng chẳng có kết cục tốt đẹp đâu, ta đứng đợi các ngươi dưới hoàng tuyền!"

Mấy kẻ đó vẫn im lìm không hé nửa lời, đôi mắt lạnh lùng như băng, chỉ có chiếc Tứ Tượng Đỉnh vạch ra vô vàn thần quang, mang thế chẻ tre nện thẳng xuống!

Tứ Tượng Đỉnh còn chưa thực sự rơi xuống, sóng xung kích từ linh lực bàng bạc đã ập tới, đánh lõm cả mặt đất.

Lớp vỏ bọc đen kịt bất hoại của Cực Lạc Thiên giống như chiếc vỏ trứng mỏng manh, vỡ vụn từng mảng, toàn bộ sụt lún xuống.

Chỉ trong chớp mắt, sơn băng thạch liệt, những vết nứt lan ra như mạng nhện bao phủ toàn bộ hòn đảo.

Rất nhiều kẻ chưa kịp thoát thân ngay lập tức nổ tung, ngay cả những kẻ may mắn thoát được cũng bị lực hút kinh hồn từ thân đỉnh xé toạc ra từng mảnh.

Những tu sĩ sống sót sau hai vụ tự bạo trước đó bên ngoài hiện đang hồn phi phách tán, từng người một chạy bán sống bán chết, hận cha mẹ sinh ra sao thiếu mất hai cái chân.

Một vài đệ tử tông môn vừa mới lục tục chạy tới tiếp ứng, bắt gặp cảnh tượng kinh hoàng này, chẳng nói lời nào liền lập tức quay ngoắt bỏ chạy.

"Mẹ kiếp, thần tiên đánh nhau, phàm nhân gặp nạn a!"

Mắt thấy Cực Lạc Thiên sắp sửa bị hủy, Hạ Cửu U nôn nóng như lửa đốt, thất thanh thốt lên: "Lạc Trần!"

Triệu di cũng chẳng màng việc ngăn chặn Thạch Cảnh Minh nữa, một tay tóm lấy nàng lùi nhanh về phía sau.

"Nha đầu ngốc, mau đi!"

Đòn liên thủ thôi động Tứ Tượng Đỉnh của tám vị Đại Thừa, cộng thêm vụ nổ tự hủy của toàn bộ vô số thiên tài địa bảo chất chứa trong Cực Lạc Thiên, uy lực này không phải trò đùa đâu!

Hạ Cửu U bị bà kéo đi, nhưng ánh mắt vẫn ngoái lại nhìn chằm chằm Cực Lạc Thiên đang sụp đổ.

Chàng ngàn vạn lần đừng có chết đó!

Giờ phút này, tại mật thất sâu trong Cực Lạc Thiên, trời long đất lở, cự thạch rơi như mưa, vết nứt giăng kín mọi bề.

May mắn là kết cấu gian mật thất do Thạch Cảnh Minh khổ công tạo nên vô cùng vững chãi, mới có thể gắng gượng chống đỡ thêm được vài giây.

Vốn dĩ Thiên Vận Bàn vẫn cần thêm một chút thời gian nữa mới bứt ra được, nhưng lúc này bản thân Cực Lạc Thiên đang sụp đổ, sự trói buộc cũng theo đó suy giảm đáng kể.

Ngay tại khoảnh khắc mật thất đổ sập, Thiên Vận Bàn rốt cuộc cũng hoàn toàn rũ bỏ được tầng trói buộc!

Giây tiếp theo, Khúc Linh Âm khẽ quát: "Khải!"

Không gian bốn bề vặn vẹo, Thiên Vận Bàn mang theo đám người Lâm Lạc Trần, ngay trong khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, tiêu thất khỏi gian mật thất.

Ngay sau đó, Tứ Tượng Đỉnh ầm ầm va chạm với Cực Lạc Thiên.

"Oanh!"

Trong tích tắc, thiên địa thất sắc, Cực Lạc Thiên triệt để phát nổ, hòn đảo lơ lửng giống như mảnh lưu ly mỏng manh chia năm xẻ bảy.

Một quả cầu ánh sáng mang tính hủy diệt phình to cực độ, chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ Cực Lạc Thiên.

Giữa dòng năng lượng cuồng bạo xé nát vạn vật, Thạch Cảnh Minh không hề bỏ chạy, mà thản nhiên đón lấy cái chết của chính mình.

"Đời này vậy là đủ, Lục Thanh Thành, ta đợi các ngươi dưới suối vàng, ha ha ha ha!"

Khi sức mạnh cuồng bạo tràn tới, Nguyên Anh của hắn lập tức bị nuốt trọn, hoàn toàn hồn bay phách tán.

Một cột sáng đâm thẳng lên trời, năng lượng hung hãn chọc thủng cửu tiêu, hình thành nên một xoáy nước linh lực tàn phá trên bầu trời cao, hồi lâu vẫn chưa tiêu tán.

Phương viên mấy trăm dặm bị san thành bình địa, những ngọn núi xa xa rung chuyển, sông hồ chảy ngược!

Sóng xung kích từ vụ nổ tạo ra từng đợt sóng thần kinh thiên động địa, gào thét càn quét ra tám hướng bốn phương!

Những tu sĩ chạy chậm hơn một chút, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng chẳng kịp phát ra, đã bị năng lượng kinh hoàng xé thành vô vàn mảnh vụn.

Kẻ nào mạnh mẽ hơn chút thì bị sóng xung kích thổi bay lật nhào, linh quang hộ thể lập lòe sáng tối bất định, lộn nhào liên tục giữa không trung, thổ huyết liên phanh.

Triệu di dốc toàn lực bảo vệ Hạ Cửu U chạy trốn, khi quay đầu nhìn về phía tâm vụ nổ, cũng bị uy lực khủng khiếp này làm cho khiếp sợ.

Tên nhóc kia nếu như vẫn còn ở bên trong, thực sự có thể sống sót được sao?

Vân Sơ Tễ vốn dĩ đã nhìn ra tình hình không ổn mà tẩu thoát từ sớm, nhưng vẫn bị dư chấn đuổi kịp, huyết khí trong người sôi sục bốc lên, tức giận vừa chạy vừa hét.

"Thêm tiền! Chuyến này nhất định phải thêm tiền!"

Nàng nhìn Hạ Cửu U đang được Triệu di che chở, trong lòng cảm thấy vô cùng ủy khuất.

Các Thánh nữ khác đều có Hộ Đạo Giả, sao mình lại không có?

Vân Sơ Tễ từng huyễn hoặc bản thân rằng sư tôn Chu Thanh Hòa của mình cũng đang âm thầm bảo vệ mình, chẳng qua là chưa ra mặt mà thôi.

Nhưng hiện tại mình sắp bị nổ banh xác rồi, vẫn chẳng thấy bóng dáng sư tôn đâu, lập tức nguội lạnh cõi lòng!

Vân Sơ Tễ hạ quyết tâm, bản thân tuyệt đối, tuyệt đối phải cẩu thả hèn nhát một chút, không thể hung hăng càn quấy nữa!

Phía xa xa, những người như Lãnh Nguyệt Sương đã sớm rút lui cũng bị luồng sóng khí đẩy lảo đảo, đứng không vững.

Cố Khinh Hàn nhìn cột sáng chọc trời kia, cảm nhận được hơi thở hủy diệt tỏa ra từ nó, mồ hôi lạnh đã thấm ướt lưng áo.

Nếu lúc nãy chỉ đi chậm nửa bước, đệ tử bổn môn e rằng mười người chưa chắc giữ lại được một mạng.

Ánh mắt nàng phức tạp hướng về phía tàn tích Cực Lạc Thiên ban nãy, vùng trời trống rỗng nơi đó khiến tâm trí nàng hoảng hốt bàng hoàng.

Tên tiểu tử kia còn ở trong đó không?

Tâm ma khóc lóc ỉ ôi: "Chủ nhân chết rồi, ta cũng không sống nổi nữa... ô ô ô~"

Cố Khinh Hàn trầm mặc bất động, tâm ma thương tâm hỏi: "Ngươi một chút cảm giác khổ sở cũng không có sao?"

"Không có!"

Ngữ khí Cố Khinh Hàn bình thản đến lạ thường, nhưng tâm ma lại phẫn nộ lên án: "Người đều đã chết rồi, thừa nhận ngươi khổ sở một chút khó lắm sao?"

Mặc kệ Lâm Lạc Trần có sống hay chết, ả bây giờ chỉ muốn Cố Khinh Hàn nhận lấy sự thật này, tăng thêm phần chấp niệm cho tâm ma.

Cố Khinh Hàn im lặng một hồi lâu, trăm ngàn mối tư vị ngổn ngang trong lòng, cuối cùng biến thành một tiếng thở dài nhẹ nhõm.

"Người cũng đã mất rồi, nói những điều này thì có ý nghĩa gì, người chết như ngọn đèn tắt, mọi ân oán thị phi, thôi thì cứ để mặc cho nó theo gió bay đi!"

Tâm ma thầm vui mừng trong bụng, ít nhất thì nàng cũng không nói hận, ngược lại còn buông bỏ sao?

Có kịch hay để xem rồi!

Ả cười khẩy: "Cứ thế bay đi sao? Ngươi chắc chắn mình vẫn có thể khôi phục lại như xưa không?"

Cố Khinh Hàn nhất thời á khẩu, tâm ma hừ nhẹ: "Ngươi đã không còn trong sạch nữa rồi, một ngày là Hàn nô, thì cả đời này cũng đều là Hàn nô."

"Hơn nữa, người biết thân phận Hàn nô của ngươi cũng không hề ít đâu, người xa thì chưa kể, ngay trước mắt đã có một kẻ rồi đó!"

Cố Khinh Hàn dĩ nhiên biết ả đang nhắc đến ai, bởi vì Sở Hoài Ngọc đang đứng cách đó không xa.

Nàng cũng ngây ngốc nhìn vùng trời đó, ánh mắt rối bời phức tạp.

Cực Lạc Thiên đã bị hủy, bản thân cũng không còn là Hồ Diện nữa!

Thôi cũng tốt, cứ coi như một giấc mộng hoàng lương, dù sao những kẻ biết được thân phận của mình cũng chết gần hết rồi.

Không đúng!

Sở Hoài Ngọc sực nhớ đến Cố Khinh Hàn, vội vã quay đầu nhìn sang, phát hiện Cố Khinh Hàn đang nhìn chằm chằm mình.

Nàng hừ lạnh một tiếng, hàn quang lóe lên trong mắt.

Sự việc đến nước này, Sở Hoài Ngọc làm sao không biết nữ nhân này căn bản không phải là thi khôi, mà là do tự cam đọa lạc?

Hừ, đường đường là Tông chủ Ngọc Nữ Tông, đúng là không biết xấu hổ!

Ánh mắt hai người giao nhau, giữa không trung nhất thời tóe lên những tia lửa điện, ai cũng mang theo ý định diệt trừ đối phương cho bõ ghét.

Đúng lúc này, Diệp Du Thanh đứng bên cạnh bỗng lên tiếng phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng.

"Cố Tông chủ, Sở tiên tử, chúng ta mau đi thôi, vạn nhất mấy tên kia truy đuổi thì rắc rối to đấy!"

Lãnh Nguyệt Sương dẫu vẫn canh cánh trong lòng lo âu, nhưng rốt cuộc vẫn tin Lâm Lạc Trần sẽ bình an vô sự.

"Đúng vậy, sư tôn, chúng ta mau rời khỏi đây thôi!"

Cố Khinh Hàn gật đầu, tiếp tục dẫn đệ tử đi theo đám người Diệp Du Thanh rời xa nơi này.

Trên thực tế, lo lắng của họ cũng chẳng phải là không có cơ sở.

Sau khi phá hủy Cực Lạc Thiên, tám kẻ đó bắt đầu lùng sục khắp nơi tìm kiếm những người sống sót, thậm chí có kẻ còn trực tiếp đuổi theo những tu sĩ đang lẩn trốn.

Rõ ràng chúng đã giết đỏ con mắt, hạ quyết tâm tận diệt toàn bộ những người có mặt tại đây, bởi vì chúng đã nghe thấy tên của mình bị xướng lên.

Một trong những kẻ đó lao thẳng đến chỗ Ngọc Nữ Tông, dù sao các nàng cũng là những người rời đi sớm nhất, số lượng lại đông đảo nhất.

Đám người Cố Khinh Hàn quân số đông đúc, di chuyển không thể nào nhanh được, chẳng mấy chốc đã bị kẻ nọ đuổi kịp, dọa cho tất cả rợn tóc gáy.

Nhưng từ trong bóng tối, một đạo ngân hoàn vút ra, trực tiếp đánh bật gã trở lại.

Trong lúc kẻ kia đang vừa kinh hãi vừa chần chừ, thì những người khác cũng đã kịp thời chạy tới chi viện.

"Tặc tử, bớt làm càn đi!"

Người nọ do dự một lát, cuối cùng vì e ngại vị Triệu di đang ẩn nấp trong bóng tối, đành ngậm ngùi quay đầu bỏ đi.

Cố Khinh Hàn trút một tiếng thở phào nhẹ nhõm, rồi bỗng nhận ra thân phận của người vừa xuất thủ.

Tại sao ma nữ này lại ra tay cứu giúp các nàng? Nàng ta hình như là người cùng phe với tên tiểu tử kia!

Tiểu tử đó, chẳng lẽ chưa chết?

Lúc này, ở nơi xa xăm, nhóm nhân sĩ chính đạo rốt cuộc cũng đã lục tục kéo tới, dẫn đầu không ai khác lại chính là Thiên Vân Sâm.

Sau lưng hắn là bọn Đạo Vô Nhai và Sở Cuồng, ai nấy đều thẫn thờ nhìn những tu sĩ đang tháo chạy và cả cột sáng xuyên thấu chân trời kia.

Thật ra bọn họ đã sớm nhận thấy động tĩnh ở hướng này, nhưng lại bị vị Động Hư trưởng lão của hoàng thất cố tình viện cớ cản trở, trì hoãn tốc độ.

Lão trưởng lão này vốn chẳng dính dáng gì tới Vãng Sinh Điện, nhưng đám tiểu bối này đều là những bảo bối trân quý của các đại môn phái, lão làm sao dám để chúng gặp nguy hiểm.

Bây giờ mọi việc coi như đã trần ai lạc định, lão mới dám thả bọn họ qua đây.

Cùng lúc đó, các tông môn khác dường như cũng vừa mới bắt kịp tình hình, nối gót chạy tới xem xét.

Dẫu sao cột sáng chói lòa này cũng quá đỗi kinh thiên động địa, bọn họ nếu tiếp tục đứng trên núi cao xem hổ đấu thì thật khó mà ăn nói.

Suy cho cùng, dưới dư chấn của mức độ công kích nhường này, Thạch Cảnh Minh muốn sống sót cũng không còn đường nào, nên bọn họ mới vội vã ùa ra chi viện.

"Cố Tông chủ, chuyện này rốt cuộc là sao?"

"Đúng vậy, những người khác đâu hết rồi?"

...

Cố Khinh Hàn vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh, nhìn đám người rõ ràng biết thừa mọi chuyện còn bày đặt hỏi han, không khỏi cảm thấy cạn lời.

Có điều, đám người này đã chủ động tìm đến chỗ bọn họ, như vậy thì Ngọc Nữ Tông ít nhất đã được an toàn.

Tuyệt đối không cần phải thấp thỏm lo âu rằng chúng sẽ mang mặt nạ, hóa thân thành ma đầu tới truy sát các nàng nữa.

"Chỗ đó là nơi đóng quân của Vãng Sinh Điện..."

Nàng kiệm lời tóm tắt qua một lượt, nhưng không hề đề cập đến chuyện các nàng không tin tưởng bọn họ, chỉ nói là tình cờ đi ngang qua Cực Lạc Thiên.

Sau đó, Cực Lạc Thiên bị kẻ thù thần bí đánh phá, dẫn đến cuộc giao phong giữa hàng loạt cường giả Đại Thừa, các nàng thấy tình thế không ổn liền rút đi trước.

Nghe vậy, tu sĩ của các tông môn nhanh chóng chạy ùa tới nơi đó để làm rõ cục diện trước mắt.

Trong bóng tối, Triệu di không khỏi phì cười nói: "Tiểu nha đầu, không phải lúc nãy con còn ghen bóng ghen gió dữ lắm sao?"

Hạ Cửu U nâng con hồ điệp trong tay, nhàn nhạt nói: "Hừ, dù có muốn giết cũng chỉ có ta mới được quyền giết! Đi thôi!"

Nàng tức tốc đi theo con hồ điệp, tiếp tục bay về một phương hướng khác, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ.

Mặt khác, đám người Cố Khinh Hàn một lần nữa quay trở lại hiện trường, bấy giờ mới kinh hoàng nhận ra nơi này chỉ còn trơ trọi một cái hố sâu khổng lồ bốc khói đen nghi ngút.

Hàng trăm dặm không gian triệt để bị san bằng, lẫn lộn trong đất đá chỉ là chút tàn dư vụn vặt của Cực Lạc Thiên cùng vài mảnh pháp bảo vỡ nát của các tu sĩ.

Vài tên hắc y nhân kia đã biệt tích tăm hơi, chỉ còn Thiên Vân Thánh Hoàng cùng Chu Cung chủ miễn cưỡng bảo vệ được một số tu sĩ sống sót.

Đây không phải là vì bọn họ nhân từ tốt bụng gì cho cam, đơn thuần là vì không dám để mặc cho họ bỏ mạng mà thôi.

Bằng không, nếu ngay cả nhân chứng cũng chẳng còn, ai đứng ra chứng minh ngươi chưa từng đặt chân vào Cực Lạc Thiên, và bằng chứng phạm tội cũng không nằm trong tay ngươi?

Sự xuất hiện của tám vị Đại Thừa này, đã gián tiếp phô bày cho bọn họ thấy thế lực khủng bố phía sau Vãng Sinh Điện, khiến không kẻ nào còn dám lơ là khinh địch.

Nhóm người Diệp Du Thanh cũng đã mang theo những người còn lại quay lại, hốt hoảng sục sạo khắp nơi tìm kiếm bóng dáng Lâm Lạc Trần.

Nhưng trong vùng hoang tàn này đừng nói là người sống, ngay cả tàn chi đoạn thể của hắn cũng chẳng thể bới ra được một mảnh.

Bởi vì ngay cả thi thể của những kẻ trốn chạy chậm chân cũng đã hóa thành tro bụi từ lâu!

Bọn Sở Cuồng lúc nãy còn đầy bụng oán khí, tiếc nuối vì bỏ lỡ cơ hội tham gia đại chiến.

Nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng trước mắt, tất cả đều hoảng sợ đến mức trắng bệch mặt mày.

Bọn họ nếu như đến sớm một bước, chỉ sợ lúc này đã hóa thành một phần sương máu trong không khí nơi đây rồi!