Rõ ràng đã là ban đêm, nhưng khắp nơi giới nghiêm, gần như nhà nhà đèn đuốc sáng trưng.
Mọi người đều thức trắng đêm, chìm trong nỗi sợ hãi kẻ địch có thể công vào thành bất cứ lúc nào.
Trong tình huống này, phủ Bình Dương Vương cũng không còn được ai chú ý.
Trong mật thất dưới lòng đất của vương phủ, bên trong huyết trận kia, một nam tử không còn hình người máu me đầm đìa treo ở đó, hơi thở mong manh.
"Cha... con sai rồi... thật sự sai rồi..."
Bình Dương Vương thì trạng thái như điên cuồng, lẩm bẩm:
"Chỉ thiếu chút nữa thôi, chỉ thiếu một chút nữa thôi!"
"Chủ nhân sắp tới rồi, Kiến nhi, con mau giúp cha một tay, ta phải mở cửa thành nghênh đón chủ nhân a!"
Chu Kiến nghe vậy run rẩy, trong hốc mắt trống rỗng không còn nhìn thấy bất cứ thứ gì, giọng nói như tiếng quỷ gào:
"Lão quỷ, ngươi giết ta đi, giết ta đi! Ta không chỉ ngủ với Xảo Xảo của ngươi, Nhạn nhi cũng là bị ta chơi đến điên dại đấy!"
Bình Dương Vương nghe vậy mắt lập tức đỏ ngầu, suýt chút nữa không nhịn được một chưởng đập chết nghịch tử này.
"Hóa ra là mày, ta đã bảo Nhạn nhi đang yên đang lành sao lại điên, mày là đồ súc sinh, nó là em gái mày mà!"
Chu Kiến điên cuồng cười nói:
"Ha ha ha, thì sao chứ, phu quân nó tặng nó cho ta, ta không chơi cũng có người khác chơi."
"Nhạn nhi biết là ta xong, còn luôn mồm nói cha sẽ báo thù đấy, lão già kia, ngươi có bản lĩnh thì giết ta đi!"
"Ngươi!"
Bình Dương Vương giận công tâm, phun ra một ngụm máu, nghiến răng nghiến lợi:
"Nghịch tử, mày muốn chết, đâu có dễ như vậy!"
Hắn càng thêm tàn nhẫn hành hạ Chu Kiến, rút huyết mạch từ trong cơ thể nó ra, đổi vào cơ thể mình.
Chu Kiến thét lên thảm thiết, giờ phút này muốn sống không được, muốn chết không xong, vô cùng hối hận vì mình đã đến thế gian này.
Ngoài thành, trong đại doanh Vân Tĩnh, đám nguyên lão như Từ tướng quân nhìn về phía Cảnh Hoàn Vương triều từ xa, cũng kích động đến mức thức trắng đêm.
Năm đó bọn họ khởi nghĩa cũng đã chuẩn bị sẵn tinh thần tuẫn quốc, nào ngờ thật sự đánh được đến dưới chân Vương thành, phục quốc ngay trong tầm mắt.
Mắt thấy tâm nguyện cả đời sắp hoàn thành, ngay cả Vân Cẩm đã biến thành thi mỹ nhân, trong mắt cũng có thêm vài phần linh động.
Lâm Lạc Trần ngược lại chẳng có cảm giác gì, hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành.
Tô Vũ Dao và Hạ Cửu U đánh thì đánh, nhưng vẫn phân rõ nặng nhẹ, đêm nay không tiếp tục làm ầm ĩ.
Lâm Lạc Trần được ôm Hạ Cửu U, ngủ yên ổn một giấc, dưỡng tinh tích rùa (nuôi dưỡng tinh thần).
Sáng sớm hôm sau, Lâm Lạc Trần dung quang rạng rỡ lăng không mà đứng, bên cạnh là Hạ Cửu U và Tô Vũ Dao.
Phía dưới hắn là trăm vạn đại quân hạo hạo đãng đãng, cờ xí phấp phới, chiến hạm che kín bầu trời, thanh thế to lớn.
Lâm Lạc Trần nhìn Cảnh Hoàn Vương trên đầu thành, quát lớn:
"Cảnh Hoàn Vương, đừng ngoan cố chống cự nữa, ngoan ngoãn đầu hàng đi!"
Cảnh Hoàn Vương cười lạnh:
"Yêu đạo, chớ có ngông cuồng, đợi thượng tiên Huyết Sát Tông giá lâm, chính là lúc các ngươi bị tiêu diệt!"
Lâm Lạc Trần cười lớn:
"Thượng tiên Huyết Sát Tông, ý ngươi là kẻ hèn nhát không dám ló đầu bên cạnh ngươi sao?"
Triệu Như Bình đen mặt, hận không thể băm vằm Lâm Lạc Trần thành trăm mảnh, lạnh lùng nói:
"Đợi trưởng lão trong tông đến, ta xem ngươi còn ngông cuồng được nữa không!"
Lâm Lạc Trần cười lạnh:
"Trưởng lão sao? Các ngươi không đợi được đâu, hôm nay ta sẽ đạp bằng Vương thành!"
Hắn chỉ kiếm về phía trước, lạnh lùng quát:
"Nổi trống, tiến quân!"
Nghe lệnh, trên chiếc chiến hạm dẫn đầu, Vân Cẩm đứng dậy khỏi vương tọa, tay cầm chiến chùy đánh trống trợ uy.
"Giết!"
Nàng ra lệnh một tiếng, đại quân Vân Tĩnh nay đã có trăm vạn chúng hãn nhiên phát động tấn công, tiếng hò giết rung trời.
Trên từng chiếc chiến hạm, vô số linh lực pháo oanh kích, nỏ tiễn càng như mưa trút xuống.
Những đòn tấn công này vạch ra từng đạo cầu vồng trên bầu trời, đánh vào hộ thành đại trận, kích khởi vô số gợn sóng.
Mà ba người Lâm Lạc Trần càng là một ngựa đi đầu, hóa thành ba đạo lưu quang lao vào trong thành.
Ba vị cao thủ Động Hư liên thủ công thành, bình chướng trong thành lập tức lung lay sắp đổ, rung chuyển không ngừng.
Tuy nhiên Triệu Như Bình và Cảnh Hoàn Vương có Khí Vận Kim Long và trận pháp tương trợ, lại gượng gạo chống đỡ được từng đợt tấn công.
Mắt thấy tướng sĩ dưới trướng thương vong thảm trọng, Lâm Lạc Trần quát giận một tiếng, hóa thành Tà Thần Pháp Tướng cao trăm trượng.
"Ta vào thành phá trận trước, các ngươi phối hợp trong ngoài với ta!"
Hắn tám cánh tay cùng múa may, ngạnh kháng những đòn tấn công dày đặc, đập điên cuồng vào trận pháp trong thành.
Rất nhanh, Lâm Lạc Trần đã tìm được điểm yếu của trận pháp, quát lớn:
"Khai Thiên!"
Hắn bốn cánh tay nắm cự kiếm chém mạnh xuống, tuy không đập nát được trận pháp, nhưng cũng chém ra một vết nứt khổng lồ.
Thân hình Lâm Lạc Trần nhanh chóng thu nhỏ, lướt qua khe hở đang không ngừng khép lại kia.
Cùng lúc đó, một bóng người cũng với tốc độ sét đánh không kịp bít tai đuổi theo vào, chính là Hạ Cửu U.
Tô Vũ Dao thầm mắng một tiếng, nhưng không dám đuổi theo vào.
Không phải sợ chết, mà là sợ không ai phối hợp trong ngoài với Lâm Lạc Trần.
Trong thành, Lâm Lạc Trần buồn bực nói:
"Nương tử, sao nàng cũng đi theo vào rồi?"
Hạ Cửu U sóng vai đứng cùng hắn, vân đạm phong khinh nói:
"Ta đã nói rồi, có chuyện chúng ta cùng đối mặt!"
Lâm Lạc Trần trong lòng ấm áp, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, gật đầu nói:
"Được, hôm nay chúng ta sẽ giết cho long trời lở đất!"
Lúc này, Cảnh Hoàn Vương và Triệu Như Bình dẫn theo cao thủ trong thành nhanh chóng vây lại, bao vây hai người vào giữa.
Cảnh Hoàn Vương giờ phút này quanh thân có khí thái kim long lượn lờ, khí tức cường thịnh hơn trước gấp mấy lần.
Hắn cười lớn nói:
"Tiểu tử, ngươi cũng quá mức ngông cuồng, dám đơn thương độc mã xông vào đây."
Lâm Lạc Trần nhìn về phía Hạ Cửu U, cười nói:
"Nương tử, hắn mắng nàng kìa!"
Hạ Cửu U hiểu ý, mặt đen lại, bực bội nhéo hắn một cái.
"Tên này không có chút đứng đắn nào, chàng mới là mã (ngựa) ấy!"
Lâm Lạc Trần cười ha hả nói:
"Cũng đâu phải ta nói!"
Hạ Cửu U sát khí đằng đằng nhìn Cảnh Hoàn Vương:
"Vậy chàng giúp ta giết hắn!"
Lâm Lạc Trần cười lớn:
"Dễ thôi, Triệu Như Bình giao cho nàng đấy."
Hạ Cửu U ừ một tiếng, khẽ nói:
"Chàng cẩn thận một chút, Khí Vận Kim Long không dễ đối phó đâu!"
Trong Vương thành, quân chủ có thể mượn nhờ Khí Vận Kim Long, mượn lực từ bá tánh, từ đó nâng cao thực lực.
Lâm Lạc Trần chẳng thèm để ý:
"Có gì phải sợ, cái vương triều nát bấy này, còn bao nhiêu bá tánh nguyện ý cho hắn mượn lực?"
Hắn không khỏi có chút tiếc nuối, hắn hiện tại cách Động Hư đại viên mãn còn thiếu một chút, nếu không đã có thể bước vào Bán Bộ Đại Thừa.
Nếu hắn là Bán Bộ Đại Thừa cảnh giới, có thể dùng thần thông của Tà Đế Quyết - Đế Quyền, là có thể trực tiếp đoạt pháp bảo của đối phương làm của riêng.
Nghe nói thuật này đối với Khí Vận Kim Long là dễ như trở bàn tay, có thể so với Cầm Long Thủ, dùng một cái là phản một cái!
Mắt thấy Cảnh Hoàn Vương đã dẫn đầu ra tay, Lâm Lạc Trần quả quyết lần nữa thi triển Lĩnh Vực và Bát Hoang Tà Thần Pháp Tướng.
Cùng lúc đó, hắn càng động dụng Nghiệp Hỏa Điệp Nhiên và Phần Tình, trong nháy mắt hỏa lực toàn khai, giết về phía Cảnh Hoàn Vương.
"Cảnh Hoàn Vương, hôm nay chính là ngày chết của ngươi!"
Cảnh Hoàn Vương quát lớn:
"Tặc tử, chớ có ngông cuồng!"
Hai bên đại chiến cùng một chỗ, từng đợt linh lực cuồng bạo dũng mãnh tràn ra bốn phía, dấy lên cơn bão linh lực khủng bố trong thành.
Cảnh Hoàn Vương giờ phút này long khí phụ thể, hơn nữa đã sớm dùng Khí Vận Kim Long mượn lực từ bá tánh Cảnh Hoàn, thực lực tăng vọt.
Nhưng đúng như Lâm Lạc Trần nói, hiện nay Cảnh Hoàn Vương triều rung chuyển, dân chúng lầm than, chẳng mấy ai nguyện ý cho hắn mượn lực.
Cảnh Hoàn Vương hiện tại cũng chỉ là thực lực Bán Bộ Đại Thừa, hơn nữa thực lực không tương xứng với bản thân, không thể phát huy hết toàn bộ.
Hắn tuy có trận pháp trong thành và tu sĩ cùng vây giết Lâm Lạc Trần, nhưng lại xui xẻo gặp phải Bát Hoang Tà Thần, bị khắc chế gắt gao.
Bát Hoang Tà Thần bốn đầu tám tay, còn có một đôi kiếm xí khổng lồ, toàn phương diện không góc chết, căn bản không sợ quần công.
Một đám người vây đánh Lâm Lạc Trần, không những không thể áp chế hắn, ngược lại bị hắn kéo chạy lung tung khắp nơi, mệt mỏi bôn ba.
Lâm Lạc Trần vừa xông về phía Vương cung, vừa phá hủy trận pháp trong thành, muốn phá vỡ đại trận hộ thành, để mọi người bên ngoài giết vào trong.
Bên kia, Triệu Như Bình nắm bắt cơ hội, muốn trừ khử cái gai trong mắt là Hạ Cửu U.
Nhưng trước đó Hạ Cửu U đã có thể sống sót trong tay ả, hiện nay thực lực đại tăng, càng không sợ ả.
Nếu không phải Triệu Như Bình trong tay còn có thanh Địa kiếm, e rằng ngay cả Hạ Cửu U cũng không áp chế nổi.
Triệu Như Bình thấy thế cũng không màng thể diện, rít lên:
"Cùng lên!"
Đám đệ tử Huyết Sát Tông ả mang đến nghe vậy ùa lên, tế ra đủ loại pháp bảo đánh về phía Hạ Cửu U.
Hạ Cửu U lập tức rơi vào thế hạ phong, chỉ có thể miễn cưỡng chống đỡ, chia sẻ áp lực cho Lâm Lạc Trần.
Bên ngoài, Tô Vũ Dao chỉ huy chín cỗ sát thi, điên cuồng oanh kích trận pháp trong thành.
Trận pháp tuy bị oanh kích lung lay sắp đổ, nhưng nhất thời nửa khắc căn bản không phá nổi.
Lúc này, trong thành đột nhiên bạo động, mấy tiểu đội bất ngờ phá hủy trận pháp trong thành.
Trong đó đội lớn nhất, chính là Bình Dương Vương đầu tóc rũ rượi.
Trên người hắn tản mát ra tu vi Hợp Thể cảnh, nhưng trạng thái như điên cuồng, trong mắt đỏ ngầu một mảnh.
"Ta thành công rồi, ta thành công rồi, phong vương gia tước ngay trước mắt, thành tiên làm tổ, ở trong tầm tay a!"
Trong thành không chỉ mình hắn có dị tâm, nhất thời náo loạn nổi lên bốn phía, không ít cờ trận bị người phá hủy.
Giữa không trung, Cảnh Hoàn Vương nhìn thấy mà mắt muốn nứt ra.
"Bình Dương Vương, các ngươi dám, bản vương muốn tru di cửu tộc các ngươi!"
Lúc này, Lâm Lạc Trần đã xông đến trước Vương cung, cười lạnh:
"Ngươi e là không còn cơ hội đó nữa rồi!"
Hắn giơ cao trường kiếm trong tay, không ngừng vẽ vòng tròn trên trời, dấy lên từng đợt gợn sóng, hình thành một vòng xoáy khổng lồ.
Thiên địa phong vân đột biến, bên cạnh Lâm Lạc Trần cuồng phong nổi lên, quanh thân từng thanh Băng Lôi Kiếm xoay quanh hắn.
Cảnh Hoàn Vương muốn ngăn cản, nhưng lại bị từng thanh Băng Lôi Kiếm đánh lên người, đóng băng hắn tại chỗ.
Lâm Lạc Trần cười lạnh:
"Để ngươi chạy nhiều lần như vậy, lần này, ngươi chạy không thoát đâu!"
"Quy Khư, Táng Tiên!"
Hắn vung kiếm chém xuống, vòng xoáy trên mũi kiếm bay lên, những thanh Băng Lôi Kiếm còn lại bay hết vào trong vòng xoáy.
Vòng xoáy nuốt chửng Băng Lôi Kiếm nhanh chóng thành hình, hóa thành trăm trượng lao xuống Vương cung bên dưới, phảng phất như có thể nuốt chửng mọi thứ.
Cảnh Hoàn Vương khó khăn lắm mới thoát khỏi lớp băng cứng, không ngừng tấn công vòng xoáy kia, nhưng căn bản không thể ngăn cản nó rơi xuống.
Trong lòng hắn dâng lên nỗi tuyệt vọng, nếu né tránh, thì vương triều khí vận có thể bị hủy hoại trong chốc lát.
Nếu không tránh, thì phải ngạnh kháng chiêu này, bản thân có khả năng thân tử đạo tiêu.
Giữa vương triều khí vận và an nguy bản thân, Cảnh Hoàn Vương cuối cùng chọn chính mình!
Hắn toàn lực kích hoạt đại trận bên trong Vương cung để ngăn cản, sau đó nhanh chóng né sang một bên.
Vòng xoáy đen kịt rơi xuống, đập nát đại trận, rơi trên mặt đất, lặng lẽ nuốt chửng mọi thứ xung quanh.
Đợi đến khi vòng xoáy hắc ám tan đi, toàn bộ Vương cung đã biến mất hơn một nửa, chỉ còn lại một cái hố sâu hình bán cầu.
Cảnh Hoàn Vương phun ra một ngụm máu, Khí Vận Kim Long trên người hắn thét thảm một tiếng, hóa thành mây mù bay về phía bầu trời Vương cung.
Khí Vận Kim Long tuy không bị triệt để hủy đi, nhưng đã tổn thương căn bản, ngay cả hình thái cũng không thể duy trì.
Phản ứng dây chuyền mang lại chính là trận pháp trong thành nháy mắt lung lay sắp đổ, sau đó rắc một tiếng bị oanh nát từ bên ngoài.
Tô Vũ Dao từ thiên ngoại bay vào, một khắc không ngừng, quát khẽ:
"Cửu Cung Thi Trận, Khốn!"
Chín cỗ thi khôi phân biệt rơi xuống chín hướng, từng đạo sát khí phóng lên tận trời, nhanh chóng tổ hợp thành trận, vây khốn toàn thành.