Đêm khuya thanh vắng, trăng đen gió lớn, Từ Thủ Cương đêm hôm ghé thăm.
Sắc mặt âm u kia, khiến Lâm Lạc Trần còn phải tự hỏi có phải tên này đến để giết người hay không.
"Cớ sao còn nán lại trong thành, mãi không chịu dời đi?"
Lâm Lạc Trần cười khẩy: "Bên ngoài thành sát thủ Vãng Sinh Điện như hổ đói rình mồi."
"Thương tích của Cố tông chủ vẫn chưa khỏi, ta ở lại trong thành vài hôm không được sao?"
Nghe thế, Cố Khinh Hàn bị tiếng ồn làm giật mình tỉnh giấc tức đến suýt tẩu hỏa nhập ma.
Thương tích của ta không khỏi, là do kẻ nào gây ra hả?
Từ Thủ Cương lại ngỡ Lâm Lạc Trần đang cố tìm cớ, sắc mặt trầm như nước.
Dù phụ thân năm lần bảy lượt dặn dò không được tự ý gây chuyện, nhưng hắn vẫn cảm giác tiểu tử này thực sự là một mầm họa.
Lại thêm bộ dạng thất thần của Diệp Du Thanh, hũ giấm trong hắn bốc lên nghi ngút, chẳng màng đến lệnh cấm của phụ thân mà chạy đến đuổi người.
Hắn lôi ra một túi linh thạch trĩu nặng, ném thẳng vào người Lâm Lạc Trần, thanh âm giá lạnh thấu xương.
"Ninh Nguyên Thành không chào đón hạng người của Thi Âm Tông, cầm số linh thạch này, sáng mai lập tức cút khỏi thành cho ta!"
"Từ nay về sau, không được phép đặt nửa bước chân lên Thiên Vân Hoàng triều, càng không được gặp lại Phong Hoa điện hạ!"
Lâm Lạc Trần mân mê túi linh thạch, thầm nghĩ đám phong cương đại lại (quan lớn biên ải) này đúng là lắm tiền nhiều của.
Nếu không phải còn muốn châm ngòi mồi lửa, hắn thực sự muốn ôm khối tài sản kết xù này chạy biến cho xong.
Đối diện với thời cơ dâng tận tay này, trong bụng thì mừng rỡ nở hoa, nhưng ngoài mặt hắn lại giận dữ tột độ.
Hắn đột ngột phóng vút lên không, hắng giọng, truyền linh lực vào tiếng thét, vang vọng cả tòa thành tựa như sấm nổ.
"Từ Thủ Cương, ta không tin những lời ngươi nói, ta không tin Phong Hoa sẽ đối xử với ta như vậy, ngươi bảo Phong Hoa ra đây, để nàng ấy đích thân nói với ta!"
Tiếng gào này tựa như sét đánh ngang tai, trực tiếp đánh thức phân nửa người dân Ninh Nguyên Thành đang chìm trong mộng mị.
Vô số thần thức cùng ánh mắt lập tức dồn về phía này, bách tính thi nhau đẩy cửa sổ hoặc ùa ra đường hóng chuyện.
Từ Thủ Cương hoàn toàn mù tịt trước câu nói "râu ông nọ cắm cằm bà kia" cùng màn phát điên đột ngột của Lâm Lạc Trần.
"Tiểu tử! Ngươi ăn nói xằng bậy cái gì vậy?"
Lâm Lạc Trần lơ lửng trên không trung, tà áo tung bay phần phật, bung hết kỹ năng diễn xuất, giọng điệu tràn đầy vẻ đau khổ và khó tin.
"Ta liều mạng cứu Phong Hoa công chúa từ ma trảo của Vãng Sinh Điện, hộ tống nàng vạn dặm bình an."
"Các người không một lời tạ ơn, đã giam lỏng Phong Hoa công chúa, còn thẳng tay đuổi ta khỏi tướng quân phủ!"
"Ta biết xuất thân ma đạo hèn kém, không xứng với công chúa nhà các người, ta cam chịu, ta đi là được chứ gì?"
"Nhưng nay ta trọng thương chưa khỏi, nán lại thành vài ngày thì đã sao, các người vậy mà lại đem tiền ra đuổi ta đi!"
"Ngươi nói Phong Hoa muốn dùng linh thạch để đổi lấy ân tình, được thôi, ngươi bảo nàng ta ra mặt, trực tiếp nói thẳng với ta!"
Đầu óc Từ Thủ Cương ong ong, mình nói công chúa muốn sòng phẳng với hắn lúc nào?
Hắn tức đến mặt mày xanh mét: "Ngươi bớt ăn nói hàm hồ đi!"
Lâm Lạc Trần giơ cao túi linh thạch trong tay, cười khẩy: "Từ Thủ Cương, ngươi dám làm mà không dám chịu sao?"
"Có phải ban nãy ngươi lấy thứ tiền bẩn thỉu này đập vào mặt ta, bảo ta sáng mai cút xéo, vĩnh viễn không được gặp Phong Hoa?"
Từ Thủ Cương nhất thời cứng họng, uất ức đến mức suýt nội thương.
Lâm Lạc Trần thừa thắng xông lên, thẳng tay ném hai túi linh thạch lên trời!
"Cầm lấy những đồng tiền dơ bẩn của ngươi, Lâm Lạc Trần ta không thèm!"
Rào rào, hàng loạt viên linh thạch trong suốt như hoa rơi đầy trời, rải thảm khắp đường phố, rơi lanh canh xuống đất.
Toàn thành nháy mắt sôi sục, còn gì hấp dẫn bằng việc hóng drama?
Tất nhiên là linh thạch từ trên trời rơi xuống rồi!
Cả Ninh Nguyên Thành nháy mắt bùng nổ, bách tính la hét ùa ra đường tranh giành.
Lòng Lâm Lạc Trần rỉ máu, may mà không phải tiền của mình.
Hắn ừng ực nốc một ngụm rượu, đè nén cơn xót xa, bi tráng ngửa mặt nhìn trời.
"Phong Hoa——! Ra gặp ta! Nếu nàng thật lòng muốn ân đoạn nghĩa tuyệt, hãy tận miệng nói cho ta biết!"
"Đến mặt cũng không dám gặp, trực tiếp bảo ta cút đi, Thiên Vân Hoàng triều các người đối xử với ân nhân cứu mạng như vậy sao?"
Đúng lúc này, bên trong Tướng Quân phủ, một bóng hồng vận y phục đỏ thẫm vút lên bay vút tới, giọng nói hòa lẫn sự nghẹn ngào, ai oán đến cực điểm.
"Lâm công tử! Chàng đi đi! Cứ xem như chưa từng quen biết ta! Là Phong Hoa có lỗi với chàng! Ân tình của chàng... kiếp sau ta xin đền đáp!"
Nàng ta tựa hồ lao ra trong lúc vội vã, trên mặt không mang theo mạng che, gương mặt tuyệt mỹ phơi bày trước vô số con mắt!
"Đúng là Phong Hoa công chúa rồi! Đại điển kỳ phúc năm ngoái ta từng chiêm ngưỡng qua một lần từ xa!"
"Trời ạ, công chúa lại có nhan sắc nghiêng nước nghiêng thành thế này! Trách nào thiếu tướng quân lại si mê đến vậy..."
"Sao công chúa lại ở đây? Nàng ấy và tên nam tử ma đạo kia..."
"Chuyện này còn chưa rõ ràng sao? Anh hùng cứu mỹ nhân, tư định chung thân, nhưng lại bị gậy đánh uyên ương đấy!"
Cả tòa thành xôn xao bàn tán, đủ loại suy diễn nổi lên ầm ầm.
Bên trong Tướng Quân phủ tức thì hỗn loạn tơi bời, không ai ngờ Diệp Du Thanh lại lao ra bất ngờ, nhất thời không biết làm sao.
Lâm Lạc Trần thầm tán thưởng màn phối hợp nhịp nhàng của Diệp Du Thanh, trên mặt lại lộ vẻ kích động tột độ.
"Phong Hoa! Ta biết nàng không phải thật lòng, là bọn họ ép nàng đúng không?"
Diệp Du Thanh định nói thêm điều gì, một bàn tay khổng lồ hư ảo chợt vươn ra từ sâu trong phủ đệ, tóm chặt lấy nàng lôi ngược về.
Nàng bắt đúng thời cơ lên tiếng: "Lâm công tử, mau đi! Đừng màng tới ta nữa!"
Lâm Lạc Trần lớn tiếng gào: "Phong Hoa!"
Toàn trường xôn xao, Lâm Lạc Trần thấy thời cơ đã chín muồi, lập tức bước vào giai đoạn tiếp theo.
Hắn đột nhiên ngẩng phắt đầu, thanh âm chấn động bốn phương: "Nếu các người nhất quyết ép nàng lấy chồng, muốn dựa vào Thiên Kiêu Hội để định đoạt phu quân của nàng!"
"Vậy Lâm Lạc Trần ta, ngày hôm nay sẽ đường đường chính chính khiêu chiến toàn bộ thiên kiêu Huyền Châu các người!"
"Hiện tại ta đang ở Kim Đan cảnh, liền vượt cấp khiêu chiến, để xem cái gọi là thiên kiêu Huyền Châu các người chung quy cũng chỉ đến thế!"
"Bất cứ ai ở Huyền Châu đều có thể áp chế cảnh giới xuống Nguyên Anh cảnh, quyết một trận công bằng với ta."
"Ta lấy mạng mình ra cược, bất kỳ kẻ nào chỉ cần ở Nguyên Anh cảnh thắng được ta, cái mạng này của ta sẽ gửi lại Huyền Châu."
"Nhưng nếu may mắn không chết, huyết tẩy Hoàng Đô, chỉ mong nhận được cơ hội cạnh tranh công bằng!"
Hắn nhấp ngụm rượu, ngang tàng chỉ tay về phía Từ Thủ Cương: "Đám thiên kiêu Huyền Châu, có dám tiếp nhận?"
"Nếu không dám... thì cứ kéo nhau bao vây giết ta ngay bây giờ, thoải mái thừa nhận Huyền Châu không ai có bản lĩnh!"
Những lời này giống như sấm nổ giữa trời quang, khiến tất cả mọi người đờ đẫn!
Cuồng! Quá sức ngông cuồng!
Lập tức có người lớn tiếng phẫn nộ: "Kẻ cuồng vọng to gan! Thật sự cho rằng Huyền Châu ta không người sao?"
Lâm Lạc Trần ưỡn ngực ngẩng cao đầu, ra vẻ si tình đến phát cuồng, chẳng tiếc tính mạng.
"Vậy thì xông lên! Giết ta! Cho ta thấy Huyền Châu ai xứng đáng với Phong Hoa!"
"Cuồng vọng! Đừng hòng vấy bẩn sự trong sạch của công chúa! Nạp mạng đi!"
Từ Thủ Cương rốt cuộc không nén nổi nữa, tức giận ra tay, tung ra đòn chí mạng nhắm thẳng Lâm Lạc Trần.
Hắn phải hạ sát tên nhãi này trước khi bị phụ thân trách phạt, lấy công chuộc tội.
Lâm Lạc Trần phá lên cười: "Đến hay lắm!"
Hắn không hề né tránh, Nghiệp Hỏa Điệp Nhiên nháy mắt kích hoạt, "Thập Nhị Thần Sát Chân Quyết" điên cuồng lưu chuyển, cơ bắp toàn thân phát ra âm thanh như sấm dội!
Hai người tung quyền va chạm, kình khí cuồn cuộn!
Từ Thủ Cương chỉ cảm thấy một lực lượng kinh hoàng vô cùng theo cán thương ập tới, hổ khẩu rạn nứt, cả người bị chấn văng ngược về sau!
Trong mắt hắn ngập tràn vẻ không thể tin: Tên tiểu tử này sức lực sao có thể kinh hãi thế này?!
Hắn thế nhưng lại là Nguyên Anh cảnh, áp đảo tiểu tử này cả một đại cảnh giới, cùng vô số tiểu cảnh giới đấy!
Nhưng hắn nào biết, thế mạnh của Lâm Lạc Trần chính là nhục thân, so sánh thể phách với hắn, quả thực chịu thiệt thòi không nhỏ.
Từ Thủ Cương vốn xuất thân tướng môn, luôn tự tin về thể phách và sát phạt thuật xếp hàng nhất nhì thế hệ trẻ, nhưng lúc này hoàn toàn không chiếm được thế thượng phong.
Phanh!
Lâm Lạc Trần bắt được một sơ hở, vung cú đấm nặng ngàn cân, liều mạng lấy thương đổi thương, nện thẳng vào ngực hắn!
Từ Thủ Cương như đạn pháo bắn ngược ra sau, đập nát một tòa các lâu phía xa, tơi tả bất kham, trong mắt chỉ còn sự khiếp sợ.
Lâm Lạc Trần gắng gượng ghìm lại cơ thể, cố nặn ra một tia máu rỉ khóe miệng.
Hắn lau đi vết máu, tà áo bay lất phất, dùng dòng máu hòa cùng rượu mà nuốt ực vào bụng, vừa tiêu sái lại mang thêm chút bị thương cảm.
"Thiên kiêu Huyền Châu, cũng chỉ đến thế! Ta tuy đang mang thương... Nhưng thiếu tướng quân muốn nhân cơ hội này hạ sát ta, e là còn quá sớm!"
Phía dưới, ánh mắt vô số thiếu nữ bừng sáng lấp lánh, nước bọt cũng suýt chảy ròng ròng.
Tuy là ma đạo tặc tử, nhưng hắn quả thực anh tuấn rạng ngời quá đi mất!
Từ Thủ Cương toan tiến lên, nghe vậy đành chựng lại, e sợ mang tiếng chiến thắng không quang minh chính đại.
"Ngươi cần mấy ngày để khôi phục, ta không chiếm tiện nghi của ngươi!"
Lâm Lạc Trần thầm mắng thằng nhóc này đúng là bị dắt mũi, vừa nhìn đã biết chưa trải sự đời khốc liệt, đôi mắt trong veo mà ngu ngốc.
"Ba ngày sau, ta và ngươi ở đây tử chiến! Có toàn thành chứng giám! Không màng sống chết! Ngươi có dám nhận?"
Từ Thủ Cương với tư cách Nguyên Anh đỉnh phong, trước mặt bá quan văn võ há có thể rụt vòi, dứt khoát đáp trả.
"Có gì không dám! Ba ngày sau, ta tất trảm ngươi tên ma đạo tặc tử này!"
Khóe miệng Lâm Lạc Trần khẽ cong lên một đường rất nhỏ.
Xong việc!
An toàn trong vòng ba ngày tới!
Lâm Lạc Trần thực ra không e sợ Từ Thủ Cương, chỉ là cần thời gian để đẩy sự việc lên cao trào, truyền thông lan tỏa.
Hắn kiêu ngạo quay đi, lớn giọng tuyên bố với toàn thành: "Ta, Lâm Lạc Trần, đệ tử Thi Âm Tông của Lan Châu, chính thức gửi lời tuyên chiến tới các thiên kiêu Huyền Châu!"
"Bất cứ kẻ nào cũng có thể áp chế tu vi xuống Nguyên Anh để thách đấu với ta, bất chấp sinh tử, nếu có bản lĩnh thì cứ tiến lên!"
Nói xong, Lâm Lạc Trần quay mình thanh thoát hạ xuống khoảng sân khách trạm, bỏ lại đám người đang ngoác mồm thưởng thức drama trong sự sững sờ.
Lâm Lạc Trần nhếch mép, đình chỉ Thiên Huyễn Thần Huyết, tỏ vẻ ngông cuồng không sợ hãi nhìn nàng.
Mụ Cố Khinh Hàn này, chừng nào vẫn khao khát lấy được 'giải dược', thì vẫn phải ráng bịt mũi mà làm bùa hộ mệnh cho hắn.
Một khi đứng ra bảo vệ, nàng tất yếu sẽ mang thương tích.
Đến lúc đó, việc khi nào thì khỏi hẳn thì chắc chỉ có trời mới biết!
Cố Khinh Hàn vừa đi khuất, Mộ Dung Thu Chỉ cau mày hỏi: "Lạc Trần, ngươi rốt cuộc đang toan tính chuyện gì đây?"
Lâm Lạc Trần bình thản đáp: "Tạo sóng gió thôi, càng lớn càng tốt, rùm beng thiên hạ càng hay."
"Ta phải mượn miệng của bọn họ, tung tin Phong Hoa công chúa đang ở Ninh Nguyên Thành loan truyền đi khắp chốn, đóng cọc làm sự thật."
Mộ Dung Thu Chỉ chợt lóe lên ý nghĩ: "Ngươi định lấy giả làm thật? Ép hoàng thất Thiên Vân phải thừa nhận Diệp Du Thanh là công chúa?"
Lâm Lạc Trần gật gù: "Chính xác, thiên hạ đều đinh ninh Phong Hoa công chúa đang ngự tại đây, lại có thêm bảo chứng của cha con nhà họ Từ."
"Trừ phi hoàng gia Thiên Vân kiếm ra Phong Hoa công chúa thực thụ để đánh tráo Diệp Du Thanh, bằng không, cũng đành ngậm bồ hòn làm ngọt!"
"Ví bằng những năm qua, công chúa giả mà hoàng gia đem đi bêu riếu khắp nơi, rồi thêm cái Thiên Kiêu Hội kia, lại trở thành trò cười động trời hay sao?"
Nhưng Lãnh Nguyệt Sương lại nhíu mày: "Nhưng ngộ nhỡ hoàng gia Thiên Vân phủ quyết, hay là truy ra được Phong Hoa công chúa đích thực thì tính sao?"
Lâm Lạc Trần hạ giọng: "Vì thế nên chúng ta phải quậy cho thật lớn, lôi càng nhiều kẻ chui xuống nước càng tốt, để bọn họ không thể không chấp nhận."
"Tuyệt đối không để họ moi ra được Phong Hoa công chúa, tốt nhất là làm họ tin nàng đã qua đời, rồi đùn đẩy tội lỗi cho Vãng Sinh Điện gánh vác."
"Đến lúc đó, hoàng thất Thiên Vân vì vớt vát thể diện cùng chuyện liên hôn, đành phải ngậm đắng nuốt cay, công nhận Diệp Du Thanh!"
"Đằng nào họ cũng chỉ cần một nàng công chúa có thể kết duyên, còn đối tượng nào hoàn hảo hơn 'gương mặt đại diện' lâu năm như Diệp Du Thanh?"
Lãnh Nguyệt Sương vỡ lẽ thốt lên: "Tuyệt vời, như vậy Vãng Sinh Điện sẽ tự lo thân mình chẳng xong!"
Lâm Lạc Trần khẽ mỉm cười: "Đâu chỉ có vậy, vì tránh cho tiếng ác chiến thắng bằng thủ đoạn hèn hạ,"
"Đám nhân sĩ chính đạo chuộng hư danh Huyền Châu này ngược lại phải dõi theo ta, không cho phép ta chết trong tối tăm."
"Hơn thế nữa, mục tiêu của cuộc liên hôn lần này chẳng phải là Hứa Hoài An sao, ta đột ngột chen ngang, hắn làm sao chịu để yên?"
"Vì ám sát quá trắc trở, ta sẽ bắt hắn đường đường chính chính lộ diện, rồi ta công minh chính đại chém hắn!"
Mộ Dung Hạ Trúc cười méo xệch: "Nhưng mà, làm bung bét như vậy, ngươi đã tính đường an toàn rút lui chưa?"
Lâm Lạc Trần cười khổ não: "Cũng từng nghĩ tới, hơi liều lĩnh một chút, nhưng ta cũng chẳng nhất thiết phải sát phạt đến tận Hoàng Thành mà."
"Chỉ cần ấn định được danh phận của Diệp Du Thanh, phá hoại liên hôn, diệt trừ Hứa Hoài An, là mục đích đã hoàn thành hơn nửa rồi."
"Về phần đào tẩu ra sao, đành cầu mong bọn chính đạo này thật sự giữ đạo nghĩa, còn cứu tinh của ta thì đến đúng lúc vậy."
Hai hôm trước, hắn đã gửi thư cầu cứu cho Thúy Âm chân nhân, nay mọi chuyện vượt tầm kiểm soát, hắn cũng chỉ biết gọi hội.
Có điều không rõ Thi Âm Tông có vì hắn mà ra mặt hay không, và liệu hắn có xứng đáng để họ can thiệp hay không.
Lâm Lạc Trần không khỏi tiếc nuối, hối hận vì không xin Hạ Cửu U một chiếc ngọc giản truyền tin.
Chứ không thì gọi Hạ Cửu U tới, ít ra cũng yên tâm được phần nào, khỏi phải nơm nớp lo sợ.
Nhưng chủ yếu là mình quậy tưng bừng thế này, chắc Hạ Cửu U cũng nghe danh mà mò đến nhỉ?
Chắc là thế?
Nước xa không cứu được lửa gần, trước mắt chỉ đành trông mong xem khi nào có thể lôi kéo được Vân Sơ Tễ tới để mặc cả...
Trước lúc đó, Lâm Lạc Trần chỉ biết gửi gắm hy vọng vào Cố Khinh Hàn và Từ Ninh Nguyên để khỏi phải vong mạng.
Đợi đến khi móc nối được với Vân Sơ Tễ, Cố Khinh Hàn sẽ chẳng còn nắm đằng chuôi nữa, có hay không cũng chả quan trọng.
Mộ Dung Thu Chỉ đầy nỗi lo, dặn dò: "Lạc Trần, ngươi phải làm mọi việc có chừng mực, chớ nên lộ rõ tài năng nghịch thiên quá mức."
Dù bọn chính đạo miệng nói giữ quy củ, nhưng cũng chỉ là lớp vỏ bọc bên ngoài.
Khi chạm mặt với thiên kiêu ma đạo sở hữu tư chất nghịch thiên, bọn họ cũng bất chấp tất thảy để tiêu diệt.
Lâm Lạc Trần gật gù mỉm cười: "Nàng yên tâm, ta sẽ tiết chế cẩn thận!"
Hắn dõi mắt nhìn về phương xa, trong mưu đồ của mình còn một rủi ro tiềm ẩn.
Làm thế nào để khiến hoàng thất Thiên Vân không thể tìm thấy Phong Hoa công chúa, thậm chí tưởng nàng đã chầu diêm vương.
Do vậy hắn bắt buộc phải truy lùng Phong Hoa công chúa trước, tìm cách giấu nhẹm nàng, để nàng giả ngây giả dại mà cao chạy xa bay.
Nhưng hiện tại thân bất do kỷ, chỉ đành trông chờ vào việc nàng ta tự mình sa lưới.
Hy vọng tình nghĩa giữa Diệp Du Thanh và Phong Hoa công chúa quả thực sâu đậm như họ đã bộc bạch.