“Nghề nghiệp gì à? Làm sứ giả đi hoà giải quan hệ các nước?”
“Không phải!” Bạch Vô Thức vuốt cái lưỡi dài của mình, kiên nhẫn giải thích:
“Sứ Giả ở đây là kẻ có thể qua lại giữa hai giới Âm Dương, mà Câu Hồn chính là đi bắt những linh hồn đã chết ở Dương Thế dẫn vào Âm Gian.”
“Ồ!” Lê Vĩ nghe vậy bừng tỉnh:
“Nói vậy hai vị cũng là Câu Hồn Sứ Giả đúng chứ?”
“Chúng ta chính là Câu Hồn Sứ Giả.” Hắc Vô Thường xác nhận:
“Mỗi một ngày, mỗi một thời khắc tại Dương Thế… luôn có vô số sinh mệnh chết đi với đủ các lý do khác nhau, có kẻ chết già, có kẻ bị diệt, cũng có kẻ xui xẻo tự tìm đường chết… linh hồn của bọn hắn theo luật lệ phải tiến nhập Âm Gian, vào Diêm Vương Điện.”
“Tuy nhiên không phải tất cả đều tuân theo luật lệ này, sẽ có những linh hồn lẫn trốn, trở thành oán linh, ác hồn… hoặc sẽ có trường hợp linh hồn bị tu sĩ Dương Thế bắt giữ, luyện hoá.”
“Nhiệm vụ của Câu Hồn Sứ Giả chính là tìm cách bắt giữ các linh hồn đó, dẫn chúng về Diêm Vương Điện.”
Lê Vĩ bừng tỉnh đại ngộ: “Giống như hai vị vừa mới bắt đám hồn hoang dã kia?”
“Không sai!” Hắc Bạch Vô Thường gật đầu.
“Đã có các vị làm Câu Hồn Sứ Giả rồi, sao còn cần đến ta?” Lê Vĩ không hiểu.
“Diêm Vương Điện có vô số Câu Hồn Sứ Giả hoạt động ở khắp nơi, bởi vì số lượng sinh linh chết đi quá đông, nhân thủ luôn trong tình trạng thiếu hụt.” Hắc Vô Thường giải đáp:
“Mà ngươi đủ điều kiện trở thành Câu Hồn Sứ Giả, đây cũng là cách để ngươi thuận tiện qua lại giữa Âm Dương Lưỡng Giới, ở Âm Gian có Diêm Vương Điện làm chỗ dựa cho ngươi.”
Lê Vĩ âm thầm thán phục sự uyên bác của Tiểu Đồng, không ngờ đã sớm nghĩ cách giúp mình hợp thức hoá thân phận như vậy.
“Ngoại trừ được qua lại giữa hai giới, làm Câu Hồn Sứ Giả còn có phúc lợi.” Hắc Bạch Vô Thường mỉm cười:
“Diêm Vương Điện dựa vào số lượng, đẳng cấp linh hồn mà ngươi giao nộp sẽ được tính ra Diêm Điểm, dùng đổi lấy vật phẩm trong bảo khố.”
“Tốt lắm!” Lê Vĩ nghe đến đây, nghiêm túc gật đầu:
“Ta nguyện ý trở thành Câu Hồn Sứ Giả.”
Nếu Tiểu Đồng đã sắp xếp đến mức này, mình không có lý do gì để từ chối.
Hơn nữa hắn đã cân nhắc kỹ càng, bản thân mình tu Đại Tội Thất Hình Quyết, cần hấp thụ dao động linh hồn từ cảm xúc để tăng tu vi.
Trong lúc đi bắt hồn, chắc chắn có thể khiến những oán hồn, linh hồn, ác linh kia sinh ra cảm xúc.
Một công đôi việc, vừa câu bọn chúng về Diêm Vương Điện đổi tài nguyên, vừa hấp thụ dao động cảm xúc của chúng để tu luyện.
Chuyện tốt như vậy, cớ sao không làm đây?
Rốt cuộc cũng hiểu tại sao Tiểu Đồng không cho mình luyện Phệ Hồn Chân Kinh rồi.
Bởi vì muốn luyện môn công pháp này, cần thôn phệ tất cả linh hồn để tiến bộ, mà một khi đã thôn phệ sạch sẽ rồi, lấy thứ gì để giao nộp cho Diêm Vương Điện?
Nói không chừng sẽ cùng với các Câu Hồn Sứ Giả kết thù, ai kêu ngươi nuốt hết linh hồn của chúng ta?
“Được!” Hắc Bạch Vô Thường hài lòng, từ trong ống tay áo lấy ra một khối lệnh bài màu đỏ lớn bằng bàn tay.
Lệnh bài này có điêu khắc một toà cung điện cổ kính và quyền uy, phía sau lệnh có khắc ba chữ Diêm Vương Điện, mặt trước lệnh khắc hai chữ “Sứ Giả”.
“Đây là Diêm Vương Lệnh, đại diện cho thân phận thành viên của Diêm Vương Điện!” Hắc Vô Thường hướng dẫn cách sử dụng:
“Đem một tia linh hồn của ngươi đưa vào Diêm Vương Lệnh, từ đó chính thức trở thành Câu Hồn Sứ Giả dưới trướng Diêm Vương Điện, có thể tiến vào Âm Gian bất cứ lúc nào.”
“Những linh hồn ngươi bắt được sẽ nhốt trong Diêm Vương Lệnh!”
“Nhưng nên nhớ rằng, một khi đã tiếp nhận thì ngươi phải tuyệt đối trung thành, nếu có ý nghĩ phản bội, Diêm Vương Điện có thể thông qua tia linh hồn kia mà nguyền rủa ngươi vạn kiếp bất phục, vĩnh viễn không được siêu sinh.”
“Đa tạ hai vị tiền bối!” Lê Vĩ cảm kích chắp tay.
Cái nghề Câu Hồn Sứ Giả này phù hợp với Đại Tội Thất Hình Quyết, lại còn giúp mình có được thân phận ở Âm Gian, đâu có lý do gì phản bội?
Về phần tương lai nếu xảy ra xung đột, lại tìm hướng giải quyết khác…
“Nói đến, hai ta rất hâm mộ ngươi a.” Hắc Vô Thường cảm khái.
“Tại sao?” Lê Vĩ không hiểu, thực lực của hai vị này rất mạnh.
“Chúng ta là người cõi Âm, sẽ bị những luật lệ ràng buộc.” Hắc Vô Thường nói:
“Ví dụ như chỉ có thể hoạt động ở Dương Thế vào ban đêm, không được xen vào chuyện của vật sống, không được phép can thiệp vào các sự kiện, chỉ có thể âm thầm bắt hồn.”
“Còn ngươi là nửa người Âm, nửa người Dương… những luật lệ này không thể áp dụng lên ngươi.”
“Đúng vậy.” Bạch Vô Thường phụ hoạ:
“Ví như ngươi chướng mắt kẻ nào liền ra tay làm thịt hắn, lại bắt hồn của hắn nộp cho Diêm Vương Điện nhận thưởng.”
“Hoá ra còn có chuyện tốt như vậy.” Lê Vĩ mừng rỡ.
Chẳng trách kiếp trước mình bị giết lầm, Diêm Vương Điện lại phải hạ mình bồi thường, còn giúp mình sống lại ở thế giới này.
Đó là vì Hắc Bạch Vô Thường đã vi phạm luật lệ khi tiêu diệt một người còn sống, cả Diêm Vương Điện phải chịu trách nhiệm.
Lê Vĩ lại không bị giới hạn bởi luật lệ này, mặc kệ ngươi là người sống hay hồn đã chết, lão tử đều có thể giải quyết ngươi.
Mặc kệ là ngày hay là đêm, đều có thể làm Câu Hồn Sứ Giả.
“Tiểu Đồng, ta yêu ngươi chết mất!” Nội tâm hắn cuồng hỉ, mình đây là có được ưu thế lớn đến mức nào chứ? Chỉ cần động não suy nghĩ là hiểu ra.
“Thật buồn nôn!” Tiểu Đồng khinh bỉ hắn, ra vẻ ngạo nghễ nói:
“Thần cơ diệu toán, tất cả đều nằm trong bàn tay của bổn toạ.”
“Ngươi có tay sao?” Lê Vĩ hỏi.
“Cút!”
Ò Ó O…
Mấy con gà trong rừng cất tiếng gáy, Hắc Bạch Vô Thường đưa mắt nhìn nhau, đứng lên chắp tay cáo từ:
“Gần sáng rồi, hai ta đi trước!”
“Ân tình nhị vị nâng đỡ, ta sẽ không quên!” Lê Vĩ chân thành.
“Có qua có lại mà thôi, ngươi bỏ ra tài nguyên giúp chúng ta bắt hồn, lần này đổi được không ít Diêm Điểm đâu.” Hắc Bạch Vô Thường vuốt râu cười:
“Hẹn ngày tái ngộ!”
Lê Vĩ chắp tay đưa tiễn.
Hắc Bạch Vô Thường lấy ra Diêm Vương Lệnh, hơi động ý niệm… một vòng xoáy Âm Dương lưỡng cực hiện ra.
Vòng xoáy xoay tròn, sau đó phần Dương bên trên bị phần Âm lấn át hoàn toàn, kết nối thành công với Âm Gian.
Hắc Bạch Vô Thường bay vào vòng xoáy, tan biến mất dạng, chỉ để lại một câu động viên:
“Tân sứ giả, chúng ta rất chờ mong biểu hiện của ngươi.”
“Hoá ra đây là cách dùng Diêm Vương Lệnh vào Âm Gian.” Lê Vĩ háo hức.
“Xem như ngươi gặp may, Hắc Bạch Vô Thường chính là Câu Hồn Song Tổ, thuộc dạng Câu Hồn Sứ Giả mạnh nhất.” Tiểu Đồng truyền âm:
“Chỉ cần được bọn hắn thưởng thức, ngày sau sẽ có chỗ dùng.”
“Câu Hồn Song Tổ? bọn họ mạnh đến mức nào?” Lê Vĩ hiếu kỳ.
“Hai kẻ vừa rồi chỉ là phân thân trong số hàng vạn, hàng triệu phân thân của Câu Hồn Song Tổ thôi.” Tiểu Đồng giải thích:
“Những phân thân này hoạt động ở khắp nơi, đủ mọi tu vi, không chỉ tu chân giới, mà ngay cả thế giới mạt pháp của ngươi trước đây.”
“Hít!” Lê Vĩ hít một ngụm lãnh khí.
Câu Hồn Song Tổ vậy mà trâu bò như vậy?
“Được rồi, mau tiếp nhận Diêm Vương Lệnh đi!” Tiểu Đồng nói:
“Sẽ có bất ngờ cho ngươi!”
Lê Vĩ gật đầu, chậm rãi tách ra một tia linh hồn của mình, để nó chui vào trong Diêm Vương Lệnh.
VÙ VÙ VÙ…
Đầu hắn nổ ong một tiếng, linh hồn đau thấu trời xanh, lại có hàng loạt yếu quyết công pháp được khảm thẳng vào linh hồn.
Câu Hồn Ngũ Thức - năm loại thủ đoạn cơ bản, hỗ trợ Câu Hồn Sứ Giả bắt hồn.
Càng đáng gờm chính là, Lê Vĩ cảm giác được rằng mình đã thành thạo Câu Hồn Ngũ Thức từ lâu, đạt đến mức lão luyện thành thục mà không phải vừa mới tiếp nhận yếu quyết.
“Diêm Vương Điện lợi hại thật.” Lê Vĩ chép miệng:
“Vừa gia nhập đã cho năm loại thủ đoạn, không tệ nha.”
“Tất cả đều vì lợi ích cả thôi.” Tiểu Đồng thản nhiên nói:
“Ngươi càng lợi hại, càng bắt được nhiều linh hồn cho bọn hắn.”
“Tiểu Đồng, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?” Lê Vĩ kinh dị hỏi:
“Có vẻ chuyện gì ngươi cũng biết.”
Thậm chí ngay cả việc hắn vốn không phải người của thế giới này, đã từng nhập hồn vào xác mà Tiểu Đồng cũng nhìn ra.
“Bất ngờ cho ngươi còn rất nhiều, hãy cố gắng mạnh lên!” Tiểu Đồng ngạo kiều đáp:
“Ngươi vẫn chưa phát huy được một phần vạn năng lực của ta!”
“Được!” Lê Vĩ kiên định gật đầu.
Có “quân sư” như vậy phò tá, nếu không được thiên hạ, há có phải bậc quân vương quá vô dụng?
Trong khoảnh khắc, Lê Vĩ hào khí ngất trời.
…
Mặt trời trỗi dậy như kim ô tung cánh, dương quang soi rọi chốn nhân gian…
Sương mù trên Hồ Lô Sơn tan rã…
Trước ánh sáng này, bất kể sinh mệnh nào, bất kể cao quý sang hèn, già trẻ lớn bé, thân phận, bối cảnh, lai lịch, địa vị… chúng sinh bình đẳng, vạn vật công bằng trước thái dương.
Thanh niên nhiệt huyết, đấu chí ngập tràn, khoé môi treo lấy nụ cười so với mặt trời càng toả sáng, ôm lấy tiểu rái cá đồng hành, dời bước khỏi nơi tu luyện.
“Vẫn còn 680 khối Linh Thạch Cực Phẩm phòng thân!” Rời khỏi Hồ Lô Sơn, Lê Vĩ vuốt cằm.
Với khả năng hấp thụ không hồi kết của Linh Lang, mình nó có thể nuốt sạch lượng Linh Thạch này và tiếp tục biến lớn, to như một ngọn núi nhỏ.
Nhưng Lê Vĩ vẫn cẫn giữ lại phòng thân, cần mua gì thì mua, dùng gì thì dùng… không thể để nó ăn sạch được.
Ngoại trừ Linh Thạch, hai môn công pháp được Tà Liễu cho, Linh Huyền Kiếm Quyết và Thu Thuỷ Kiếm được Tần Thuỷ Dao cho… đem tất cả đi bán cũng thu được một mớ.
Bất quá Lê Vĩ chưa bần đến mức đem vật phẩm mỹ nữ tặng đi bán sạch sẽ.
Chỉ nên bán khi được giá.
Nếu để Tần Thuỷ Dao và Tà Liễu biết ý đồ của tên này, nhất định sẽ mắng hắn vô sỉ.
Bất quá có những thứ là tuyệt đối không được bán, ví dụ Trư Hồng Diện hay Diêm Vương Lệnh.
“Nữ nhân kia cũng vất vả, lại bám theo nguơi rồi!” Tiểu Đồng nhàn nhạt lên tiếng.
“Mặc kệ nàng!” Lê Vĩ nhún vai, đã nhận ra Hắc Phù làm việc rất có nguyên tắc, thời điểm hắn ở Hồ Lô Sơn tu luyện, Hắc Phù chưa từng đến gần, cũng không nhìn lén.
Nàng chỉ theo dõi khi hắn xuống núi.
“Kỳ quái, bế quan lâu như vậy… tu vi vẫn là Kim Đan Sơ Kỳ?” Ẩn mình trong tối, Hắc Phu cảm thấy kỳ lạ:
“Chẳng lẽ Linh Thạch hắn thắng cược đều thuộc về sư tỷ sao?”
Dựa vào biểu hiện của Lê Vĩ khi đánh thắng Vân Tương Nhi, thiên phú không tầm thường, bế quan từng ấy năm ít nhất cũng đột phá đến Kim Đan Trung Kỳ chứ?
Nhưng khí tức của hắn vẫn như cũ, không có gì thay đổi.
Hắc Phù không biết rằng sự tiến bộ của hắn tập trung trong thể nội và linh hồn, đã được Tiểu Đồng ẩn giấu rồi, làm sao dễ dàng bị nàng nhìn thấu?
Lê Vĩ không quan tâm Hắc Phù nghĩ gì, hướng về Nhiệm Vụ Điện cất bước.
“Vĩ ca!”
Tiếng hô quen thuộc vang lên, Lê Vĩ bất đắc dĩ quay đầu nhìn lại, vẫn là con hàng Lý Cuội này.
Tâm trạng đang tốt, Lê Vĩ nhếch mép trêu chọc: “Hoá ra là Bạch Y Tiểu Lang Quân!”
“Vĩ ca nói đùa!” Lý Cuội hơi đỏ mặt, vội vàng nói:
“Nhờ theo ngươi, ta thắng cược một mớ… vừa đủ đột phá cảnh giới, có muốn tổ hợp cùng làm nhiệm vụ không?”
“Không có hứng thú!” Lê Vĩ xoay người liền đi.
Bí mật của hắn có quá nhiều, càng ít người biết càng tốt, tên Lý Cuội này lòng dạ xảo quyệt, không đáng tin cậy.
Nếu là mỹ nữ cấp bậc như Vân Tương Nhi hay Tần Thuỷ Dao thì còn tạm được…
Lý Cuội mặt dày bám theo, lại bị Lê Vĩ uy hiếp:
“Ta đi làm việc bí mật cho đại sư tỷ, nếu ngươi muốn chết thì cứ việc.”