Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 335: THIÊN QUỶ VĨNH ƯỚC!



Máu nhuộm đỏ cả Thiên Nguyên...

Nắng chiều muộn đâm xuyên qua những tầng mây cuồn cuộn, chiếu xuống mặt đất đầy rẫy những thung lũng rộng lớn và tro tàn của Thiên Kiếp.

Âm thanh gào thét, chém giết chấn động cả tầng không. Khi bóng dáng uy nghiêm như Ma Thần của Lê Vĩ phát ra mệnh lệnh trừng phạt cuối cùng, toàn bộ Liên Minh Tà Quốc như một cỗ máy chiến tranh khát máu chính thức chuyển động, triệt hạ những tàn dư cuối cùng của địch thủ.

“Sát! một mảnh vảy rồng, một sợi lông, một tên tàn dư của Vận Đảo cũng không được để sót!”

Tà Liễu đứng trên hư không, Thiên Tà Kính lơ lửng trước ngực tỏa ra Tà Kiếp cuồn cuộn.

Giọng nói của nàng lạnh lẽo như băng tuyết ngàn năm, không có lấy một tia rung động. Nàng vung tay, từng đạo Tà Kiếp huỷ diệt từ kính bắn ra, xuyên thủng lồng ngực của hàng loạt tu sĩ đang điên cuồng tháo chạy.

Ở hướng đông bắc, Tinh Đế Kiếm của Công Tôn Thuyên lại vang lên những tiếng rồng ngâm kiệt ngạo tinh không.

Dưới sự bảo hộ của Ngôi Tử Vi rực rỡ, nàng bước dạo giữa không trung, mỗi một nhịp bước là hàng trăm đạo Long Tinh Kiếm Khí tuôn rơi như mưa rào... một mình tru diệt hết tàn quân tạp toái của Giao Long và Hoàng Điểu Tộc.

“Trốn? Trước mặt bản toạ, các ngươi trốn đi đâu?” Công Tôn Thuyên mỉm cười nhẹ nhàng, nhưng đôi mắt mị hoặc lại đong đầy sát ý.

Kiếm quang màu tím quét qua, tàn sát không lưu tình.

Lý Phách Thiên, Hồn Lạc, Hải Long cùng các cao thủ từ Huyền Binh Đại Lục như những con hổ dữ gia nhập bầy cừu...

Mất đi Thiên Địa Vận Thế Trận, lũ trưởng lão Bán Tiên Cốc vốn cao cao tại thượng giờ đây chỉ là những tu sĩ kiệt sức, hoảng loạn đến mức mất đi tốn thất chiến ý.

Tiếng gào khóc thảm thiết, tiếng van xin hòa lẫn vào tiếng nổ chát chúa của linh lực bộc phát.

Đây không phải là một cuộc chiến tranh cân sức nữa, mà là một cuộc tàn sát quy mô lớn để thanh trừng, san bằng mọi mầm mống hiểm họa...

Lê Vĩ đứng lặng im giữa không trung một lúc, dõi mắt nhìn toàn cảnh chiến trường đã hoàn toàn nằm trong tầm kiểm soát.

Thân thể hắn khẽ rung lên một nhịp, Tiên Lực đã rút cạn đến mức báo động, tác dụng phụ phản phệ từ đòn trảm của Bạo Uyên Kiếm và Chạm Tiên Thuật bắt đầu gặm nhấm từng thớ cơ, từng đốt xương của hắn.

Điều này khiến hắn không thể truy lùng Thiên Đạo Chi Nhãn cũng như bản thể còn lại của Vận Càn Khôn.

Bất quá Lê Vĩ cũng chẳng vội, hiện tại Vận Càn Khôn đã sợ hắn như chuột thấy mèo, trong thời gian ngắn chắc chắn không dám tìm đến gây hấn.

Máu tươi bám trên da thịt Lê Vĩ đã khô lại thành những vệt thẫm màu. Hắn hít một hơi sâu, nén xuống cảm giác xé rách từ ngực, bước qua không gian, hóa thành một đạo hắc quang đáp xuống đại điện trung tâm của Tà Quốc.

Thiên Tà Chủ Điện vững chãi sừng sững, dẫu cho dư ba ngoài kia có làm sụp đổ nửa phần giang sơn thì nơi này vẫn hiên ngang nhờ Quốc Vận và Trận Pháp bảo hộ.

Cánh cửa đá nặng nề ầm ầm đóng lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng chém giết cuồng nộ cùng mùi máu tanh nồng nặc ở bên ngoài.

Lê Vĩ tiến thẳng vào sâu trong tịnh thất... Hắn ngồi xếp bằng trên giường như một đài sen, thả lỏng toàn bộ cơ bắp, buông Tàn Khuyết Nhận và Bạo Uyên Kiếm sang một bên.

Trong cái bóng, Dạ Tâm cũng đã suy kiệt đến mức ngủ say...

“Hộc...”

Lê Vĩ thở ra một ngụm...

Cú va chạm vừa rồi với Vận Càn Khôn cùng Thiên Đạo Chi Nhãn thật sự đã rút cạn lực lượng.

Nếu không có Bạo Uyên Kiếm kế thừa Tử Vong Kiếp Hoả và Huyết Sát Kiếp Lôi từ Âm Gian, e rằng hôm nay chỉ có thể chạy trốn.

Bởi vì Lê Vĩ không ngờ, đối thủ chính của mình lại là ý chí của thế giới này.

Hắn nhắm mắt lại, dùng cách hấp thụ linh khí của Y Đạo Quỷ Cốc để phục hồi... không quên uống vào vài ngụm Đế Tửu bổ sung lực lượng, đẩy nhanh tốc độ khép lại ngoại thương.

Kẽo kẹt...

Đột nhiên, một tiếng động cực nhẹ vang lên từ phía cửa tịnh thất.

Mắt Lê Vĩ không mở, nhưng linh thức sắc bén của hắn đã lập tức bao phủ lấy kẻ vừa bước vào.

Một mùi hương thơm ngát nhưng huyền ảo, mang theo sự ma mị của huyết tộc cùng cái lạnh đặc trưng như băng tuyết lan tỏa trong không gian. Mùi hương ấy không làm người ta khó chịu, mà ngược lại, nó khơi gợi lên những bản năng nguyên thủy nhất của sinh linh.

Tiếng bước chân nhẹ nhàng như mèo du hành trong đêm tối tiến lại gần.

“Muốn làm trò gì thế?” Lê Vĩ mở bừng mắt.

Ánh mắt của hắn như trăng rằm, chiếu rọi lên bóng hình một nữ tử tuyệt mỹ đang đứng đó.

Lưu Xích Luyện.

Nàng đứng tựa lưng vào cột đá, mái tóc màu đỏ và lam uốn lượn rũ xuống bờ vai trần thon thả. Nàng khoác trên mình một bộ sườn xám quen thuộc, để lộ ra làn da trắng nõn nà đến mức mờ ảo.

Đôi mắt đỏ rực như hai viên hồng ngọc đắt giá nhất gian trần đang lặng lẽ, thiêu đốt nhìn chằm chằm vào hắn.

Nàng là Thành Chủ của Tội Thành, là hiện thân cho cái đẹp của Quỷ Tộc, một nữ cường nhân đích thực đứng trên đỉnh cao, kẻ chưa từng nghiêng mình trước bất kỳ gã nam nhân nào trong thiên hạ.

“Chiến trường bên ngoài chưa dọn xong, không ở lại hỗ trợ càn quét, vào đây làm gì thế?” Giọng Lê Vĩ khàn khàn, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự tỉnh táo.

Lưu Xích Luyện không trả lời ngay. Nàng thong thả bước từng bước về phía đài sen. Mỗi một nhịp bước, lại khéo léo để lộ đôi chân dài miên man, hoàn mỹ không một vết tỳ vết.

Nàng dừng lại ngay trước mặt Lê Vĩ, hơi cúi người xuống. Mùi thơm ngạt ngào từ khuôn ngực đầy đặn của nàng phả thẳng vào mặt hắn.

“Bên ngoài có Công Tôn Thuyên, có Tà Liễu, có đám Lý Phách Thiên... Đống tàn dư đó không sống nổi qua ba canh giờ.” Lưu Xích Luyện cất tiếng, giọng nói của nàng thấp nhè nhẹ, mang theo độ ma mị xói mòn tâm trí người nghe:

“Nhưng Tinh Chủ của ta... người vừa chém gãy Thiên Tử Thương, tiêu diệt Khí Vận Chi Tử, dọa lui Thiên Đạo Chi Nhãn... lại đang ngồi đây một mình chịu phản phệ. Ngươi nói xem, thiếp thân nên ở ngoài kia chém mấy tên tép riu, hay nên vào đây săn sóc đại anh hùng?”

Lê Vĩ nhếch môi, nụ cười mang theo chút trêu chọc: “Ta không phải đại anh hùng, tất cả những việc ta làm càng giống phản diện độc ác đang đấu với nhân vật chính của thế giới thì đúng hơn.”

Lưu Xích Luyện không hề phủ nhận. Nàng vươn bàn tay thon dài, những ngón tay sơn màu đỏ thẫm nhẹ nhàng chạm vào vết thương chưa khép miệng trên ngực Lê Vĩ.

Cảm giác đau nhói khiến cơ ngực Lê Vĩ giật nhẹ, nhưng hắn không né tránh.

“Nhưng thiếp thân lại thích vai ác cơ.” Lưu Xích Luyện thẳng thắn nhìn vào mắt hắn, ánh mắt nàng tràn ngập sự cuồng nhiệt và tôn sùng chân chính:

“Quỷ Tộc chúng ta không tin vào những lời thề thốt chót lưỡi đầu môi. Chúng ta tôn sùng sức mạnh tuyệt đối! Kẻ yếu trong mắt Quỷ Tộc chỉ là nô lệ hoặc thức ăn. Khi ngươi thu phục ta làm Tinh Nữ, ta công nhận tiềm năng của ngươi, nhưng để ta hoàn toàn trao trọn linh hồn và thân xác này... thì bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.”

Nàng ngưng lại một chút, ngón tay nhẹ nhàng miết theo vết máu trên ngực hắn, ánh mắt càng thêm mê đắm:

“Nhưng hôm nay... khi ngươi vung Bạo Uyên lên, khi ngươi đứng giữa trời đất ngửa ngón tay khinh bỉ Thiên Đạo, khi ngươi giẫm nát Khí Vận Chi Tử dưới chân... Lê Vĩ, ngươi đã cho ta thấy dáng vẻ của một phu quân lý tưởng, một vị Tinh Chủ thực thụ! Bấy nhiêu đó... đã quá đủ để Lưu Xích Luyện này tâm phục khẩu phục, cam nguyện cúi đầu!”

Giọng nói của nàng không có sự dối trá, không có sự tính toán. Đó là sự quy phục thuần túy của một nữ cường giả trước một nam nhân tuyệt đối mạnh hơn nàng, kẻ có thể che chở và chinh phục nàng hoàn toàn.

Quỷ Tộc đơn giản như thế, tình thoại, cảm xúc... tất cả đều vô nghĩa nếu ngươi là kẻ yếu.

Tôn sùng thực lực là bản chất của Quỷ, sùng bái cường giả là thiên tính của Quỷ... và đương nhiên, chỉ kẻ mạnh mới có được trái tim của nữ tính Quỷ Tộc.

Khi chứng kiến chiến tích của Tinh Chủ, nhịp tim của Lưu Xích Luyện đập thình thịch không thể ức chế được...

Lê Vĩ nhìn sâu vào mắt nàng. Hắn cảm nhận được ngọn lửa tình cảm mãnh liệt, cháy bỏng nhưng vô cùng chân thật đang bùng lên bên trong thân thể nữ tử Quỷ Tộc này.

“Nàng muốn làm gì?” Lê Vĩ trầm giọng hỏi.

“Làm điều ta muốn!”

Lưu Xích Luyện đáp gọn lỏn, hai từ thốt ra đầy táo bạo và dứt khoát.

Nàng không chờ Lê Vĩ đồng ý hay từ chối, hai tay đã vươn ra ôm lấy cổ hắn. Sườn xám mỏng trên người nàng trượt xuống, để lộ ra thân hình như tòa thiên nhiên rực rỡ, căng tràn nhựa sống và quyến rũ đến mức nghẹt thở.

“Khí huyết của ngươi đang hỗn loạn, Bạo Long Lực kiệt quệ, cũng đạt đến suy yếu từ Tiểu Thần Thông, mà ta... sở hữu năng lực phục hồi của Quỷ Tộc cùng Tinh Nữ Bản Nguyên thuần khiết nhất. Song tu với ta, không chỉ giúp ngươi chữa lành thương thế nhanh chóng hơn, mà còn giúp hai ta lập xuống Vĩnh Tinh Ước vĩnh hằng!”

Lưu Xích Luyện áp thân thể mềm mại, nóng bừng của mình vào lồng ngực vạm vỡ, đầy vết sẹo uy vũ của Lê Vĩ.

Cảm giác tiếp xúc da thịt mát lạnh nhưng lại bùng cháy ngọn lửa, khiến cả hai cùng run lên kịch liệt.

“Lê Vĩ... Hãy biến ta thành Nữ Quỷ thật sự của riêng ngươi!”

Lưu Xích Luyện thì thầm bên tai hắn, rồi chủ động hôn lên bờ môi khô nát vì kiệt sức của hắn.

Nàng cố ý dùng sức siết chặt vòng tay, Lê Vĩ đang suy yếu căn bản không có khả năng hoàn thủ...

Cụm từ “Vĩnh Tinh Ước” cùng với sự chủ động mãnh liệt của Lưu Xích Luyện như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Trong lòng Lê Vĩ, bản năng cuồng bạo của Bạo Long cùng khát vọng chinh phục bùng nổ.

Hắn giơ bàn tay to lớn, siết chặt lấy vòng eo thon gọn của nàng, kéo sát thân thể tuyệt mỹ ấy vào lòng.

“Nể mặt lần này nàng có công chiến đấu, bản quân thành toàn cho nàng!” Lê Vĩ gầm nhẹ một tiếng.

Ánh sáng trong tịnh thất nhạt dần, nhường chỗ cho hơi thở của đôi nam nữ...

Trong không gian thanh tĩnh của tịnh thất, lửa tình cuồn cuộn cháy lên, sức nóng còn dữ dội hơn cả chiến trường bên ngoài.

Lưu Xích Luyện không phải là mẫu phụ nữ e ấp nhu mì. Nàng là Quỷ Tộc Nữ Vương, chủ động không thua gì hắn.

Huyết mạch Quỷ Tộc vận chuyển đến cực hạn, kết hợp với Bạo Long Huyết của Lê Vĩ... quả thật trị thương cho hắn với tốc độ cực nhanh.

“Phu quân... Lực lượng của ngươi... Thật kinh khủng...” Lưu Xích Luyện hai tay bấu chặt vào lưng hắn.

OÀNH!

Ngay tại đỉnh điểm sự thăng hoa, một vệt hào quang ngân như ngân hà lộng lẫy đột nhiên bộc phát từ sâu trong linh hồn của cả hai!

Thiên Quỷ Tinh Động bành trướng, Quỷ Lực cực mạnh tràn lan...

Không chỉ Xích Quỷ Hoả, mà còn có Cực Hàn Quỷ Lực...

Băng hoả lưỡng trọng thiên càn quét khắp đan điền.

Linh hồn cả hai dung hoà...

Giữa mi tâm của Lưu Xích Luyện, ấn ký Vĩnh Hằng kết xuống, càng khiến vẻ đẹp của mỹ phụ trở nên đằm thắm, cao quý và có chút thần bí khó lường.

Vĩnh Tinh Ước – Thành!

Lưu Xích Luyện sẽ không bao giờ có thể phản bội, và ngược lại... Lê Vĩ có thể mượn lực lượng của nàng bất kỳ lúc nào, thậm chí là được nàng dâng hiến tính mạng.

“Ưm...”

Lưu Xích Luyện tràn ngập mãn nguyện, si tình mật ý nhìn lấy Tinh Chủ... và cũng là phu quân của mình.

Lê Vĩ ôm nàng trong lòng, vỗ về như con mèo nhỏ.

Thời gian lặng lẽ trôi qua.

Lưu Xích Luyện nằm gối đầu lên ngực Lê Vĩ, khuôn mặt nàng rạng rỡ, đôi mắt lóng lánh sự âu yếm. Thương thế của nàng do trận chiến trước đó đã hoàn toàn biến mất...

Lê Vĩ ngồi tựa lưng vào thành, sắc mặt đã hồng hào trở lại..., khí thế còn kiên cố và thâm hậu hơn cả trước khi giao chiến với Vận Càn Khôn.

“Bây giờ đã hài lòng chưa?” Lê Vĩ nhếch môi hỏi.

Lưu Xích Luyện ngẩng đầu lên, hôn nhẹ lên cằm hắn, giọng nói nũng nịu nhưng vẫn giữ nguyên sự kiêu hãnh của nữ vương:

“Rất hài lòng, đây là quyết định đúng đắn nhất trong cuộc đời Lưu Xích Luyện này... nhưng vẫn còn thiếu chút, như ả Công Tôn Thuyên kia.”

“Nàng cũng muốn đến Âm Gian?” Lê Vĩ bật cười.

“Tất nhiên!” Lưu Xích Luyện ngồi thẳng dậy, không chút e ngại để lộ thân thể tuyệt mỹ trước mặt hắn:

“Ta là Tinh Nữ của ngươi, là người phụ nữ đã lập Vĩnh Tinh Ước với ngươi. Dù là lên thiên đường hay xuống địa ngục Âm Gian, ta cũng phải đi bên cạnh ngươi.”

Lê Vĩ lại xoay người...

Thiên Mệnh Cách – Lưỡng Giới Hợp Đạo!

Đây chính là một trong những Thiên Mệnh Cách nghịch thiên nhất mà Lê Vĩ sở hữu, cho phép nữ nhân đã song tu cùng hắn đi lại giữa hai giới...

Lưu Xích Luyện ngoan ngoãn hưởng thụ quá trình khắc ấn.

Lưỡng Giới Ấn.

Từ nay về sau, nhờ có Lưỡng Giới Ấn này, Lưu Xích Luyện sẽ không còn bị quy tắc Âm Dương ngăn trở. Nàng có thể tự do đi theo Lê Vĩ xuyên qua ranh giới, tiến vào Âm Gian mà không sợ bị Âm Khí bào mòn hay Quy Tắc Địa Ngục trấn áp! Mà theo quá trình song tu cùng Lưu Xích Luyện, lập thành công Vĩnh Tinh Ước, bành trướng Thiên Quỷ Tinh Động...

Tu vi Độ Kiếp Sơ Kỳ của Lê Vĩ đạt đến Độ Kiếp Trung Kỳ.

Thân thể trọng thương và khôi phục, được huyết mạch Quỷ Tộc rèn luyện... đạt đến Cửu Chuyển Trung Kỳ.

Hài lòng ôm lấy giai nhân, Lê Vĩ nhếch môi tà mị:

“Chúc mừng nàng, Vĩnh Tinh Ước thứ ba của vi phu!”

...

Cùng lúc đó, bên ngoài đại điện...

Cuộc tàn sát đã dần đi vào hồi kết.

Quá trình này diễn ra nhanh chóng, là vì Tà Liễu đã huy động đại quân từ Thượng Cổ Thiên Lân Quốc...

Bọn chúng là đại quân cương thi, không biết sợ chết là gì, mặc kệ kẻ thù đã như dã thú vào đường cùng, sẵn sàng tự bạo để đồng quy vu tận vẫn cứ kiên quyết xông lên mà tiêu diệt...

Khí vận của Vận Đảo tan rã hoàn toàn, biến thành những cơn mưa ánh sáng lồng lộng rơi xuống khắp mảnh đất Tà Quốc.

Vận Khanh Du đoạt lấy Khí Vận từ Vận Đảo, gia trì vào Liên Minh Tà Quốc khiến tu sĩ bên phía mình càng chiến càng hăng, không hề tốn sức...

Thương Bảo Quốc rất biết cách nịnh nọt và lấy lòng, chủ động cử ra toàn bộ lực lượng hỗ trợ bao vây, chặn đứng mọi lối thoát của kẻ thù khắp Thiên Nguyên...

Cường giả Đại Thừa trở lên đã bị diệt không còn một mống...

Quân tàn dư kẻ tử vong, kẻ xin đầu hàng...

Tà Liễu thu hồi Thiên Tà Kính, Công Tôn Thuyên tra Tinh Đế Kiếm vào vỏ. Các cường giả Lý Phách Thiên, Hồn Lạc đứng giữa chiến trường đầy máu, ngửa mặt lên trời hít một hơi thật sâu...

Họ biết, một thời đại mới đã chính thức bắt đầu.

Trong tịnh thất, Lê Vĩ đứng dậy, khoác lên mình bộ hắc bào uy nghiêm.

Lưu Xích Luyện ngoan ngoãn ôm cánh tay hắn, ánh mắt tràn ngập sự quy phục và tự hào.

Lê Vĩ vung tay mở ra đại điện...

Ánh sáng mặt trời bình minh của một ngày mới đâm xuyên qua mây mù, chiếu rọi lên thân hình uy vũ lại tà mị của hắn.

Nhìn về xa xăm, nơi dòng chảy Khí Vận khoá chặt lấy một gốc hư không vô định...

Những kẻ đã động vào hắn, liền nhiễm vào nhân quả, kết nối Khí Vận...

Có sợi dây Khí Vận này, không khó để truy tung.

Đó là nơi trốn của tên Vận Càn Khôn còn tồn tại...

Sát khí loé lên trong mắt, Lê Vĩ tự tin thì thào:

“Cũng nên kết thúc rồi...”