Nghe lời nói của Lê Vĩ, Lưu Xích Luyện hứng thú hỏi.
Công Tôn Thuyên dù không nói lời nào, nhưng cũng đưa mắt nhìn sang...
Lê Vĩ nhún vai, từ trong Chiến Giới Châu lại lấy ra Tinh Thần Nhãn và giọt huyết mạch Cực Hàn Băng Quỷ...
Thình thịch...
Tim hai nữ nhân thoáng chốc đập nhanh hơn, với tu vi và thân phận của các nàng, rất ít đồ vật có thể khiến các nàng hứng thú...
Nhưng không ngờ nam nhân này quá biết cách tuyển chọn, ánh mắt độc đáo vô cùng.
Lưu Xích Luyện hận không thể lập tức nuốt vào huyết mạch Cực Hàn Băng Quỷ, nàng cảm giác được thân thể và máu huyết của mình đang sôi sục, Quỷ Lực của mình đang khao khát... vì đây là thứ có thể giúp thực lực của nàng tiến bộ lên một cấp độ mới.
Trong khi đó Công Tôn Thuyên cũng bị Tinh Thần Nhãn hấp dẫn, sự cộng hưởng từ Tinh Thần Lực và ánh sao trời, dường như có thể khiến ánh mắt của nàng càng thêm sáng tỏ, có tác dụng trong rất nhiều tình huống và hoàn cảnh.
Đặc biệt là Tinh Thần Nhãn rất huyễn lệ và đẹp đẽ, vô cùng phù hợp với tiêu chuẩn thẩm mỹ của nàng.
“Lần ký kết Tinh Ước chưa có lễ vật ra mắt, hôm nay ta bù cho các nàng.” Lê Vĩ tươi cười.
Hắn đem huyết mạch giao cho Lưu Xích Luyện, Tinh Thần Nhãn đưa cho Công Tôn Thuyên.
“Khanh khách, chọn đúng Tinh Chủ rồi!” Lưu Xích Luyện yêu diễm cười đến run rẩy bộ ngực sữa, phấn lưỡi nhẹ liếm bờ môi đỏ mọng, kiều mị nói:
“Huyết mạch này khá hiếm có trong Quỷ Tộc đấy, lực lượng hàn băng của nó ta chưa từng thấy bao giờ.”
“Không sai!” Lê Vĩ gật gù, Cực Hàn Băng Quỷ là Quỷ Tộc ở cõi Âm, Dương Thế chưa từng tồn tại.
Lưu Xích Luyện nhấc chân dài bước đến, gác kiều đồn ngồi lên đùi hắn, hai tay choàng qua cổ, thổ khí như lan hỏi:
“Ngươi đưa lễ vật quý giá như vậy, có muốn người ta lấy thân báo đáp không nha?”
“Bà cả còn chưa ghen với ta, hà cớ gì ngươi ghen?”
“Bổn toạ không ghen, chỉ là chướng mắt ngươi.” Công Tôn Thuyên hừ một tiếng, nhận lấy Tinh Thần Nhãn từ tay Lê Vĩ, lúc này mới nói:
“Nhận lễ vật rồi thì có qua có lại, bổn toạ sẽ hộ tống ngươi đến Huyền Binh Đại Lục.”
“Phốc!” Lưu Xích Luyện giận đến run người, chỉ tay vào mặt Công Tôn Thuyên mắng:
“Ngươi đây là lợi dụng thì có.”
“Ngươi làm gì ta? không phục đến chiến!” Công Tôn Thuyên nhếch cánh môi, hư ảnh Tinh Thần Long chiếu rọi.
“Chẳng lẽ sợ ngươi?” Lưu Xích Luyện đứng lên, đầu quỷ sau lưng thét gào.
Lê Vĩ buồn bực, nhíu mày lên tiếng: “Ta còn chưa cho phép, các ngươi ồn ào cái gì?”
ẦM!
Khí tức trên thân hắn bùng nổ, không gian xung quanh sụp đổ, chấn vỡ nát cả hư ảnh Tinh Thần Long và Quỷ Lâu, một luồng lực lượng cực mạnh quét ngang khiến hai nữ phải liên tục lùi bước, hai chân trượt dài trên không trung.
“Hả?” Lưu Xích Luyện cùng Công Tôn Thuyên đều giật mình, ánh mắt trở nên ngưng trọng đánh giá nam nhân này.
Trước đây các nàng vẫn luôn ở góc độ của người đứng đầu thế lực, của người có tu vi cao hơn mà xem lấy Lê Vĩ.
Mặc dù biết rằng tiềm năng của hắn phi thường, sớm muộn gì chiến lực cũng sẽ vượt qua mình... nhưng đó phải là chuyện của tương lai.
Không ngờ trong một thời gian ngắn, thực lực của người nam nhân này chẳng biết từ bao giờ đã âm thầm, lặng lẽ đuổi kịp, thậm chí là mang đến cảm giác uy hiếp và nguy hiểm rồi.
Dù tu vi của hắn vẫn thấp hơn, nhưng chỉ bạo phát khí thế, nghiền ép không gian đẩy lùi hai nàng... không thể xem nhẹ được.
“Quốc có quốc pháp, gia có gia quy!” Lê Vĩ nghiêm nghị nói:
“Tinh Nữ của ta phải hoà thuận, bằng không đừng trách ta dùng gia pháp!”
Hắn không muốn mấy nữ nhân này ngày càng loạn, nhất là khi có đến tận 108 vị Tinh Nữ tồn tại, càng ngày số lượng càng nhiều, nếu không chấn chỉnh từ đầu thì sau này sẽ rất phiền toái.
Nam nhân bình thường có thể dịu dàng, ôn nhu và quan tâm nữ nhân của mình... nhưng khi cần thiết cũng phải cứng rắn để các nàng nể phục.
Hắn muốn các Tinh Nữ này phải học cách tôn trọng Tinh Chủ cũng như nam nhân của các nàng.
Khí thế của Lê Vĩ giờ đây quá mạnh, đó là cái loại uy nghiêm đã từng chiến Tiên... mà không hề giả tạo.
Chính điều này khiến hai nữ cường nhân là Công Tôn Thuyên và Lưu Xích Luyện phải thu lại cái tôi của mình.
“Biết rồi, ai đi là do ngươi quyết định.” Công Tôn Thuyên lên tiếng, thanh âm bớt đi vài phần lạnh lùng.
“Đã hiểu.” Lưu Xích Luyện cắn nhẹ cánh môi, không còn dáng vẻ tuỳ ý.
Yến Bảo Nhi xoa nhẹ vị trí trái tim, lần đầu tiên nhìn thấy Lê Vĩ ôn hoà như nước có một mặt như vậy, nhịn không được hỏi:
“Trư ca ca, ngươi nói gia pháp là cái gì nha?”
“Chính là đánh mông!” Lê Vĩ thẳng thắn nói:
“Hơn nữa là đánh trước mặt những nữ nhân khác.”
“Hít!” Chúng nữ đều hít sâu một hơi, quá đỗi sợ hãi.
Các nàng không sợ bị thương, thậm chí không sợ chiến tử... nhưng đều là nữ cường trọng sỉ diện.
Nếu ở trước mặt các tỷ muội bị nam nhân đánh vào mông, ngày sau làm gì còn mặt mũi?
Không được, gia pháp này quá kinh khủng, tốt nhất đừng trêu chọc nam nhân.
“Ta đi luyện hoá huyết mạch!” Lưu Xích Luyện thả người bay đi.
“Ta cũng đi thu phục Tinh Thần Nhãn!” Công Tôn Thuyên hoá thành tinh quang biến mất tại chỗ.
“Trư ca, muội nhận chủ Thái Cực Song Thủ đây!” Yến Bảo Nhi lè lưỡi, quay lưng chạy mất.
“Haizzz...” Lê Vĩ thở dài:
“Mấy nữ nhân này, thật là nhức hết cả trứng!”
Vốn muốn lấy ra Rượu Đế cùng các nàng uống vài chén, nhưng bị náo một trận làm mất hết cả hứng.
Với một kẻ kiếp trước vốn độc lai độc vãng như hắn, vẫn còn chưa kịp thích ứng khi bên cạnh có nhiều hồng nhan tri kỷ đến vậy.
Phải tập quen dần.
Hắn nâng bàn tay lên, bên trong có hình xăm hồ điệp đang nhấp nháy...
Bích Điệp đã hứa chờ hắn đột phá Đại Thừa Kỳ sẽ quay về, nàng vẫn đang tận hưởng những tháng ngày tự do sau nhiều năm tra tấn Hãn Đế chết đi sống lại...
Lê Vĩ hiện tại đã có thể gọi Bích Điệp trở về, nhưng hắn không vội.
Tốc độ đột phá của hắn khá nhanh, nên để Bích Điệp ở ngoài dạo chơi thêm một chút.
Phất ống tay áo, hắn xoay người tiến vào một toà Truyền Tống Trận.
...
Thiên Tà Giáo!
Hoả Diệm Sơn đã được tu sửa trở lại, Lê Vĩ từ trong Truyền Tống Trận bước ra...
Bỉ Ngạn Mặt Nạ che đậy diện mạo, thân khoác Âm Dương Trường Bào rách nát, lập tức thu hút không ít ánh mắt.
“Tham kiến Tà Quân!”
Các vị trưởng lão, hộ pháp, đường chủ ở gần nhao nhao chắp tay thi lễ.
Cả thiên hạ đều đã biết Giáo Chủ có một vị phu quân thần bí chưa lộ mặt được xưng là Tà Quân.
Chính vị Tà Quân này đã đánh xuống giang sơn Tà Quốc cho Thiên Tà Giáo, tuy chưa lộ ra thân phận... nhưng cũng đủ khiến từ trên xuống dưới phải kính nể.
Mà người bước ra từ trong Truyền Tống Trận ngay hoàng cung Tà Quốc dịch chuyển về Thiên Tà Giáo, ngoại trừ Tà Quân bí ẩn còn có thể là ai?
“Được rồi, ta muốn gặp Tam Trưởng Lão!”
Lê Vĩ dịch chuyển không gian, thoáng chốc đã tìm đến Nham Dương.
Lão già lùn nửa người nửa dê này đang trợ giúp một thiếu nữ như hoa như ngọc luyện chế Pháp Bảo.
Chỉ bất quá lần này Nham Dương không có biến thân thành một tên sơn thần khổng lồ như trước...
“Tỷ phu!” Thiếu nữ xinh đẹp rạng rỡ bước đến kéo tay Lê Vĩ.
Nàng chính là Tà Quỳnh, hiện tại đang được bồi dưỡng và làm quen với hoàn cảnh tại Thiên Tà Giáo, cũng sẽ là Giáo Chủ trong tương lai.
Với tài nguyên phong phú thu được từ mấy phương Đại Quốc, Tà Quỳnh cũng muốn luyện một kiện Pháp Bảo lợi hại cho mình ở chỗ Nham Dương.
“Tham kiến Tà Quân!” Nham Dương cũng tạm gác việc Luyện Khí, quay đầu nhìn sang Lê Vĩ thi lễ.
“Ừm, sửa và luyện lại giúp ta mấy thứ này!” Lê Vĩ vuốt cằm, đem Âm Dương Trường Bào trên người tháo xuống.
Trong Vị Diện Thiên Kiêu Chiến, Âm Dương Cụ bị đánh gần như nát bấy chỉ còn lại vài mảnh, nhưng Lê Vĩ tin rằng Nham Dương có thể phục hồi.
Âm Dương Cụ với khả năng biến đổi giữa Trường Bào, Chiến Khải và Áo Choàng... rất được Lê Vĩ ưa thích, hắn không muốn lãng phí nó.
Ngoài ra từ những nguyên liệu luyện khí và vũ khí thu được của đám thiên kiêu, Lê Vĩ muốn luyện ra những đồ chơi phù hợp cho “vệ sĩ” của mình.
Chính là mấy con hàng Cổ Ngục Man Ngưu, Phá Ngục Tinh Tinh, Địa Ngục Tam Đầu Khuyển, Bách Độc Chương Ngư, U Minh Ma Long.
Nếu bọn chúng nó được trang bị Pháp Bảo, chiến lực chắc chắn đề thăng một bậc nữa.
“Cái này...” Tà Quỳnh và Nham Dương đều trợn mắt há hốc mồm trước những gì mà hắn vừa lấy ra.
Khung xương của Cự Ngục Tộc, khung xương của U Minh Ma Long Tộc, khung xương của Ma Cà Rồng, Danh Khí vỡ vụn, các loại khoáng thạch, nguyên liệu Bát Tinh, Cửu Tinh...
Đều là hàng khủng...
Từng này đủ để luyện kha khá Pháp Bảo cao cấp đấy.
Nội tình của vị này ngày càng thâm sâu khó lường...
Lê Vĩ nói ra ý đồ của mình, những trang bị cho các Yêu Thú.
“Tà Quân cứ giao cho lão phu, cam đoan hoàn thành nhiệm vụ!” Nham Dương phấn khích đến chảy nước bọt, hai mắt hừng hực hoả diễm.
Đây lại là cơ hội để lão tiếp xúc với những nguyên liệu độc đáo và kỳ lạ chưa từng thấy qua, quả thật là một sự hấp dẫn trí mạng của Luyện Khí Sư mà.
“Xem thứ nào cần thì lấy cho Tà Quỳnh, luyện ra Pháp Bảo tốt nhất cho muội ấy!” Lê Vĩ nói thêm.
“Đã hiểu, nhất định sẽ luyện Cửu Tinh Pháp Bảo Cực Phẩm cho tiểu thư!” Nham Dương vỗ ngực.
“Tỷ phu tốt nhất!” Tà Quỳnh sùng bái nhìn hắn.
“Haha, cố gắng lên!” Lê Vĩ đưa tay xoa đầu nàng.
Để lại cho Nham Dương tự thể hiện năng lực, hắn rời khỏi Hoả Diệm Sơn...
Nghe loáng thoáng các đệ tử nghị luận, Thiên Tà Giáo đã bổ nhiệm Cực Khang làm Đại Trưởng Lão...
Dưới sự hỗ trợ của Thiên Tà Giáo, Cực Khang đã tổ kiến lại Cực Lạc Đảo tại Đại Hằng Hải, trở thành thế lực phụ thuộc đầu tiên của Thiên Tà Giáo tại vùng biển lớn nhất thế giới này.
Thiên Tà Giáo có Truyền Tống Trận liên kết với Cực Lạc Đảo, tuy nhiên Lê Vĩ chưa dự định đến đó.
Động ý niệm, không gian xung quanh bóp chặt, hắn dịch chuyển đến Thiếu Tà Viện.
Bắt gặp ngay một bóng hình xinh đẹp đang luyện kiếm, áo trắng như tuyết, tóc xanh như màu trời, ngũ quan như hoạ, động tác nhẹ nhàng như nước chảy mây trôi... đẹp không sao tả hết.
Lê Vĩ cởi ra mặt nạ, ung dung bước đến gần, nở nụ cười:
“Sư tỷ!”
Kiếm ngân, tay run nhẹ... Tần Thuỷ Dao hướng mắt nhìn nam nhân, trong mắt có chút hoài niệm, phức tạp, cuối cùng lại thở dài thốt lên hai tiếng:
“Tà Quân!”
“Phốc!” Lê Vĩ suýt chút phun ra, lắp ba lắp bắp không nói thành lời.
Hiển nhiên hắn không ngờ Tần Thuỷ Dao đã biết thân phận thật sự của mình rồi... xem ra là Tà Liễu đã tiết lộ.
Nghĩ cũng đúng, Tần Thuỷ Dao chính là Tinh Vệ do Tà Liễu tuyển chọn... không sớm thì muộn sẽ phải biết rõ mọi thứ mà thôi.
“E hèm!” Lê Vĩ ho khan một tiếng:
“Đừng có khách khí như vậy, vì phải tính kế lật đổ Hãn Quốc nên trước đây ta chưa tiện lộ thân phận.”
“Ta hiểu!” Tần Thuỷ Dao nhẹ nhàng gật đầu, nàng đã đủ kinh ngạc và thất thố khi nghe sư tôn nói rõ mọi thứ rồi.
Chỉ là khi đối mặt với nam nhân này, vẫn còn có chút mất tự nhiên.
Dù sao thì từ những ngày đầu, nàng cũng góp một phần hỗ trợ trong sự trưởng thành của hắn.
“Ta có mấy thứ này chuẩn bị cho nàng!” Lê Vĩ thay đổi cách xưng hô, lấy ra một Túi Trữ Vật, mỉm cười:
“Xem như là Tinh Chủ bồi dưỡng Tinh Vệ.”
Tần Thuỷ Dao vốn định từ chối, lại nghe hắn dùng cái cớ Tinh Chủ và Tinh Vệ ràng buộc, chỉ có thể liếc xéo đôi mắt đẹp rồi đành tiếp nhận.
“Ngươi đạt đến Đại Thừa Kỳ rồi sao?” Nàng hỏi.
“Ừm, nàng cũng gần rồi.” Lê Vĩ gật đầu.
“Nhờ Vệ Ước của sư tôn!” Tần Thuỷ Dao hồi đáp.
Vệ Ước giúp Tinh Vệ tiếp nhận một phần tu vi của Tinh Nữ, rõ ràng Tần Thuỷ Dao đã trở thành Tinh Vệ của Tà Liễu rồi, hiện tại là Hợp Thể Viên Mãn... sắp vào Đại Thừa.
Hai người trò chuyện thêm một chút, chờ khi Lê Vĩ rời đi... Tần Thuỷ Dao mới mở Túi Trữ Vật ra quan sát.
Chỉ thấy bên trong là một môn Kiếm Pháp đặc thù, dùng ý niệm và lực lượng của bản thân điều khiển Phi Kiếm chiến đấu...
Ngoài ra còn có hai bộ Phi Kiếm cấp Cửu Tinh, mỗi bộ gồm ba thanh kiếm...
“Hít!” Tần Thuỷ Dao toàn thân run rẩy, không dám tin vào mắt mình.
Dù là các thế lực có Độ Kiếp Kỳ trấn thủ cũng chưa chắc sở hữu nhiều vũ khí cấp Cửu Tinh như vậy.
Mấy thứ này đều là tài sản của Âm Phong – Thiếu Chủ của Âm Kiếm Tông bị Lê Vĩ giải quyết tại Thiên Kiêu Thành.
Âm Kiếm Tông cũng là thế lực kiếm tu hàng đầu ở vị diện thứ nhất, chỉ thua Kiếm Minh của Kiếm Tuyệt Phàm mà thôi, thủ đoạn chiến đấu rất đáng gờm.
Tần Thuỷ Dao mím cánh môi hồng nhuận, nhẹ giọng thì thào: