Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 314: ĐỆ NHỊ DANH KHÍ – TA MUỐN!



Bầu trời trên Thiên Khí Phong như bị chẻ đôi thành hai phe song song đối lập...

Tiếng gầm rú của Ngụy Tiên Chùy vẫn liên tục va đập vào luồng bạo uy của Bạo Uyên Kiếm giữa không trung.

Bất kỳ tu sĩ nào có mặt tại đây, dù là các vị Lão Quái Vật bế quan hàng ngàn năm hay các vị Tông Chủ của Cửu Tinh Cực Phẩm Thế Lực, đều nín thở chờ đợi một cuộc va chạm chấn động lịch sử.

Một bên là lão quái vật ngạo thị quần hùng vạn năm với dã tâm vinh danh ngai vàng Đệ Nhất Danh Khí, một bên là Tà Quân thần bí khó lường, tay cầm bạo kiếm như quái vật nơi vực sâu...

Mọi ánh mắt, linh thức từ tứ phương tám hướng đều đổ dồn vào thân kiếm đỏ đen trong tay Lê Vĩ.

Ai nấy đều muốn chứng kiến tận mắt xem thanh kiếm vừa chiếm lấy ngôi vị đệ nhất kia sẽ phát huy uy lực kinh thiên động địa tới mức nào.

Lưu Tôn đứng đó, tuy già nhưng tâm không già, thần thái ngạo nhiên, lão giơ cao Ngụy Tiên Chùy, đôi mắt đục ngầu lóe lên ý chí chiến đấu cuồng nhiệt.

"Tà Quân, nâng lấy Bạo Uyên Kiếm của ngươi!" Lưu Tôn cất giọng, thanh âm chấn động hư không:

"Bản cốc chủ muốn cho toàn bộ tu sĩ Huyền Binh Đại Lục thấy rõ, đâu mới là Đệ Nhất Danh Khí!”

Thế nhưng...

Giữa bầu không khí căng thẳng đến mức chỉ cần một mồi lửa nhỏ cũng đủ làm nổ tung tất cả, Tà Quân Lê Vĩ lại chậm rãi nhoẻn miệng cười.

Nụ cười ấy nhẹ nhàng, tà mị và khó lường... dường như không thể suy đoán hắn đang nghĩ gì.

XOẠCH!

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả tu sĩ đang quan chiến, Lê Vĩ thong dong buông tay phải.

Bạo Uyên Kiếm vang lên một tiếng ngâm nga tiếc nuối, hóa thành một vệt ma hỏa đỏ đen rồi biến mất như chưa từng tồn tại.

"Cái gì?! Hắn thu hồi Bạo Uyên Kiếm sao?!"

"Tà Quân định làm gì? Hắn điên rồi ư? Trước mặt một Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong cầm trong tay Ngụy Tiên Chùy mà hắn lại thu hồi Danh Khí?!"

"Chẳng lẽ hắn muốn dùng tay không chống lại Ngụy Tiên Chùy?!"

“Hay Tà Quân đã biết khó mà lui? Cam bái hạ phong?”

Tiếng xôn xao, kinh ngạc bùng nổ.

Hàng loạt vị Trưởng Lão, Tông Chủ xoa mắt không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy.

Lưu Tôn sững người, sắc mặt giận dữ giật giật, cơn giận dữ trào dâng như sóng thần, quát lên: "Lê Vĩ! Ngươi có ý gì? Ngươi coi thường bản cốc chủ, hay coi thường Ngụy Tiên Chùy?!"

Lê Vĩ nhếch môi, tay trái nâng lên... một lưỡi nhận vừa như đao, vừa như kiếm lại giống dao găm hiện ra, sự hoà quyện khó lường giữa trắng và đen, âm và dương khiến đồng tử trong mắt đám đông co lại.

Tàn Khuyết Nhận!

Trái ngược hoàn toàn với sự hoành tráng, bá đạo nghiền ép của Bạo Uyên Kiếm, Tàn Khuyết Nhận lại tĩnh lặng, quỷ dị một cách lặng thầm như tử thần ẩn trong màn đêm u tối...

Không có loại khí thế và uy áp chấn động toàn trường, Tàn Khuyết Nhận nội liễm khiến người ta không cảm nhận được bất cứ thứ gì từ nó.

Lê Vĩ cầm Tàn Khuyết Nhận trong tay, khẽ xoay nhẹ một vòng, lưỡi nhận xé rách linh khí sắc bén xung quanh...

Hắn ngẩng đầu nhìn Lưu Tôn, đôi mắt giấu sau Bỉ Dực Mặt Nạ tràn ngập sự giễu cợt:

"Lão già, muốn đấu với Bạo Uyên Kiếm của bản quân sao? Ngươi... chưa đủ tư cách!”

Lê Vĩ bước tới một bước, thanh âm điềm tĩnh vang lên:

"Nói cho ngươi biết, Bạo Uyên Kiếm quân lâm đệ nhất Danh Khí Bảng là chuyện đương nhiên. Nhưng bản quân cảm thấy... vị trí thứ hai trên Danh Khí Bảng cũng rất phù hợp với Tàn Khuyết Nhận!”

Giọng nói không lớn nhưng vận dụng linh lực truyền đi khắp vạn dặm, lọt vào tai từng tu sĩ:

"Hôm nay tại Thiên Khí Phong này, ta không chỉ giữ vững ngôi đệ nhất cho Bạo Uyên... mà còn muốn mang cả vị trí Đệ Nhị Danh Khí về cho Tàn Khuyết Nhận!"

Tĩnh... tĩnh đến cực hạn...

Toàn bộ Thiên Khí Phong chìm vào sự im lặng đến rợn người.

Tà Quân này... thì ra trong lúc Lưu Tôn tham lam vị trí số một, thì hắn đã muốn đoạt luôn vị trí số hai.

Đây không chỉ là ngông cuồng, đây là sự tự tin cao độ... đồng thời xem nhẹ Nguỵ Tiên Chuỳ đến cực điểm.

Là sự khinh nhờn vinh quang của Bán Tiên Cốc, chà đạp lên tôn nghiêm của Lưu Tôn – vị cao thủ đã đứng ở đỉnh cao Huyền Binh Đại Lục suốt nhiều năm qua!

"Bá đạo! Tà Quân này đúng là một kẻ điên!"

"Hắn muốn một mình gom trọn cả hai vị trí Đệ Nhất và Đệ Nhị Danh Khí Bảng sao?! Hắn nghĩ Danh Khí Bảng là nhà hắn tự mở chắc?"

"Coi thường Ngụy Tiên Chùy đến mức này sao?”

Ẩn trong mây, Trọng Đao Tông Chủ há miệng hớp một ngụm khí lạnh, thanh cự đao rỉ sét sau lưng rung động:

"Tà Quân này... điên thật rồi! Tàn Khuyết Nhận kia rõ ràng là Thai Khí của hắn, đẳng cấp còn chưa đạt đến Cửu Tinh... không thể sánh bằng Bạo Uyên Kiếm được thiên địa tán thành.”

Nhật Nguyệt Giáo Chủ thì nheo mắt lại, lẩm bẩm nói: "Không đơn giản... Tà Quân chưa từng làm việc gì không có nắm chắc, hắn là kẻ khuấy động phong vân lật đổ hai đại quốc, không phải một kẻ ngu xuẩn!”

Sâu trong thung lũng, Lăng Hiên kinh ngạc... sau đó hắn bật cười:

"Hahaha, Tốt... Tốt lắm Lê Vĩ! Sự tự đại sẽ là mồ chôn của ngươi!”

Kiếm Phong, Mâu Tùng, Lý Phách Thiên đám người thì không cho rằng Lê Vĩ cuồng vọng...

Bởi nên biết rằng, Tàn Khuyết Nhận là thứ có thể giao phong chính diện với Huyền Minh Chuỷ Thủ.

Tuy đẳng cấp của nó thấp, nhưng nó là Thai Khí Bản Mệnh của Lê Vĩ... đồng nghĩa là một thể với Tà Quân.

Không đạt đến Cửu Tinh Cực Phẩm, nhưng chỉ cần nó thuộc về Tà Quân... hoàn toàn đủ tư cách lên Danh Khí Bảng.

Có thể đây sẽ là ngoại lệ...

Tà Quân nhìn như tuỳ hứng, nhưng lại đang vì chính Thai Khí của mình lấy lại công bằng.

Hắn phải vì Tàn Khuyết dương danh, không thể thua kém Bạo Uyên!

Mà trận chiến này với Bán Tiên Cốc Chủ, chính là cơ hội tốt nhất.

...

"Lý nào là như vậy?"

Trên đỉnh Thiên Khí Phong, Lưu Tôn ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng.

Gương mặt tạc từ đá của lão biến dạng vì giận dữ, mạch máu trên cổ hằn lên, biểu lộ hung tợn:

"Lê Vĩ! Ngươi dám sỉ nhục bản cốc chủ! Dám sỉ nhục Ngụy Tiên Chùy!"

ẦM!

Lưu Tôn giậm mạnh chân, lão hai tay nắm chặt lấy cán Ngụy Tiên Chùy, dốc toàn bộ linh lực của Chiến Kiếp Cảnh Đỉnh Phong vào trong thân chùy!

OÀNH OÀNH...

Thân chùy phủ đầy hoa văn cổ xưa đột ngột lóe lên những vệt sáng vô cùng tinh khiết.

Luồng linh lực cuồng bạo vốn có của Lưu Tôn khi chảy qua Ngụy Tiên Chùy lập tức bị nén lại, biến chất, gột rửa một cách huyền diệu.

Nửa phần vẫn là Linh Lực đại lục u ám, nhưng nửa phần còn lại... lại chuyển hóa thành một luồng sức mạnh mang theo tiên khí mịt mờ, viễn siêu Linh Lực, Khí Lực thông thường.

OÀNH!

Một luồng lực lượng nổ ra, trực tiếp khiến dòng chảy linh lực của tu sĩ xung quanh đình trệ như bị tắc nghẽn...

Bán Tiên Lực!

Đây chính là quyền năng bá đạo nhất giúp Ngụy Tiên Chùy xưng hùng xưng bá vạn năm qua!

Ngụy Tiên Chùy có khả năng chuyển hóa một nửa linh lực thông thường chạm đến một chữ “Tiên”.

Dù chỉ là "Bán Tiên", nhưng một phần sức mạnh đó đã vượt xa đẳng cấp của Linh Lực thông thường vô số lần.

Đó là sự áp chế về mặt chất lượng, đủ để vô địch trong Độ Kiếp, Chiến Kiếp Cảnh.

Đây cũng là nguyên nhân vì sao Đệ Nhất Sát Thủ không dám chính diện giao tranh với Lưu Tôn.

Có thể nói, lão kiêu ngạo là có lý do của mình.

"Lê Vĩ! Xem lão phu nghiền nát lưỡi nhận của ngươi!" Lưu Tôn vung cao Ngụy Tiên Chùy.

Sau lưng lão, một hư ảnh Cự Nhân Cổ Đại cao mấy trăm trượng sừng sững hiện ra.

Cự Nhân tay cầm đại chùy do Bán Tiên Lực kết thành, mang theo uy thế diệt thiên tuyệt địa, nện thẳng từ trên cao xuống đầu Lê Vĩ!

ĐÙNG!

Sức mạnh của Bán Tiên Lực vừa bộc phát, không gian quanh Thiên Khí Phong lập tức vỡ vụn như một tấm gương bị nghiền...

Hàng ngàn tu sĩ xung quanh đồng loạt phụt máu tươi, đan điền chấn động kịch liệt vì không chịu nổi dư ba càn quét.

"Trời ơi! Đó chính là Bán Tiên Lực sao?! Quá khủng bố!"

"Dưới một chùy này, Chiến Kiếp Cảnh lập tức hóa thành tro bụi!”

Nhìn thấy đại chùy mang theo Bán Tiên Lực nện xuống như vòm trời sụp đổ, ánh mắt Lê Vĩ không hề có lấy một tia gợn sóng hay sợ hãi.

Ngược lại, sâu trong đồng tử hắn, một tia hưng phấn tột cùng bùng cháy!

"Bán Tiên Lực? Nửa Linh nửa Tiên sao?"

Lê Vĩ nhếch môi cười lạnh, tay trái giơ Tàn Khuyết Nhận lên ngang ngực.

Hắn không dùng đến Hoàng Kim Chiến Ý bá đạo, cũng không dùng đến Địa Ngục Hoả cuồng tà, mà chậm rãi vận chuyển Âm Dương Khí Quyết trong thể nội đến mức tối đa!

Siêu Nguyên Anh gào thét...

Thôn Linh Ma Thụ chuyển hoá Ma Lực thành Âm Dương Chi Lực, Lò Luyện Ngục chuyển hoá Bạo Long Lực thành Âm Dương Chi Lực...

Các Tinh Động cùng lúc khai mở, chuyển hoá toàn bộ thành Âm Dương Chi Lực.

Tất cả Dị Thuộc Tính ẩn trong Tàn Khuyết cũng chuyển hoá thành Âm Dương Chi Lực.

Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Chủ, cường hoá Âm Dương Chi Lực đến mức tận cùng.

Toàn bộ sức mạnh của Lê Vĩ, giờ phút này đều đã chuyển hoá thành Âm Dương Chi Lực.

Để một kiện Thai Khí Bản Mệnh được đúc ra từ Âm Dương Khí Quyết phát huy tối đa quyền năng của nó.

“Trảm!”

Lê Vĩ gằn lên, thân hình hóa thành tàn ảnh, tay cầm Tàn Khuyết Nhận gặt thẳng lên cự chùy đang nện xuống!

OÀNH!

Một tiếng nổ chấn động thế gian.

Lưỡi nhận nhỏ bé của Tàn Khuyết Nhận trảm ngược lên thiên không...

Hình ảnh so sánh giữa hai bên chênh lệch đến mức buồn cười, một bên là đại chùy khổng lồ mang theo hư ảnh của cự nhân và Bán Tiên Lực diệt thế... một bên là nam tử áo đen tay cầm tàn khuyết dài chưa đầy hai thước.

Thế nhưng, cảnh tượng khó tin đã diễn ra...

Hư ảnh đại chuỳ khổng lồ vặn vẹo, sau đó ầm ầm nổ tung, bị một lưỡi nhận gặt thành hai nửa.

ẦM!

Bán Tiên Lực cuồng bạo nổ tung, cả sơn phong buộc phải rung chuyển.

"Cái gì?! Hắn hóa giải được Bán Tiên Lực?!" Lưu Tôn trố mắt kinh hãi, cảm nhận được lực chấn động cực đại truyền từ thân chùy dội ngược lại cánh tay mình.

"Lão quái vật, Bán Tiên Lực của ngươi... quá hỗn tạp!”

Lê Vĩ giậm chân lên không trung, ánh mắt lấp loé, khoé môi nở nụ cười hài lòng.

Quả nhiên khi tất cả lực lượng của bản thân và Tinh Nữ hội tụ, lại thêm sự vượt trội từ Thiên Mệnh Cách - Âm Dương Chi Chủ... đã có thể sánh ngang Bán Tiên Lực thông thường.

Tàn Khuyết Nhận là Bản Mệnh Thai Khí của hắn, gắn liền với thân thể hắn, thế nên được quyền thừa hưởng toàn bộ lực lượng của hắn.

Đây là điều mà Bạo Uyên Kiếm cũng chưa thể có được.

“Lạc Nguyệt Trảm!”

Hắn hóa thành một luồng ánh trăng vây quanh Lưu Tôn mà tấn công.

Mỗi nhát chém của Tàn Khuyết Nhận vung ra không mang theo uy lực rung chuyển trời đất, nhưng lại sắc bén và quỷ dị đến mức khó tin.

Vừa nhu vừa cương, vừa phân tách vừa huỷ diệt...

Nguyệt ảnh đi đến đâu, Bán Tiên Lực bảo hộ quanh thân Lưu Tôn liên tục bị đao mang Âm Dương xé rách ra từng mảng lớn!

“Lão phu không tin – Càn Khôn Chuỳ Pháp!”

Lưu Tôn vừa giận vừa sợ, vung Ngụy Tiên Chùy nện ra bốn phương tám hướng, tạo thành một vùng trời đất với vô số chuỳ ảnh khổng lồ oanh tạc... nghiền nát mọi luồng tấn công.

KENG! KENG! KENG!

Tiếng va chạm như kim loại va đập nổ tung không ngừng, mỗi luồng nhận trảm đụng vào chuỳ ảnh đều vang lên âm thanh đinh tai nhức óc, tia lửa bắn ra khắp nơi...

Trận chiến chuyển sang giai đoạn giằng co vô cùng nghẹt thở!

Lưu Tôn dùng Bán Tiên Lực cuồng bạo vô biên, đứng giữa không trung vững như bàn thạch, mỗi chùy vung ra đều muốn nghiền nát thiên địa...

Xung quanh là Lê Vĩ sử dụng Tàn Khuyết Nhận linh hoạt như quỷ mị, dùng Âm Dương Chi Lực không ngừng gọt giũa, như ánh trăng liên miên bất tuyệt chém xuống, bào mòn Bán Tiên Lực của đối phương.

"Trời ơi... thực sự chống lại được Ngụy Tiên Chùy!"

"Lực lượng Âm Dương thật huyền diệu! Lấy nhu khắc cương, lấy tàn khuyết để diễn hóa hoàn mỹ! Tà Quân không hề nói khoác, Thai Khí này của hắn... hoàn toàn có tư cách bước lên Danh Khí Bảng!"

Các vị cao thủ quan chiến rúng động không ngớt... Sự coi thường ban đầu dành cho Tàn Khuyết Nhận hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự thán phục và khiếp sợ trước thực lực của Tà Quân.

“Thật không ngờ, hắn sở hữu Bạo Uyên và Tàn Khuyết... đều đủ tư cách xếp vào những hàng đầu Danh Khí Bảng!” Không ít cường giả tham lam, thèm thuồng, ghen ghét...

Một kiện Danh Khí đủ để ngạo thị quần hùng, kẻ này lại có hai kiện mạnh mẽ vô song, làm sao không khiến người khác chảy nước miếng?

Hắn thật sự đến từ Man Di Chi Địa sao? Quá khó tin.

"Không thể nào!”

Lưu Tôn nghiến răng nghiến lợi...

Lão nhận ra một sự thật tàn nhẫn... Lão càng dốc sức vung chùy, Bán Tiên Lực bộc phát càng nhiều, thì thanh Tàn Khuyết Nhận trong tay Lê Vĩ lại càng sắc bén hơn!

Đó không phải là một cuộc quyết đấu công bằng... Lê Vĩ đang biến lão, biến Ngụy Tiên Chùy và Bán Tiên Lực thành đá mài đao cho Tàn Khuyết Nhận!

Hắn đang thử xem Bán Tiên Lực có thể mạnh đến mức nào.

Rõ ràng, Tà Quân đang muốn rút kinh nghiệm, đúc kết để ngày sau đột phá thành Tiên thông qua cảm nhận Bán Tiên Lực từ đối thủ.

"Lê Vĩ! Ngươi coi bản cốc chủ là cái gì?!"

Lưu Tôn nội tâm phẫn nộ, lạnh lùng gầm lên:

“Cuồng Khí – Hợp Nhất kích hoạt!”