Lâm Lạc Trần dăm ba bận rơi vào cảnh hiểm nghèo, sao có thể không nhận ra Cố Khinh Hàn đang rắp tâm thăm dò?
Thấy nàng ta đột nhiên như được tiêm máu gà mà phấn khích hẳn lên, trong lòng hắn đánh "thót" một cái.
Hỏng bét, chuyện Tô Vũ Dao không có mặt đã bị bại lộ rồi!
Lưng hắn toát mồ hôi hột, liệu một lát nữa có bị nữ nhân này lột da rút gân không đây?
Đúng lúc Lâm Lạc Trần đang nơm nớp lo sợ, một tiếng quát như sấm sét bất thần nổ vang giữa khu rừng.
"Bọn nhãi nhép các ngươi, thật sự coi lão phu là đồ vật trưng bày sao? Huyền Châu ta từ khi nào lại bắt đầu giở trò hèn hạ này?"
Lời còn chưa dứt, Từ Ninh Nguyên tay lăm lăm trường thương tựa thiên thần giáng trần, uy áp Động Hư Cảnh ầm ầm tỏa ra, bao trùm bốn phía.
Đám kẻ đột kích tức khắc hồn bay phách lạc, nào dám nán lại nửa bước, lập tức vỡ tổ bỏ chạy tán loạn!
"Hừ! Giờ muốn chạy? Muộn rồi!"
Từ Ninh Nguyên hừ lạnh, trường thương trong tay vút bay đi, giữa không trung hóa thành vài con linh long hung hãn tàn bạo, gầm rống đuổi theo đám tàn quân đang bỏ trốn!
Từ bóng tối xa xa vọng lại vài tiếng rên rỉ đau đớn, rõ ràng có kẻ đã trúng đòn bị thương, nhưng vẫn cắm cổ bỏ chạy không dám ngoái đầu.
"Hôm nay tha cho bọn ngươi một mạng, còn dám bén mảng tới, ta tuyệt đối chém không tha!"
Từ Ninh Nguyên vung tay thu hồi trường thương nhuốm máu, nhẹ nhàng đáp xuống.
Lâm Lạc Trần vội vàng tiến lên, chắp tay hành lễ: "Đa tạ Từ tướng quân đã trượng nghĩa ra tay!"
Ánh mắt Từ Ninh Nguyên kỳ lạ lướt qua lại giữa Lâm Lạc Trần và Cố Khinh Hàn, thực sự không hiểu nổi mối quan hệ giữa hai người này là gì.
Ban nãy Cố Khinh Hàn cố tình "thả nước" mấy chiêu, làm lão giật thót tim, vội vã đuổi theo ngăn chặn đám địch thủ này.
Lão trầm giọng nói: "Ngươi yên tâm, tu sĩ Huyền Châu ta, cho dù muốn giết người, cũng phải đường đường chính chính mà giết!"
"Chỉ cần ngươi ở trong tầm mắt của lão phu, sẽ không cho phép bất cứ ai dùng loại thủ đoạn không ra gì này động đến ngươi."
Ánh mắt lão như có như không liếc sang Cố Khinh Hàn đứng cạnh, mang theo một tia cảnh cáo nhàn nhạt.
Vốn dĩ vừa xác định Tô Vũ Dao không có mặt, định mượn cớ sinh sự, Cố Khinh Hàn nay như bị dội một gáo nước lạnh, uất ức đến mức suýt nội thương.
Tên tiểu tặc đáng chết này, sao vận may lại tốt đến vậy?
Lâm Lạc Trần thầm thở phào, có Từ Ninh Nguyên trấn giữ, xem như không phải lo bị ả ta tìm cớ làm thịt nữa.
"Từ tướng quân quang minh lỗi lạc, quả là tấm gương sáng cho hậu bối! So với đám chuột nhắt giấu đầu hở đuôi kia, đúng là một trời một vực!"
Từ Ninh Nguyên hờ hững liếc hắn: "Bớt nịnh bợ đi, tiểu tử, lão phu không thể nán lại đây mãi được, ngươi lo mà bảo trọng."
Lâm Lạc Trần gật đầu, biết rằng hễ người trong cung đến tiếp ứng, Từ Ninh Nguyên nhất định sẽ tăng tốc tiến bước.
Còn bản thân hắn càng về sau, trở ngại phải đối mặt sẽ chỉ càng thêm to lớn.
Tới lúc đó nếu không theo kịp, tình cảnh sẽ chỉ càng thêm nguy khốn.
Từ Ninh Nguyên cũng không nói nhiều, liếc Cố Khinh Hàn một cái rồi nhẹ nhàng phiêu bạt rời đi, đề phòng kẻ khác tung hỏa mù.
Cú ra tay nhanh như chớp này của lão khiến mọi người im thin thít, chẳng kẻ nào dám manh động thêm nữa.
Cách đó không xa, gã Mã Diện vốn toan đục nước béo cò, nay đành mang lại chiếc mặt nạ lên mặt, song vẫn không ngừng khạc ra máu.
"Lão quỷ này mạnh thật, xem ra đành phải chờ lệnh từ Điện truyền đến, rồi mới tính tiếp được!"
Đám Hồ Diện gật đầu tán thành, riêng Ngưu Đầu thì ấm ức nhìn Lâm Lạc Trần.
"Sao Điện chủ cứ nhất quyết đòi bắt sống nó chứ, không thì ta lao ra tỉ thí, rồi bất ngờ kết liễu nó cho sướng tay?"
Mã Diện lắc đầu đáp: "Điện chủ có thâm ý riêng, chúng ta cứ tuân lệnh là được!"
Phía bên này, Cố Khinh Hàn cười nhạt nhìn Lâm Lạc Trần.
"Tên tặc tử, ngươi lừa ta ngoạn mục thật đấy!"
Lâm Lạc Trần thót tim, cố giữ vẻ bình tĩnh: "Cố tông chủ nói vậy là ý gì?"
"Còn giả vờ à? Ngươi... khụ khụ..."
Cố Khinh Hàn khạc ra hai ngụm máu, nghiến răng rít lên: "Giao thuốc giải ra, ta thề sẽ không giết ngươi!"
Lâm Lạc Trần nay có Từ Ninh Nguyên chống lưng, bèn lắc đầu cự tuyệt: "Cố tông chủ bớt mộng tưởng hão huyền đi."
Cố Khinh Hàn tức giận bật cười: "Ngươi tưởng ta không đụng được vào ngươi sao? Ta không giết ngươi, chỉ giáo huấn ngươi một bài học, vậy là được chứ gì?"
Lãnh Nguyệt Sương vội vã níu tay nàng: "Sư tôn, xin người bình tĩnh!"
Cố Khinh Hàn ngoắt đầu trừng mắt nhìn nàng: "Sương nhi, con hết lần này đến lần khác bênh vực hắn, chẳng lẽ bị tên tặc tử này chuốc bùa mê thuốc lú rồi sao?"
Lãnh Nguyệt Sương cứng họng, Lâm Lạc Trần thì cười mỉa, vẻ mặt nhởn nhơ không chút sợ hãi.
"Cố tông chủ, ngươi tất nhiên có thể ra tay, nhưng đừng trách ta phơi bày bí mật của ngươi ra, ngươi cũng đâu muốn..."
"Câm miệng!"
Cố Khinh Hàn tức giận suýt ọc thêm búng máu, chỉ biết trừng mắt lườm hắn một cái rõ cay cú.
Nhưng Từ Ninh Nguyên đã thay thế vị trí của Tô Vũ Dao, trước khi lão rời đi, mối quan hệ giữa hai người sẽ không có gì thay đổi.
Nếu thực sự chạm trán Hứa Hoài An, nàng sẽ giành lấy tiên cơ, đến lúc đó hãy xem mạng ai cứng hơn!
"Lạc Trần, huynh mau điều tức hồi phục đi, ngày mai e rằng lại có một trận ác chiến đấy."
Lâm Lạc Trần đáp lời, nhưng trong lòng lại dấy lên những âu lo nặng nề.
Đêm nay tuy hữu kinh vô hiểm (có kinh sợ nhưng không nguy hiểm), song sự độc ác và quyết đoán của tu sĩ Huyền Châu đã khiến hắn toát mồ hôi lạnh.
Quả nhiên chính đạo hay ma đạo, bản chất cũng sàn sàn như nhau, khác biệt chỉ ở chỗ có cần giữ thể diện hay không.
Chỉ cần trùm mặt lại, thì lập tức hiện nguyên hình là kẻ ma đạo!
Lâm Lạc Trần lúc này không khỏi lo âu, ngộ nhỡ thực sự có tu sĩ Hợp Thể Cảnh áp chế tu vi để liều mạng với mình, thì biết xử trí sao đây?
Với tu sĩ Xuất Khiếu Cảnh, hắn còn có thể cầm cự đôi chút, rồi đợi Lãnh Nguyệt Sương ra tay hỗ trợ.
Nhưng nếu tu sĩ Hợp Thể thật sự muốn lấy mạng hắn, hắn e rằng đến cả cơ hội tháo thân cũng chẳng có.
Hơn nữa hiện tại Cố Khinh Hàn đang nhăm nhe rình rập, phải mau chóng kết nối với Vân Sơ Tễ thì mới bảo toàn được mạng sống.
Trước đây Lâm Lạc Trần từng mượn máu độc của Cố Khinh Hàn để truy tìm nguồn gốc, thông qua việc lĩnh ngộ Tịch Diệt Đại Đạo bị lệch hướng, đã nhìn thấu đám Mã Diện.
Lần này hắn muốn thử sức lần nữa, dựa vào Nhân Quả Đại Đạo cực kỳ thô sơ này, để tìm kiếm Vân Sơ Tễ và Phong Hoa công chúa.
Hắn không có đồ vật của Vân Sơ Tễ, đành lấy chiếc nhẫn trữ vật của Phong Hoa công chúa ra cẩn thận cảm nhận —— tiếc là chẳng có phản ứng gì.
Lâm Lạc Trần trăm mối băn khoăn không lời giải đáp, phải chăng sợi dây nhân quả với chiếc nhẫn này quá đỗi nhạt nhòa?
Hay là chiêu thức này của mình lúc linh lúc không?
Hắn không bỏ cuộc, lại lôi máu độc của Cố Khinh Hàn ra, vận chuyển môn nhân quả chi đạo nửa vời kia.
Cùng với sự xoay vần của Túc Mệnh Luân Hồi Quyết, đóa thanh liên chầm chậm rung rinh.
Lâm Lạc Trần như thể linh hồn xuất khiếu, lại một lần nữa truy nguồn thành công, bắt gặp Cố Khinh Hàn.
Hắn thử thi triển Bàn Tay Định Mệnh, nhưng qua cảm ứng từ xa, khó mà chạm đến ký ức, chỉ lờ mờ cảm nhận được dòng cảm xúc của nàng.
Khô khan, hỗn loạn, vô kỷ luật, cuồng nộ, uất ức… y như một cái hũ chưng tương, trăm vị xen lẫn.
Ngay lúc Lâm Lạc Trần thất vọng tột độ, Túc Mệnh Luân Hồi Quyết xoay vòng, con mắt ma thuật giữa trán hắn khẽ mở.
Hắn tình cờ ‘nhìn thấy’ trên thân Cố Khinh Hàn có vô số những sợi tơ giăng mắc chằng chịt, vấn vít giữa mấy người trong sân, có chỗ dày đặc, có chỗ thưa thớt.
Lẽ nào, đây chính là sợi tơ nhân quả?
Lâm Lạc Trần nhận ra sợi tơ giữa Cố Khinh Hàn và Lãnh Nguyệt Sương là nhiều nhất, gần như chiếm một nửa số lượng của nàng.
Nữ nhân này thế mà lại dành nhiều tâm huyết cho Lãnh Nguyệt Sương đến thế sao?
Sợi tơ giữa hắn và Cố Khinh Hàn lại chỉ đứng sau mối nối giữa nàng và Lãnh Nguyệt Sương, nhưng tất thảy đều là những dải tơ màu đỏ sậm đan xen.
Những sợi tơ xoắn xuýt, tựa hồ như những ân oán cũ mới không thể nào cắt đứt, càng cố gỡ càng thêm rối.
Lâm Lạc Trần chạm vào một sợi, một thước phim tức thì ùa vào tâm trí.
Đó chính là lúc hắn kích hoạt Thiên Huyễn Thần Huyết, khuôn mặt nàng đỏ bừng, xen lẫn sự e thẹn và phẫn nộ.
Nữ nhân này quả thực lòng dạ hẹp hòi, ghim hận sâu sắc đến vậy sao?
Nhìn những sợi tơ nhân quả quấn quýt không rời, Lâm Lạc Trần bỗng dưng nhớ đến lời mở đầu của 《 Túc Mệnh Luân Hồi Quyết 》: "Túc mệnh làm dây gảy kiếp trước, luân hồi làm lưỡi cắt chuyện xưa; ngược dòng thời gian bềnh bồng, lấy nhân quả đại đạo hóa thành lưỡi đao."
Một suy nghĩ táo bạo lóe lên: Liệu có thể thông qua những sợi tơ nhân quả này, chặt đứt tận gốc những nhân quả không mong muốn?
Nếu thành công, thì yếu tố khó lường nhất trong kế hoạch lần này có lẽ sẽ bị triệt tiêu!
Nói là làm, hắn vận hành Túc Mệnh Luân Hồi Quyết, điều động Tịch Diệt Đại Đạo, ngưng tụ ý niệm thành lưỡi đao, vung xuống một sợi tơ đỏ.
Giây tiếp theo, một tiếng ong vang lên, một luồng sức mạnh phản phệ dữ dội khó bề diễn tả ầm ầm dội lại!
"Phụt!"
Lâm Lạc Trần chỉ thấy ngực nghẹn ứ, cổ họng ngòn ngọt, tức thì phun ra một búng máu tươi.
Cố Khinh Hàn đang điều tức cách đó không xa cũng bất thần mở to mắt, ọc ra một búng máu, cả người nghệch ra.
Chuyện gì thế này?
Đám Lãnh Nguyệt Sương cũng bị dọa cho một phen kinh hồn bạt vía, không hiểu sao hai người này lại tự dưng hộc máu.
Lâm Lạc Trần xua tay phân trần: "Ta hộc máu là chuyện của ta, ngươi bắt chước ta làm gì!"
Cố Khinh Hàn lồng ngực phập phồng dữ dội, nhưng quả thực chẳng làm gì được hắn, đành phải liên tục rà soát cơ thể mình.
Chết tiệt, tên nhãi này lại lén lút hạ độc thủ với nàng từ lúc nào vậy?
Nàng giờ đây rợn tóc gáy, chỉ thấy toàn thân Lâm Lạc Trần toát ra tà khí ngút trời.
Cơ thể nàng như thể bị hắn làm vấy bẩn, chỗ nào cũng không còn trong sạch nữa.
Lâm Lạc Trần viện cớ lấp liếm cho qua chuyện, tự mình ngồi yên tại chỗ, đăm chiêu suy tính.
Khúc Linh Âm ngơ ngác hỏi: "Lâm Lạc Trần, ban nãy có chuyện gì thế?"
Lâm Lạc Trần lẩm bẩm: "Hình như ta… Nhìn thấy sợi tơ nhân quả, bèn thử xem có cắt đứt được không, kết quả là bị phản phệ…"
Khúc Linh Âm hít một ngụm khí lạnh: "Ngươi nhìn thấy sợi tơ nhân quả? Lại còn muốn cắt đứt nó?"
"Ngươi mới đạt đến tu vi gì chứ? Có thể nhìn trộm nhân quả đã là nghịch thiên rồi, thế mà lại ảo tưởng cắt đứt nó sao? Ngươi không bị giết ngay tại trận đã là mạng lớn lắm rồi!"
Lâm Lạc Trần lại không mấy bận tâm: "Ban nãy ta đã làm rung chuyển nó, chỉ là chưa đủ lực để cắt đứt mà thôi."
Khúc Linh Âm thầm kinh hãi, Túc Mệnh Luân Hồi Quyết này sao lại tà môn đến vậy?
"Lâm Lạc Trần, cắt đứt nhân quả của người khác tuyệt đối không phải chuyện đùa! Những hậu quả của đoạn nhân quả bị cắt đứt, e rằng ngươi sẽ phải gánh chịu."
Hắn nhận ra dường như chỉ có huyết mạch mới có thể truy tìm cội nguồn, hay nói đúng hơn, bản thân hắn hiện tại chỉ có thể mượn huyết mạch để làm điều đó.
Lâm Lạc Trần suy tư một chút, liền lấy thân xác của Vân Cẩm từ trong nhẫn trữ vật ra, dọa mấy nàng một phen hết hồn.
Tên này… Chẳng nhẽ bị dồn nén quá lâu, định giở trò đồi bại với cái xác nữ nhân này sao?
Cố Khinh Hàn càng gắt gao quát mắng: "Tên tặc tử! Nếu ngươi dám làm chuyện đồi bại đó, thì xéo đi cho khuất mắt ta!"
Lâm Lạc Trần lườm một cái: "Cố tông chủ, đầu óc bà không thể trong sáng hơn chút được sao? Ta giống loại người đó à!"
Hắn giơ tay ra, thân xác Vân Cẩm cũng nâng tay lên, đặt chồng lên lòng bàn tay hắn.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, hắn lại một lần nữa kích hoạt cái đạo nhân quả nửa vời kia, nhìn thấy sợi tơ nhân quả kết nối với Vân Cẩm.
Tuy nhiên, phần lớn đã đứt đoạn, tiêu tán theo sự ra đi của nàng, chỉ còn sót lại vài sợi cứng cáp nhất là vẫn giữ được liên kết.
Đúng là người chết thì nợ cũng tiêu, chính là ý này.
Lâm Lạc Trần kinh ngạc phát hiện ra, hiện giờ người còn vướng mắc nhân quả sâu đậm nhất với Vân Cẩm, lại chính là bản thân hắn!
Hắn không do dự nữa, tập trung tinh thần, men theo một sợi tơ nhân quả rõ rệt nhất nằm ngoài bản thân mà lần theo…
Chẳng mấy chốc, tầm nhìn của hắn đã vượt qua ngàn dặm, bắt gặp Vân Sơ Tễ đang thảnh thơi tắm gội trong một hồ nước!
Lâm Lạc Trần chứng kiến cảnh tượng này, suýt nữa lại phun ra một búng máu già.
Con mẹ nó! Ta ở bên này mòn mỏi ngóng chờ nàng tới cứu mạng, thế mà nàng lại ở đó ung dung ngâm mình tận hưởng?
Ngay lúc này, hắn bỗng chốc thấu hiểu nỗi uất hận của Vân Cẩm và cha nàng năm xưa.
Nữ nhân này quả thực trời có sập xuống cũng chẳng biến sắc!
Nhưng Vân Sơ Tễ cũng rất cẩn trọng, thiết lập vô số trận pháp xung quanh, kín kẽ như thùng sắt.
Đáng tiếc, nàng lại đụng độ phải một kẻ chẳng màng lý lẽ như Lâm Lạc Trần - kẻ trực tiếp "hack" game, lần theo sợi tơ nhân quả mà rình mò.
Ngay lúc này, Vân Sơ Tễ dường như linh cảm được điều gì, vội vàng hụp xuống nước, đôi mắt cảnh giác ngó nghiêng tứ phía.
"Kẻ nào?!"
Lâm Lạc Trần lập tức cứng họng, không ngờ linh giác của nàng lại sắc bén đến vậy.
Thế nhưng ngắm nhìn mặt nước dập dềnh, ánh mắt hắn vẫn vô tình buông thả theo sóng nước, thầm chép miệng cảm thán.
"Chậc… Thật không nhìn ra, nữ nhân này cũng là tàng long ngọa hổ a!"
Vân Sơ Tễ như thể nghe thấy, đôi mắt đẹp tức khắc trừng lớn, sửng sốt: "Lâm Lạc Trần?"
Lâm Lạc Trần cũng đực mặt ra, chẳng ngờ nàng lại có thể "nghe" được tiếng lòng của hắn!
"Đồ khốn nạn! Mau lăn ra đây cho ta!" Vân Sơ Tễ vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.
Lâm Lạc Trần định bụng giả mạo là kẻ khác, nhưng cũng hiểu chẳng thể qua mặt được, đành chai mặt thừa nhận, giọng điệu vô cùng sượng sùng.
"Vân tiên tử, ta không có ở đó… Ta đang ở Phương Hoa Sơn cách xa ngàn dặm, đang định tìm cô đây…"
Thần thức cường hãn của Vân Sơ Tễ quét qua bốn bề, quả nhiên không phát hiện dấu vết con người, khiến nàng giận đến mức nhịp thở dồn dập.
"Được! Phương Hoa Sơn đúng không, ngươi cứ đợi đó! Ta đến tìm ngươi ngay đây!"
Lâm Lạc Trần cười ngượng nghịu: "Cái này… Vân tiên tử, thật ra ta chẳng nhìn thấy gì cả…"
Vân Sơ Tễ cảm nhận được một luồng ánh nhìn nóng bỏng găm trên người, da gà da vịt đồng loạt nổi lên.
"Đồ khốn, ngươi còn dám nhìn?"
Lâm Lạc Trần: …
Đáng chết, ánh mắt này sao cứ mãi dập dềnh theo sóng nước vậy?
Lúc này, hắn bỗng thấy đầu váng mắt hoa, bị cưỡng ép thoát khỏi trạng thái đó.
Lâm Lạc Trần mở mắt ra, nhưng vẫn có cảm giác trước mắt cứ lảng vảng những mảng trắng nõn nà đong đưa.
Hắn lắc đầu thật mạnh, mặc dù quá trình có hơi trắc trở và xấu hổ, nhưng ít ra… cũng liên lạc được rồi?
Chỉ là, Vân Sơ Tễ không phải đến để lấy mạng hắn chứ?
Đúng lúc Lâm Lạc Trần còn đang thấp thỏm lo âu, tại khu trại của Từ Ninh Nguyên, cũng xuất hiện vài vị khách không mời.
Lý trưởng lão dẫn theo vài vị trưởng lão thần sắc tất tả xông vào, diện kiến Diệp Du Thanh trong bộ váy đỏ lộng lẫy.
Vài vị trưởng lão khác chưa từng chiêm ngưỡng nhan sắc thật của Phong Hoa công chúa, nay thấy ‘công chúa điện hạ’ bình yên vô sự, thảy đều thở phào nhẹ nhõm, vội vã đồng thanh hành lễ.
"Tham kiến Phong Hoa điện hạ!"
Lý trưởng lão đứng kế bên nhìn Diệp Du Thanh, lại sững sờ như trời trồng, thốt lên: "Sao lại là cô?"