Lâm Lạc Trần có chút nghi hoặc trước phản ứng của Huyết Ly, trong lòng không khỏi tăng thêm vài phần đề phòng với nàng.
Hắn nhìn theo bóng Tịch Diệt Ma Thần đang đi xa, nghĩ mãi cũng không thông, tại sao vị Ma Thần này lại phải che giấu thân phận.
Chẳng lẽ là muốn giả heo ăn thịt hổ?
Sau khúc nhạc đệm ngắn ngủi, mọi người lại lên đường, lao nhanh về phía sâu trong Huyết Hải.
Chẳng bao lâu sau, U Liên bay phía trước đột ngột dừng lại, bàn tay trắng nõn vỗ nhẹ lên cái đầu to lớn của Ma Long.
"Ký Phong, xuống đi!"
Ma Long gầm nhẹ một tiếng, ma lực quanh thân cuộn trào, ngưng tụ thành lớp hộ cháo dày đặc, lập tức lao đầu vào Huyết Hải ô trọc, tanh nồng.
Vừa xuống nước, bốn phương tám hướng lập tức ùa tới vô số yêu thú Huyết Hải hình thù dữ tợn.
Chúng hai mắt đỏ ngầu, không sợ chết va vào hộ cháo của Ma Long.
Cũng may trong đội có hai vị Ma Quân thực lực cường hoành tọa trấn, đám yêu thú này không gây ra rắc rối gì lớn.
Đoản đao của U Liên Ma Quân lướt qua, huyết lãng cuộn trào, không gian nứt toác, nuốt chửng mọi thứ, nhìn qua có chút giống Liệt Không Trảm.
Còn Huyết Ly ở trong Huyết Hải lại càng như cá gặp nước, huyết quang lượn lờ quanh thân, giơ tay nhấc chân dẫn động lực lượng Huyết Hải, hiệu suất diệt sát yêu thú thế mà chẳng hề thua kém U Liên.
Theo hướng U Liên chỉ dẫn không ngừng đi sâu vào, số lượng yêu thú lại tăng vọt như cầu tuyết lăn, thực lực cũng ngày càng khủng bố.
Chúng dường như bị một thế lực vô hình nào đó thu hút, tất cả đều tụ tập về đây.
Huyết Ly nhìn yêu thú ngày càng nhiều, không kinh sợ mà còn mừng rỡ, hưng phấn nói: "Xem ra chúng ta đến gần rồi!"
U Liên cũng gật đầu, thấy Lâm Lạc Trần có chút khó hiểu, bèn giải thích cho hắn.
Các tộc tổ địa tuy bị bỏ hoang, nhưng năng lượng bên trong đều vượt xa những nơi khác.
Do khe nứt không gian, sức mạnh không tránh khỏi bị rò rỉ ra ngoài, thu hút đông đảo yêu thú Huyết Hải.
Lâm Lạc Trần vỡ lẽ, nhìn những khe nứt hư không thỉnh thoảng hiện ra xung quanh, không khỏi có chút tò mò.
"Những khe nứt hư không này, cũng là do tổ địa La Sát tộc sao?"
Khu vực bọn họ đang đứng lúc này, khe nứt hư không như những vết rạn trên mặt gương vỡ, chi chít, nhìn mà kinh tâm.
Ngay cả Ma Long da dày thịt béo cũng phải giảm tốc độ, cẩn thận từng li từng tí giải phóng ma lực ổn định không gian xung quanh, chỉ sợ sơ sẩy một cái là đâm vào khe nứt.
Ở nơi hiểm địa này, hình thể khổng lồ của nó lại trở thành con dao hai lưỡi.
Thể hình to lớn cố nhiên làm tăng nguy cơ chạm vào khe nứt, nhưng vạn nhất có bị hút thật, tráng sĩ chặt tay vẫn còn một đường sinh cơ.
Nếu thể hình quá nhỏ, e là trong nháy mắt đã bị khe nứt nuốt chửng, cặn cũng chẳng còn.
U Liên Ma Quân ừ một tiếng nói: "Không gian bên trong tổ địa không ổn định, sức mạnh tràn ra, khiến xung quanh xuất hiện khe nứt không gian."
Lâm Lạc Trần chợt hiểu, sau đó có chút thấp thỏm nói: "Nói chứ, La Sát tổ địa này sẽ không sụp đổ đấy chứ?"
U Liên Ma Quân thản nhiên nói: "Chắc là không đâu, tổ địa nếu sụp đổ, khe nứt hư không sẽ không chỉ có chừng này."
Huyết Ly cũng cười tươi như hoa nói: "Huynh yên tâm đi, La Sát tộc là đại tộc của Ma tộc, tổ địa là một trong số ít nơi còn được bảo tồn nguyên vẹn."
U Minh tò mò hỏi: "Một trong số ít? Nói vậy là các tổ địa khác đều sụp đổ rồi sao?"
Cô bé này từ khi Huyết Ly đến, số lần phát tác bệnh tình giảm đi hẳn, tinh thần tốt hơn nhiều.
Huyết Ly dường như rất hiểu rõ chuyện này, gật đầu nói: "Đúng vậy, tổ địa của một số tộc nhỏ hoặc do người ngoài cướp bóc, hoặc do Huyết Hải ăn mòn, sớm đã chìm vào trong năm tháng, trở về với Huyết Hải."
"Chỉ có một số tộc mạnh, như La Sát, Tu La, Diêm Ma tộc... tổ địa mới được bảo tồn nguyên vẹn, cũng ẩn giấu khá sâu."
U Minh gật gù ra chiều đã hiểu, ra vẻ vinh dự lắm, tò mò hỏi: "Mẫu thân, bên trong tổ địa còn bảo bối gì không?"
U Liên mờ mịt lắc đầu nói: "Tổ địa bỏ hoang đã lâu, ta cũng chưa từng vào, về việc này quả thực không rõ."
"Nhưng nghe nói những thứ có thể mang đi đều đã mang đi rồi, chỉ còn lại một số thứ gắn liền với Huyết Hải, không mang đi được mà thôi."
U Minh nghe vậy có chút thất vọng, nàng còn mong chờ được vào trong thám hiểm cơ.
Càng đến gần tổ địa La Sát tộc, Lâm Lạc Trần cũng bắt đầu căng thẳng.
Dù sao chuyện này cũng liên quan đến sự sống chết của U Minh, hơn nữa mình đã trót khoác lác, kết quả Ma Nhãn lại bị phong ấn thảm hại.
Nhỡ đâu lật xe trong tổ địa, mất mặt là chuyện nhỏ, mất mạng mới là chuyện lớn!
"Linh Âm, cô có nắm chắc không?"
Khúc Linh Âm tức giận nói: "Giờ ngươi mới hỏi câu này, không thấy hơi muộn rồi sao?"
Lâm Lạc Trần ngớ người, sau đó nghiêm túc nói: "Liên quan đến tính mạng đấy, Linh Âm tiên tử, trông cậy vào cô cả!"
"Cút!"
Khúc Linh Âm đối với tên này cũng bó tay rồi, nhưng cũng thở phào nhẹ nhõm, địa vị của mình vẫn còn đó.
Rất nhanh, U Liên dừng lại giữa một đám sào huyệt yêu thú, đăm chiêu nói: "Chắc là ở đây rồi."
Vùng biển trước mắt chẳng khác gì những vùng biển khác, nhưng khi U Liên rạch lòng bàn tay, máu tươi lập tức bị hút đi.
Nhưng máu của nàng dường như lực bất tòng tâm, nàng ép ra không ít máu, một khe nứt vực thẳm màu máu khổng lồ mới chậm rãi hiện ra, bên trong thấp thoáng những kiến trúc cổ quái.
Huyết Ly lập tức sáng mắt lên: "Đây chính là Huyết Linh Uyên của tộc La Sát? Hóa ra phải dùng máu làm vật dẫn, thảo nào tìm mãi không thấy."
Lâm Lạc Trần nhìn bộ dáng vui mừng của nàng, lại lần nữa mẫn cảm nhận ra sự bất thường.
Hắn lặng lẽ truyền âm: "Quân thượng, Huyết Ly này không bình thường, người cẩn thận một chút!"
U Liên sững sờ, nàng không hiểu thuật truyền âm, không biết Lâm Lạc Trần làm thế nào.
Nàng khẽ gật đầu, rõ ràng nàng cũng không lơ là cảnh giác với Huyết Ly.
Khi toàn bộ Huyết Linh Uyên hiện ra, bên trên lại bị bao phủ bởi một tầng huyết vụ dày đặc, không cho người ngoài tiến vào.