Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 66: CÓ CHỖ DỰA!



Lộc cộc…

Tiếng vó ngựa vang vọng giữa sa mạc cuốn lên gió cát ngút trời.

Nam nhân chí lớn rong ruổi, tưởng như ngầu lòi, thật ra cát bắn đầy mồm.

“Moá, quên dùng linh lực bao trùm quanh thân!” Lê Vĩ chửi thề, phun một ngụm cát ra khỏi miệng, nhanh chóng dùng Âm Linh Lực bảo vệ quanh thân.

Hắn đang cưỡi ngựa thép, có thể gọi là Thiết Mã, nặng chừng mấy trăm cân nhưng tốc độ nhanh không thua gì Nguyên Anh phi hành.

Con ngựa này là một cổ Khôi Lỗi Tứ Tinh Thượng Phẩm mà Khôi Môn tặng cho hắn để tiện đi đường.

Ghi nhận ân tình cũng như hiểu ngầm sự đầu tư của Khôi Môn đối với mình, ở nơi này hơn một năm, thực lực của hắn đã có biến hoá không nhỏ.

Hiện tại Lê Vĩ tự tin, không cần đến mặt nạ Trư Hồng Diện… mình có thể diệt sát Nguyên Anh Viên Mãn.

Nếu dùng đến mặt nạ, ngay cả Hoá Thần Kỳ cũng có thể đánh một trận ra trò.

Kim Đan chiến Hoá Thần, nghe qua thì hoang đường và vô lý… nhưng Lê Vĩ tự tin vào những gì mình đang sở hữu.

Và đương nhiên, nếu đã quyết định rời đi… Lê Vĩ đã có cho mình mục tiêu tiếp theo để ra tay.

Tu sĩ bình thường bế quan tu luyện, lạp sát yêu thú, thám hiểm di tích, truy cầu cơ duyên.

Mà Lê Vĩ, thì chuyên đi săn giết Thái Giám và bắt giữ Linh Hồn.

Hắn có phong cách riêng của hắn.

Mà nếu để Khôi Niên và các trưởng lão ở Khôi Môn nhìn thấy diện mạo của Lê Vĩ lúc này, nhất định sẽ rất kinh hãi.

Bởi vì hắn đang là Lý Nhị.

Không sai, Lê Vĩ đã thi triển Nhập Thi Thuật thu được của tên Thái Giám ở Đốc Sơn Thành, nhập vào thi thể của Lý Nhị.

Thật ra Nhập Thi Thuật này vốn là thủ đoạn cấp thấp, qua mặt Kim Đan thì được, đừng hòng giấu được Linh Thức của Nguyên Anh trở lên.

Nhưng sau khi Tiểu Đồng chỉ điểm Lê Vĩ cải tiến, Nhập Thi Thuật đã có thể vượt cấp nguỵ trang đến mức hoàn hảo, ngay cả Hoá Thần cũng không thể nhìn ra sơ hở.

Nhất là khi Lê Vĩ vận chuyển Âm Dương Chi Thể, chuyển hoá toàn thân thành Âm Khí nồng đậm, vô cùng phù hợp với thân phận thái giám hiện nay.

Ngoại trừ Khôi Niên và các trưởng lão, ở Huyền Tà Mạc còn chưa ai biết vị Phó Môn Chủ đại danh đỉnh đỉnh là Lý Nhị đã chết, hơn nữa còn là gián điệp của Hãn Quốc.

Lê Vĩ đã căn dặn bọn họ giữ bí mật chuyện này, phong toả tin tức tránh rút dây động rừng.

Dù sao thì… đám Thái Giám nằm vùng ở Thiên Tà Giáo vẫn còn kha khá.

Không riêng gì Thiên Tà Giáo, hầu hết thế lực ở Man Di Chi Địa đều bị chó săn của Nha Ảnh nằm vùng.

Mà nhiệm vụ của Lê Vĩ, tạm thời chỉ là dọn sạch lũ này trong Thiên Tà Giáo mà thôi.

Cưỡi Thiết Mã ban ngày di chuyển, ban đêm tu luyện trên lưng ngựa, điều động Tinh Thần Luyện Thể Quyết hấp thụ ánh sao, tích gió thành bão.

Tuy chưa thể ngay lập tức đột phá tu vi, nhưng tiến bộ từng chút một cách đều đặn, ngày hôm sau tốt hơn ngày hôm nay là quá đủ rồi.

Hơn mười ngày sau, Lê Vĩ rời khỏi phạm vi sa mạc, nhìn thấy một dòng sông lớn chặn ngang phía trước.

Tuy nói tu sĩ có linh lực cách nhiệt, nhưng ở trong sa mạc khô cằn hơn mười ngày cũng bứt rứt khó chịu, hắn đảo mắt tìm quanh một vòng… lựa khúc sông vắng, bỏ ra thể xác của Lý Nhị, cởi truồng nhảy xuống tắm rửa một trận, ngụp lặn thoả thích.

“Chít!” Tiểu Bối mừng rỡ như điên, nó vốn háo nước, những ngày qua đã sớm chán muốn chết rồi, liền bơi trong dòng chảy bắt cá.

Tiểu Bối muốn bắt thật nhiều cá để Lê Vĩ nướng cho nó ăn, ăn mãi cũng không hết.

Nó vung móng vuốt nhỏ, tạo thành lốc xoáy cuốn lấy một lần cả bầy cá chép to đùng.

“Ngựa tốt!”

Nào ngờ trên bờ vang lên tiếng quát hưng phấn.

Từ phía dưới hạ lưu sông, một kiện pháp bảo giống Hồ Lô đang bay vọt đến.

Đứng trên Hồ Lô, một tên thanh niên mặc hắc y chắp tay mà đứng, hai mắt sáng rực nhìn chằm chằm Thiết Mã đang đứng bên bờ.

VÙ!

Không hề do dự chút nào, hắn điều khiển Hồ Lô tuôn ra cuồng phong cuốn về phía trước, muốn đem Thiết Mã bắt giữ.

HÍ!

Thiết Mã hú vang, tứ chi vọt lẹ né tránh.

“Tốt cái thằng cha mày!” Lê Vĩ lập tức nổi trận lôi đình.

Ngựa của lão tử, ngươi trắng trợn cướp đoạt như vậy sao?

“Ngươi là kẻ nào?” Tên thanh niên lúc này mới nhìn thấy Lê Vĩ tắm dưới sông, phát hiện hắn chỉ có tu vi Kim Đan, lòng tự tin tăng mạnh, ngạo nghễ nói:

“Ta chính là Ứng Khang - đệ tử hạch tâm của Nguyên Đường thuộc Thiên Tà Giáo, được dâng ngựa cho ta chính là vinh hạnh vô thượng của ngươi!”

Nói xong, tu vi Nguyên Anh Hậu Kỳ bùng lên áp thẳng về phía Lê Vĩ.

Một Nguyên Anh Hậu Kỳ, xác thực không cần xem Kim Đan Hậu Kỳ ra gì.

Chưa kể thân phận đệ tử hạch tâm của Nguyên Đường - một trong 18 đường, là đường chủ tu các loại Nguyên Tố Thuộc Tính.

Ứng Khang ánh mắt rất độc, nhìn ra Thiết Mã có giá trị cao, tham lam cũng là điều dễ hiểu.

Hắn ở bên ngoài làm nhiệm vụ hơn mười năm, không nghĩ trên đường về giáo lại tìm thấy chỗ tốt như vậy.

“Hoá ra là Ứng Khang sư huynh, hạnh ngộ hạnh ngộ!” Lê Vĩ chắp tay khách khí nói:

“Nhưng nếu ta không giao ngựa ra thì sao? Nơi này là địa bàn của Thiên Tà Giáo, ngươi chẳng lẽ định sát hại đồng môn?”

“Đúng là giáo ta nghiêm cấm giết hại đồng môn, nhưng kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là lẽ thường tình.” Ứng Khang cười gằn:

“Ai sẽ vì một Kim Đan Hậu Kỳ như ngươi mà tìm Nguyên Anh Hậu Kỳ như ta gây sự?”

“Ứng sư huynh nói rất hay!” Lê Vĩ thở dài:

“Nhân tiện kiện áo bào kia của đệ cũng là hàng tốt, có thể hiếu kính sư huynh.”

Hắn chỉ tay về hướng Thái Cực Bào treo trên vách đá.

“Tuyệt hảo, sư đệ ngươi biết điều đấy!” Ứng Khang hai mắt sáng rực:

“Ngày sau theo vi huynh lăn lộn, đảm bảo không thiếu chỗ tốt!”

Nói xong, hứng thú bước đến Thái Cực Bào.

VÈO!

Chỉ nghe thanh âm không khí bị xé toạc vang lên.

Từ trong ống tay áo, một chiếc chân ngọc ngà trắng nõn, không chút tỳ vết từ dưới đất tung cước móc ngược lên.

Ứng Khang đang muốn né tránh, chỉ thấy một cước hoá thành hàng chục cước, hàng trăm cước phong toả bốn phương tám hướng.

Thiên Ảnh Cước!

PHỐC.

Hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, một cước vô tung vô ảnh mang theo hơi thở tử vong đã đạp thẳng vào linh hồn.

Thất khiếu điên cuồng phun huyết, linh hồn bị một đá gần cho nát bấy, sinh mệnh nhanh chóng trôi đi.

“AAAAA…” Nguyên Anh của Ứng Khang lao vọt ra khỏi cơ thể, mang theo hoảng sợ tột cùng:

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Là kẻ mạnh hơn ngươi!” Lê Vĩ nhún vai:

“Sư huynh nói đúng, kẻ mạnh nuốt kẻ yếu là chuyện thường tình!”

Nguyên Anh Ứng Khang biết mình đụng phải thiết bảng, vội vàng trốn vào Hồ Lô muốn chạy.

Đáng tiếc, Hắc Huyền đã hiện ra trên cao, một chân hung hăng đạp xuống.

Động tác của nàng vô cùng ưu nhã, chân dài hấp dẫn, đầu ngón chân tinh tế thon dài… nhưng mỗi cú đá lại mang theo mênh mông Sát Ý.

Hồ Lô rạn vỡ, bị một cước đá cho ảm đạm rơi rụng.

Hắc Huyền vung tay, Tử Vong Sát Hồn đem ý thức từ Nguyên Anh của Ứng Khang ma diệt sạch sẽ.

RĂNG RẮC.

Lệnh bài đệ tử nội giáo của Ứng Khang theo đó vỡ vụn.

Lê Vĩ nhảy ra khỏi sông, Diêm Vương Lệnh bắt nhốt linh hồn của Ứng Khang, nhìn lệnh bài của y vỡ nát mà cười cười.

Hắn biết khi có đệ tử nội giáo ngã xuống, Hồn Bài của đối phương ở trong giáo chắc chắn sẽ vỡ theo.

Kiểu gì cũng sẽ có người đến điều tra nguyên nhân.

Hơi suy nghĩ, Lê Vĩ lấy ra Truyền Âm Ngọc gọi cho Tần Thuỷ Dao:

“Sư tỷ, đã lâu không thấy… vẫn xinh đẹp chứ?”

“Tâm trạng của ngươi có vẻ không tồi, dám trêu đùa ta!” Thanh âm lành lạnh của Tần Thuỷ Dao vọng ra.

“Không có gì, chỉ là vừa lỡ tay làm thịt một vị sư huynh.” Lê Vĩ ung dung đáp:

“Hắn là Ứng Khang của Nguyên Đường, tham lam đồ vật của đệ, bị đệ giải quyết rồi, báo cho sư tỷ một tiếng.”

Trong Tiểu Tà Viện, Tần Thuỷ Dao nhướn mày…

Đệ tử của Thiên Tà Giáo có quá nhiều, nàng cũng không thể nhớ nổi Ứng Khang rốt cuộc là ai.

“Không sao cả, diệt thì thôi… ta sẽ giúp ngươi giải quyết ổn thoả!” Tần Thuỷ Dao khẽ nói:

“Cứ tiếp tục làm nhiệm vụ được giao đi!”

“Đa tạ sư tỷ!” Lê Vĩ hài lòng cười.

Có chỗ dựa, con mẹ nó chính là sảng khoái như vậy đấy.

Đệ tử hạch tâm thì sao? Dù lão tử làm thịt nhi tử của Trưởng Lão, chỉ cần ta chiếm lý lẽ, có Giáo Chủ và Đại Sư Tỷ cùng chống lưng, ai làm được gì ta?

Hắn lật đật thu hồi chiến lợi phẩm.

Ứng Khang này rất không tệ nha, tích luỹ phong phú.

Một môn Tứ Tinh Cực Phẩm Công Pháp, hai môn Tứ Tinh Vũ Kỹ, một kiện Pháp Bảo là Ngự Phong Hồ Lô, Linh Thạch có gần 300 khối Cực Phẩm, 1000 khối Thượng Phẩm.

Lê Vĩ đem toàn bộ Linh Thạch ném cho Linh Lang ăn, bổ sung dinh dưỡng cho nó để lần sau còn đúc thêm một kiện Thai Khí.

“Tiểu Bối, đồ chơi này cho ngươi!” Hắn đem công pháp và vũ kỹ của Ứng Khang giao cho Tiểu Bối.

Ứng Khang là tu sĩ Phong Linh Căn, công pháp và vũ kỹ của hắn cũng đều là Phong Hệ, phù hợp cho Tiểu Bối tu luyện.

Trong đó công pháp là Thuận Phong Quyết, thuận theo hướng gió, hấp thụ linh khí, tăng cường tu vi.

Mà vũ kỹ lần lượt là Phong Bạo và Phong Xà, ngưng luyện ra cuồng phong táo bạo và mấy con rắn gió tấn công đối thủ.

Thực lực của Ứng Khang không tệ lắm, tiếc là gặp phải Hắc Huyền.

Nàng chẳng những là Hồn Tu Tứ Chuyển Viên Mãn, còn có hai Thiên Mệnh Cách gia thân.

Ứng Khang ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có.

“Chít, ta muốn ăn!” Tiểu Bối thèm thuồng nhìn lấy Nguyên Anh của Ứng Khang.

“Cho ngươi!” Lê Vĩ không keo kiệt, ném người tí hon cho nó luôn.

Dù sao thì hắn chỉ thôn phệ được những kẻ tu luyện Âm và Dương, về phần Phong Thuộc Tính cũng chẳng để làm gì.

“Chít, quá ngon!” Tiểu Bối cười tít cả mắt, tiếp nhận Nguyên Anh Ứng Khang, nhảy vào trong Thái Cực Bào tu luyện.

“Cẩn thận coi chừng bạo thể chết đó!” Lê Vĩ cảnh báo.

Tiểu Bối chỉ là Tam Giai, cắn nuốt Nguyên Anh nhất định sẽ vất vả, không cẩn thận nổ tung thì tiêu đời.

“Chít, yên tâm!” Tiểu Bối hồi đáp:

“Ta sẽ ăn từ từ!”

“Haizzz, vận khí đúng là tốt!” Lê Vĩ thở dài:

“Đang tắm cũng có tài nguyên đến tìm, ta đúng là nhân vật chính rồi.”

Hắn mặc vào y phục, nhận ra tóc của mình lại dài.

“Quá phiền!” Lê Vĩ buồn bực, rốt cuộc hiểu vì sao đám nam nhân tu chân thường hay để tóc dài.

Tu luyện, bế quan một lần là mấy năm, hàng chục năm… tóc không dài ra mới là chuyện lạ.

Chẳng lẽ mỗi lần như vậy đều phải cắt tóc sao?

Lê Vĩ nghĩ đến đây, trực tiếp cạo trọc đầu cho đỡ phiền toái.

Hắn vẫn chưa quen với để tóc dài…

“Công tử, còn gì phân phó không?” Hắc Huyền đứng cạnh cung kính nói.

Trong thanh âm của nàng khó giấu vẻ kích động.

Bởi vì ngay cả chính nàng, cũng không ngờ có ngày mình dễ dàng diệt sát một Nguyên Anh Hậu Kỳ, thậm chí chẳng cần dùng quá nhiều sức.

Nên biết rằng dù là khi còn sống, nàng cũng không làm được điều như vậy.

Sau khi chết, đi theo công tử thời gian ngắn, nàng đã lột xác hoàn toàn.

“Nàng làm rất tốt!” Lê Vĩ tán dương, phất tay để Hắc Huyền ẩn vào ống tay áo.

Nhập Thi Thuật triển khai, lại trở về xác của Lý Nhị một cách hoàn hảo.

Làm xong tất cả, Lê Vĩ nhảy lên lưng Thiết Mã, lệnh cho nó chạy đi.

Không băng qua con sông phía trước, ngược lại lao dọc theo bờ sông, hướng về phía thượng nguồn.

Nơi đó, có con mồi!