Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 325: Ái chà, đây không phải là Cố tông chủ sao?



Đêm càng về khuya, trước sự hối thúc mãnh liệt của mấy vị trưởng lão, phi thuyền của Từ Ninh Nguyên chẳng hề có dấu hiệu giảm tốc hay dừng lại.

Chứ sao nữa, nhìn bộ dạng đắm đuối ngóng chờ mỏi mòn của công chúa điện hạ, cứ thế này thì e là to chuyện mất!

Lâm Lạc Trần sau một ngày mệt mỏi rã rời thầm rủa xả, đành phải quay về phi thuyền của mình, dặn dò Lãnh Nguyệt Sương và những người khác bám sát con tàu lớn phía trước.

Cũng may là tốc độ của phi thuyền không quá nhanh, lại có nhóm Lãnh Nguyệt Sương thay phiên nhau cầm lái, bằng không hắn đã kiệt sức mà chết.

Thế nhưng cả một ngày ròng rã, các cô gái lúc nào cũng trong trạng thái căng như dây đàn, cảnh giác tứ phía, mệt lả người.

Ban ngày quả thực có mấy cao thủ giấu mặt từ xa tung chiêu, đánh xong là chạy ngay, chẳng hề ham chiến.

Chuyện này khiến Cố Khinh Hàn mệt mỏi chống đỡ, nhưng lại bị ép phải ra tay bảo vệ Lâm Lạc Trần, uất ức đến mức phát rồ.

Lúc này nàng và Lãnh Nguyệt Sương đứng nghiêm trang một bên, giả vờ làm thi khôi do Lâm Lạc Trần điều khiển, chỉ sợ lộ tẩy thân phận.

Cố Khinh Hàn không sai khiến được Mộ Dung Thu Chỉ phối hợp diễn kịch, nên Mộ Dung Hạ Trúc thoát được một kiếp, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

Giờ phút này, đăm đăm nhìn phi thuyền phía trước, Cố Khinh Hàn bí mật truyền âm cho Lãnh Nguyệt Sương.

"Sương nhi, thả chậm tốc độ lại một chút!"

Chỉ cần tên tiểu tử này không bám kịp Từ Ninh Nguyên, lúc đó hắn chẳng phải sẽ mặc sức cho mình định đoạt hay sao?

Lãnh Nguyệt Sương ngoan ngoãn gật đầu, rồi quay sang bí mật báo cáo ngay với Lâm Lạc Trần.

"Sư tôn bảo muội giảm tốc độ..."

Trong mắt Lâm Lạc Trần đang ngồi tĩnh tọa tu luyện xẹt qua một tia sáng lạnh lẽo, hắn thản nhiên gọi Chuột Nhắt tới, đưa cho nó một vật.

Đợi đến khi phi thuyền tụt lại phía sau một đoạn khá xa, hắn mới như bừng tỉnh, tỏ vẻ tức tối đứng bật dậy.

"Chuyện gì thế này? Tốc độ sao lại chậm lại? Mau đuổi theo ngay!"

Lãnh Nguyệt Sương hoảng loạn nhìn Cố Khinh Hàn, khiến Cố Khinh Hàn thầm mắng con bé này sao mà ngây ngô quá.

Ngươi làm thế này chẳng phải là bán đứng ta sao?

Quả đúng như dự đoán, trong mắt tên tiểu tặc lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, khóe miệng nhếch lên nụ cười xấu xa, khí huyết trong người nàng tức thì trào dâng.

Nhìn Lâm Lạc Trần bước tới gần, Cố Khinh Hàn sợ đến mức suýt quay đầu bỏ chạy, nhưng bên tai lại văng vẳng tiếng truyền âm của hắn.

"Cố tông chủ, chẳng phải bà định giả làm thi khôi sao? Chạy một cái là công cốc hết đấy!"

"Bà cũng đâu muốn bị người ta lột mặt nạ, làm cho Ngọc Nữ Tông mất mặt, trở thành trò cười cho thiên hạ chứ?"

Toàn thân Cố Khinh Hàn cứng đờ, Lâm Lạc Trần nhân cơ hội vòng tay ôm lấy eo nàng, dọa nàng suýt chút nữa tung cước hất văng hắn ra.

"Tên tiểu tặc! Bỏ cái bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra, nếu không ta sẽ không nương tay đâu!"

Lâm Lạc Trần không những không buông, bàn tay còn trượt dài xuống, dừng lại ở vòng ba nảy nở của nàng, dùng sức nắn bóp.

"Cố tông chủ cứ việc động thủ, đằng nào ta tới đây cũng chưa tính đường về, kéo được hai sư đồ bà cùng bồi táng, lời to!"

"Hơn nữa lỡ ta có mệnh hệ nào, Phong Hoa công chúa sẽ thay ta công bố thân phận tông chủ của bà, đảm bảo ngọc giản sẽ vang danh thiên hạ."

Cố Khinh Hàn lập tức ngộ ra, nữ nhân đi cùng tên tiểu tặc này ở Cực Lạc Thiên chính là Phong Hoa công chúa.

Lòng nàng bỗng lạnh toát, nàng làm sao có thể ám sát Phong Hoa công chúa giữa vòng vây bảo vệ nghiêm ngặt cơ chứ!

Từ góc nhìn của Lãnh Nguyệt Sương, chỉ thấy Lâm Lạc Trần đang ôm Cố Khinh Hàn, nhưng không thấy cái tay đang giở trò đồi bại của hắn.

Nhưng thấy Cố Khinh Hàn không hề chống cự, nàng cũng chỉ nghĩ hắn ôm hờ, không dám manh động, sợ bị lộ thân phận.

Lộ thân phận rồi, chút nữa sư tôn lại mắng cho một trận.

Lâm Lạc Trần thấy Cố Khinh Hàn giận mà không dám nói, khẽ cười:
"Thế mới ngoan chứ!"

"Nếu bà còn dám giở trò, ta sẽ mời tất cả mọi người đến chiêm ngưỡng phong thái của Cố tông chủ đấy, rõ chưa?"

Cố Khinh Hàn đành ngậm bồ hòn làm ngọt gật đầu, bàn tay Lâm Lạc Trần khẽ dùng sức, giọng nói trở nên lạnh lẽo.

"Trả lời ta!"

Cố Khinh Hàn khẽ rên rỉ, chỉ cảm thấy Thiên Huyễn Thần Huyết trong cơ thể đang trào dâng dữ dội, bàn tay sau lưng càng nóng hổi như sắt nung.

"Ta... Ta biết rồi! Buông tay ra!"

"Thế mới ngoan chứ!"

Lâm Lạc Trần tát mạnh vào nàng một cái, lớn tiếng cười nói:
"Hàn Nô, vào trong lấy cho ta vò rượu!"

Cố Khinh Hàn căm hận tột cùng, nhưng thấy đằng sau có bao nhiêu tu sĩ đang chầu chực hóng chuyện, đành phải ấm ức quay người vào khoang tàu lấy rượu.

Nàng nào biết rượu để ở đâu, đành lôi một vò từ trong nhẫn trữ vật ra, lén lút bỏ thêm bí dược độc môn của Ngọc Nữ Tông.

Đoạn Trường Thủy.

Thứ này cũng là một dạng thuốc độc khống chế, vô sắc vô vị, chuyên dùng để trừng phạt những đệ tử vi phạm môn quy.

Chốc lát sau, Cố Khinh Hàn dâng rượu lên, khóe miệng Lâm Lạc Trần nhếch lên nụ cười tà mị.

"Hôm nay ngươi ngoan ngoãn thế, ly này... thưởng cho ngươi!"

Cố Khinh Hàn tức thì ngớ người, ánh mắt Lâm Lạc Trần lóe lên tia lạnh lẽo, nụ cười càng lúc càng mang theo sự nguy hiểm.

"Không lẽ... Ta mới dặn dò xong, ngươi lại dám bỏ thuốc vào rượu của ta?"

Cố Khinh Hàn lật đật chối bay chối biến:
"Không có!"

Nàng cắn răng cầm lấy ly rượu, dốc một hơi cạn sạch.

Lâm Lạc Trần mỉm cười, lại giáng một cái tát vào vòng ba của nàng.

"À, quên nhắc ngươi, mọi chuyện ban nãy, ta đã bảo Chuột Nhắt dùng Lưu Ảnh Cầu ghi lại toàn bộ rồi."

Cố Khinh Hàn sững sờ nhìn chú chuột nhỏ cầm Lưu Ảnh Cầu chễm chệ trong góc, đầu óc quay cuồng.

Hay là... Giờ đồng quy vu tận với tên tiểu tặc này luôn cho xong?

Nhưng khi thấy bóng dáng phi thuyền của Từ Ninh Nguyên phía trước, nàng lại cảm thấy hy vọng đang ở ngay trước mắt.

Chỉ cần tên tiểu tử này không theo kịp, cơ hội của nàng sẽ đến!

Nàng không dám nán lại gần Lâm Lạc Trần thêm nữa, quay người trốn chạy về góc khuất không người.

Vừa đứng vững, nàng liền cảm thấy bụng quặn đau như cắt, sắc mặt nhợt nhạt, toàn thân khẽ run rẩy.

Đáng chết... Dược tính của Đoạn Trường Thủy sao lại mạnh đến vậy?

Khúc Linh Âm đứng bên cạnh không nhịn được cười khúc khích:
"Tiểu tử, ngươi thật sự là đồ tồi tệ ~ Nhưng ta kết rồi nha!"

"Linh Âm, cô đang tỏ tình với ta đấy à?" Lâm Lạc Trần mỉm cười.

Khúc Linh Âm cười mắng:
"Cút!"

Lúc này, Lãnh Nguyệt Sương đứng tại chỗ không dám cử động lung tung, nhưng lại tức giận truyền âm cho Lâm Lạc Trần.

"Lâm Lạc Trần, ngươi... Sao có thể đối xử với sư tôn như vậy!"

Lâm Lạc Trần tức thì cảm thấy có chút chột dạ, bước đến bên cạnh Lãnh Nguyệt Sương, ngụy biện:
"Nguyệt Sương, ta chỉ hù dọa bà ta một chút thôi."

Lãnh Nguyệt Sương hậm hực nói:
"Nhưng... Nhưng ngươi cũng không được khinh bạc sư tôn như thế chứ..."

Lâm Lạc Trần bật cười khan:
"Vậy nàng bảo ta phải làm sao? Ta lại đánh không lại bà ta... Chỉ có thể dùng cách này để hù dọa..."

Lãnh Nguyệt Sương ngại ngùng lên tiếng:
"Ngươi còn gọi người là... Hàn... Hàn Nô..."

Lâm Lạc Trần vặn lại:
"Chẳng lẽ ta gọi là Cố Khinh Hàn, hay là Cố tông chủ, như vậy không phải làm lộ tẩy thân phận của bà ta sao?"

Lãnh Nguyệt Sương nhất thời cứng họng, hừ giọng kiều diễm:
"Ngươi... Có thể gọi người là số một, số hai cũng được mà!"

Lâm Lạc Trần ảo não thốt lên:
"Sao ta lại không nghĩ ra cơ chứ, nhưng mà lỡ miệng gọi rồi, giờ đổi tên cũng dở, lần sau sẽ rút kinh nghiệm!"

Lãnh Nguyệt Sương bĩu môi, hậm hực nói:
"Ta thấy ngươi đang nhắm tới sư tôn thì có?"

Lâm Lạc Trần cam đoan chắc nịch:
"Sao có thể! Ta đâu có gu lái máy bay bà già..."

Để lảng sang chuyện khác, hắn ôm chầm lấy Lãnh Nguyệt Sương, cười gian xảo:
"Nguyệt Sương, nếu nàng thực sự lo lắng, thì cứ vắt kiệt tinh lực của ta là được rồi?"

Lãnh Nguyệt Sương lúc này tự lo thân mình còn chưa xong, làm nũng nửa đẩy nửa buông:
"Đừng làm thế, bao nhiêu người đang nhìn kìa... Chàng mau mau trị thương đi..."

Lâm Lạc Trần cười hắc hắc:
"Nguyệt Sương, bây giờ nàng là 'thi khôi', không được cử động lung tung đâu nhé..."

"Ghét quá... Đừng... Dừng lại..."

Lãnh Nguyệt Sương mếu máo, sư tôn ôi sư tôn, người hại con thảm quá đi mất!

Ở xa xa, Mộ Dung Hạ Trúc huých vai Mộ Dung Thu Chỉ, chọc ghẹo:
"Không ghen à?"

Vẻ mặt Mộ Dung Thu Chỉ có chút buồn bã:
"Có một chút... Nhưng muội lại không thỏa mãn được chàng ấy, đành để người khác lo liệu vậy."

"Thu Chỉ nhà ta quả là một hiền thê lương mẫu, tỷ tỷ ta đây cũng muốn rước về dinh rồi..." Mộ Dung Hạ Trúc cười phá lên.

Mộ Dung Thu Chỉ lườm nàng một cái:
"Tỷ tỷ, đừng đùa nữa, tỷ có cảm thấy trí nhớ đang dần khôi phục lại không?"

Mộ Dung Hạ Trúc gật đầu, nét mặt cũng trở nên nghiêm nghị.

"Ừm, cảm giác giống như vừa trải qua một kiếp người nữa... Mắt thấy tai nghe bao nhiêu chuyện trên đời..."

Mộ Dung Thu Chỉ ướm hỏi:
"Vậy... Tỷ có thấy hình dáng Lạc Trần, trông quen quen không?"

Nghe vậy, Mộ Dung Hạ Trúc nhìn chăm chú vào Lâm Lạc Trần, ánh mắt dần trở nên mơ màng.

Trước mắt nàng dường như thoáng qua một bóng dáng nhạt nhòa đang ngự trên chín tầng trời cao, bất giác thì thầm lẩm bẩm.

"Không thể nào... Người... Không thể nào chết được..."

"Người? Ai cơ?" Mộ Dung Thu Chỉ tò mò gặng hỏi.

Mộ Dung Hạ Trúc sực tỉnh, nhưng lại lắc đầu ngơ ngác.

"Tỷ... Tỷ cũng không rõ nữa..."

Lâm Lạc Trần hưởng chút lợi lộc, biết Lãnh Nguyệt Sương mặt mũi mỏng, thấy nàng sắp bật khóc bèn thức thời rút lui.

Hiện tại đang trong cơn nước sôi lửa bỏng, mạng sống treo lơ lửng, không phải lúc để đắm chìm trong nữ sắc, việc chính vẫn quan trọng hơn.

Thêm nữa, cũng đâu thể diễn cảnh giường chiếu cho thiên hạ xem miễn phí được!

Lâm Lạc Trần ngồi khoanh chân, lôi sợi dây chuyền đỏ của Phong Hoa công chúa ra, vận công Túc Mệnh Luân Hồi Quyết để thử truy nguyên.

Nhưng vẫn không có chút động tĩnh gì, khiến hắn vô cùng thất vọng.

Bí quá hóa liều, hắn đành lấy ra một giọt máu của Diệp Du Thanh, cố gắng dựa vào vật này để thiết lập kết nối với nàng.

Cùng với sự đung đưa của bông sen xanh thần bí trong cơ thể, con mắt ma thuật giữa trán khẽ hé mở, Lâm Lạc Trần lại một lần nữa cảm thấy thần hồn xuất khiếu.

Ý thức của hắn bay vụt về phía trước, âm thầm đáp xuống con tàu khổng lồ phía xa.

Các cao thủ trên tàu dường như cảm nhận được điều gì đó, ráo riết truy tìm nhưng không thể phát hiện ra nguồn gốc.

Từ Ninh Nguyên cũng dáo dác nhìn quanh, cau mày, cảm nhận được một ý chí kỳ lạ giáng xuống nhưng không sao tóm được.

Ý thức của Lâm Lạc Trần đã tìm thấy Diệp Du Thanh đang tĩnh tọa tu luyện trong khoang tàu.

Hắn có phần tiếc nuối —— Đêm hôm khuya khoắt thế này, sao không đi tắm chứ?

"Diệp tiên tử!"

Nhưng hắn nhận ra, Diệp Du Thanh không giống Vân Sơ Tễ, hoàn toàn không có phản ứng gì với tiếng gọi của hắn.

Lẽ nào do thực lực Diệp Du Thanh kém xa Vân Sơ Tễ, mức độ cộng hưởng với đất trời cũng khác nhau?

Lâm Lạc Trần liên tục thử nghiệm, cuối cùng phải dùng Bàn Tay Định Mệnh, nắm hờ lấy sợi chỉ nhân quả nối liền hai người, mới miễn cưỡng truyền được âm thanh qua.

"Diệp tiên tử!"

Diệp Du Thanh đang tu luyện giật mình hoảng hốt, mở bừng mắt.

"Lâm công tử?"

"Là ta!"

Lâm Lạc Trần thở phào nhẹ nhõm, nhìn Diệp Du Thanh ngó nghiêng tìm kiếm, khẽ cười một tiếng.

"Khỏi tìm nữa, ta không có ở đó, chỉ dùng bí thuật trò chuyện với cô thôi."

Diệp Du Thanh ngay lập tức nhận ra, tên này không những truyền âm từ xa mà còn nhìn thấy mình, bất giác sởn gai ốc.

Đây là loại thủ đoạn gì thế này?

"Lâm công tử, ngài tìm thấy công chúa rồi sao?"

Lâm Lạc Trần ngậm ngùi nói:
"Chưa, món đồ cô đưa ta có vẻ không đủ liên kết, chắc là phải dùng máu của cô ấy mới có tác dụng."

Diệp Du Thanh à lên một tiếng, rụt rè hỏi:
"Lâm công tử, ngài sẽ không làm hại công chúa thật chứ?"

Nàng lo Lâm Lạc Trần bảo Phong Hoa công chúa chết đi, là giết chết Phong Hoa công chúa thật.

Lâm Lạc Trần phì cười:
"Cô cứ yên tâm, ta sẽ không giết nàng ấy đâu!"

Diệp Du Thanh thở phào nhẹ nhõm, Lâm Lạc Trần hỏi han tình hình trên tàu, biết được mọi chuyện vẫn bình thường.

"Tàu của các cô không ghé bến, Chuột Nhắt không qua được, từ giờ ta sẽ liên lạc với cô bằng cách này, có chuyện gì nhớ báo ta ngay..."

Diệp Du Thanh gật đầu, cuối cùng mang vẻ mặt kỳ quặc nói khẽ:
"Công tử, chúng ta... Hẹn nhau một giờ cố định được không? Ta sợ... Nhỡ lúc ta đang tắm rửa..."

Lâm Lạc Trần tằng hắng, làm bộ nghiêm túc:
"Không sao, cô cứ bảo ta giờ nào cô tắm, ta tránh đi là được..."

"Giờ Hợi..." Diệp Du Thanh rụt rè lí nhí.

"Được, ta nhớ rồi... À này, cô nghe giọng ta xem có giống ban đầu không?"

Lâm Lạc Trần hơi bực, sao lần nào mở miệng cũng bị nhận ra, đành thử đổi giọng xem sao.

Diệp Du Thanh tỏ vẻ suy nghĩ:
"Hơi khàn khàn hơn một tí..."

Lâm Lạc Trần:
"Còn thế này?"

"Vậy thì không nhận ra nữa rồi!"

"Vậy là ổn, ta đi trước đây, mai lại gặp."

Lâm Lạc Trần không dám vắt kiệt thần niệm, thần thức như thủy triều rút lui.

Đáng ngạc nhiên là, có vẻ vì khoảng cách gần, hoặc do Diệp Du Thanh yếu nên không phản kháng, mà hắn lại không cảm thấy thần hồn bị tiêu hao quá nhiều.

Lâm Lạc Trần vốn định dùng lại cách này để đi tìm Vân Sơ Tễ, nhưng lại e sợ bị nàng phát hiện chuyện của Vân Cẩm, thì tội càng thêm nặng.

Tính toán thời gian, nữ nhân đó cũng sắp đến nơi rồi chứ, sao lại lề mề thế nhỉ?

Đừng nói lại đang ngâm mình ở đâu đó nhé?

Lâm Lạc Trần lắc đầu, đưa mắt nhìn sang Cố Khinh Hàn đang hoảng sợ chui lại vào khoang tàu.

Hắn chuyển động tâm trí, lại thi triển Túc Mệnh Luân Hồi Quyết, truy ngược dòng nhân quả, bắt gặp Cố Khinh Hàn đang trong khoang nỗ lực định tâm tu luyện.

Nàng rõ ràng đang bồn chồn lo ắng, cảm xúc xung quanh phập phồng không yên.

Lâm Lạc Trần mỉm cười, nắm chặt lấy một sợi chỉ nhân quả, đổi giọng khàn khàn đầy quyến rũ.

"Cố Khinh Hàn..."

Cố Khinh Hàn có cảm giác âm thanh này như vẳng lên từ sâu thẳm trong tim, sợ hãi giật nảy mình mở mắt.

"Kẻ nào?!"

Lâm Lạc Trần cười khì:
"Ta chính là nội tâm của ngươi đây, Cố Khinh Hàn, có vẻ ngươi đang rối trí lắm nhỉ... Ngươi đang sợ hãi điều gì?"

Cố Khinh Hàn cuống cuồng nhẩm đọc Thái Thượng Vong Tình Quyết, lạnh lùng đáp trả:
"Con tâm ma nhà ngươi, cút ngay cho ta!"

Lâm Lạc Trần cảm nhận thần niệm của mình đang bị một lực đẩy lùi, vội vàng cất giọng châm biếm nàng.

"Cố Khinh Hàn, ngươi sợ rồi, ngươi nhận ra bản thân hoàn toàn không thể dứt tình dứt nghĩa, ngươi vẫn còn khao khát, còn vướng bận..."

"Thành thật mà nói, Thái Thượng Vong Tình Quyết chẳng hợp với ngươi chút nào, ngươi còn chẳng hiểu tình là gì, làm sao mà vong tình được?"

"Nên sớm phế bỏ công lực làm lại từ đầu đi, ngươi vĩnh viễn không thể vin vào đạo này mà chạm tới cảnh giới tối cao đâu..."

Đã không thể dùng Bàn Tay Định Mệnh thao túng nàng, Lâm Lạc Trần đành dùng lời lẽ đánh thẳng vào đạo tâm của nàng.

Sắc mặt Cố Khinh Hàn tái nhợt, những ngày qua bị Lâm Lạc Trần nhiễu loạn, đạo tâm của nàng quả thực có phần lung lay.

"Không! Ta làm được! Ta đã gieo mầm tình rồi... Chỉ cần cắt đứt nó... Ta sẽ... Ta sẽ..."

Lâm Lạc Trần ngơ ngẩn, gặng hỏi:
"Sẽ làm sao?"

Cố Khinh Hàn phẫn nộ thét lên:
"CÚT NGAY ——!"

Thần niệm của Lâm Lạc Trần bị cưỡng ép đánh bật ra, trở về với cơ thể gốc, ngay lập tức nôn ra một ngụm máu.

Đậu xanh, Thái Thượng Vong Tình Quyết của nữ nhân này lợi hại đến mức đuổi được cả mình cơ à?

Nhớ lại những lời Cố Khinh Hàn nói, trong lòng hắn bỗng trào lên chút lo âu.

Hạt giống tình ái?

Là cái quỷ gì, chẳng lẽ... Chém đứt hạt giống tình yêu này, mới là chìa khóa để Thái Thượng Vong Tình Quyết của nàng đại thành?

Cố Khinh Hàn nói nàng đã gieo mầm tình, gieo cho ai cơ chứ?

Lâm Lạc Trần nhớ lại sợi dây nhân quả to đùng bất thường giữa Cố Khinh Hàn và Lãnh Nguyệt Sương, lập tức cảm thấy sởn gai ốc.

Trong khi đó, ở một phương khác, nhóm Mã Diện cuối cùng cũng đợi được người mà họ mong ngóng bấy lâu.

Kẻ đến đeo một chiếc mặt nạ quỷ dữ tợn, toát ra luồng khí tức u ám lạnh lẽo.

Nhóm Mã Diện lật đật cung kính hành lễ:
"Kính chào Quỷ Thủ Phó điện chủ!"

Trong Vãng Sinh Điện, có bốn vị Phó điện chủ, lần lượt mang danh hiệu Nhân, Yêu, Quỷ, Ma, còn Điện chủ được tôn xưng là Thần Thủ.

Kẻ xuất hiện lúc này chính là Quỷ Thủ.

Lão đứng chắp tay sau lưng, giọng nói khàn khàn vặn vẹo, như vẳng lên từ cõi cửu tuyền, khiến người nghe lạnh gáy.

"Tình hình sao rồi?"

Ngưu Đầu và Mã Diện vội vàng tường thuật cặn kẽ tình hình hiện tại.

Quỷ Thủ ra chiều suy nghĩ:
"Ra thế, chỉ cần ra tay với tên nhãi đó, lão già Từ Ninh Nguyên sẽ can thiệp ngay?"

Ngưu Đầu Mã Diện gật lấy gật để:
"Đúng vậy ạ!"

Quỷ Thủ khẽ gật gù, lại hỏi:
"Còn Cố Khinh Hàn thì sao?"

Hồ Diện mang vẻ mặt kỳ dị bẩm báo:
"Nữ nhân đó không hiểu sao, luôn túc trực bên cạnh thằng ranh con kia, giống như... Giống như bị điều khiển vậy."

Quỷ Thủ ngẫm nghĩ một lúc:
"Tên tiểu tử này cũng thú vị đấy, lai lịch không tầm thường đâu, vậy mà có thể khống chế Cố Khinh Hàn, lại sở hữu thực lực cỡ đó..."

Lão rất nhanh đã đưa ra quyết định, xác định Lâm Lạc Trần rất có khả năng chính là người mà Điện chủ đang tìm kiếm.

"Thay đổi kế hoạch, bằng mọi giá phải bắt sống tên ranh con này!"

"Bản tọa sẽ tự mình phối hợp cùng các ngươi, ta sẽ dương đông kích tây, đi tóm gọn công chúa của bọn chúng!"

"Các ngươi lo việc bắt tên tiểu tử kia, nếu có thể tóm được cả hắn và công chúa, sẽ là một đại công lớn!"

Mấy người họ tức thì sáng mắt lên, đồng thanh hô lớn:
"Tuân mệnh!"

Quỷ Thủ nhìn sang Hồ Diện, dặn dò:
"Hồ Diện, ngươi hãy giả làm kẻ khiêu chiến ra chặn đường hắn trước, tùy cơ ứng biến!"

Hồ Diện dạ ran một tiếng, dùng ống tay áo che mặt, khi vén lên đã biến thành một nữ tử kiều diễm.

Những người khác cũng lần lượt gỡ mặt nạ, che mặt lại, tựa như những bóng ma lén lút lướt về phía phi thuyền của Lâm Lạc Trần.

Chốc lát sau, Hồ Diện trong bộ dạng mới đã chặn đầu phi thuyền của Lâm Lạc Trần, cười tươi rói.

"Ấy dà, tiểu ca đằng trước ~ Nghe nói ngươi ngông cuồng lắm, đòi khiêu chiến toàn bộ thiên kiêu Huyền Châu ta cơ à? Tỷ tỷ đây đến hội ngộ với ngươi một chút, thấy sao nào?"

Lâm Lạc Trần bật cười khan:
"Tiên tử chỉ là một nữ nhi liễu yếu đào tơ, cũng muốn cản đường ta sao?"

Hồ Diện tủm tỉm cười:
"Nữ nhân thì đã sao? Tỷ tỷ ta cũng là tu sĩ Huyền Châu mà. Đám đàn ông kia không nhờ vả được, tự nhiên ta phải ra mặt giao chiến với ngươi rồi."

Lâm Lạc Trần lại tinh ý nhận ra khí tức trên người nàng ta có phần khác thường, không giống tu sĩ tông môn bình thường, liền sinh lòng cảnh giác.

"Tiên tử giấu mặt giấu mày, khí tức bí hiểm, e là mục đích không trong sáng cho lắm nhỉ?"

Hắn nhàn nhạt gọi:
"Hàn Nô, bước lên đây!"

Cố Khinh Hàn đang vội vã đi từ trong khoang tàu ra, khựng lại một nhịp mới nhận ra hắn đang gọi mình, thẹn quá hóa giận bay lên.

Lâm Lạc Trần truyền âm dằn mặt:
"Cố Khinh Hàn, đừng hòng giở trò, nếu ta bị bắt, thì sư đồ các người cũng chẳng khá khẩm hơn đâu!"

Cố Khinh Hàn lặng lẽ gật đầu, Hồ Diện lại buông một câu xanh rờn chết người.

"Ái chà, đây không phải là Cố tông chủ sao? Vài ngày không gặp, sao lại trở thành món đồ chơi của người khác thế này?"

Nghe thế, Cố Khinh Hàn cứng đờ toàn thân, tay chân lạnh ngắt, chỉ thấy chút thể diện cuối cùng của cuộc đời này coi như mất sạch!

Hay là, mình tự vẫn để tạ tội với liệt tổ liệt tông Ngọc Nữ Tông cho rồi.