Chúng Tiên Cúi Đầu

Chương 177: Tri mệnh nhưng không nhận mệnh



Theo dược lực lan tỏa, Lâm Lạc Trần bắt đầu ép nén linh khí đã hóa lỏng trong cơ thể, muốn ngưng tụ chúng thành đan.

Nhưng không biết tại sao, những linh khí dạng lỏng ấy mỗi lần ngưng tụ lại giống như trước đây, lần nữa tan rã.

Dù có dược lực của Ngưng Kim Đan giúp sức, Lâm Lạc Trần vẫn mãi không thể đột phá ngưng tụ Kim Đan.

Hắn không khỏi có chút nôn nóng. Ở thời thượng cổ không thể đột phá thì thôi đi, tại sao ở đây cũng không được?

Lâm Lạc Trần thử cưỡng ép ngưng tụ Kim Đan, nhưng luồng sức mạnh đó trong nháy mắt lại tán loạn.

Khúc Linh Âm nhắc nhở: "Đừng cưỡng ép xung kích!"

Lâm Lạc Trần không nhịn được phun ra một ngụm máu, luồng dược lực bàng bạc kia tức khắc tan biến.

Hắn chật vật cúi đầu, Tô Vũ Dao vội vàng tiến lên đỡ lấy hắn.

"Sao vậy?"

Lâm Lạc Trần mờ mịt lắc đầu: "Ta cũng không biết, nhưng ta làm cách nào cũng không thể ngưng tụ Kim Đan."

Tô Vũ Dao ngỡ ngàng: "Sao lại như thế?"

Theo hiểu biết của nàng, với thiên phú của Lâm Lạc Trần, việc ngưng tụ Kim Đan đáng lẽ không nên xảy ra sai sót gì mới phải.

Lâm Lạc Trần lau vết máu ở khóe miệng, nghiến răng nói: "Ta không tin là xui xẻo thế!"

Hắn nuốt đan dược hỗ trợ vào, lần nữa thử đột phá Kim Đan cảnh, nhưng vẫn thất bại.

Lần này Lâm Lạc Trần ngược lại bị phản phệ, nếu không phải kinh mạch đã được tái tạo, e là không dễ dàng qua chuyện như vậy.

Hắn nằm trên mặt đất, mờ mịt nhìn xà nhà, lẩm bẩm: "Rốt cuộc là chuyện gì?"

Tô Vũ Dao bước lại gần, cúi người nhìn hắn, nhẹ giọng an ủi: "Không sao đâu, chuyện này không vội được!"

"Đây là lần đầu ngươi ngưng tụ Kim Đan, thất bại là chuyện bình thường, đợi tu dưỡng khỏe lại chúng ta thử tiếp!"

Lâm Lạc Trần ngẩn người nhìn nàng, khiến Tô Vũ Dao có chút lo lắng không biết hắn có bị đả kích quá mức hay không.

Ai ngờ hắn lẩm bẩm: "Màu trắng!"

"Hả?"

Tô Vũ Dao ngây ra một lúc mới phản ứng kịp, trực tiếp giơ chân lên, đạp thẳng vào mặt hắn.

"Tên khốn, uổng công ta còn lo lắng cho ngươi..."

Lâm Lạc Trần mới bước đầu dò đường kêu oai oái, thầm thấy may mắn vì sư tôn nhà mình được Khúc Linh Âm dẫn dắt nên không có thói quen đi giày.

Nếu không cú này chắc in nguyên dấu chân lên mặt rồi?

Tô Vũ Dao tức giận bỏ đi, Lâm Lạc Trần nằm trên đất cười bất lực, ánh mắt thoáng chút thất vọng.

Đây không phải là lần đầu hắn đột phá thất bại. Trước kia tưởng do thời đại, kết quả là do vấn đề của chính mình.

"Linh Âm, rốt cuộc là sao vậy?"

Khúc Linh Âm thở dài: "Cơ thể ngươi có lẽ có chút vấn đề, dường như ngươi không giống người thường!"

Tinh thần Lâm Lạc Trần chấn động, biết được nguyên do là tốt rồi.

"Nói rõ xem nào?"

Khúc Linh Âm cười hỏi: "Ngươi có biết tại sao Kim Đan lại là ranh giới phân chia trong tu luyện không?"

Lâm Lạc Trần mờ mịt lắc đầu. Khúc Linh Âm giải thích: "Bởi vì thứ ngưng tụ không chỉ là Kim Đan, mà còn là ý chí tu luyện."

"Vừa rồi tuy ngươi nói: Nhất hạt kim đan thôn nhập phúc, ngã mệnh do ngã bất do thiên, nhưng ngươi không hiểu được ý nghĩa thực sự của nó."

"Kim Đan cần phải ngưng tụ ý chí của người tu luyện. Lâm Lạc Trần, ngươi có biết mình tu luyện vì cái gì không?"

Lâm Lạc Trần buột miệng nói: "Đương nhiên là để trở nên mạnh mẽ, không bị bất cứ kẻ nào trói buộc!"

"Chưa đủ!"

Khúc Linh Âm giải thích: "Lý do này đối với người thường thì đủ để ngưng tụ Kim Đan, nhưng với ngươi thì chưa đủ."

"Công pháp và căn cơ ngươi tu luyện đều là đỉnh cấp, ý chí hiện tại của ngươi chưa đủ để chống đỡ việc ngưng tụ Kim Đan."

"Ngươi vẫn chưa tìm thấy ý nghĩa tu luyện của mình, ngươi chỉ đang mờ mịt chạy theo đám đông, ngươi không biết mục đích của mình nằm ở đâu."

Lâm Lạc Trần trầm mặc. Nói thật lòng, hắn đúng là chưa từng nghĩ xem mình tu luyện vì cái gì.

Để đánh lên Ngọc Nữ Tông, đánh cho Cố Khinh Hàn phát khóc?

Nhưng từ khi không còn cảm giác nguy cơ bị Cố Khinh Hàn bắt về nữa, hắn quả thực đã lơ là.

Nhất là sau khi bái nhập Thi Âm Tông, có Tô Vũ Dao chăm sóc, tinh khí thần của hắn lập tức chùng xuống.

Ở thời thượng cổ, tuy có áp lực sinh tử, hắn cũng chỉ muốn sống sót, chưa từng nghĩ nhiều đến thế.

Lâm Lạc Trần nhìn xà nhà, lẩm bẩm: "Tu luyện vì cái gì sao?"

Hắn suy nghĩ cả một đêm cũng không thông suốt vấn đề này, trong lòng buồn bực vô cùng.

Ngày hôm sau, Tô Vũ Dao thấy hắn ủ rũ cụp đuôi, bực mình đá cho một cái.

"Tên tiểu tử thối, chỉ là đột phá thất bại thôi mà? Có cần làm bộ dạng sống dở chết dở thế không?"

Lâm Lạc Trần cười gượng: "Đây chẳng phải là đang thuận buồm xuôi gió, đột nhiên bị kẹt lại nên có chút hoang mang sao?"

Tô Vũ Dao vỗ vai hắn, giọng điệu thấm thía.

"Hãy thả lỏng tâm thái, sau này ngươi sẽ thấy chẳng có gì to tát cả, dù sao trắc trở còn nhiều lắm."

Lâm Lạc Trần bật cười: "Sư tôn, người đúng là biết cách an ủi người khác đấy!"

Tô Vũ Dao dường như nhớ đến trải nghiệm của mình, không nhịn được cười lên.

"Thật sự chẳng có gì to tát cả, chút chuyện này của ngươi đã tính là trắc trở gì?"

Lâm Lạc Trần ừ một tiếng, điều chỉnh lại tâm thái, bắt đầu tìm kiếm ý nghĩa tu luyện của mình.

Ngay khi hắn đang ngồi trên núi khổ tư minh tưởng, một miếng ngọc giản truyền tin bay tới, lượn lờ trên đầu hắn không đi.

Lâm Lạc Trần đưa tay bắt lấy, phát hiện thế mà lại là ngọc giản truyền tin của Mộ Dung Thu Chỉ.

"Lạc Trần, Thu Chỉ tin rằng chàng nhất định còn sống, chỉ là không biết đang ở nơi nào. Chàng đợi thiếp, thiếp sẽ sớm xuất tông đi tìm chàng!"

Nàng im lặng hồi lâu, mới cười tự giễu: "Tuy biết rõ chàng không nhận được, nhưng thiếp vẫn muốn nói cho chàng biết."

"Thiếp nhớ chàng quá!"

Lâm Lạc Trần ngẩn ngơ, không ngờ Tô Vũ Dao ngay cả Mộ Dung Thu Chỉ cũng thông báo, không khỏi có chút cạn lời.

Sau khi hắn rời khỏi giới này, ngọc phù truyền tin mất hiệu lực, tất cả tử phù tìm hắn đều không tìm thấy mẫu phù.

Những tử phù này không ngoại lệ đều bay ngược trở về, khiến đám người Mộ Dung Thu Chỉ thất vọng tràn trề.

Lâm Lạc Trần vội vàng lấy ngọc giản truyền tin ra, hồi âm cho Mộ Dung Thu Chỉ báo tin mình bình an vô sự, bảo nàng đừng kích động.

Sau đó, hắn do dự một lát, vẫn cầm lấy ngọc phù truyền tin gửi cho Mộ Dung Hạ Trúc một tin.

Ở cuối ngọc giản, Lâm Lạc Trần ra vẻ lơ đãng nhờ nàng nhắn với Lãnh Nguyệt Sương là mình vẫn ổn.

Làm xong tất cả, Lâm Lạc Trần tiếp tục suy nghĩ về ý nghĩa và mục đích tu luyện.

Hơn một tháng tiếp theo, hắn trước sau dùng đủ mọi cách thử đột phá vài lần, nhưng đều thất bại.

Điều này khiến Tô Vũ Dao cũng lo lắng, chẳng lẽ đây chính là khiếm khuyết của Lâm Lạc Trần?

"Lạc Trần, ngươi tuyệt đối đừng nói cho ai biết chuyện này, kể cả sư tổ ngươi!"

Lâm Lạc Trần biết nàng sợ mình mất đi sự coi trọng, bèn gật đầu đồng ý.

"Người yên tâm đi, ta đâu có ngốc!"

Hắn đã quen rồi, ngược lại tâm thái thả lỏng, dù sao chuyện này cũng không gấp gáp một sớm một chiều.

Khúc Linh Âm đối với việc này không nói một lời, chỉ lẳng lặng đợi hắn tự mình nghĩ thông suốt.

Hắn đã biết vận mệnh của mình nhưng lại không muốn nhận mệnh, ép hắn đối mặt với hiện thực lúc này hoàn toàn vô nghĩa.

Lâm Lạc Trần không vội, Tô Vũ Dao lại còn vội hơn cả lúc chính mình đột phá, nghĩ đủ mọi cách, vốn không thích đọc sách nay nàng lại bắt đầu chui vào Tàng Thư Các.

Lâm Lạc Trần lúc này mới nhớ ra chuyện Tàng Thư Các, vội vàng hỏi thăm mới biết Tàng Thư Các đã sớm mở cửa trở lại.

Dù sao cũng rảnh rỗi, hắn liền trực tiếp ngự kiếm bay về phía Tàng Thư Các.

Tàng Thư Các nằm giữa quần sơn, là một tòa lầu các chín tầng, dù đã được sắp xếp lại nhưng vẫn vắng vẻ ít người lui tới.

Bởi vì những thứ thật sự có giá trị sớm đã bị thu lại, chỉ những thứ không quá giá trị mới bị ném vào đây để đổi lấy cống hiến tông môn.

Bên trong lầu các cũng chẳng ẩn giấu cao thủ tuyệt thế nào, chỉ có một nam để tử uể oải, mắt nhắm mắt mở.

"Người mới à?"

Lâm Lạc Trần gật đầu. Nam tử uể oải nói: "Lệnh bài?"

Sau khi Lâm Lạc Trần đưa ra đệ tử lệnh và lệnh bài của Tô Vũ Dao, nam đệ tử phất tay nói: "Vào đi!"

"Vị sư huynh này, xin hỏi những sách vở thời thượng cổ nằm ở đâu?"

Nam tử ngẩn ra, thần sắc kỳ quái nói: "Ta cũng không biết, vì trong tông đều để lộn xộn cả."

"Nhưng ngươi có thể phán đoán qua chất liệu, thường những thứ giữ được đến giờ đều là mai rùa và xương thú, hoặc là bản rập từ bích họa."

Lâm Lạc Trần nói lời cảm ơn rồi bước vào trong. Nam tử lắc đầu ngán ngẩm.

"Lại một tên tiểu tử muốn đến đào bí kíp võ công tuyệt thế. Đâu ra lắm Tảo Địa Tăng với thần công tuyệt thế thế, có thật cũng chẳng đến lượt ngươi!"

Hắn gục xuống bàn tiếp tục ngủ, còn Lâm Lạc Trần thì đi lại trong lầu các, nhìn ngó xung quanh.

Bên trong lầu các tỏa ra mùi sách vở đặc trưng, cùng một mùi nấm mốc và mùi đất thoang thoảng.

Lâm Lạc Trần gật gù, chính là cái mùi này, mùi đồ cổ mới đào lên!

Hắn bảo Thử Thử lần theo mùi để tìm, còn mình thì tùy tiện lật xem. Còn việc có phải đồ thượng cổ hay không thì rất dễ nhận biết.

Bởi vì không phải chữ viết thượng cổ thì hắn cũng không đọc hiểu, không hiểu thì chẳng có ý nghĩa gì!

Tuy nhiên, Thi Âm Tông những năm nay đã "ghé thăm" không ít nơi, điển tịch vơ vét được có thể nói là hạo như yên hải.

Rất nhiều cuốn đã trải qua năm tháng và sự tàn phá của các đệ tử, chạm nhẹ là nát vụn, khiến Lâm Lạc Trần không dám manh động.

Lâm Lạc Trần lục lọi trong lầu các hồi lâu, giống như bới rác, nhưng gần như không tìm thấy thứ mình có thể đọc hiểu.

Đồ vật thượng cổ vốn đã ít, mà liên quan đến nội dung hắn muốn biết lại càng ít ỏi như lông phượng sừng lân.

Đa số nội dung đều là ghi chép chiến công huy hoàng của tộc trưởng hoặc tế tư nào đó, ca công tụng đức cho bọn họ.

Lâm Lạc Trần tìm rất lâu, cuối cùng mới trên một mảnh mai rùa vỡ nát tìm thấy ghi chép về Thương Vương Triều.

Thần Ma lịch năm tám ngàn ba trăm, ba tộc Yêu, Ma, Vu hỗn chiến, thiên hạ đại loạn, phân tranh tứ khởi.

Vu tộc thế mạnh, hai tộc Yêu Ma buộc phải liên thủ chống lại, liên kết các tộc để kháng cự Vu tộc.

Thương Vương Triều nắm bắt cơ hội, liên thủ cùng hai tộc Yêu Ma, được ban cho lượng lớn bảo vật và công pháp, nhờ đó lớn mạnh nhanh chóng.

Nhân Vương Huyền Dận lập hạ chiến công hiển hách, cưới công chúa Tu La tộc, nhận được sự coi trọng của Ma tộc.

Thương Vương Triều phát triển bồng bột, chỉ trong hai trăm năm ngắn ngủi đã hình thành quy mô ngàn vạn người, khiến các tộc phải ghé mắt nhìn.

Thần Ma lịch năm tám ngàn năm trăm, Nhân Vương Huyền Dận và Thiên Đô Ma Tôn bất hòa, Nhân Vương lên núi Thiên Đô, chém chết Ma Tôn.

La Sát tộc tuy muốn truy cứu, nhưng bị Tu La tộc ngăn cản, chuyện này cứ thế cho qua.

Nhưng nội bộ Thương Vương Triều chia rẽ, Thần Nữ và các tộc trưởng bỏ đi, Thương Vương Triều vì thế mà nguyên khí đại thương.

Các tộc nhân cơ hội lôi kéo và nâng đỡ Nhân tộc. Các vương triều như Đông Vương Triều, U Vương Triều, Viêm Vương Triều mọc lên như nấm sau mưa.

Yêu Ma và Vu tộc hỗn chiến, các vương triều Nhân tộc làm tiên phong cho họ, công phạt lẫn nhau không dứt.

Nhất thời thiên hạ đại loạn, tử thương vô số, oan hồn tứ khởi, Quỷ tộc từ đó hưng thịnh, mở ra vạn năm loạn thế.