Lê Vĩ và Diêm Vương uống một trận đến quên cả trời đất...
Mà trong quá trình này, Đế Tửu lại phát huy công dụng, giúp Lê Vĩ chữa lành thương thế.
Diêm Vương cũng rất tâm lý, chuẩn bị các loại mồi ngon bồi bổ khí huyết, đẩy nhanh quá trình khôi phục vết thương cũng như đắp lại nền tảng tu luyện.
Nhậu xong một trận, Lê Vĩ đã khôi phục đến mức hoàn hảo, các kiện Thai Khí trong đan điền tự động phục hồi.
Đây là sự lợi hại của Thai Khí so với Vũ Khí bình thường, Thai Khí là một bộ phận cơ thể của chủ nhân... chỉ cần chủ nhân còn tồn tại và khôi phục, Thai Khí cũng sẽ phục hồi theo chủ.
Đương nhiên tổn thất sau mấy lần độ kiếp vẫn là không thể tránh khỏi.
Âm Dương Trường Bào đã rách một nửa, Bạo Uyên Kiếm đã gãy thân kiếm, Dẫn Truyền Cửu Châm triệt để tiêu tan.
Trước đó còn tốn một kiện Danh Khí là Toái Cốt Trảo cho Bạo Uyên Kiếm gia tăng sức mạnh.
Đã nhiều năm, đây là lần đầu Lê Vĩ thiệt thòi lớn như vậy.
Mà kẻ có thể khiến hắn thua thiệt, lại là Âm Gian.
Diêm Vương uống đến say mèm, được Ngưu Đầu và Mã Diện đưa đi nghỉ mát.
Lê Vĩ đã quen với nồng độ của Đế Tửu nên vẫn còn trụ được, ý thức tiến vào trong thể nội, đứng lên Cầu Thang Thần bí...
Bậc thang thứ mười đã được giải phong, không còn bị những luồng ánh sáng huyền ảo che lắp...
Gần như không có nhiều do dự, Lê Vĩ kiên quyết nói:
“Ta muốn loại năng lực có thể tận dụng tối đa thi thể!”
Không sai, đây chính là ý muốn hiện tại của hắn.
Xuyên suốt hành trình, trải qua các cuộc chiến, có những loại Yêu Thú với thịt có chất lượng cao thì phục vụ cho Thôn Thực Kinh phát triển... nhưng cũng có rất nhiều kẻ thù ngã xuống và xác của bọn hắn chẳng dùng để làm gì.
Tuy nói Hắc Huyền có thể biến chúng thành Tử Vật để làm ruộng hoặc chiến đấu, nhưng Tử Vật khi được triệu hoán lại không mạnh bằng khi còn sống, số lượng tuy rất đông... bất quá nếu gặp một cường giả đủ mạnh là có thể tuỳ tiện quét tan tất cả.
Lê Vĩ có thể đoạt Hồn đổi ra Diêm Điểm, có thể thôn phệ Hồn để tu luyện Minh Tu và Hồn Tu, thậm chí là thông qua dao động cảm xúc linh hồn của người khác để gia tăng tu vi.
Về phần thi thể... quá hoang phí, chưa thể tận dụng đến mức tối đa.
Sau lần cấy ghép thành công Nha Thao vào Thôn Linh Ma Thụ, nhờ vậy giúp Thôn Linh Ma Thụ có được năng lực của Thao Thiết, trở nên cường đại hơn nhiều, Thôn Phệ Chi Lực cũng theo đó tăng cường gấp đôi... Lê Vĩ đã nảy ra ý tưởng tận dụng tối đa xác của kẻ thù.
Một khi có được Mệnh Cách phù hợp, cộng thêm Quỷ Cốc Y Đạo của hắn... năng lực ở khía cạnh này chắc chắn khó lường.
ẦM ẦM ẦM...
Cầu thang chấn động, theo nguyện vọng của Lê Vĩ... ba khối Bia Đá sừng sững hiện ra.
Đại Mệnh Cách – Luyện Thi Chi Tư: sở hữu thiên phú Luyện Thi, tận dụng thi thể luyện chế thành Cương Thi phục vụ chiến đấu.
Đại Mệnh Cách – Phệ Thi Nhân: thức tỉnh Phệ Thi Chi Thể có thể hấp thụ thi thể để trở nên cường đại.
Đại Mệnh Cách – Khôi Sư Chi Tư: sở hữu thiên phú của một Khôi Lỗi Sư, luyện hoá thi thể thành Khôi Lỗi trung thành, phục vụ chiến đấu.
Lê Vĩ lắc đầu: “Đổi đi!”
Ba cái Đại Mệnh Cách này đều tạm ổn, nhưng còn xa mới thoả mãn được hắn.
ẦM!
Ba khối bia đá màu đen sụp đổ...
Thay vào đó, ba khối bia đá màu đỏ hiện ra cùng lúc khiến ánh mắt Lê Vĩ sáng rực.
Bị sét đánh xem ra cũng tăng Khí Vận, một lần vậy mà đổi ra được ba cái Thiên Mệnh Cách.
Thiên Mệnh Cách – Tử Vong Tu Sĩ: thức tỉnh Tử Vong Linh Căn, thao túng Tử Vong Chi Lực triệu hồi xác chết sống dậy, thiêu đốt nhục thân phục vụ chiến đấu trong thời gian ngắn... chiến lực thậm chí sánh ngang thời toàn thịnh.
Lê Vĩ gật gù, loại này rất thích hợp với năng lực của Hắc Huyền... đáng tiếc nàng không thể có được.
Hắn đảo mắt sang bia đá thứ hai.
Thiên Mệnh Cách – Đại Pháp Y: trở thành một Pháp Y đại tài với khả năng nghiên cứu, giải phẫu, cấy ghép... thậm chí từ xác chết nhìn thấu được trận chiến từ quá khứ.
Lê Vĩ vuốt cằm, thật ra Pháp Y đã thuộc một phần bên trong Quỷ Cốc Y Đạo... thế nên cũng không cần lắm thiên phú này.
Cuối cùng, hắn hướng về bia đá thứ ba, nhịp tim thoáng chốc dừng lại, hô hấp trở nên gấp gáp.
Thiên Mệnh Cách – Thi Giải Sư: Chức nghiệp đã thất truyền từ thời thượng cổ, giải thể chúng sinh, nhìn thấu bản chất, thi thể chính là tài nguyên, mỗi bộ phận đều là linh kiện, có thể bảo dưỡng, có thể thăng cấp, có thể cải tiến, có thể dung hợp...
“Chọn!”
Gần như không do dự, Lê Vĩ vung tay ấn vào.
ĐÙNG!
Cầu Thang Thần Bí chấn động, hai bia đá Đại Pháp Y và Tử Vong Tu Sĩ hoá thành tro bụi.
Thiên Mệnh Cách – Thi Giải Sư nhập vào bậc thang.
Ngay lập tức... từng cổ thông tin khổng lồ cấy thẳng vào đầu Lê Vĩ khiến hắn choáng váng.
Đôi mắt của hắn như có thể nhìn thấu từng tế bào nhỏ nhất trên cơ thể mình, đôi tai của hắn như có thể nghe thấy từng dòng máu lưu chuyển, từng sợi linh khí đang chảy, từng tiếng thì thầm của nội tạng, thấu thị vào tận xương cốt...
Khoảnh khắc này, một chân trời hoàn toàn mới mở ra.
Hắn không thể đánh giá cơ thể theo cách bình thường.
“Mỗi cơ thể đều là một phương vũ trụ, mỗi loại huyết mạch, mỗi loại thể chất, mỗi loại chủng tộc đều là sự khác nhau của từng vũ trụ...” Lê Vĩ lẩm bẩm:
“Mà Thi Giải Sư ta... chính là kẻ khám phá, chinh phục vũ trụ!”
Hắn rùng mình, Thi Giải Sư này thật sự đáng sợ...
Hơn nữa dựa vào thông tin thu được, Lê Vĩ biết Thi Giải Sư chỉ là khởi đầu...
Bên trên Thiên Mệnh Cách vẫn còn những Mệnh Cách cấp cao hơn.
Đạt đến một mức độ nào đó, thậm chí có thể khai mở Thi Giải Chi Khu cho riêng mình, tạo một khu vực.. tác động trực tiếp vào thân thể của sinh linh còn sống sờ sờ trước mắt.
Đó mới là đỉnh cao của Thi Giải Sư!
Lê Vĩ hài lòng, quan sát Cầu Thang Thần Bí trong thể nội mình...
Bậc thang thứ nhất – Khai Mệnh Nghịch Thiên. Bậc thang thứ hai – Âm Dương Chi Chủ. Bậc thang thứ ba – Thôn Linh Ma Thụ. Bậc thang thứ tư – Đạo Tâm Chủng Ma. Bậc thang thứ năm – Càn Khôn Cốt. Bậc thang thứ sáu – Âm Dương Trận Sư. Bậc thang thứ bảy – Kẻ Săn Vận. Bậc thang thứ tám – Lưỡng Giới Hợp Đạo. Bậc thang thứ chín – Bậc Thầy Vũ Khí. Bậc thang thứ mười – Thi Giải Sư.
Ngay khi Lê Vĩ định rời khỏi, một tiếng ầm vang lên.
Từ trên cầu thang, những văn tự cổ xưa toả sáng kết thành những dòng chữ:
“Đạt đến Tiên, đột phá mỗi một đại cảnh giới có thể lựa chọn giữa việc nhận Mệnh Cách mới hoặc thăng cấp Mệnh Cách đã sở hữu!”
“Lựa chọn giữa việc giảm bớt số lần quy đổi, thay vào đó sẽ tự động loại bỏ Mệnh Cách cấp thấp!”
“Ngon lành rồi, Cầu Thang đại nhân rốt cuộc chịu lên tiếng!” Lê Vĩ cười hắc hắc:
“Nếu được thăng cấp, ta muốn thăng cấp Thôn Linh Ma Thụ đầu tiên!”
Thôn Linh Ma Thụ có thể nói là thứ công, thủ, bao vây, thôn phệ... đóng góp quá nhiều cho chiến lực của hắn, nhất là những trận chiến quy mô lớn.
Tưởng tượng nếu nó thăng cấp lên Tiên Mệnh Cách sẽ là cảnh tượng kinh khủng gì?
Trong khi hắn đang cao hứng, Cầu Thang lại bồi thêm một dòng chữ:
“Tuy nhiên, cần đột phá Đại Cảnh Giới của cả Linh – Hồn – Thể mới được mở bậc thang mới!”
“Hả?” Lê Vĩ bất mãn, không phục nói:
“Sao lại chơi khó nhau như vậy?”
Từ trước đến nay, chỉ cần Linh Tu của hắn đột phá là đã mở được bậc thang rồi...
Bây giờ con hàng này lại làm khó dễ, muốn phải đáp ứng cả ba lĩnh vực cùng tiến bộ mới mở được bậc thang tiếp theo.
Điều này đồng nghĩa, Lê Vĩ phải phát triển đều cả ba tuyến, không được chậm trễ bất cứ lĩnh vực nào.
Thể Tu – Hồn Tu và Linh Tu phải theo kịp lẫn nhau.
Giống như lúc này, muốn thăng cấp Mệnh Cách có sẵn hay mở ra Mệnh Cách mới...
Thì Lê Vĩ phải trở thành Chân Tiên, Hồn Tiên, Thể Tiên.
Cũng may nó không ép thêm Địa Tiên hay Khí Tiên.
Đáng tiếc mặc cho Lê Vĩ kháng nghị, Cầu Thang Thần Bí đã không thèm để ý đến hắn, đem ý thức của hắn trục xuất ra ngoài.
“Thôi đành vậy...” Lê Vĩ tặc lưỡi:
“Muốn có Mệnh Cách lợi hại, vất vả một chút cũng được.”
Lấy ra Huyền Minh Chuỷ Thủ, gặt vào không gian.
...
Trở về Dương Thế, nơi Lê Vĩ xuất hiện không phải là Kiếm Sơn Trang...
Mà là Hậu Viện của Tà Quốc.
“Quốc Sư, đến gặp bổn quân một chuyến!” Lê Vĩ dò xét một phen hoàng cung, liền lên tiếng truyền âm.
Người chưa đến... hương thơm nồng nàn đã đến trước.
Một đạo thân ảnh tuyệt diễm trong tà cung trang màu hồng nhạt, tóc dài nhẹ bay, ngũ quan tuyệt mỹ đạp không hạ xuống.
Chính là đương kiêm quốc sư của Tà Quốc – Vận Khanh Du.
“Một thời gian không thấy, Quốc Sư đã là Độ Kiếp đỉnh phong, chúc mừng!” Lê Vĩ ăn ngay nói thật.
“Nhờ phúc của bệ hạ và Tà Quân!” Vận Khanh Du nhoẻn miệng cười rạng rỡ:
“Tà Quốc hiện nay Quốc Vận đã bằng một nửa Thiên Nguyên, ta cũng theo đó mà thuận lợi phá cảnh!”
Uyển chuyển nhấc tà váy dài, ngồi xuống đối diện với hắn, mắt phượng loé lên:
“Tà Quân chiến tích như sấm bên tai, rất nhiều thám tử, tình báo của Huyền Binh Đại Lục tìm đến điều tra về ngươi và Bạo Uyên Kiếm trong thời gian qua.”
Hiển nhiên, thanh thế Lê Vĩ gây nên tại Huyền Binh Đại Lục đã sớm truyền về Man Di Chi Địa.
Mặc dù Thiên Tà Giáo và Tà Quốc phần lớn còn chưa biết mặt hắn, nhưng đều luôn lấy Tà Quân làm niềm tự hào...
Vô số thiên tài, đệ tử đều muốn dùng hắn làm tấm gương, hình mẫu để phấn đấu.
Đồng thời... những kẻ hoài nghi ánh mắt chọn phu quân của Thiên Tà Giáo Chủ cũng như Tà Đế đã không còn dám hó hé nửa lời.
Lê Vĩ đã dùng bản lĩnh để lấy thể diện cho nữ nhân của hắn, không để bất kỳ ai dám nói nàng đã chọn lầm người.
“Được rồi, ta muốn biết rõ hơn về Vận Đảo!” Lê Vĩ đi thẳng vào chính sự:
“Nói đi, nàng và Vận Đảo có liên quan gì?”
Nụ cười trên mặt Vận Khanh Du thu liễm, biểu lộ có chút phức tạp, cắn môi nói:
“Xem ra Tà Quân đã phần nào đoán ra... không sai, ta quả thật cùng Vận Đảo có liên quan mật thiết.”
Lê Vĩ im lặng, chờ đợi nàng nói tiếp.
Vận Khanh Du vén nhẹ lọn tóc, u thanh lên tiếng: “Ta là đồ đệ... nhưng đồng thời là vị hôn thê của Vận Đảo Chi Chủ!”
“PHỐC!” Lê Vĩ suýt chút phun một ngụm ra ngoài, ánh mắt tròn xoe.
Vừa là đồ đệ, vừa là vị hôn thê là sao?
Biết hắn thắc mắc, nàng từ tốn giải thích:
“Thật nhiều năm về trước... Vận Đảo Chi Chủ - Vận Càn Khôn phát hiện một bé gái có thiên phú tu luyện Vận Đạo tuyệt đỉnh, liền ra tay thu làm đồ đệ...”
“Sau khi mang về Vận Đảo bồi dưỡng, theo thời gian trôi đi... bé gái trưởng thành ngày càng tuyệt sắc, thiên phú tu luyện Vận Đạo lại vượt qua lẽ thường, khiến tâm tính của người làm sư phụ thay đổi, chuyển sang muốn cưới nàng làm thê tử.”
“Xem ra là kẻ háo sắc à?” Lê Vĩ cười cười.
“Thật ra với thân phận của hắn, muốn mỹ nhân nào chẳng có được?” Vận Khanh Du khẽ lắc đầu:
“Thứ hắn ngấp nghé... chính là bản thân ta, Vạn Càn Khôn muốn song tu cùng ta, kết hợp Vận của ta và hắn để đột phá thành Tiên!”
Đồng tử trong mắt Lê Vĩ hơi co lại, suy nghĩ cẩn thận thì điều này hoàn toàn có khả năng chứ không phải Vạn Càn Khôn kia ảo tưởng.
Lần trước đụng độ, Lê Vĩ hiểu rõ Vạn Càn Khôn đó sở hữu nguồn Khí Vận khổng lồ... đó vừa là thứ có thể giúp hắn chiến đấu, vừa là nguồn tài nguyên đỉnh cấp để đột phá tu vi.
Tuy nhiên để thành Tiên... vẫn còn chưa đủ.
Nhưng nếu kết hợp cùng Khí Vận của Vận Khanh Du, Vạn Càn Khôn có tỷ lệ thành công cực cao.
Bởi vì Vận Khanh Du sở hữu Thiên Mệnh Cách – Vận Tu: có Thiên Vận Chi Thân với khả năng ngưng tụ khí vận và quốc vận vượt xa người thường.
Một khi cùng nàng song tu, ngươi chắc chắn sẽ được hưởng lợi từ Thiên Vận Chi Thân của nàng.
Vận Đảo Chi Chủ này sẽ trở thành Tiên chân chính, phi thăng Tiên Giới!
“Hắn tham cũng đúng đấy.” Lê Vĩ nhấp một ngụm trà, nhìn chằm chằm Vận Khanh Du:
“Nàng hấp thụ Quốc Vận, chờ đột phá Độ Kiếp đỉnh phong sẽ cùng hắn song tu sao?”
“Không!” Vận Khanh Du hừ lạnh một tiếng:
“Ta chỉ xem hắn là sư phụ, cả đời cũng chỉ dừng lại như thế... hơn nữa phong cách hành sự của ta và Vận Đảo có sự khác biệt.”
“Các thành viên của Vận Đảo dưới sự chỉ đạo của Vận Càn Khôn, thường sẽ lựa chọn lén lút nằm vùng ở những gia tộc, thế lực có lượng Khí Vận cường đại, ngấm ngầm hấp thụ, cướp đoạt hết Vận của họ để gia tăng thực lực, bất chấp hậu quả gây ra có thể khiến các gia tộc, thế lực đó diệt vong.”
“Bọn hắn như những con ký sinh trùng bám vào vật chủ, rút cạn khí vận của vật chủ đến chết.”
Lê Vĩ gật đầu, con hàng Vận Nhai ở Hồn Khí Thế Gia kia là ví dụ rõ ràng nhất.
“Còn ta... dù cũng cần hấp thụ Vận để phát triển và tu luyện, nhưng ta luôn chọn các Quốc Gia có Quốc Vận, sòng phẳng và rõ ràng, thương lượng với người đứng đầu để song phương cùng có lợi.” Vận Khanh Du kiêu hãnh nói:
“Ta sẽ không vì bản thân mà hãm hại bất kỳ thế lực vô tội nào.”
“Ta tin!” Lê Vĩ gật đầu, những gì xảy ra ở Hãn Quốc có thể chứng minh lời của nàng.
“Ngoài mặt ta ra vẻ thoả hiệp với Vận Càn Khôn!” Vận Khanh Du hít sâu một hơi, nghiêm nghị nói:
“Nhưng giờ tu vi đã viên mãn, ta có thể chống lại hắn!”