Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 314: Truy binh sắp tới



Cố Khinh Hàn không ngờ Lâm Lạc Trần lại dám được đằng chân lân đằng đầu như thế, ánh mắt nháy mắt hóa thành vạn năm hàn băng.

"Cố Khinh Hàn ta thà chết, cũng tuyệt không cởi bỏ xiêm y trước mặt tên tiểu tặc nhà ngươi!"

Lâm Lạc Trần nhìn Cố Khinh Hàn như con mèo xù lông, thực sự không dám vội vàng tiến đến, cười lạnh bĩu môi.

"Xuy, Cố tông chủ chấp niệm quá rồi, bất quá chỉ là một bộ túi da mà thôi, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, ai thèm ngắm cái loại nữ nhân già nua như ngươi?"

Hắn quả thực chẳng màng thân thể Cố Khinh Hàn, chỉ là cố ý lăng nhục nàng một chút.

Đường đường Ngọc Nữ Tông tông chủ, lại bị ép cởi áo tháo đai trước nam nhân xa lạ, không phải rất thú vị sao?

Cố Khinh Hàn gắt gao nhìn chằm chằm hắn, nếu ánh mắt có thể giết người, Lâm Lạc Trần đã bị lăng trì cả trăm bận rồi.

Lãnh Nguyệt Sương không nhìn nổi nữa, vội vàng hòa giải, bàn tay nhỏ bé lại ở sau lưng Lâm Lạc Trần véo mạnh một cái.

"Lâm Lạc Trần, y phục này... thật sự không cởi không được sao?"

Ánh mắt nàng mang theo vẻ khẩn cầu, lực tay lại là sự cảnh cáo.

Lâm Lạc Trần không biến sắc, mặt mày nghiêm nghị.

"Đương nhiên, ta phải phối hợp cùng Phong Hoa công chúa châm cứu hoán huyết, độc xâm nhập cốt tủy, không cởi sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả..."

Thế lực sau lưng đột nhiên gia tăng, hắn bẻ lái nói tiếp:
"Ừm, cởi ít thôi cũng được, chỉ cởi áo ngoài là xong."

Cố Khinh Hàn vẫn không chút lay động, tựa như một tảng băng sơn, điềm nhiên không sợ hãi.

Cùng lắm thì đợi kẻ thù phía sau đuổi tới, để Tô Vũ Dao cùng Vãng Sinh Điện chó cắn chó.

Lâm Lạc Trần tự nhiên hiểu được toan tính của nàng, cười khẩy nói:
"Cố tiên tử, ngươi sẽ không phải là đang đợi người của Vãng Sinh Điện đấy chứ?"

"Ta nói lời khó nghe trước, người của Vãng Sinh Điện đuổi tới, ta sẽ bảo sư tôn mang ta chuồn đấy."

Sắc mặt Cố Khinh Hàn chuyển biến bất định, Lâm Lạc Trần trực tiếp tung đòn sát thủ, đôi môi khép mở, truyền âm nhập mật.

"Cố tiên tử, đều đã chui vào tửu trì nhục lâm buôn hương bán phấn rồi, còn ra vẻ tiên tử băng thanh ngọc khiết cao lãnh gì nữa? Làm màu nữa là mất mạng đó!"

Cố Khinh Hàn như bị giẫm trúng đuôi, vội vàng chối bay chối biến:
"Ngươi bớt nói càn, ta không có..."

Lâm Lạc Trần nhếch mép cười, tiếp tục phát ngôn gây sốc.

"Cố Khinh Hàn, còn làm bộ làm tịch gì, Hồi Âm Bích vẫn nằm trong tay ta đây này, mười vạn một đêm phải không? Cũng được giá phết!"

"Ngươi cũng không muốn để tên đồ đệ tâm đắc nhất của ngươi biết được, vị sư tôn các nàng tôn kính như thần minh... lại chạy tới tửu trì nhục lâm tiếp khách chứ?"

Đồng tử Cố Khinh Hàn mãnh liệt co rụt, khó tin nhìn về phía Lâm Lạc Trần.

"Hóa ra là tên tiểu tặc nhà ngươi!"

Nhớ tới chuyện rủi ro bản thân gặp phải là do tiểu tử này ban tặng, nàng liền tức đến run rẩy cả người, hận không thể xé xác Lâm Lạc Trần.

Lâm Lạc Trần lập tức lui về sau hai bước, tránh cho nữ nhân này thật sự mất trí, đồng quy vu tận với mình.

Hắn thầm lẩm bẩm trong bụng: Vận rủi của Thu Chỉ quả nhiên kinh khủng, khiến Thái Thượng Vong Tình của nữ nhân này cũng mất đi hiệu lực.

Cái gì, là do mình chọc tức?

Không thể nào, mình đâu phải ma quỷ gì.

"Được rồi, địch nhân tùy thời đuổi tới! Cứ kéo dài nữa, ta thực sự bảo sư tôn dẫn đường bỏ chạy đấy!"

Lâm Lạc Trần cố ý làm ra vẻ không quan tâm:
"Nếu không phải vì thi pháp, ai thèm ngắm nữ nhân vừa già vừa xấu như ngươi."

Đời này Cố Khinh Hàn chưa từng rước cục tức nào to như hai ngày hôm nay, có cảm giác từ lúc gặp tiểu tử này, mình cứ liên tục xúi quẩy.

Lãnh Nguyệt Sương sầu lo nhìn nàng, thấp thỏm nói:
"Sư tôn?"

Nhìn đệ tử mà mình dồn bao tâm huyết này, Cố Khinh Hàn dường như bị bòn rút đi toàn bộ sức lực.

Nàng cất giọng mang theo mệt mỏi cùng ai oán tử tâm:
"Nguyệt Sương, Hạ Trúc, các ngươi... lui ra ngoài."

Lãnh Nguyệt Sương còn muốn nói gì đó, giọng điệu Cố Khinh Hàn bỗng trở nên rền rĩ sắc bén.

"Lui ra!"

Nàng không muốn Lãnh Nguyệt Sương thấy dáng vẻ chật vật này của mình.

Lần này đến lượt Lâm Lạc Trần lạnh gáy: Nữ nhân này không phải là muốn đồng quy vu tận với mình chứ?

"Đừng đừng đừng! Thiếu gia ta sợ ngươi với ta đồ mưu bất quỹ..." Hắn vội vàng khoát tay.

Cố Khinh Hàn tức tối mắt tối mũi, một lần nữa khẳng định tên tiểu tặc này cố tình sỉ nhục mình!

Nàng liếc Lãnh Nguyệt Sương một cái, hít sâu một hơi, mang theo một tia bi lương cùng quyết tuyệt, chậm rãi cởi xuống tầng xiêm y bên ngoài.

Động tác đó chậm chạp lại nặng nề, dường như thứ cởi bỏ không phải y phục, mà là tôn nghiêm.

Lâm Lạc Trần chứng kiến cảnh này, trong lòng dâng lên cảm giác thỏa mãn khó diễn tả thành lời.

Cố Khinh Hàn a Cố Khinh Hàn, ngươi cũng có ngày phải cởi áo tháo đai trước mặt ta a?

Thời khắc này, hắn bỗng dưng thấu hiểu cho Mặc Tuyết Thánh Hậu.

Bắt nạt kẻ ngứa mắt lại không diệt được mình, quả thật sảng khoái!

Lâm Lạc Trần thong thả bước đến, vươn tay ấn vào vị trí ngực nàng.

Cơ thể Cố Khinh Hàn phút chốc căng cứng, tóm chặt lấy tay hắn, thanh âm giá buốt thấu xương.

"Tiểu tặc! Nếu ngươi dám có bất kỳ hành vi bất chính nào, ta tất khiến ngươi sống không bằng chết!"

Lâm Lạc Trần nhếch mép, lại một lần nữa truyền âm:
"Yên tâm, ta đối với hàng bán rong chẳng có hứng thú, chê bẩn! Dù sao cũng sắp nát tươm thành tương rồi..."

"Ngươi...!"

Cố Khinh Hàn tức đến thắt ruột thắt gan, cảm giác muốn hộc máu.

Bàn tay Lâm Lạc Trần đã áp lên bầu da thịt ôn nhuyễn trước ngực nàng, khiến nàng bất chợt khẽ run lên.

Cảm giác này so với lúc hôn mê hoàn toàn khác biệt, lúc tỉnh táo, dưới thanh thiên bạch nhật, bị kẻ thù chạm vào như thế...

Sự nhục nhã vô bờ bến dường như đang dìm ngập lấy nàng!

Lâm Lạc Trần nào có rảnh rỗi thưởng thức sự xấu hổ bi phẫn của nàng, dưới ánh mắt quan tâm chăm chú của Lãnh Nguyệt Sương, hắn cũng chẳng dám làm càn.

Hắn trực tiếp vận chuyển Huyết Thần Quyết, dẫn động Thiên Huyễn Thần Huyết bên trong Cố Khinh Hàn!

Thiên Huyễn Thần Huyết quả không hổ là tâm huyết cả đời Huyết Ma ngưng tụ, huyền diệu khôn cùng.

Dưới sự dẫn dắt của Lâm Lạc Trần, nó cấp tốc dung nhập kinh mạch huyết quản của Cố Khinh Hàn, nuốt chửng đám Truy Hồn Độc.

Song song đó, Phong Hoa công chúa cũng ngưng thần tĩnh khí, ngón tay ngọc ngà tung bay, ngân châm chuẩn xác đâm vào các huyệt đạo, phối hợp dẫn dắt khí huyết, cuốn trôi độc tố.

Cố Khinh Hàn chỉ cảm thấy huyết dịch nội thể khi thì sôi trào mãnh liệt, khi thì ngưng trệ, lúc nhanh lúc chậm, đâm ngang đánh dọc trong kinh mạch.

Một cảm giác quái dị, khó gọi tên sinh ra, khiến nàng ngứa ngáy toàn thân.

Lâm Lạc Trần nhận thấy nàng kháng cự, trầm giọng quát:
"Thả lỏng tâm thần! Đừng phản kháng! Bằng không xôi hỏng bỏng không!"

Cố Khinh Hàn lực bất tòng tâm, chỉ đành nín nhịn khó chịu cùng tủi nhục, buông lỏng áp chế linh lực bên trong.

Nào ngờ, Khúc Linh Âm bên trong thức hải lại là kẻ xem náo nhiệt không sợ lớn chuyện, ngấm ngầm giở trò.

Nàng ta thao túng Thiên Huyễn Thần Huyết, cố tình tụ tập về mấy chỗ nhạy cảm, phi kinh mạch tất yếu!

"Ưm..."

Cố Khinh Hàn nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ kìm nén, chỉ thấy vài nơi truyền tới từng trận tê dại đau nhức khó mở lời, gò má nháy mắt rực lên hai vệt mây hồng thất thường.

Nàng hận hận trừng mắt lườm Lâm Lạc Trần - Món nợ này, lại tính lên đầu hắn!

Lâm Lạc Trần không hay biết gì, nhìn Cố Khinh Hàn sắc mặt ửng hồng, thân thể run rẩy, làm ra vẻ xuân tình dập dềnh thế kia, trong lòng thầm mắng.

Phi, làm bộ thanh băng ngọc khiết, tiện nhân vô liêm sỉ!

Hai kẻ kẻ nhìn người chán ghét, Lâm Lạc Trần cũng chẳng thương hương tiếc ngọc, lao vút rạch một đường trên cổ tay Cố Khinh Hàn.

Xuy!

Một tia máu đen phụt ra, rơi xuống boong thuyền xèo xèo, thoáng cái đã ăn mòn ra mấy hố nhỏ.

Cố Khinh Hàn nháy mắt chấn động vô cùng, kỳ độc mà nàng bó tay chịu trói, thật sự bị tên tiểu tặc này phá giải?

Phong Hoa công chúa xem đến mức đôi mắt đẹp tỏa ra dị sắc, nổi lên hứng thú nồng đậm với thủ đoạn huyết đạo xuất thần nhập hóa của Lâm Lạc Trần.

Thế nhưng độc tố bên trong Cố Khinh Hàn quá nhiều, trước đó lại bị Lâm Lạc Trần xúc tác, hiện giờ lưu thoán cực kỳ hung mãnh.

Lâm Lạc Trần dốc hết toàn lực thôi động Thiên Huyễn Thần Huyết, mệt đến trán vã mồ hôi, nhưng cũng như muối bỏ bể, chỉ đành không ngừng phóng máu.

Thấy Cố Khinh Hàn vì mất máu mà mặt mũi tái nhợt như giấy vụn, hơi thở ngày một suy nhược, nhưng động tác trên tay Lâm Lạc Trần lại chẳng ngừng lại nửa phần.

Thời gian trôi qua, Lãnh Nguyệt Sương thấy Cố Khinh Hàn sắc mặt xám xịt, thoi thóp hơi tàn, rốt cuộc không đành lòng.

"Đủ rồi, Lâm Lạc Trần, lại lấy máu nữa sư tôn sẽ chết đấy!"

Lâm Lạc Trần cũng mệt đứt hơi, nghe vậy liền ngừng lại.

"Độc tố ngấm quá sâu, một lần không dứt được, cho nàng ta nghỉ ngơi một hồi, lát nữa lại tiếp!"

Hắn làm như vô tình dùng ngọc bình thu hồi máu độc trên sàn, nhưng thật ra là nhớ đến Tịch Diệt Đại Đạo của Tịch Diệt ma thần.

Món đồ chơi này, nói không chừng còn có đại dụng...

Mộ Dung Thu Chỉ trong lớp ngụy trang Mộ Dung Hạ Trúc vội tiến lên, cùng Phong Hoa công chúa đỡ Cố Khinh Hàn tàn tạ bất kham về giường.

Lãnh Nguyệt Sương trong bụng như lửa đốt, sợ sư tôn nhà mình độc chưa chết, lại bị đám người liên thủ dằn vặt đến chết.

Vừa rời khỏi phòng, nàng liền túm lấy Lâm Lạc Trần lôi ra một góc, đầy vẻ hoài nghi.

"Ngươi thật sự không phải mượn cớ để chiếm tiện nghi sư tôn chứ?"

"Trời đất chứng giám, thật sự là thi pháp cần mà!"

Lâm Lạc Trần làm ra vẻ đường đường chính chính, rồi lại cười tà vươn tay định ôm lấy eo Lãnh Nguyệt Sương.

"Lại nói, có nàng sờ sờ ra đó, ta làm sao để mắt tới mụ già kia được?"

Lãnh Nguyệt Sương gò má khẽ ửng hồng, nhẹ nhàng đẩy hắn ra:
"Đừng nháo! Sư tôn vẫn ở bên trong kìa!"

"Ta là ma đạo yêu nhân mà, không làm gì đó với vị tiên tử chính đạo đây, chẳng phải kỳ quái lắm sao?"

Lâm Lạc Trần ghé vào tai nàng cười xấu xa:
"Tiên tử, nàng cũng không muốn sư tôn chịu tội chứ? Hay là... nàng gánh nạn thay người?"

Hơi thở ấm nóng phả bên tai, Lãnh Nguyệt Sương tai đỏ rần đỏ rực, ngượng ngùng đẩy mạnh hắn ra.

"Lâm Lạc Trần! Ngươi còn như vậy... ta..."

"Ngươi thế nào?"

"Ta không khách sáo với ngươi đâu!"

Lãnh Nguyệt Sương cố lấy vẻ nghiêm trang, làm bộ lạnh lùng như sương tuyết, đoạn chạy trối chết.

"Ta... Ta đi điều khiển phi thuyền đây! Ngươi đừng có theo phá đám!"

Nhìn bóng lưng hốt hoảng của Lãnh Nguyệt Sương, Lâm Lạc Trần bất đắc dĩ nhún vai.

Ngay lúc này Phong Hoa công chúa bước ra, thấy thế liền tỏ vẻ kỳ quái rời đi.

"Phong Hoa điện hạ xin dừng bước!"

Lâm Lạc Trần mỉm cười nói:
"Phong Hoa công chúa, người đối với Hứa Hoài An kia... hiểu bao nhiêu?"

Hắn nhớ lại ghi chép về Hứa Hoài An trong quyển "Huyền Châu Thiên Kiêu Chí", thấy cứ y như đọc thoại bản.

Hứa Hoài An, Thánh tử Hồng Vận Tông, tồn tại giống như nhân vật chính trong thoại bản, là Khí Vận Chi Tử rành rành.

Xuất thân từ tiểu gia tộc tu tiên, năm ba tuổi gia tộc bị cừu địch diệt môn, song thân đều mất.

Duy chỉ mình hắn được thần bí lực lượng che chở, mảy may vô thương, rồi bị trưởng lão Hồng Vận Tông ngang qua phát hiện, kinh ngạc cho là thiên nhân.

Kể từ lúc cha mẹ tế thiên, Hứa Hoài An pháp lực vô biên, bái nhập Hồng Vận Tông, phùng hung hóa cát, kỳ ngộ liên miên.

Năm năm tuổi hái thuốc trên núi, sẩy chân rơi xuống vạn trượng thâm uyên, chẳng những không chết, ngược lại dưới đáy vực tìm thấy công pháp thất truyền của Hồng Vận Tông "Hồng Mông Dẫn Khí Quyết" và vài món dị bảo.

Năm mười tuổi bị yêu thú truy sát, chạy trối chết lao vào thượng cổ cấm chế. Yêu thú bị cấm chế giảo sát, hắn ở lõi cấm chế bình an vô sự, còn nhặt được một viên cổ ngọc phù tự động hộ chủ.

Năm mười lăm tuổi tham gia bí cảnh thí luyện, bí cảnh sụp đổ, tất cả đều chết, hắn lại bị văng đến một dược viên, thu hoạch đầy bồn đầy bát.

Năm hai mươi tuổi Trúc Cơ cảnh, ra ngoài rèn luyện, tương ngộ Tam hoàng tử Thiên Vân Hoàng triều, không đánh không quen biết, trở thành chí giao hảo hữu.

Năm ba mươi tuổi kết đan, dẫn tới Cửu Trọng Lôi Kiếp hiếm có, mắt thấy sắp tro bay khói diệt, thiên ngoại chợt giáng xuống một tảng kỳ thạch.

Chẳng những thế mạng hắn gánh quá nửa lôi kiếp, kỳ thạch nát bấy còn lộ ra Tiên Thiên Lôi Tinh ở lõi, bị hắn thong thả luyện hóa...

Loại sự tích như thế không đếm xuể, phảng phất khí vận của toàn bộ Huyền Châu đều quy tụ trên người hắn.

Phùng hung hóa cát, ngộ nạn thành tường, đích thị là Thiên Tuyển Chi Tử của thế hệ trẻ Huyền Châu.

Hồng Vận Tông dốc toàn lực bồi dưỡng, hắn cũng một đường bứt tốc tiến bộ, còn trẻ tuổi đã là Nguyên Anh cảnh.

Dù tu vi không cao, nhưng tiền đồ vô lượng, được các đại tông môn và hoàng triều coi trọng.

Kỳ Thiên Kiêu Hội của Thiên Vân Hoàng triều lần này, rất nhiều người đánh giá vị Thiên Mệnh Chi Tử này sẽ rước được mỹ nhân về dinh.

Bởi vậy Lâm Lạc Trần mới hỏi dò Phong Hoa công chúa, dẫu sao nàng cũng là đương sự.

Phong Hoa công chúa điềm đạm đáp:
"Ta đối với hắn biết không nhiều, công tử muốn dò hỏi gì?"

Lâm Lạc Trần móc cuốn sách thần thoại "Thiên Kiêu Chí" ra, cười hỏi:
"Cái này là thật sao?"

Phong Hoa công chúa hiển nhiên đã đọc qua sách này, gật đầu:
"Là thật, thậm chí còn hoang đường hơn trên sách, người này khí vận hưng thịnh, có thể gọi là nghịch thiên."

"Nói chẳng đâu xa, Thiên Kiêu Hội lần này, ngoài mặt là chiêu mộ anh tài, kỳ thực là trải đường cho hắn."

"Phò mã nội định của Thiên Vân Hoàng triều chính là hắn, muốn mượn khí vận ngập trời kia, vững chắc quốc vận."

Lâm Lạc Trần đánh thót một cái trong lòng, đậu xanh, tuyển thủ được nội định, cái thứ treo máy này đánh đấm gì?

Phong Hoa công chúa tò mò:
"Công tử cớ sao cố chấp muốn giết hắn?"

Lâm Lạc Trần qua loa lấy lệ:
"Ta là ma đạo, giết loại thiên kiêu chính đạo này chẳng phải thiên kinh địa nghĩa sao?"

Phong Hoa công chúa nghe vậy, nụ cười như hoa nở:
"Nếu công tử thật sự có thể giết hắn, vậy cũng xem như chuyện tốt!"

Lâm Lạc Trần nhướng mày, nghi hoặc:
"Một vị Khí Vận Chi Tử như vậy, công chúa sao lại không bằng lòng hạ giá?"

Phong Hoa công chúa thần sắc lạnh nhạt, giọng nói hờ hững như gió mây:
"Chưa từng gặp mặt, lấy đâu tình ý?"

"Huống hồ người này bản tính trăng hoa, tác phong phóng túng, ta không thích. Hơn nữa..."

Khóe miệng nàng cong lên một nụ cười ẩn giấu tia giễu cợt:
"Nếu hắn thật sự là Khí Vận Chi Tử thiên mệnh sở quy."

"Ta chắc chắn vẫn khó thoát vận mệnh gả cho hắn, có lẽ sẽ lại gặp gỡ anh hùng cứu mỹ nhân, liền phương tâm ám hứa cũng nên."

"Thoại bản chẳng phải đều viết vậy sao? Thêm chút trắc trở, cũng để thấy mối duyên trời ban này không dễ mà có, không phải ư?"

Lâm Lạc Trần không biết đối đáp thế nào, chỉ đành cười gượng:
"Ha ha... Công chúa cao kiến! Đa tạ báo cho!"

Hắn chắp tay, trở lại phòng, mang ra bình máu độc Cố Khinh Hàn thu thập được.

Bản thân có thể dùng Tịch Diệt Đại Đạo của Tịch Diệt lão ca chu diệt, ám hại Cố Khinh Hàn hay không?

Sở dĩ gọi là chu diệt, nói trắng ra là nhân quả liên đới, truy căn sóc nguyên.

Tịch Diệt Đại Đạo cũng chính là có liên quan tới Nhân Quả Đại Đạo căn bản, mới được xem là một trong những đại đạo đỉnh cấp nhất.

Lâm Lạc Trần khoanh chân tĩnh tọa, rút ra Nghịch Mệnh Bi, vận hành Túc Mệnh Luân Hồi Quyết, mượn máu độc truy tìm tận gốc.

Khoan nói đến chuyện trực tiếp nguyền rủa Cố Khinh Hàn, cho dù là dùng Vận mệnh chi thủ quấy rối tâm thần nàng ta, phá hỏng tâm cảnh, để nàng ta tẩu hỏa nhập ma cũng tốt a!

Chớp mắt, ý niệm của Lâm Lạc Trần xuyên thấu mọi trở ngại, lập tức khóa chặt Cố Khinh Hàn đang mê man ở gian phòng sát vách.

"Cơ hội tốt!"

Lâm Lạc Trần vui vẻ trong lòng, toàn lực thôi động Tịch Diệt Đại Đạo thi triển Vận mệnh chi thủ, toan tính quấy rối nàng...

Thế nhưng, ý niệm của hắn bỗng nhiên bị kéo tuột ra xa xôi, thân bất do kỷ bị cuốn đi cách đó không biết bao nhiêu dặm.

Lâm Lạc Trần đang nghệch mặt thì nhìn thấy mười mấy hắc bào nhân đằng đằng sát khí đang lướt tới.

Kẻ cầm đầu mang mặt nạ Mã Diện, trong tay nâng một đoàn hắc độc khí không ngừng ngọ nguậy.

Bên cạnh hắn, rõ ràng là Hồ Diện - người quen cũ của Lâm Lạc Trần.

Đột nhiên, gã Mã Diện kia dường như cảm ứng được gì đó, khựng lại, cảnh giác đưa mắt nhìn quanh!

Tâm thần Lâm Lạc Trần chấn động mãnh liệt, chớp mắt thoát khỏi trạng thái huyền diệu đó, vẻ mặt đầy khó tin.

"Linh Âm, cảnh ta vừa thấy là thật sao?"

Khúc Linh Âm ngây người đáp:
"Ngươi thấy gì làm sao ta biết?"

Sắc mặt Lâm Lạc Trần ngưng trọng:
"Ta thấy người của Vãng Sinh Điện, bọn chúng đuổi tới rất gần rồi!"

Khúc Linh Âm kinh ngạc thốt:
"Chẳng lẽ là lấy máu độc làm môi giới, thông qua nhân quả truy nguyên tìm ra bọn chúng?"

Lâm Lạc Trần gật đầu nói:
"Chắc chắn là vậy rồi!"

Khốn khiếp, làm thế nào đây? Ném con quạ đen Cố Khinh Hàn này xuống thuyền?

Không được! Nữ nhân này nhất định sẽ liều chết phản phệ, kéo mình theo đệm lưng!

Tô Vũ Dao thì không có mặt...

Bỏ rơi Lãnh Nguyệt Sương một mình chạy thoát? Càng không thể!

Lãnh Nguyệt Sương mà sa vào tay Vãng Sinh Điện, kết cục... Lâm Lạc Trần không dám...