Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 232: Ngươi Có Nguyện Chết Cùng Ta Không?



Thấy Lâm Lạc Trần đột nhiên phản giáo, hoành kiếm cản đường, mọi người trợn mắt há hốc mồm.

Có người nhịn không được giận dữ hét lên:

"Cô Ảnh, ngươi thật sự muốn chết cùng yêu hậu này sao?"

Lâm Lạc Trần lấy ra một bầu rượu, ừng ực rót vào miệng, phảng phất như muốn làm tê liệt nỗi đau trong lòng.

"Các ngươi đều gọi ta là Cô Ảnh rồi, còn hỏi câu nực cười như vậy?"

Kẻ kia phát giác được chấn động tản ra trên người hắn, vội vàng nói:

"Mau ngăn cản hắn, đừng để hắn độ kiếp!"

Những người khác nhao nhao ra tay, quát lớn:

"Hôm nay ngươi hãy cùng ả chết ở đây đi!"

Lâm Lạc Trần thuận tay ném bầu rượu đi, rút kiếm nghênh đón, cười nói:

"Vậy cũng tốt!"

Toàn thân hắn hắc vụ quấn quanh, hiện ra Bát Hoang Tà Thần Pháp Tướng, lôi đình cuồng dũng, cùng người tới chém giết một chỗ.

Lâm Lạc Trần trực tiếp hỏa lực toàn khai, Phần Tình và Nghiệp Hỏa chồng chất đều dùng tới, hoàn toàn chính là một bộ dạng liều mạng.

Trong sân tuy đều là cao thủ đương thời, nhưng nhất thời nửa khắc lại không xông qua được, bị Tà Thần Lĩnh Vực của hắn vây khốn.

Có người nhận ra Bát Hoang Tà Thần, đủ loại lời nói công tâm tầng tầng lớp lớp tuôn ra.

"Ngươi là con trai của Thiên Tà Thánh Quân kia đi, cha mẹ ngươi đều chết trong tay ả, ngươi thế mà lại trợ Trụ vi ngược?"

"Cha ngươi Thiên Tà Thánh Quân là nhân vật anh hùng cỡ nào, biết được nghịch tử ngươi như thế này, không phải tức chết không thể."

...

"Câm miệng!"

Lâm Lạc Trần toàn lực xuất thủ, gầm thét nói:

"Ở đây không có Lâm Lạc Trần gì cả, chỉ có Cô Ảnh!"

Giờ phút này, thiên kiếp buông xuống, lôi đình đầy trời bổ xuống, ai nấy tránh còn không kịp, lo lắng bị cuốn vào trong thiên kiếp.

Lâm Lạc Trần mang theo lôi đình đầy trời giết về phía mọi người, bộ dáng điên cuồng muốn kéo tất cả cùng chết chung.

Mặc Tuyết Thánh Hậu cầm chén rượu ngơ ngác nhìn hắn, thật không ngờ hắn lại vì mình mà liều mạng.

Lúc này, Lâm Lạc Trần quay đầu nhìn về phía Mặc Tuyết Thánh Hậu đang ngẩn ngơ kia, quát lớn:

"Còn đứng ngây ra đó làm gì, cút a!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu lần đầu tiên bị người ta mắng, thế mà lại có một cảm giác ấm áp trong lòng.

Nàng thật sâu nhìn Lâm Lạc Trần một cái, sau đó hóa thành một đạo lưu quang bay ra ngoài, nhưng rất nhanh bốn phía từng đạo trận văn sáng lên.

"Chạy đi đâu!"

Bát Quái Trận khổng lồ vây khốn Mặc Tuyết Thánh Hậu, nàng tuy đánh cho trận pháp lung lay sắp đổ, nhưng lại không còn loại uy thế vô địch kia nữa.

"Ả thật sự không được rồi, ngay cả quy tắc chi lực cũng không dùng được!"

Mọi người thấy thế vui mừng quá đỗi, những kẻ còn đang quan sát, cũng không ẩn giấu nữa, nhao nhao ra tay, ùa lên.

Đủ loại quy tắc chi lực kinh khủng ập tới, thiên địa linh lực rối loạn thành một đoàn, trên bầu trời thiên kiếp cuồng thiểm, phảng phất như hỗn độn sơ khai.

Mặc Tuyết Thánh Hậu ở trong trận pháp miễn cưỡng chống đỡ, thỉnh thoảng động dụng sinh tử pháp tắc, trực tiếp gọt bỏ thọ nguyên của mọi người.

Nhưng đám người đã đánh đến đỏ mắt đâu thèm để ý, phảng phất như cá mập ngửi thấy mùi máu tanh, điên cuồng cắn xé con mồi.

Lâm Lạc Trần tuy dùng thiên kiếp giữ chân mấy lão quái vật, nhưng không chịu nổi cao thủ trong sân quá nhiều.

Những quái vật Độ Kiếp bình thường gặp còn khó, giờ như ông già bên đường tùy chỗ có thể thấy.

Hiển nhiên, không chỉ cao thủ Lan Châu tới, người của châu khác cũng đến!

Thiên kiếp cuốn vào quá nhiều cao thủ, uy lực tăng vọt, ngay cả tu sĩ Độ Kiếp cũng có người không chịu nổi.

Động tác của Lâm Lạc Trần cũng càng lúc càng chậm, phảng phất như một con thiêu thân đã cháy hết sinh mệnh.

Thấy thế, có người không khỏi thở dài một tiếng.

"Đáng tiếc, kẻ này vốn nên tiền đồ vô lượng, nhưng lại bị yêu hậu này làm mê muội tâm trí..."

"Nhận giặc làm cha, chết chưa hết tội, đừng nói nhảm nữa, mau giết yêu hậu này!"

...

Mặc Tuyết Thánh Hậu giờ phút này đối mặt với công kích của đông đảo cao thủ, ho ra máu không ngừng, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Lạc Trần giữa không trung.

Trong mắt nàng lóe lên một tia mờ mịt và động dung, dường như không hiểu tên này vì sao phải liều mạng như thế, có cái gì đáng giá để hắn làm như vậy.

Là mình sao?

Ngay tại giờ phút này, thấy nàng phân tâm, một thanh đại đao dài bốn mươi trượng bổ ra, huyết quang bao phủ trăm dặm.

"Huyết Chiến Thiên Lý!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu bị đánh bay ra ngoài, lảo đảo phun ra một ngụm máu, lau lau khóe miệng.

"Huyết Đồ! Cuối cùng cũng nhịn không được rồi?"

Vừa dứt lời, lại là một tiếng quát lớn truyền đến.

"Ngươi, yêu hậu hoang dâm vô đạo này! Đi chết đi!"

Một người khác tế ra một chiếc cự luân, trong nháy mắt đổi ngày thay trời, cự luân kéo theo tinh quang đầy trời, hướng về phía Mặc Tuyết Thánh Hậu mà đến.

"Tinh Luân? Tinh Diệu Đế Quân!"

Mọi người nhịn không được kinh hô thành tiếng, nhận ra thân phận người nọ, Thiên Diễn Tông Tông chủ, Tinh Diệu Đế Quân!

Cự luân mang theo đầy trời tinh thần nghiền ép mà đến, Mặc Tuyết Thánh Hậu ở trước mặt nó nhỏ bé vô cùng, mang theo một tia nhu nhược cảm giác.

Nhưng giờ phút này, một đạo lôi đình từ trên trời giáng xuống, nện ở trước mặt Mặc Tuyết Thánh Hậu, phảng phất như tường đồng vách sắt.

Lâm Lạc Trần mặc kệ thiên kiếp trên trời, mãnh liệt vươn ra một tay, trong tay quang mang sáng lên.

"Đế Quyền!"

Y bào trên người hắn bị cuồng phong thổi bay phần phật, tóc đen cuồng vũ, từng sợi hóa thành tóc trắng.

"Lên cho ta!"

Chiếc cự luân nghiền ép tới kia bay đến một nửa, đột nhiên run rẩy, sau đó lướt qua người hai người, oanh kích lên trên trận pháp.

"Tinh Diệu, ngươi điên rồi sao, đánh trận pháp của lão phu làm gì?"

Tinh Diệu Đế Quân kia cũng là vẻ mặt khó tin, bởi vì hắn cảm giác được Tinh Luân của mình căn bản không chịu khống chế.

Theo một tiếng ầm vang lên, toàn bộ Bát Quái Trận pháp bị xé rách, Lâm Lạc Trần một tay kéo Mặc Tuyết Thánh Hậu bay ra ngoài.

"Đi!"

Hai người xông ra khỏi vòng vây, mà đạo thiên kiếp cuối cùng trên trời bao phủ hai người, khiến mọi người ném chuột sợ vỡ đồ, chỉ dám xa xa đi theo.

Mặc Tuyết Thánh Hậu nhìn Lâm Lạc Trần chật vật không chịu nổi, thần sắc phức tạp nói:

"Tại sao lại cứu ta?"

Lâm Lạc Trần cắn răng nói:

"Nàng chỉ có thể để ta giết, những người khác đều không được!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu á khẩu bật cười nói:

"Vậy chàng động thủ đi!"

"Nàng!"

Lâm Lạc Trần bày ra bộ dáng tức hổn hển, Mặc Tuyết Thánh Hậu nhịn không được cười lên.

"Chàng thật sự thích ta rồi? Bất quá phải khiến chàng thất vọng rồi, ta đã có người trong lòng."

Lâm Lạc Trần biểu hiện ra vẻ sai kinh cùng thất vọng vừa đúng lúc, sau đó lung tung lau vết máu ở khóe miệng.

"Loại thời điểm này còn nói những thứ đó, nàng có bệnh à? Bất quá ta thế mà lại cứu nàng, ta cũng bệnh không nhẹ."

Mặc Tuyết Thánh Hậu phì cười một tiếng, Lâm Lạc Trần tức giận nói:

"Còn cười? Bọn hắn sắp đuổi tới rồi!"

Hắn nhìn đông đảo cao thủ xa xa bao vây mình, biết đợi đạo thiên kiếp cuối cùng qua đi, bọn hắn sẽ ra tay.

"Đại nãi ngưu, lát nữa đạo thiên kiếp cuối cùng buông xuống, ta toàn lực giữ chân bọn hắn, nàng thừa cơ chạy đi!"

Mặc Tuyết Thánh Hậu á khẩu bật cười nói:

"Cao thủ các châu đều tới, chàng cảm thấy ta có thể chạy đi đâu?"

"Cũng đúng!"

Lâm Lạc Trần nghe vậy tịch mịch nhìn nàng, ánh mắt có vài phần giãy dụa lại có vài phần giải thoát.

"Nàng cũng không muốn rơi vào tay bọn hắn chịu nhục đi, vậy thì do ta tiễn nàng một đoạn đường!"

Hắn không biết Mặc Tuyết Thánh Hậu có phải đang thiết cục giết địch hay không, nhưng không ngại hắn tương kế tựu kế.

Bản thân nếu bỏ đi, hoặc là khoanh tay đứng nhìn, Mặc Tuyết Thánh Hậu nếu như không chết, ngày sau tất nhiên sẽ không thân cận hắn nữa.

Nếu lần này thật là nàng thiết cục thanh trừng dị kỉ, vậy sự cường đại của Mặc Tuyết Thánh Hậu đã vượt xa tưởng tượng của hắn.

Không xâm nhập hiểu rõ nhược điểm của nàng, nàng không buông xuống cảnh giác, Lâm Lạc Trần không nắm chắc giết nàng!

Dù sao Thánh Nhân cùng Độ Kiếp bình thường khác biệt, chênh lệch giữa hai bên, không tại tu vi, mà là cấp độ khác biệt, không phải Tà Đế Quyết có thể đền bù.

Vì giết Mặc Tuyết Thánh Hậu, Lâm Lạc Trần lựa chọn lấy thân nhập cuộc, đánh cược một lần!

Hắn không tin Thánh Nhân dễ chết như vậy!

Giờ phút này Lâm Lạc Trần đồ cùng chủy kiến (kéo hết bản đồ thì dao găm hiện ra - ý chỉ lộ rõ ý định), tại lúc mình hấp hối, muốn vì tránh cho nàng chịu nhục, tiễn nàng một đoạn đường.

Nếu nàng thật sự suy yếu, Lâm Lạc Trần liền giết nàng, tự tay kết liễu kẻ thù giết cha này.

Nếu nàng là giả vờ, có sự chuẩn bị phía trước, mình cũng là muốn tốt cho nàng, nàng trách không được mình.

Mặc Tuyết Thánh Hậu nghe vậy, cười yên nhiên nói:

"Chàng sẽ chết cùng ta sao?"

"Nàng nói xem?"

Lâm Lạc Trần nói nước đôi, sau đó một kiếm đâm về phía khí hải Mặc Tuyết Thánh Hậu, lại bị Mặc Tuyết Thánh Hậu đưa tay kẹp lấy.

"Chàng không nói sao ta biết được!"

"Nàng?!"

Kiếm trong tay Lâm Lạc Trần rốt cuộc không thể tiến thêm, trong lòng nhấc lên kinh đào hải lãng, ý thức được mình đoán đúng rồi.

Nữ nhân này là giả vờ!

Giờ phút này, nơi xa một tiếng quát lớn truyền đến, lạnh giọng nói:

"Muốn chết? Không dễ dàng như vậy!"

Huyết Sát Tông Tông chủ Huyết Đồ kìm nén không được, một đao hướng về phía Lâm Lạc Trần hai người bổ tới, muốn trước khi thiên kiếp buông xuống trảm sát hai người.

Mặc Tuyết Thánh Hậu buông kiếm của Lâm Lạc Trần ra, phiêu nhiên đi ra, nhẹ nhàng phất ống tay áo.

Đao cương như có thể bổ ra thiên địa kia trong nháy mắt hóa thành gió nhẹ vô hình, nàng hồi mâu cười với Lâm Lạc Trần một cái.

"Chàng yên tâm độ kiếp của chàng, bọn hắn giao cho tỷ tỷ là được!"

"Nàng quả nhiên là giả vờ?"

Lâm Lạc Trần bi thương cười lên, vẻ mặt đầy oán hận nhìn nàng, bộ dáng ai mạc đại vu tâm tử (không gì đau đớn bằng chết trong lòng).

"Mặc Tuyết, ta buông xuống thù giết cha, giống như tên hề tới cứu nàng, nhất định rất thú vị nhỉ?"

Nhìn bộ dáng hắn như điên cuồng này, Mặc Tuyết Thánh Hậu mạc danh hoảng hốt, hiếm thấy sinh ra chút áy náy.

Lần này đích thật là nàng khảo nghiệm Lâm Lạc Trần, những người khác chỉ là quân cờ của nàng.

Sau khi giao thủ với Vạn Ách Ma Thần, nàng lần nữa hoài nghi tính chân thực của thế giới này, cũng có suy đoán nhất định.

Hết thảy những thứ này, rất có thể có liên quan đến vị Thiên Tà Thánh Quân thần bí khó lường kia!

Cho nên Mặc Tuyết Thánh Hậu mới thiết cục khảo nghiệm Lâm Lạc Trần, cố ý tìm một lý do, tha cho Lâm Lạc Trần một con ngựa.

Nàng cho nhẫn trữ vật và giải độc đan, đều là thật sự tặng cho Lâm Lạc Trần, cũng không có ý tứ thu hồi.

Cho dù Lâm Lạc Trần không thông qua, Mặc Tuyết Thánh Hậu cũng sẽ thả Lâm Lạc Trần rời đi, hòa hoãn quan hệ một chút.

Về phần màn kịch trong điện trước đó, những thứ kia đều là diễn cho Lâm Lạc Trần và vị Thánh Quân kia xem.

Nàng đối với Lâm Lạc Trần xác thực có hứng thú, nhưng còn lâu mới đến tình trạng có tình cảm.

Mặc Tuyết Thánh Hậu nửa thật nửa giả diễn một vở kịch, cho Lâm Lạc Trần phát tiết oán khí, đồng thời tỏ thái độ với vị Thánh Quân kia.

Ta chỉ bắt nạt hắn một chút, không làm gì khác!

Ta đánh hắn, hắn cũng đánh lại rồi, hai bên không ai nợ ai, ngươi cứ coi như tình thú giữa chúng ta đi?

Nhưng Mặc Tuyết Thánh Hậu thật sự không ngờ Lâm Lạc Trần sẽ vì nàng liều mạng, khiến nàng cảm giác không thể tin nổi.

Nàng muốn biết Lâm Lạc Trần có phải thật lòng thật dạ hay không, mới lại tiếp tục kiên trì diễn tiếp.

Thấy Lâm Lạc Trần vì mình xả thân quên chết, trái tim phủ bụi đã nhiều năm của nàng đã lâu mới bị xúc động một chút.

"Ta... Ta không có ý đó, ta... Ai da, chàng cứ vượt qua thiên kiếp này trước đã?"

Lâm Lạc Trần lại cười ha hả, nhìn cũng không nhìn thiên kiếp trên trời, lấy ra một bầu rượu uống.

"Nực cười, nực cười a!"

Hắn siêu siêu vẹo vẹo bay về phía bên ngoài, hoàn toàn mặc kệ rất nhiều cao thủ, cũng không đi để ý tới thiên kiếp trên trời.

Nhưng dưới vẻ ngoài bi thương, trong lòng hắn thầm hô may mắn.

Cũng may mình không mắc lừa, hơn nữa nhìn tình huống, nữ nhân này rốt cục cắn câu rồi.