Sáu bóng đen khoác hắc bào tựa như Diêm La đòi mạng, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa của đại trận ngang nhiên đánh tới!
Thanh trường thương treo lơ lửng trên không trung rung lên bần bật, mũi thương chỉ đến đâu, hư không nơi đó vỡ nát đến từng tấc, chĩa thẳng vào Cực Lạc Thiên đang lung lay sắp đổ.
Giờ phút này, Thạch Cảnh Minh cuối cùng cũng hiểu rõ ý đồ thực sự của đám người kia, trong lòng lập tức vừa kinh vừa nộ.
Bọn chúng căn bản không phải đến đây để thu lấy bằng chứng, mà rõ ràng là muốn đem hắn và cả Cực Lạc Thiên triệt để xóa sổ khỏi thế gian này!
Một khi Cực Lạc Thiên bị đánh nát, thân là Huyết Luyện Khí Linh, hắn chắc chắn sẽ hồn bay phách tán.
"Lục Thanh Thành! Liêu Hư Nguyên! Các ngươi không được chết tử tế!"
Hắn tựa như kẻ điên cuồng gầm thét: "Nếu ta không chết, nhất định sẽ khiến các ngươi thân bại danh liệt, tru diệt toàn môn!"
Thạch Cảnh Minh phát điên lao lên xông xáo, muốn trốn về Cực Lạc Thiên để khởi động Thiên Vận Bàn chạy thoát.
Nhưng Triệu di không dám để hắn quay về, vẫn liều chết phong tỏa, tuyệt đối không cho hắn cơ hội rời đi.
Bà cũng có chút luống cuống, không biết Lâm Lạc Trần có còn ở bên trong Cực Lạc Thiên hay không.
Nếu tiểu tử kia chôn xác ở trong đó, nha đầu Cửu U kia chắc chắn sẽ phát điên mất!
Còn chưa đợi Triệu di kịp phản ứng, sáu kẻ kia đã áp sát, trực tiếp thôi động trận pháp.
"Lục Hợp Thương, hoành tảo lục hợp!"
Dứt lời, thanh trường thương khổng lồ phát ra một tiếng chấn minh ngân vang, khoảnh khắc đó bắn vọt ra khỏi đại trận.
Nó hóa thành một dải lưu quang xé rách thiên địa, dẫn động linh khí bàng bạc của đất trời, đâm thẳng vào trung tâm Cực Lạc Thiên!
Những người còn đang bị kẹt trong màn hào quang của Cực Lạc Thiên cảm nhận được cỗ sức mạnh hủy thiên diệt địa này, ai nấy đều da đầu tê rần.
Mọi người chỉ cảm thấy tai họa ngập đầu đang giáng xuống, tựa như kiến trên chảo nóng, điên cuồng oanh tạc vào lớp bình phong bảo vệ.
"Mau thả chúng ta ra ngoài!"
Lãnh Nguyệt Sương nghĩ đến việc Lâm Lạc Trần vẫn còn ở bên trong, không khỏi nóng như lửa đốt, bất chấp mọi giá thi triển thủ đoạn cường hãn nhất để oanh tạc bình phong.
Hạ Cửu U sát khí tận trời, dốc toàn lực giải phóng uy năng của Địa Kiếm, dùng cả cấm thuật đốt cháy tinh huyết để chém xuống một đòn toàn lực!
Tên khốn kiếp, không phải ngươi đã nói sẽ đến Huyết Sát Tông đưa ta đi sao?
Vậy thì ngươi mau ra đây đi chứ!
Cố Khinh Hàn lúc này đột nhiên cảm thấy trong lòng dâng lên một cỗ hoảng loạn khó tả, nhưng lại chẳng biết nguyên do vì sao.
Nàng cũng không biết mình đang lo lắng cho đệ tử Ngọc Nữ Tông, hay lo lắng cho cái gọi là độc huyết trong cơ thể, hay có lẽ là chẳng vì điều gì cả...
Nhưng đợi đến khi nàng bừng tỉnh, đã cắn nát đầu lưỡi, phun tinh huyết lên Thủy Hàn Kiếm, thi triển bí pháp đốt mệnh chém ra một kiếm kinh thiên!
"Mở!"
Tâm ma lúc này cũng chẳng còn tâm trạng trêu đùa nàng, vội vàng gào lên:
"Mau cứu người, mau cứu người a!"
Lâm Lạc Trần mà mất mạng, khoảng cách đến cái chết của ả cũng chẳng còn bao xa!
Nhưng màn bình phong của Cực Lạc Thiên dù lung lay sắp vỡ, nhưng nhất quyết không chịu nứt ra, khiến tất cả mọi người gấp đến độ xoay mòng mòng.
Những kẻ bên trong Cực Lạc Thiên cố gắng điều khiển nó bay lên để chạy trốn, nhưng lại bị đại trận giam hãm, hoàn toàn không có chốn dung thân.
Giữa lằn ranh sinh tử, Thạch Cảnh Minh giống như con thú dữ bị dồn vào đường cùng, phát điên lao vào sự cản trở của Triệu di.
"Tiện nhân, cút ngay!"
"Ta xin ngươi, mau cút ngay ra!"
...
Triệu di tuy muốn xông lên ngăn cản sáu kẻ kia, nhưng lại không dám thả Thạch Cảnh Minh trở về Cực Lạc Thiên, nhất thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
"Thúy Âm! Ngươi còn đứng xem náo nhiệt sao? Bảo bối đồ tôn của ngươi sắp tiêu đời rồi kìa!"
Lời còn chưa dứt, một tiếng cười khẽ đã vang lên:
"Gấp cái gì?"
Chỉ thấy thân ảnh yểu điệu thướt tha của Thúy Âm chân nhân xuất hiện ở cách đó không xa, bên cạnh nàng là ba cỗ khôi lỗi đang tản ra khí tức khủng bố của Đại Thừa kỳ.
"Đi!"
Ngọc thủ của nàng khẽ vung lên, một cỗ khôi lỗi tựa như thiêu thân lao đầu vào lửa, rống giận đâm sầm về phía trường thương.
Tất cả mọi người đều ngây dại, đám người kia càng là cười lạnh liên tục.
Chỉ dựa vào một cỗ tử vật mà cũng muốn cản lại Lục Hợp Thương của bọn ta sao?
Thế nhưng khi thi khôi vừa tiến sát lại đột ngột lướt vọt lên cao, thoạt nhìn như muốn né tránh thế công của thanh trường thương.
Mọi người đều ngây người, chẳng lẽ cỗ thi khôi này còn có ý thức, cũng biết sợ chết sao?
Nhưng đúng lúc này, Thúy Âm chân nhân lại cười tươi như hoa, khẽ phun ra một chữ:
"Bạo!"
Đám người còn đang ngẩn ngơ, ngay sau đó một tiếng nổ đinh tai nhức óc ầm ầm vang lên.
Oanh!
Cỗ khôi lỗi Đại Thừa kỳ vô cùng trân quý kia, vậy mà lại bị nàng không chút do dự cho tự bạo ngay tại chỗ!
Phong bạo năng lượng kinh khủng chớp mắt quét ngang, cưỡng ép làm nhiễu quỹ đạo bay của thanh trường thương!
Kim sắc trường thương bị vụ nổ ép cho chệch hướng xuống dưới, mà Cực Lạc Thiên cũng bị dư chấn hất văng lên cao.
Thế nhưng trường thương vẫn cắm phập vào phần đáy bình phong của Cực Lạc Thiên!
Rắc rắc — !
Lớp bình phong ráng gồng gánh bấy lâu cuối cùng cũng không trụ nổi, ầm ầm vỡ vụn, hóa thành vô vàn mảnh vụn linh quang văng khắp trời.
Kim sắc trường thương tuy đã lệch khỏi vùng yếu hại, nhưng vẫn hung hăng đập vào nửa thân dưới của ngọn núi Cực Lạc Thiên.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ kết cấu phần thân dưới của Cực Lạc Thiên bị san bằng, hóa thành bột mịn!
Toàn bộ Cực Lạc Thiên chấn động dữ dội, lật nhào về phía sau, vô số đá vụn đổ rào rào, dường như giây tiếp theo sẽ triệt để phân giải.
Những viên ngọc thạch quanh Cực Lạc Thiên đồng loạt bừng sáng, gian nan giúp nó ổn định lại thân hình, nhưng đòn tấn công này đã khiến nó bốc hơi mất một phần ba thể tích!
Không ít tu sĩ đang bỏ chạy bị tàn dư của thương mang lướt qua, chớp mắt liền hóa thành tro bụi, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra.
Những kẻ bị vây khốn may mắn sống sót sau tai kiếp nhìn thấy bình phong biến mất, cuối cùng cũng bừng tỉnh, điên cuồng ùa ra ngoài.
Lãnh Nguyệt Sương cùng những người khác thấy bản thể Cực Lạc Thiên vẫn còn giữ được, vừa thở phào một hơi, lại không thấy bóng dáng Lâm Lạc Trần đâu, trái tim một lần nữa bị treo lên lơ lửng.
Tên này đâu rồi, sao vẫn chưa chịu ra ngoài?
Diệp Du Thanh ở trong đám người đang trốn chạy nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, kinh hỷ thốt lên:
"Trương công công!"
Trương công công lúc này đã cụt mất một cánh tay, bộ dáng vô cùng chật vật, thế nhưng vẫn vui mừng hớn hở bay đến.
"Điện hạ!"
Lão đã tốn một phen công phu mới cắt đuôi được hai cỗ khôi lỗi kia, quay lại đường cũ để thoát thân.
Lão đang ở tầng thứ hai tìm lối ra, đột nhiên trời đất rung chuyển, khi định thần lại đã thấy khắp nơi loạn thành một bầy.
Ngay trước mắt lão vừa hay xuất hiện một vết nứt khổng lồ, lão lập tức vận chuyển Súc Cốt Công, mạo hiểm luồn lách chui ra ngoài.
Diệp Du Thanh vội vàng hỏi: "Lâm công tử đâu?"
Trương công công kinh ngạc đáp: "Lâm công tử chưa ra sao? Hắn còn đi nhanh hơn cả lão nô mà!"
Sắc mặt Diệp Du Thanh tức khắc trắng bệch, ánh mắt ghim chặt về phía Cực Lạc Thiên.
Cố Khinh Hàn cũng vội vàng thu nạp đệ tử Ngọc Nữ Tông vừa thoát ra, ánh mắt lại dán chặt vào Cực Lạc Thiên.
Nàng cũng không biết mình đang tìm kiếm thứ gì, rõ ràng toàn bộ đệ tử Ngọc Nữ Tông đều đã sống sót thoát ra ngoài rồi.
Tâm ma cười khẩy: "Cố Khinh Hàn, thừa nhận ngươi đang lo lắng cho hắn khó đến thế sao?"
Cố Khinh Hàn nhàn nhạt đáp: "Ta chỉ sợ hắn chết rồi, Nguyệt Sương và kịch độc trong cơ thể ta không ai giải được mà thôi."
Tâm ma hắc hắc cười ranh mãnh: "Phải rồi, tình độc vô phương cứu chữa, chỉ có để hắn hôn hít ôm ấp cưng nựng mới giải được."
"Không đúng, ngươi thì khác, chủ nhân chỉ cần liếc mắt một cái, Hàn nô ngươi đã có thể hồng thủy phiếm lạm rồi..."
Sắc mặt Cố Khinh Hàn lập tức tối sầm, nghiến răng nghiến lợi rít lên: "Đồ không biết liêm sỉ..."
Tâm ma liên tục vâng dạ: "Đúng là rất không biết liêm sỉ, ngươi cũng thật là có tự tri chi minh đó!"
Cố Khinh Hàn tức đến nỗi chẳng thèm bận tâm đến ả nữa, ánh mắt vẫn tiếp tục rà soát giữa chiến trường.
Hạ Cửu U lại càng hành động trực tiếp hơn, cắn phá ngón tay thi pháp, ngưng tụ ra một con Truy Hương Điệp.
"Đi!"
Nàng không mảy may do dự, bay theo Truy Hương Điệp xông thẳng vào tàn tích của Cực Lạc Thiên, hạ quyết tâm nhất định phải túm cổ Lâm Lạc Trần ra ngoài.
"Cửu U!"
Triệu di giật mình hoảng hốt, nhưng lại phân thân thiếu thuật, bận rộn ngăn chặn Thạch Cảnh Minh.
Mà sáu tên hắc bào nhân thấy một đòn chưa thành công tuyệt đối, lại tiếp tục tương liên khí tức, ngưng tụ sát chiêu mới.
"Các ngươi coi bà đây là không khí sao?"
Thúy Âm chân nhân tay nắm Thi Kiếm, dẫn theo hai cỗ thi khôi còn lại sát nhập chiến trường.
Đối phương không dám chậm trễ, liếc nhìn nhau một cái, lập tức phân ra hai người nghênh chiến.
Thúy Âm chân nhân vung vẩy Thi Kiếm, từng luồng thi khí xám xịt bay múa lượn lờ, làm người ta có cảm giác như đang đứng giữa biển máu núi xác.
Hai tên kia không dám hiển lộ tuyệt học của bản thân, đối mặt với Thúy Âm chân nhân đang dẫn theo hai cỗ thi khôi, nhất thời bị rơi vào thế hạ phong.
Nhưng bốn tên còn lại lập tức tổ hợp vị trí, bắt đầu liên kết khí tức, một lần nữa dựng lên một tòa trận pháp khổng lồ.
"Tứ Tượng Đỉnh!"
Linh khí giữa không trung cuộn trào quy tụ lại, rất nhanh đã ngưng tụ ra hình dáng sơ khai của một chiếc cự đỉnh.
Thúy Âm chân nhân thấy thế, lập tức triển khai lĩnh vực của bản thân, thi khí lập tức cuồn cuộn ngất trời, phảng phất như hoàng tuyền giáng lâm.
Nàng quát chói tai: "Khởi!"
Ở vùng rừng núi bên dưới, vô số thi thể tu sĩ chưa bị hủy hoại hoàn toàn thình lình bay vút lên cao, nhào thẳng về phía sáu kẻ kia!
Oanh! Oanh! Oanh!
Đám hành thi này vừa tới gần liền trực tiếp dẫn bạo Kim Đan hoặc Nguyên Anh trong cơ thể, những vụ nổ dây chuyền càn quét khắp chiến trường.
Sáu kẻ đó ban đầu không thèm để mắt tới, dù sao chỉ là dăm ba cái Nguyên Anh tự bạo, thì có thể làm gì được bọn chúng?
Nhưng thân xác của đám hành thi này nổ tung lại hóa thành thi khí, hội tụ lại cùng nhau, thế mà ngưng tụ thành một dòng thi hà đục ngầu.
Thi khí nồng đậm khủng bố xối xả cọ rửa, không ngừng ăn mòn vòng hộ thể linh quang của mấy người kia, ngay cả chiếc cự đỉnh cũng bị áp chế lại.
Triệu di chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng thầm tắc lưỡi.
Nữ nhân Thúy Âm này ở trong những chiến trường cỡ lớn thế này, quả nhiên vẫn là cá gặp nước, lợi hại vô cùng a!
Ở một diễn biến khác, bên trong Cực Lạc Thiên.
Lúc hứng chịu chấn động do vụ va chạm, Lâm Lạc Trần đang cố gắng khởi động Thiên Vận Bàn.
Dưới cú va đập thình lình, toàn bộ hòn đảo lơ lửng chấn động dữ dội, tất cả mọi người đều bị hất văng đi!
Bốn phía xung quanh trời đất quay cuồng!
Lâm Lạc Trần theo phản xạ ôm chặt Mộ Dung Thu Chỉ, Khúc Linh Âm cũng đâm sầm vào ngực hắn, ba người lăn lộn thành một cục.
Mơ hồ trong lúc hỗn loạn, hắn còn nghe thấy tiếng "chéo" thê thảm của Thử Thử, dường như đã bị kẹp thành chuột ép.
Cực Lạc Thiên quay lộn vòng vòng, đám người Lâm Lạc Trần căn bản không thể đứng vững, không ngừng loạng choạng nghiêng ngả.
May mà có hai đại mỹ nhân trong ngực làm vật cản giảm xóc, nếu không Lâm Lạc Trần sợ là đã phải nếm không ít đau khổ.
Tên Hứa Hoài An vốn đứng riêng rẽ bên ngoài cũng bị hất văng tới, bộ dạng như muốn tranh thủ cơ hội sàm sỡ, lập tức bị Lâm Lạc Trần một cước đá bay.
Cái thá gì mà cũng dám đòi đến đây chiếm tiện nghi?
Thật vất vả mới có thể giữ vững cơ thể, Lâm Lạc Trần phát hiện mình đang đè lên người Khúc Linh Âm, hai người mắt to trừng mắt nhỏ nhìn nhau.
Bầu không khí có chút ám muội, Khúc Linh Âm cạn lời trợn trắng mắt:
"Sao nào, đối với một cỗ thi khôi cũng nảy sinh tính dục à?"
Lâm Lạc Trần tức khắc ngượng ngùng vô cùng, còn Mộ Dung Thu Chỉ bị hất văng ra một bên thì trố mắt kinh ngạc.
Cỗ thi khôi này... là người sống sao?
Lâm Lạc Trần đỡ Mộ Dung Thu Chỉ đứng dậy, đồng thời truyền âm dặn dò Khúc Linh Âm trong thức hải.
"Ngươi mau khởi động Thiên Vận Bàn, ta xem tình hình bên ngoài thế nào đã!"
Hắn nhanh chóng thi triển Tố Nguyên, tìm được Lãnh Nguyệt Sương, cũng nhìn thấy tình trạng thê thảm bên ngoài, đầu óc lập tức ong ong.
Thế này là thế nào, mới đảo mắt một cái đã thành ra như vậy rồi sao?
Lãnh Nguyệt Sương vội vã kể lại tình hình bên ngoài, tốc độ nói cực nhanh, lo lắng như lửa đốt.
"Chàng sao rồi? Đã ra ngoài chưa?"
"Ta vẫn còn ở bên trong! Nàng đừng vội!"
Lâm Lạc Trần quan sát cục diện hỗn loạn bên ngoài cùng đám cường giả thần bí kia, lập tức ý thức được sự hung hiểm.
"Nguyệt Sương! Nghe lời ta, lập tức mang người Ngọc Nữ Tông rút lui! Đám người đó có thể định giết người diệt khẩu, ngàn vạn lần đừng ở lại!"
Lãnh Nguyệt Sương nhìn đám hắc bào nhân hung tợn như lang sói kia, nhớ lại cái tên vừa bị xướng lên, cũng nhận thức được đại sự không ổn.
"Còn chàng thì sao?"
"Mặc kệ ta! Ta tự có cách thoát thân, các nàng mau đi đi!" Ngữ khí Lâm Lạc Trần như đinh chém sắt.
Lãnh Nguyệt Sương do dự một giây, thấp thỏm hỏi: "Chàng thực sự không xảy ra chuyện gì chứ?"
Lâm Lạc Trần khẽ mỉm cười nói: "Yên tâm, ta tuyệt đối không sao, các nàng đi trước đi, ta thoát thân rồi sẽ tìm nàng!"
Lãnh Nguyệt Sương thừa hiểu giờ phút này không phải lúc để tình cảm lấn át lý trí, cắn răng nói: "Được! Ta đợi chàng!"
Nàng lập tức quay ngoắt sang nhìn Cố Khinh Hàn: "Sư tôn, chúng ta mau đi thôi! Đám người này có thể sẽ ra tay với chúng ta!"
Cố Khinh Hàn nghe vậy sững người, nhìn khung cảnh hỗn độn cùng đám cường địch xung quanh, bấy giờ mới bàng hoàng tỉnh ngộ, trong lòng đầy chua xót.
Hóa ra mình còn chẳng giữ được bình tĩnh bằng đồ đệ, thế mà hoàn toàn không nghĩ tới điểm này...
Xem ra mình thực sự hiểu lầm nàng rồi, nàng quả thực chưa hề động chân tình với tiểu tặc kia.
Bằng không trong tình huống này, nàng tuyệt đối không thể không chút chần chừ mà vứt bỏ tiểu tặc ấy lại.
Cố Khinh Hàn đưa mắt nhìn Cực Lạc Thiên thêm một lần nữa, cuối cùng cắn răng gật đầu: "Đi!"
Nàng nhanh chóng tập hợp đệ tử Ngọc Nữ Tông, toàn lực bay ra ngoài, hoàn toàn không muốn dính líu đến bất cứ chuyện gì phía sau.
Trên chiến trường cũng có kẻ chú ý tới việc Ngọc Nữ Tông rời đi, cũng có kẻ lẳng lặng lùi lại phía sau bỏ chạy, không muốn tiếp tục làm cục đá kê chân.
Đám hắc bào nhân muốn ra tay ngăn cản, nhưng bản thân phân thân thiếu thuật, chỉ biết phóng ra ánh nhìn lạnh lẽo thấu xương.
Mặt khác, Lâm Lạc Trần nhanh chóng chuyển đổi góc nhìn, tìm được Hạ Cửu U đang nôn nóng khôn nguôi.
Lúc này nàng đang dung hợp thành một thể với bảo kiếm, tựa như một đạo lưu quang lao vút thẳng vào Cực Lạc Thiên, trở nên vô cùng bắt mắt giữa dòng người bỏ chạy loạn lạc.
"Cửu U, nàng định làm gì vậy?"
Hạ Cửu U nghe thấy giọng hắn, trong lòng chấn động vui mừng, nhưng vẫn không thèm quay đầu mà tiếp tục đâm thẳng vào bên trong Cực Lạc Thiên.
"Ta vào tìm chàng!"
Lâm Lạc Trần vội cản: "Đừng, ta đi ngay đây, nàng đừng vào nữa."
Hạ Cửu U kiên quyết đáp: "Vậy ta đi đón chàng!"
Lâm Lạc Trần đành phải ăn ngay nói thật, thẳng thắn khai báo: "Ta muốn đoạt lấy một kiện bảo vật bên trong, thông qua nó na di rời đi."
"Nàng đừng vào nữa, ở ngoài canh chừng tên Vãng Sinh Điện Điện chủ kia, đừng để hắn có cơ hội lẻn vào!"
Hạ Cửu U lúc này mới chịu dừng lại, Địa Kiếm không ngừng lượn vòng quanh người. Nàng trầm mặc một lát rồi mới chậm rãi cất lời.
"Chàng tuyệt đối không được chết, bằng không ta sẽ không tha cho chàng đâu!"
Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười, đánh bạo trêu chọc: "Nếu không nàng định quật xác ta à?"
Hạ Cửu U hừ lạnh một tiếng: "Ta sẽ đưa toàn bộ nhân tình của chàng xuống bồi táng cùng chàng! Nói được làm được!"
Nàng dứt khoát quay người rời đi, khiến Lâm Lạc Trần lạnh toát sống lưng, hắn biết rõ nàng nhất định sẽ nói được làm được.
Hắn cũng chẳng dại dột gì mà hỏi trong đám nhân tình đó có tính cả nàng hay không, vì đó hoàn toàn là câu hỏi dư thừa.
Hỏng bét, kiểu này thực sự không dám chết rồi!
"Cửu U, nàng cẩn thận một chút, đám người này rất có thể chó cùng rứt giậu."
Hạ Cửu U liếc nhìn đám người kia, hờ hững nói: "Chàng yên tâm đi, bọn chúng muốn giết ta đâu có dễ thế."
Lâm Lạc Trần nhìn nàng rời đi, có chút cạn lời.
Nữ nhân này tuy trong xương tủy là tiểu nữ nhân, nhưng phong cách hành sự cũng bá đạo quá mức rồi.
Lâm Lạc Trần không chút chần chừ, tiếp tục tìm Vân Sơ Tễ, lại phát hiện nàng đang trốn xa tít tắp.
"Nàng trốn xa như vậy làm gì?"
Vân Sơ Tễ nhìn Hạ Cửu U quay ngoắt trở về, khóe miệng khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
"Nếu không thì sao, giống hệt cô ta sinh tử có nhau chắc?"
Lâm Lạc Trần cứng họng, nữ nhân này cũng bạc tình quá mức rồi.
Hắn cảm giác thần hồn có trận mệt mỏi, đành lắc đầu bất lực, tiếp tục Tố Nguyên tìm kiếm Diệp Du Thanh.
Lâm Lạc Trần bất ngờ phát hiện thấy Trương công công, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
"Diệp tiên tử, nàng mau chóng rời khỏi nơi này đi, chỗ này cực kỳ hung hiểm!"
"Lâm công tử, ngài không sao chứ?"
Diệp Du Thanh phát hiện hắn bình an vô sự, đương nhiên là mừng rỡ như điên.
Lâm Lạc Trần ừ một tiếng nói: "Ta không sao, các người mau chóng rời đi!"
Diệp Du Thanh biết rõ hành động của Lâm Lạc Trần ắt có thâm ý, dứt khoát để Trương công công hộ tống nàng đi.
Làm xong tất thảy, Lâm Lạc Trần mệt mỏi mở mắt, nhìn về phía Khúc Linh Âm đang bận rộn thao tác.
Hắn truyền âm vào thức hải dò hỏi: "Linh Âm, tình hình sao rồi?"
Khúc Linh Âm không quay đầu, không ngừng đánh ra pháp quyết kích hoạt trận pháp, ngữ khí mang vài phần bất lực.
"Chịu ảnh hưởng từ cú va chạm vừa rồi, Cực Lạc Thiên hư hỏng nghiêm trọng, năng lượng cung cấp cho Thiên Vận Bàn không đủ!"
"Dù vẫn có thể thôi động, nhưng năng lượng hao tổn và thời gian cần thiết sẽ kéo dài hơn rất nhiều!"
Lâm Lạc Trần không nhịn được đưa tay đập trán, ảo não thở dài một tiếng.
Hắn phát hiện Khúc Linh Âm chuyện nhỏ thì rất đáng tin, nhưng chuyện đại sự thì luôn thiếu mất một chút hỏa hầu.
Nhưng mà, chuyện này có tính là xui xẻo của Thu Chỉ bắt đầu phát tác hay không đây?