Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 276: LÀ TRƯ HỒNG DIỆN!



Ngay khi bốn cánh tay nặng nề của Đại Mông Quận Chúa sắp giáng xuống...

ỤMMM...

Một tiếng rống dài trầm thấp vang vọng mà lên.

Âm Lực cuồn cuộn như khói đen bao phủ, ngưng kết thành một đạo thân ảnh khổng lồ phía sau lưng Hồ Cơ.

Mà khi chứng kiến thân ảnh này, sắc mặt Hoàng Điểu Tộc các loại đại biến... bọn hắn đã từng thấy thứ này, nhưng giờ đây nó lại càng kinh khủng hơn.

Cổ Ngục Man Ngưu thịnh nộ, tay trái nâng lên một tấm thuẫn như sườn núi nặng nề cắm thẳng xuống mặt đất.

Trọng Ngục Thuẫn!

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG...

Nắm đấm của Đại Mông Quận Chúa nện vào mặt thuẫn, chỉ cảm thấy đầu nắm tay bạo liệt, toé máu, lộ ra cả xương cốt bên trong.

Không để ả có cơ hội phản ứng, Cổ Ngục Man Ngưu nâng lên tay trái cầm Trọng Ngục Rìu, hung hăng bổ xuống.

“Không xong!” Đại Mông Quận Chúa cảm nhận được nguy hiểm, đang muốn xoay người né tránh.

Cổ Ngục Man Ngưu kích phát năng lực Trọng Ngục, kết hợp với hai kiện Cửu Tinh Pháp Bảo trong tay, thao túng trọng lực đè ép.

RĂNG RẮC...

Đại Mông Quận Chúa chỉ nghe xương cốt kêu lên không ngừng, thân thể trầm xuống như gặp thái sơn áp đỉnh.

Trọng Ngục Rìu đã tàn nhẫn bổ ra...

PHỐC!

Tinh huyết phun trào, hai cánh tay của ả bị chặt lìa xuống.

“AAAA...” Đại Mông Quận Chúa kêu lên thảm thiết.

Cổ Ngục Man Ngưu thừa thắng xông lên, nhấc lấy Trọng Ngục Thuẫn đập xuống đầu ả.

Lần này Đại Mông Quận Chúa kịp thời triệu hoán một tôn Chiến Thú là Thiết Giáp Cự Tê xuất hiện trước mắt mình, như một pháo đài húc thẳng đến Cổ Ngục Man Ngưu, nghênh đón...

ẦM!

Trọng Ngục Thuẫn đập xuống, bộ giáp của Thiết Giáp Cự Tê vỡ tan, thân thể nặng nề bắn ngược hàng trăm trượng.

Đại Mông Quận Chúa nhờ vậy tranh thủ thời gian, thi triển thân pháp giữ khoảng cách, sắc mặt vẫn còn sợ hãi chưa tan, giận dữ quát lớn:

“Chuột nhắt nào đánh lén?”

Với kiến thức của ả, đương nhiên nhận ra Cổ Ngục Man Ngưu là do lực lượng của kẻ khác tạo thành.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, từ lúc Đại Mông Quận Chúa đánh lén Hồ Cơ cho đến khi bị chặt mất hai cánh tay diễn ra trong thoáng chốc, đám đông lúc này mới kịp giật mình.

Nhìn lấy thân ảnh sừng sững của Cổ Ngục Man Ngưu, một tay cầm Trọng Ngục Thuẫn, một tay nắm Trọng Ngục Rìu mà ánh mắt không ít người loé lên những tia phức tạp.

“Là hắn, hắn so với trước đây mạnh hơn quá nhiều!” Hồ Tộc Thánh Nữ - Hồ Tử Dung mắt đẹp toả sáng.

“Hắn là ai?” Đệ tử của Hồ Cơ – Hồ Kiều nhịn không được hỏi.

“Kẻ đã quậy tung Yêu Khư thời gian trước – Trư Hồng Diện!” Hồ Tử Dung trịnh trọng đáp.

Nàng đã từng thấy Lê Vĩ triệu hoán Cổ Ngục Man Ngưu, không thể sai được.

Nhưng thời điểm này, tôn Yêu Ngưu quái dị này đã to hơn gấp nhiều lần, còn trang bị vũ trang.

Đáng sợ ở chỗ, nó vậy mà có thể chặt cụt tay của một vị Cửu Chuyển Thể Tu, Độ Kiếp Kỳ như Đại Mông Quận Chúa.

Từ đó có thể thấy, chiến lực của Trư Hồng Diện đã tăng đến mức độ nào.

“Trư Hồng Diện!?” Hồ Cơ cũng kịp thời phản ứng.

Không ngờ kẻ cứu mạng mình trong gang tấc lại chính là Tinh Chủ của mình.

Nàng là Tinh Sủng của Tà Liễu, đương nhiên biết ai là Tinh Chủ.

“Là hắn!” Giao Long Tộc Trưởng, Hoàng Điểu Tộc Trưởng các loại cường giả biểu lộ tham lam, trong mắt là hừng hực hoả nhiệt thèm khát.

Bọn hắn vĩnh viễn không quên kẻ sở hữu huyết mạch Long Tộc Biến Dị quý hiếm...

“Trư Hồng Diện, trốn chui trốn nhủi một thời gian... rốt cuộc cũng lòi mặt ra rồi sao?” Giao Long Tộc Trưởng cười gằn:

“Cút ra đây cho bổn toạ!”

Bọn hắn hao phí rất nhiều tâm tư để tìm kiếm Trư Hồng Diện này, thậm chí vài lần suýt cùng với Lăng Hiên trở mặt.

Ngươi nói ngươi sở hữu Khí Vận Gia Thân, có thể nhờ vào Khí Vận tìm kiếm Trư Hồng Diện...

Nhưng nhiều năm qua, ngay cả một cái rắm cũng không tìm được.

Chính vì thế, Giao Long Tộc đã sắp xếp cho Lăng Hiên đến liên minh đại quốc, cộng hưởng Quốc Vận và Khí Vận, để Lăng Hiên có thể gia tăng tỷ lệ tìm ra tung tích Trư Hồng Diện.

Đến tận bây giờ, những kẻ này còn chưa biết Trư Hồng Diện có quan hệ với Thiên Tà Giáo...

“Trư Hồng Diện, ngươi cút ra đây!” Kim Bằng Tộc Trưởng – Kim Bằng Vương như phát điên gào thét.

Hoá thành bản thể là một con Đại Kim Bằng với sải cánh lên đến vài chục dặm, Sát Ý mênh mông sắp ngưng thành thực chất.

Hắn vĩnh viễn không quên được cái này tên súc sinh này bí mật đột nhập Kim Bằng Sơn của mình, âm thầm thao túng Trận Pháp cho nổ tung cả tộc, trộm sạch bảo khố rồi không cánh mà bay...

Những năm qua, Kim Bằng Vương đi ngủ cũng thấy Trư Hồng Diện, trong mơ cũng muốn tự vung liệt trảo xé xác hắn thành trăm mảnh.

Càng nghĩ càng hận, Kim Bằng Vương tiếp tục gầm rú:

“Tên tiểu súc...”

PHỐC!

Thoại âm còn chưa dứt, đỉnh đầu của hắn bất chợt đã bị một thanh Chuỷ Thủ xuyên qua.

Chỉ thấy bên trên thân Chuỷ Thủ, vài chục đường Ma Văn bao trùm toả ra sức tàn phá dữ dội.

BÙM!

Đầu lâu nổ tung...

Bát Giai Yêu Thú, đứng trước sự tập kích của Vô Ảnh kết hợp Thời Không Chi Lực, trực tiếp rơi vào cửa tử...

“Là ai?” Linh hồn của Kim Bằng Vương từ trong cơ thể bay ra, vừa sợ vừa giận.

ROẸT!

Hoả Ngục Xiềng Xích từ bốn hướng bắn đến, đâm thẳng vào linh hồn của hắn, hừng hực thiêu đốt.

“A!!!!”

Linh hồn Kim Bằng Vương đau đớn tê tâm liệt phế, thống khổ rít gào, bị lửa địa ngục thiêu đốt đến quằn quại, giãy dụa giữa không trung khiến toàn trường tê dại cả da đầu.

Xiềng Xích kéo căng, linh hồn Kim Bằng Vương rơi vào tay một kẻ chẳng biết đã xuất hiện từ bao giờ.

Càng đáng sợ hơn chính là, hắn cứ thế há miệng, nuốt gọn linh hồn vào bên trong, còn xoa xoa cái bụng.

Mặt Nạ Heo màu hồng bao trùm khuôn mặt, lại như bóng ma ám lấy hồn phách của toàn bộ cường giả có mặt tại hiện trường, nhất là một số trưởng lão của Kim Bằng Tộc đã sớm vãi ra quần.

Chưa dừng ở đó, tên này còn bước đến xác bằng vương... đốt lửa lên tại chỗ.

Hương thơm thịt bằng nướng cao cấp lan tràn khắp nơi, kích thích không ít yêu thú chảy nước dãi.

“Ngươi... ngươi... ngươi...” Tất cả sợ hãi tột đỉnh, có cảm giác như ác ma trở về.

Cái mặt nạ heo kia ám ảnh quá mức rồi.

Lê Vĩ xé xuống một cái đùi gà lớn, mặt nạ heo hé ra phần miệng, cứ thế ở trước mặt tất cả Yêu Tộc nhai nuốt.

“PHI, rác rưởi!”

Hắn nhổ ra một ngụm, hoàn toàn không hợp khẩu vị.

Ăn Cửu Giai Yêu Thú và thịt rồng quen rồi, thịt Kim Bằng này thật không đủ tư cách để hắn thưởng thức.

Một loạt hành vi của tên này khiến tất cả Yêu Thú nội tâm rét lạnh, ngay cả Cửu Giai Yêu Thú cũng trợn trừng mắt, lồng ngực nặng nề, thở không ra hơi.

Bát Giai Yêu Thú có huyết mạch Kim Xí Đại Bằng... ngươi dễ dàng làm thịt, sau đó nướng lên, còn nhổ ra vì chê bai là rác rưởi?

Ngươi có xem Yêu Thú chúng ta ra gì hay không?

“Khinh người quá đáng!” Hoàng Điểu Tộc Trưởng ngửa đầu gáy vang.

“Sai rồi, là khinh yêu quá đáng!” Lê Vĩ nâng ngón tay giữa:

“À không, là khinh súc sinh... những kẻ vô duyên vô cớ gây sự, nhắm vào ta đều là súc sinh.”

PHỐC!

Hoàng Điểu Tộc Trưởng giận đến thổ huyết, hai mắt đỏ ngầu:

“Ngươi là kẻ không đội trời chung với Yêu Tộc!”

Thanh âm vừa dứt, hắn liền như phát cuồng, từ bỏ tấn công Sư Nghiên... chuyển sang tấn công Lê Vĩ.

Hoàng Viêm thiêu đốt bầu trời, cuốn thành một cơn bão lửa với phạm vi hàng ngàn dặm xoáy đến, muốn thiêu trụi kẻ này.

Kim Bằng Vương dù sao cũng là thuộc hạ dưới trướng hắn, nếu không vì cái chết đáng thương của y ra mặt, ngày sau Hoàng Điểu Tộc còn ngẩng đầu được sao?

ONG!

Chỉ là ngay khi Kim Bằng Vương vừa lao đến, Âm Dương Khuyên đột ngột xoay tròn, mở rộng thành đại môn.

Cổ Ngục Man Ngưu xông vào đại môn, kích thước lập tức biến lớn gấp đôi, nâng lên Trọng Ngục Thuẫn cùng Trọng Ngục Rìu đến.

Sức mạnh trọng lực nghiền nát không gian thành những mảnh thuỷ tinh sụp đổ, phá luôn cơn bão lửa vừa mới hình thành.

Hoàng Điểu Tộc Trưởng giật mình, Phá Ngục Tinh Tinh đã xuất hiện sau lưng hắn, thân khoác Long Cốt Giáp, tay nắm Long Cốt Thủ đấm ra đầy cuồng bạo.

“Không xong!”

Cảm nhận được nguy cơ, Hoàng Điểu Tộc Trưởng mãnh liệt xoay người, thi triển thân pháp hoá thành tên lửa muốn né tránh.

XOẸT XOẸT XOẸT...

Nhưng hắn còn chưa kịp, hàng trăm cái xúc tu khổng lồ của Bách Độc Chương Ngư đã bao trùm xung quanh...

Từ trên từng cái xúc tu là những sợi Thiên La Xiềng Xích bắn ra, liên kết giữa xúc tu và xiềng xích tạo thành thiên la địa võng chẳng khác nào một cái lồng chim, nhốt lấy Hoàng Điểu Tộc Trưởng vào...

“Chuyện gì xảy ra? Bọn chúng đến từ đâu?” Hoàng Điểu Tộc Trưởng khiếp sợ tột đỉnh.

Mấy tôn quái thú này đều mang đến cảm giác nguy hiểm cho một Cửu Giai Yêu Thú như hắn...

“Ngay cả phượng hoàng địa ngục còn suýt bị ta xé phay, loại gà đất như ngươi cũng có cảnh à?” Lê Vĩ cười lạnh lẽo.

Tiểu Càn Khôn mở ra phong toả lồng chim, Cổ Ngục Man Ngưu và Phá Ngục Tinh Tinh chấp chưởng bốn kiện Cửu Tinh Pháp Bảo lao vào trong đó...

Hoàng Điểu Tộc Trưởng tuy là Cửu Giai Viên Mãn, nhưng cũng lúng túng trước sự vây công của những quái vật không biết sợ chết này.

“Dừng lại!” Hoàng Điểu Đại Trưởng Lão rống giận, biến ra bản thể thành Hoàng Điểu mang huyết mạch Hoả Phượng Hoàng, thi triển chiêu thức:

“Liệt Hoả Thiên Khung!”

Hắn hoá thành một mũi tên lửa khổng lồ, mang theo đầy trời Hoả Diễm đâm thẳng đến Bách Ngục Chương Ngư, muốn giải vây cho Hoàng Điểu Tộc Trưởng.

“Khặc khặc khặc, cút về!” Tiếng cười như ma quỷ vọng lên bên tai.

Dạ Tâm như u linh xuất hiện phía trên đầu Hoàng Điểu Đại Trưởng Lão, Tàn Khuyết Nhận vô tình cắm thẳng vào lưng.

“Phần Viêm Phi Phong!” Cảm nhận được nguy hiểm, Hoàng Điểu Đại Trưởng Lão triệu hoán một kiện phi phong hoả diễm càn quét trên lưng, muốn trọng thương Dạ Tâm.

Nhưng Tàn Khuyết Nhận lại thiêu đốt lên Dị Hoả và hàng loạt Dị Thuộc Tính, Âm Dương Khí Lực sắc bén tuôn trào.

Ở trạng thái này, Tàn Khuyết Nhận được tăng mạnh uy lực nhờ Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Chủ.

XOẸT...

Một gặt cắt nát Phần Viêm Phi Phong, cắm thẳng vào lưng điểu...

“AAA...” Hoàng Điểu Đại Trưởng Lão thê lương kêu la, thân thể bị Tàn Khuyết Nhận rọc xuống như tách làm hai nửa.

“Chết!” Dạ Tâm chấp chưởng Tàn Khuyết Nhận, nhắm vào cổ chim chém xuống.

“Hoả Bạo Phù!”

May mắn Hoàng Điểu Đại Trưởng Lão lấy ra một tấm Phù Chú giữ mạng, nổ lên cột lửa kinh hoàng, thành công hất bay Dạ Tâm khỏi lưng.

ẦM...

Thân thể lão nặng nề rơi xuống đất, huyết tinh thấm đẫm đại địa, hấp hối, thở hổn hển...

Hai cường giả hàng đầu Hoàng Điểu Tộc vừa ra tay, một tên bị vây công chưa tìm được lối thoát, một tên khác suýt chút bị trảm thành hai mảnh.

Thật quá đáng sợ...

Toàn trường tĩnh lặng, ngay cả các Cửu Giai Yêu Thú, các phương tộc trưởng cũng vội vàng tách ra mà quan sát.

Khi song phương giao tranh, điều e ngại nhất chính là có một phương thứ ba ở bên cạnh lao vào chưa rõ mục đích.

Nhất là khi phương thứ ba còn biểu hiện ra chiến lực khủng khiếp như vậy.

“Trư Hồng Diện... kẻ này là ai?” Đại Mông Quận Chúa nắm lấy chỗ hai cánh tay bị cụt mất, nội tâm còn hoảng, may mắn vừa rồi phản ứng nhanh... bằng không khó mà bảo toàn tính mạng.

“Trư Hồng Diện, tại sao ngươi lại mạnh đến như vậy?” Giao Long Tộc Trưởng hai mắt hằn lên từng tia tơ máu.

Rõ ràng mấy năm về trước, kẻ này còn phải trốn đông trốn tây, không dám lộ mặt ở Yêu Khư trước sự càn quét và truy lùng của hai đại tộc bọn hắn.

Thế mà giờ đây, tuỳ tiện ra tay đã chế ngự Hoàng Điểu Tộc Trưởng, trọng thương Đại Trưởng Lão của Hoàng Điểu Tộc.

“Thế nào, các ngươi tìm đủ mọi cách săn tìm ta... bây giờ ta ở đây, lại sợ sao?” Lê Vĩ tủm tỉm cười.

Tiếng cười sau mặt nạ heo đầy tự tin và bình thản dù phải đối mặt với Cửu Giai Yêu Thú hàng đầu...

Phong thái như vậy, quả thật khiến các thiếu nữ yêu tộc như Hồ Tử Dung phải tim đập thình thịch.

Nhưng càng khiến tất cả khó tin chính là, Hồ Cơ vậy mà bước đến phía sau lưng Lê Vĩ, chắp tay thi lễ:

“Tham kiến chủ công!”

“Cái gì? Hắn thành chủ công của Đệ Nhất Mỹ Yêu của Yêu Khư chúng ta khi nào thế?” Vô số nam tính Yêu Tộc đỏ hết cả mắt, tràn ngập đố kỵ.

Hồ Cơ chính là nữ thần, nhan sắc của nàng ngay cả đám người Hoàng Điểu Tộc Trưởng hay Giao Long Tộc Trưởng trước đây cũng muốn đoạt lấy.

Nhưng Hồ Cơ là nghĩa muội của Sư Nghiên, vậy nên bọn hắn chỉ có thể nhẫn nhịn.

Dù sao thì vì một mỹ yêu mà khai chiến toàn tộc thật sự không đáng...

Bất quá khi thấy nữ thần trong mộng của mình đã nhận một nam tử nhân loại làm chủ, đây chẳng khác nào dao găm cắm thẳng vào tim, còn xát muối lên đó...

Đau, ghen ghét, đố kỵ điên cuồng.

Lê Vĩ cảm nhận được dao động cảm xúc của chúng khiến tu vi Hồn Tu của mình nhích lên một chút, đủ thấy cái gọi là hồng nhan hoạ thuỷ nha...

“Ừm!” Hắn hướng Hồ Cơ nhẹ gật đầu.

Vẫn không ngờ được Tà Liễu lại thu vị đệ nhất mỹ yêu tại Yêu Khư làm Tinh Sủng... nhưng tiêu chuẩn thẩm mỹ của bà cả quả thật rất cao, không thể không khen ngợi.

So với Hồ Cơ này, nhìn đám Oa Oa, Tiểu Bối của mình mà chỉ biết lắc đầu... hoàn toàn không cùng một chuẩn mực nhan sắc.

Sư Nghiên nhìn Hồ Cơ, trong mắt đầy câu hỏi... cũng chẳng hiểu vì sao nghĩa muội gọi Trư Hồng Diện là chủ công.

Nhưng cục diện hiện tại, xem ra phải nhờ hắn để bảo toàn Ngũ Sư Tộc rồi.

“Trư Hồng Diện, ngươi là yêu nghiệt có thể vượt cấp thì sao?” Một Lão Tổ Giao Long gầm thét:

“Hôm nay, chúng ta không chỉ có từng này cường giả!”

KENG! KENG! KENG!

Thoại âm vừa xuống, hàng loạt tiếng binh khí ngân vang đất trời.

Linh lực trong thiên địa bỗng trở nên nhanh hơn, sắc hơn và nguy hiểm hơn...

Từng đạo thân ảnh chậm rãi hàng lâm...

Khác biệt với Yêu Thú hay tu sĩ ở Man Di Chi Địa thường thấy, những thân ảnh này đều đang ngự trên vũ khí mà bay lượn.

Ánh mắt Lê Vĩ híp lại, chậm rãi phun ra bốn chữ:

“Huyền Binh Đại Lục!”