Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 354: Bả bính của các tông phái



Lâm Lạc Trần nghe mấy lời không đầu không đuôi của Khúc Linh Âm, bất giác kinh ngạc vô vàn.

"Ai tới cơ?"

Khúc Linh Âm sực tỉnh, có tật giật mình nói:

"Người từ tương lai..."

Lâm Lạc Trần nhạy bén nhận ra vẻ chột dạ của nàng, cau mày gạn hỏi:

"Cái viên bàn này rốt cuộc là thứ gì?"

Khúc Linh Âm giả ngây giả dại nói:

"Ta cũng không rõ nữa, ngoại trừ viên bàn, ngươi còn thấy gì khác không?"

Lúc này nàng đã thông tỏ nhiều chuyện. Rốt cục hiểu ra vì sao Cực Lạc Thiên lại sở hữu khả năng bước nhảy không gian.

Nàng đã bảo mà, chỉ dựa vào chút bản lĩnh của Vãng Sinh Điện, làm sao có thể mang theo toàn bộ Cực Lạc Thiên na di đi được?

Ra là như vậy!

Lâm Lạc Trần nhớ tới lời nhắc nhở của Xích Phong trong mộng cảnh, lắc đầu đáp:

"Không có, chỉ có mỗi cái viên bàn."

"Chỉ có mỗi một cái viên bàn?"

Khúc Linh Âm ra chiều khó hiểu, thì thào:

"Thiên Vận Bi? Bi?"

Lâm Lạc Trần nghe vậy cũng sa vào đăm chiêu. Thứ hắn nghĩ đến chính là ba vật phẩm kia.

Thiên Vận Bàn, Thiên Vận Bi, Thiên Vận Châu?

Nếu như đem ba thứ này xếp chồng lên nhau, Bàn ở dưới, Bi kẹp giữa, Châu ở trên đỉnh...

Vậy sẽ tạo thành cái đồ chơi gì?

Khúc Linh Âm nhìn bộ dạng suy tư của Lâm Lạc Trần, bất giác cũng chột dạ khôn nguôi.

Tên nhãi này trong chuyện nam nữ thì cứng ngắc như khúc gỗ, sao trong chuyện khác lại tinh khôn như khỉ vậy?

Lòng nàng bất giác rối như tơ vò, thực sự không nghĩ thông vì sao tinh bàn này lại xuất hiện ở đây.

Hết thảy những chuyện đang diễn ra lúc này, rốt cục là lịch sử vốn có, hay là bản thân nàng đã cải biến chiều hướng của dòng lịch sử rồi?

Lâm Lạc Trần không nghĩ nhiều, cười nói:

"Đừng suy nghĩ nhiều vậy làm gì, nghĩ cách chui vào tìm kiếm cho rõ ràng mới là chính sự."

"Linh Âm, chúng ta dung hợp thần hồn, cùng đi xem bên Thử Thử ra sao đi, đừng dọa tiểu gia hỏa đó chết khiếp."

Khúc Linh Âm khẽ ừ một tiếng, tâm tư thất thần mà buông lỏng tâm trí, cùng hắn thần hồn tương dung.

Nhưng lần này, mặc dù hai người thủy nhũ giao dung, nhưng đều nhận thấy đối phương có chút giữ kẽ, mang tới cảm giác bằng mặt không bằng lòng.

Khúc Linh Âm thở dài thườn thượt, biết Lâm Lạc Trần bắt đầu sinh nghi kỵ, không còn hoàn toàn tin tưởng nàng nữa.

Nhưng nàng cũng hết cách a!

Dựa vào ấn ký của Khúc Linh Âm trong Thiên Huyễn Thần Huyết, Lâm Lạc Trần phát giác mình hóa thành một đoàn máu tươi, xuôi dòng chảy xiết trong cơ thể Thử Thử.

Đó không phải Tố Nguyên. Hắn chỉ nhìn thấy những gì đoàn máu ấy đang đối diện, không cách nào quan sát tình huống xung quanh.

Lâm Lạc Trần tâm niệm vừa động, dự tính rời khỏi cơ thể Thử Thử.

Thử Thử đang lén la lén lút bỗng phát hiện huyết dịch toàn thân sôi trào, cả lớp lông mượt mà thoắt cái đỏ rực lên.

Nó lập tức trợn tròn cặp mắt, lông tóc dựng ngược, suýt chút nữa dọa cho bật khóc.

Truyền thuyết lúc tuổi già bất tường, toàn thân mọc lông đỏ lẽ nào lại ứng nghiệm lên thân nó rồi?

Lâm Lạc Trần vội vàng lên tiếng:

"Thử Thử đừng làm loạn! Là ta!"

Nghe âm thanh của Lâm Lạc Trần, Thử Thử lập tức chớp chớp đôi mắt to tròn, đáng thương hề hề đứng yên tại chỗ.

Ta nói rồi mà, Thử Thử Đại Đế ta phân minh sống ra đời thứ hai, làm sao có thể vãn niên bất tường chứ?

Chẳng mấy chốc, huyết dịch thẩm thấu ra ngưng tụ thành một huyết nhân bé tẹo ngay trước mặt nó, tướng mạo y đúc Lâm Lạc Trần.

Lâm Lạc Trần nhìn Thử Thử bỗng nhiên trở nên khổng lồ, dở khóc dở cười, dứt khoát lưu loát phi thân cưỡi lên người nó.

"Thử Thử, chúng ta đi!"

Nằm mơ Thử Thử cũng không nghĩ tới, cái thân hình nhỏ bé này của nó cũng có ngày trở thành tọa kỵ.

Nhưng nó vẫn ngoan ngoãn cõng Lâm Lạc Trần, ngửi lấy khí tức lưu lại của Vãng Sinh Điện Điện chủ đuổi theo.

Lâm Lạc Trần cưỡi trên lưng Thử Thử, bao nhiêu phần ngại ngùng lúng túng, may mà không ai nhìn thấy!

Lát sau, một người một chuột lén lén lút lút ngồi xổm ở góc tường, chực chờ Vãng Sinh Điện Điện chủ bước ra.

Nhưng lão già kia tựa hồ đang ở cữ bên trong, vững như Thái Sơn. Lâm Lạc Trần chờ đến hết kiên nhẫn.

Thôi bỏ đi, nhân lúc tâm tư của gã để hết ở bên này, mình vẫn nên tranh thủ làm chính sự thì hơn.

"Thử Thử, chúng ta đổi hướng, đi tìm quyển tông ghi chép bí mật các tông phái!"

Thử Thử gật đầu, xoay mình linh hoạt, lẩn đi nơi khác.

Chẳng mấy chốc, nó cắn mở một cái lổ nhỏ, cõng Lâm Lạc Trần chui tọt vào trong.

Vừa vào Lâm Lạc Trần đã bị cảnh tượng trước mắt hấp dẫn. Đủ loại thiên tài địa bảo chất thành núi, linh khí phả thẳng vào mặt!

Những thứ được Vãng Sinh Điện cất giấu ở đây đều không phải phàm phẩm, bất kỳ món nào tung ra ngoài cũng đủ dấy lên một hồi tinh phong huyết vũ.

Nếu là người ngoài sợ rằng đã sớm hoa cả mắt, nhưng Lâm Lạc Trần dẫu sao cũng từng thấy qua việc đời, còn tính là giữ được mình.

"Thử Thử, đừng nhúc nhích, tiếp tục đi vào sâu!"

Thử Thử ngoan ngoãn rón rén băng qua bảo khố, bốn phía kiếm tìm quyển tông mật đáng cất giấu.

Cả người lẫn chuột đều cực kỳ khắc chế. Không ai động vào bất cứ bảo vật nào ở đây, sợ đánh rắn động cỏ.

Thử Thử dẫu nhạy cảm với khí tức bảo bối, nhưng quyển tông với cơ mật đối với nó mà nói lại chẳng đáng một đồng.

Nó triệt để mất phương hướng, chỉ đành mù quáng lòng vòng thử vận may.

Lâm Lạc Trần nhắc nhở:

"Thử Thử, nhắm hướng nào có trận pháp dày đặc, nhưng lại không tỏa ra khí tức bảo vật mà tìm!"

Lần này chỉ hướng đã rõ. Chiếc mũi nhỏ của Thử Thử giật giật, hỏa tốc lao về một phương.

Nhưng dọc đường đi nếu không đâm đầu vào mật thất bế quan của Vãng Sinh Điện Điện chủ thì cũng là rơi tọt vào một sơn động chứa đầy sách vở.

Lâm Lạc Trần thầm mắng một tiếng, nhìn không ra lão quỷ này cũng là kẻ mọt sách a?

Càng đi sâu vào trong, dưới tác động ngăn cách của tầng tầng trận pháp, Lâm Lạc Trần cảm giác sự khống chế của mình đối với cỗ huyết phân thân này ngày càng trì trệ.

Nếu có thêm vài đạo trận pháp nữa, hoặc cự ly xa hơn chút, huyết phân thân này e rằng không nghe theo sai bảo nữa rồi.

Lâm Lạc Trần lắc đầu. Vẫn là thần thông Tố Nguyên cường đại nhất, có thể không nhìn hết thảy chướng ngại trận pháp.

Rốt cục, một người một chuột từ thấp lên cao, từng cái từng cái bài trừ, hao phí một đống công sức mới tìm tới một mật thất.

Nơi này vẫn không phải là hồ sơ thất gì cả, mà là một gian hội nghị thính khổng lồ.

Bên trong sảnh đặt một cái bàn tròn cực lớn cùng nhiều cái ghế đá đen. Trên mặt bàn bày những quả cầu tròn dị kỳ.

Thử Thử nhìn những quả cầu đó hai mắt sáng quắc, hiển nhiên đó là những bảo bối đặc biệt.

"Những thứ này là cái gì?"

Lâm Lạc Trần hoang mang hỏi.

"Đây là Chiếu Ảnh Bích vô cùng trân quý, cái Vãng Sinh Điện này kiếm đâu ra nhiều thế?"

Khúc Linh Âm cũng tỏ ý nghi hoặc.

Lâm Lạc Trần hiếu kỳ:

"Chiếu Ảnh Bích dùng để làm gì?"

Khúc Linh Âm giải thích:

"Nhìn đơn lẻ thì chẳng có tác dụng gì, nhưng nếu kết hợp dưới trận pháp đặc thù có thể thực hiện đầu ảnh đồng bộ."

"Nhìn cách bài trí này, người nắm giữ miếng Chiếu Ảnh Bích còn lại có thể thông qua kích hoạt vật ấy để đưa hình chiếu tới nơi đây."

Lâm Lạc Trần bừng tỉnh đại ngộ, cuối cùng cũng hiểu cao tầng của Vãng Sinh Điện hội họp kiểu gì rồi.

Ra là thông qua cái đồ chơi này để chiếu ảnh tương tụ, đàm đạo từ xa?

Có chút thú vị nha!

Hắn tâm niệm vừa động, tò mò hỏi:

"Linh Âm, cô có thể kích hoạt trận pháp này, mời bọn họ tới dự họp không?"

Khúc Linh Âm khó hiểu hỏi lại:

"Làm thì đơn giản thôi, nhưng ngươi muốn làm gì?"

Lâm Lạc Trần hắc hắc cười ranh mãnh:

"Đến lúc cần thiết, tại hạ có thể thay Điện chủ chủ trì hội nghị một chút mà!"

Khúc Linh Âm sực tỉnh, dở khóc dở cười nói:

"Ngươi quả đúng là một nhân tài!"

"Đa tạ khích lệ."

Lâm Lạc Trần cũng chỉ thuận miệng nói đùa, tịnh không thực sự hành động, mà sai Thử Thử tiếp tục lục soát chung quanh.

Một khi hội nghị thính đã đặt ở đây, hắn đoan chắc các mật quyển có liên quan tới các đại tông môn hẳn cũng được cất giấu gần đó.

Quả nhiên đoán không sai!

Thử Thử phát hiện sau lưng mỗi chiếc ghế đá đều có ám thất gài trong tường, bên trong lưu trữ lượng lớn quyển tông, ngọc giản, cùng với lưu ảnh cầu.

Những thứ này đều được tầng tầng lớp lớp cấm chế bảo hộ. Lâm Lạc Trần vung tay lên.

"Thử Thử, xông lên!"

Thử Thử chẳng nói tiếng nào, vọt lên cắn xé một đường nứt. Lâm Lạc Trần liền hóa thành một tia huyết lưu len qua khe hở chui vào.

Hắn kích hoạt một quả ngọc giản. Bên trong ghi chép quá trình chi tiết Thái Thường Tông hạ lệnh cho Vãng Sinh Điện diệt môn một thế gia.

Bao gồm nhân viên hành động, kết quả thi hành, chứng cứ để lại, lớn bé mọi việc đều được ghi chép cẩn thận.

Lâm Lạc Trần chú ý thấy người sống sót duy nhất của Quý gia này là một bé gái, đã bị đưa tới Thái Thường Tông, không khỏi trầm ngâm suy nghĩ.

Quý, Kỷ?

Lâm Lạc Trần không nghĩ thêm nữa, bảo Thử Thử tiếp tục gặm mở kết giới, lật xem vô số tư liệu.

Nơi đây phần nhiều chất chứa những hắc liêu của Thái Thường Tông. Đa số đều là những ghi chép ủy thác Vãng Sinh Điện động thủ nhằm khuếch trương lãnh địa, hoặc che đậy bê bối.

Lâm Lạc Trần đem những tin tức mấu chốt âm thầm khắc sâu vào trí não. Về phần những vật chứng thực tế được bảo tồn, tạm thời chưa lấy mang đi được.

Hắn lật giở tài liệu, phát hiện gã Điện chủ Vãng Sinh Điện này những năm tháng đầu hành sự cực kỳ cẩn trọng, nhưng về sau lại ngày một điên cuồng ngông cuồng.

Đại khái gã ngỡ nắm trong tay bao nhiêu bí mật là đủ để cao gối ngồi vững rồi sao?

Nhưng nước có thể nâng thuyền, cũng có thể lật thuyền a!

Quả nhiên, trời muốn cho kẻ nào diệt vong, ắt hẳn bắt kẻ đó phải điên cuồng trước!

Lâm Lạc Trần lật tiếp, phát hiện tư liệu nhiều như núi, bất cứ cái nào truyền ra ngoài cũng đủ sức gây rúng động đại địa.

Hắn thở dài một tiếng, đành cam chịu số phận chết trân học thuộc lòng mớ thông tin khổng lồ này.

Khúc Linh Âm thì tâm tư bay lơ lửng, cứ muốn chuồn sang bên kia xem Vãng Sinh Điện Điện chủ đã bước ra hay chưa.

Lâm Lạc Trần cũng có ý đó. Hơn nữa đọc đống tư liệu này, não hắn đã đau như búa bổ, bất đắc dĩ cười khổ một tiếng.

"Linh Âm, cô ở lại đây canh chừng, ta quay lại xem xét tình huống."

Khúc Linh Âm vâng một tiếng. Lâm Lạc Trần giải trừ thần hồn cộng minh, ý thức quay trở lại bản thể.

Lâm Lạc Trần nhận ra mình vẫn đang được trận pháp che chắn, còn Trương công công thì đã đi mất biệt, hẳn là ra ngoài hành động rồi.

Lâm Lạc Trần không nghĩ sâu thêm, trước tiên dùng Tố Nguyên ngó qua tình hình của Hứa Hoài An một cái.

Hắn phát giác Hứa Hoài An vẫn còn trong mật thất, vậy mà thực sự đã miễn cưỡng níu lại được một hơi tàn, thậm chí có dấu hiệu chuyển nguy thành an.

Cùng với việc Thiên Vận Châu bị Thiên Vận Bàn phía dưới kích hoạt một nửa, vận xui xẻo của Hứa Hoài An tựa hồ bị bức lui, thân thể dĩ nhiên bắt đầu hồi phục.

Chiếu theo đà này, một khi Hứa Hoài An khôi phục, dựa vào số khí vận kia, có chăng hắn sẽ nhân họa đắc phúc?

Chậc chậc chậc, khí vận của tiểu tử này thật không tầm thường, mệnh thật cứng a!

Lâm Lạc Trần dẫu tò mò về Thiên Vận Bàn, nhưng chẳng dám nhìn nhiều, chỉ quan sát động tĩnh của Hứa Hoài An cùng Vãng Sinh Điện Điện chủ.

Vãng Sinh Điện Điện chủ thì không ngừng đánh ra pháp quyết, đồ rằng kích hoạt Thiên Vận Bàn, bức bách Thiên Vận Châu hiện nguyên hình.

Thế nhưng Thiên Vận Châu đánh hơi được nguy hiểm, sống chết không ló đầu.

Lúc này cảm nhận được thần niệm của Lâm Lạc Trần, Điện chủ kích động vô ngần, tiếp tục một lần lại một lần thử nghiệm.

Gã một chút cũng không gấp gáp, dù sao gã có thừa thời gian!

Lâm Lạc Trần liệu định Điện chủ một sớm một chiều không thể xong việc, liền cấp tốc thu hồi thần thức.

Xem ra trừ phi trời sập, nếu không chỉ có cách chờ tới ba ngày sau, Ma Thủ tiến đến lần nữa, lão quỷ này mới chịu đi ra.

Lâm Lạc Trần thở dài thườn thượt, nếu đã vậy, mình đành phải chờ thôi!

Hắn lần nữa phát động Tố Nguyên, muốn biết Vân Sơ Tễ và Hạ Cửu U còn tiếp tục bám theo hay không.

Lâm Lạc Trần phát hiện Vân Sơ Tễ đang dõi theo phi thuyền từ xa, ánh mắt đăm chiêu nhìn tầng mây vắng lặng phía trước.

Chính vào khoảnh khắc này, nàng bỗng cảnh giác đưa mắt nhìn quanh quất, nghi hoặc lên tiếng:

"Kẻ nào?"

Lâm Lạc Trần cười khổ, linh giác của nữ nhân này vẫn nhạy bén như vậy!

Hắn xám xịt chạy trốn, nhưng Vân Sơ Tễ vẫn sa vào trầm mặc, lẩm bẩm:

"Lâm Lạc Trần?"

Cảm giác này y hệt lần bị rình coi dạo trước. Nàng tức tối siết chặt nắm đấm nhỏ xíu.

"Tên khốn, còn bảo lần trước là vô ý nhìn thấy? Đáng hận!"

Nói vậy, tiểu tử này há chẳng phải lúc nào cũng có thể trộm xem ta tắm rửa sao?

Vân Sơ Tễ lập tức dấy lên nghi thần nghi quỷ, đinh ninh trong lòng, một khi gặp lại phải hảo hảo thu thập hắn!

Lâm Lạc Trần đối với việc này hoàn toàn không biết gì cả, cũng chẳng dám đi tìm Hạ Cửu U.

Dù sao hắn ngay cả Vân Sơ Tễ cũng chẳng gạt được, bên cạnh Hạ Cửu U lại còn có vị Triệu di thâm tàng bất lộ kia.

Hầy, Tố Nguyên này tốt thì tốt thật, nhưng không qua mắt được kẻ có linh giác nhạy bén.

Hắn truyền âm vào thức hải gọi Khúc Linh Âm một tiếng, cùng nàng thần hồn dung hợp, tiếp tục đọc tài liệu.

Ba ngày kế tiếp, ngoại trừ đôi lúc ra ngoài ngó Mộ Dung Thu Chỉ, Lâm Lạc Trần dành trọn thời gian rúc ở phòng họp, chịu khổ ải khắc ghi tư liệu.

Ban đầu thấy mớ quyển tông kia, hắn còn khiếp sợ, nay thì đã triệt để tê rần cả người!

Hắn thậm chí tìm thấy quyển tông của Ngọc Nữ Tông bên trong, lại còn là của một vị trưởng lão Ngọc Nữ Tông nữa chứ!

Lâm Lạc Trần cười chua xót, khẽ lắc đầu.

Chính đạo này tính ra cũng chẳng tốt đẹp hơn ma đạo là bao, quả nhiên có người sẽ có giang hồ!

Ba ngày này, Lâm Lạc Trần dò la được một tin tức.

Thập Hiệu cùng Thập Nhất Hiệu bởi vì nuôi nấng linh thú lơ là, đã bị Ma Thủ đem ra trảm đầu!

Mặc dù chết liền hai mạng người, nhưng chuyện như cơm bữa, ngoài Lâm Lạc Trần ra tịnh không một ai quan tâm!

Lâm Lạc Trần đã sớm liệu trước, tự nhiên chẳng bận lòng, tiếp tục chúi mũi ghi nhớ dữ liệu.

Ba ngày sau, Vãng Sinh Điện Điện chủ xách theo Hứa Hoài An rời khỏi mật thất.

Lâm Lạc Trần nóng lòng cùng Thử Thử bám theo, định bụng lẻn vào thám thính hư thực!

Thử Thử thoắt cái đã đến ngoài mật thất, ra sức gặm cắn, nhưng rõ ràng có chút chật vật.

Trận pháp cùng vật liệu kiến trúc nơi đây bỏ xa những chỗ khác, kiên cố vô bì, ngay cả Thử Thử gặm cũng toát mồ hôi hột.

Phiền toái hơn là tốc độ khôi phục của trận pháp cực nhanh. Đây là lần đầu tiên Lâm Lạc Trần thấy Thử Thử chật vật đến vậy.

Khúc Linh Âm lúc này cũng đặc biệt để tâm, thao túng Thiên Huyễn Thần Huyết đánh ra từng đạo pháp lực, đồ rằng phá giải trận pháp.

Nhưng nàng nhanh chóng bỏ cuộc, bất đắc dĩ nói:

"Nơi này hẳn chính là trung tâm động lực của Cực Lạc Thiên rồi!"

"Năng lượng nơi đây quá mạnh, lực khôi phục kinh nhân, Thử Thử tuy gặm được, nhưng thực lực vẫn chưa đủ."

Thiên Vận Bàn này Lâm Lạc Trần tịnh không nhất thiết phải đoạt cho bằng được, hơn nữa hắn cũng muốn thăm dò thái độ của Khúc Linh Âm một phen.

"Vậy hết cách rồi, đành từ bỏ thôi. Mục đích đã cơ bản hoàn thành, sớm rút lui vẫn hơn!"

Khúc Linh Âm nghe vậy lập tức luống cuống. Một khi cao thủ các tông phái liên thủ công đánh Cực Lạc Thiên, Thời Quang Luân Bàn này rốt cuộc rơi vào tay ai thật khó mà nói trước.

Dựa vào thực lực hiện tại của Lâm Lạc Trần, muốn cướp đoạt loại bảo vật nhường này gần như là chuyện hão huyền.

Nàng đành phải thú nhận:

"Lâm Lạc Trần, ta thừa nhận, ta đã gạt ngươi. Thực ra ta biết thứ này."

"Nó gọi là Thời Quang Luân Bàn, là chí bảo của Thời Chi Thần Điện, sở hữu sức mạnh xuyên toa thời không. Ta có thể dựa vào nó để quay về tương lai."

"Lâm Lạc Trần, ta chưa từng cầu xin ngươi điều gì, nhưng thứ này đối với ta thực sự rất quan trọng. Ngươi có thể giúp ta đoạt lấy nó không?"

Lâm Lạc Trần ngẩn người, ngạc nhiên nói:

"Chí bảo của Thời Chi Thần Điện, Thời Quang Luân Bàn, cô chắc chứ?"

Khúc Linh Âm suy ngẫm nói:

"Dựa theo văn tự khắc bên trên, hẳn là nó rồi!"

Nàng giấu đầu lòi đuôi bồi thêm:

"Ta cũng chỉ từng nhìn thấy từ xa thôi, không dám chắc mười mươi, phải tận mắt xem vật thực mới rõ."

Lâm Lạc Trần khó hiểu hỏi:

"Đồ của Thời Chi Thần Điện, vì sao lại xuất hiện ở đây?"

Khúc Linh Âm cạn lời đáp:

"Ta cũng muốn biết a!"

Lâm Lạc Trần tâm tư xoay chuyển. Lẽ nào nơi này ngoài Khúc Linh Âm ra, còn có người đến từ tương lai khác?

Nhưng thật sự là người tương lai sao?

"Vậy sao cô không nói cho ta biết?"

Khúc Linh Âm xấu hổ:

"Ta đây không phải sợ ngươi luyến tiếc ta, không cho ta rời đi sao?"

Lâm Lạc Trần như có điều suy nghĩ. Chẳng lẽ mình đã trách nhầm nàng?

Cái thứ Thiên Vận Bàn này thật sự là Thời Quang Luân Bàn đến từ tương lai?

"Linh Âm, ta cũng muốn giúp cô, nhưng vật này lấy kiểu gì?"

Khúc Linh Âm hắc hắc cười nói:

"Vậy phải xem quyết tâm của ngươi lớn tới đâu, có dám vuốt râu hùm đoạt thức ăn hay không?"

Lâm Lạc Trần nghe vậy, bất giác hiếu kỳ:

"Nói sao?"

Hắn tự nhiên cũng không cam lòng tốn ngần ấy công sức lại xôi hỏng bỏng không.

Điểm mấu chốt là Hứa Hoài An cũng ở đây, hơn nữa lại có cơ hội tiến vào mật thất.

Tiểu tử này mang trong mình Thiên Vận Châu, khí vận lại kinh thiên động địa.

Nhỡ đâu khí vận của hắn hồi phục, nẫng tay trên quấn luôn Thời Quang Luân Bàn bỏ trốn, mình há chẳng phải may áo cưới cho kẻ khác sao?

Khúc Linh Âm chột dạ nói:

"Chỉ cần ngươi có thể vào trong, ta tự có cách đưa chúng ta rời đi, thế nào?"

Lâm Lạc Trần dở khóc dở cười nói:

"Vấn đề là hiện tại ta không vào được a, vào được thì ta cần gì phải đau đầu?"

Khúc Linh Âm bực dọc đáp:

"Đần thế, ngươi chẳng phải có thể liên lạc với tên tiểu tử kia sao?"

"Ta có cách kích hoạt Thời Quang Luân Bàn, ngươi chẳng phải giỏi trò bịp bợm nhất sao? Cứ xui tên tiểu tử đó phối hợp với chúng ta nội ứng ngoại hợp!"

Lâm Lạc Trần suy nghĩ sâu xa, tịnh không vạch trần, cau mày nói:

"Nhưng dẫu có lấy được cái Thời Quang Luân Bàn gì đó, chúng ta rút lui thế nào?"

Khúc Linh Âm giải thích:

"Có cách mà! Ngươi còn nhớ Cực Lạc Thiên có thể na di không gian không?"

"Thực chất đó không phải là lực lượng của bản thân Cực Lạc Thiên, mà là sức mạnh của Thời Quang Luân Bàn."

"Chỉ cần chui vào, ta có thể khởi động Thời Quang Luân Bàn, mang theo ngươi cùng Thời Quang Luân Bàn truyền tống biến mất tăm!"

Lâm Lạc Trần hai mắt sáng ngời. Nếu thực sự như vậy, cũng không phải không có khả năng.

Dẫu sao Thời Quang Luân Bàn lọt vào tay mình, vẫn tốt hơn lọt vào tay địch, đặc biệt là tên nhãi Hứa Hoài An kia.

"Khởi động Thời Quang Luân Bàn tốn bao lâu? Nhỡ Vãng Sinh Điện Điện chủ xông vào, chúng ta đi đứt toàn bộ."

"Hơn nữa cho dù thành công, nếu gã có thủ đoạn truy tung nào đó, chúng ta cũng khó lòng trốn thoát."

"Nói thêm, dẫu đoạt được Thời Quang Luân Bàn, một khi tin tức truyền ra, chúng ta cũng không bảo vệ nổi a!"