Nhìn nụ cười dính máu và sắc mặt đầy chế nhạo của Lê Vĩ, toàn trường nhất thời câm nín...
Mặc dù ai cũng biết bên trên sẽ cử một nhân vật xuống bón hành cho các yêu nghiệt, nhưng đây là một loại “quy tắc ngầm” chỉ có các lão quái vật tự hiểu với nhau, bọn hắn cũng không dám nhắc nhở hay đề cập gì đến những hậu bối của mình cả.
Nhưng mà từ trước đến nay, lần đầu tiên có kẻ chẳng những nhận ra thân phận của người phía trên cử xuống, mà còn bằng vào bản lĩnh tự thân vạch trần.
Thật sự là độc nhất vô nhị.
Biểu hiện của Lê Vĩ vừa rồi so với một mình độc chiến tam đại yêu nghiệt càng dữ dội hơn.
Bởi vì Lý Vô Danh chỉ đơn giản đã hạ gục tam đại yêu nghiệt dựa vào việc điều động một phần Thiên Kiếp...
Nhưng khi đối mặt với Lê Vĩ, hắn lại ăn thiệt thòi, còn bị lộ mặt trước đám đông.
“Hắn rốt cuộc dùng thủ đoạn gì? Ngay cả Thiên Kiếp cũng có thể nuốt chửng?” Hàng loạt tông chủ, quốc chủ các thế lực lớn nhìn về phía Diêm Vương.
Diêm Vương và Lâu Ma mặt không biểu tình, trong lòng cũng là cười khổ.
Thủ đoạn của Lê Vĩ, liên quan cái rắm gì đến Diêm Vương Điện?
“Phàm Ăn Hình xuất phát từ con mắt đó.” Hắc bào nam tử vuốt cằm:
“Ở đẳng cấp cao nhất, vạn vật đều có thể nuốt... Thiên Kiếp đâu tính là gì, tiểu tử này tu vi thấp, nhưng biết kết hợp cả Bồ Ma Thụ biến dị và Thao Thiết vào, giúp hắn phát huy được năng lực Phàm Ăn vượt xa giới hạn tu vi hiện tại.”
“Tốt tốt tốt, ngươi càng lúc càng khiến ta hứng thú rồi.” Lý Vô Danh vừa giận vừa tức cười, liên tục nói liền ba chữ tốt, ánh mắt sáng quắc nhìn Lê Vĩ nói:
“Tiểu tử ngươi càng thể hiện sự ngông cuồng, ta càng muốn dạy dỗ ngươi một trận.”
“Lão già chết tiệt, ngươi có biết xấu hổ hay không?” Lê Vĩ nâng lên ngón tay giữa:
“Đây là cuộc chơi của tiểu bối, một lão quái vật như ngươi xen vào có gì hơn người chứ?”
“Sai, đây là một trò chơi sinh tử, nơi kẻ mạnh chính là luật lệ!” Lý Vô Danh phủ quyết.
Thoại âm vừa dứt, hắn đã biến mất tại chỗ.
Một lần hiện thân đã tách thành ba cột Thiên Kiếp trên bầu trời.
Một cột màu đỏ thẫm là Sát Kiếp, một cột màu đen là Ma Kiếp, một cột màu vàng là Tử Kiếp.
Ba cột Thiên Kiếp cộng hưởng thành một, cùng lúc oanh thẳng xuống Lê Vĩ ở trạng thái bị thương.
Lý Vô Danh muốn dạy cho tiểu tử này một bài học.
“Tiểu gia cùng ngươi liều!” Lê Vĩ gầm lên:
“Tiểu Thần Thông – Chạm Tiên Thuật!”
Hừng hực...
Tại khoảnh khắc đó, toàn bộ Âm Dương Chi Lực, Ma Lực, Hồn Lực, Minh Lực... và cả Bạo Long Lực còn lại trong cơ thể hắn bỗng nhiên bùng cháy.
Ngọn lửa dữ dội, tất cả lực lượng của Lê Vĩ được thiêu đốt và chuyển hoá thành một luồng lực lượng cao cấp khiến thiên địa rung chuyển, càn không lắc lư, trời và đất cùng chấn động.
“Đó là?” Đồng tử trong mắt vô số lão quái vật Độ Kiếp Kỳ co lại, hô hấp dồn dập, hơi thở gấp gáp...
Đó là lực lượng mà cả đời bọn hắn khát cầu, là ranh giới giữa phàm và tiên, là thứ chí cao vô thượng đối với những kẻ cả đời không thể vượt qua bình cảnh.
Tiên Lực!
Không sai, đây chính là Tiên Lực!
Chạm Tiên Thuật là Tiểu Thần Thông cho phép hiến tế tất cả lực lượng của bản thân thành một phần Tiên Lực trong thời gian ngắn.
Sau khi thi triển, sẽ tiến vào trạng thái suy yếu cực độ, không còn lực lượng chiến đấu.
Tiểu Thần Thông này cũng là vật phẩm cuối cùng mà Lê Vĩ mua được ở Diêm Các, con át chủ bài lớn nhất của hắn.
Từ đầu đến cuối không sử dụng, đó là vì một khi sử dụng cũng là lúc kết thúc mọi thứ.
Thấy Tiên Lực hiện ra, Lý Vô Danh cũng hơi giật mình... nhưng sau đó lại nở nụ cười chế nhạo:
“Tiên Lực thì sao? Ngươi phát huy được uy lực của Tiên Lực sao? Đừng ngây thơ như thế.”
Lời này khiến không ít người gật gù...
Tiên Lực tuy mạnh, tuy áp đảo và viễn siêu Linh Lực... nhưng nó cũng giống một thứ thuộc đẳng cấp vượt qua phàm nhân.
Một phàm nhân dù có được Tiên Lực, làm sao vận dụng được nó mới là vấn đề.
Nếu không cẩn thận, thậm chí có thể phản phệ nặng nề mà chết.
Nhưng mà mặc kệ suy nghĩ của toàn trường, Lê Vĩ dùng Tiên Lực nâng đỡ bản thân bay lên.
Hắn rời khỏi mọi loại trạng thái, không còn Phàm Ăn, không còn Cự Ngục, không còn Trấn Ngục...
Hắn như một ngọn đèn dầu có thể lụi tàn bất cứ lúc nào, chỉ có Chiến Ý vẫn rực cháy dữ dội trong đáy mắt.
Ngay khi Thiên Kiếp giáng lâm, Lê Vĩ sắc mặt nghiêm nghị, hai tay nâng lên.
VÙ VÙ VÙ...
Cửu Minh Chiến Pháp vận chuyển, được Tiên Lực thúc đẩy công pháp so với Linh Lực mạnh hơn không biết bao nhiêu lần.
Chiến Ý mênh mông như hoàng kim bao trùm hai nắm đấm...
Lê Vĩ ngửa đầu cười dài, ngông ngênh cực điểm, một đấm tạc thẳng lên thiên không, một đấm oanh đến mặt Lý Vô Danh.
Địa Cấp Thượng Phẩm Vũ Kỹ - Chiến Tiên Quyền!
Chiến Tiên Quyền có thể chiến cả Tiên, là Tiên Kỹ, là thứ có thể tận dụng Tiên Lực ở mức tốt nhất.
Hai nắm đấm hoàng kim khổng lồ do Chiến Ý ngưng thành nổ ra...
ĐÙNG!
Một đấm nghiền nát ba luồng Thiên Kiếp phối hợp.
Một đấm xuyên qua không gian, nện thẳng vào mặt mục tiêu...
“Làm sao có thể?” Lý Vô Danh nội tâm cuồng loạn.
Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến hắn không kịp đề phòng.
PHỐC!
Mặt già lõm vào, máu tươi phun trào, răng môi lẫn lộn như diều đứt dây bay ngược hàng vạn dặm...
Vì quá chật vật, Lý Vô Danh buộc phải khôi phục tu vi, Tiên Lực bạo phát quanh thân, lúc này mới thành công phá giải một quyền Chiến Tiên đáng sợ...
Sắc mặt hắn âm trầm, đưa mắt nhìn về phía Lê Vĩ...
Chỉ thấy thiếu niên đang rơi tự do trên không trung, cả người kiệt quệ và yếu ớt vì đạt đến giới hạn cuối cùng...
Nhưng khi Lý Vô Danh nhìn đến, hắn lại nhép môi thì thào:
“Lão già, dù ta có bại... cũng phải do chính ta bại, đấm ngươi một phát cũng đã ghiền!”
Nói xong, triệt để bất tỉnh nhân sự.
“Ngươi...” Lý Vô Danh tức giận đến nổ phổi, gương mặt đỏ bừng bừng như bị ai đó tát thẳng vào.
Nhưng ở trước mặt đám đông, hắn cũng không thể làm càn hay làm gì được...
Mục đích của hắn xuất hiện ở đây chính là áp chế nhuệ khí của những yêu nghiệt hàng đầu, đánh cho bọn hắn ngất xỉu.
Nhưng Lê Vĩ vẫn là ngất xỉu... nhưng lại đi theo con đường hoàn toàn trái ngược.
Hắn ngất là vì hắn lựa chọn như thế, là vì hắn dốc át chủ bài đấm lui kẻ đến giáo huấn hắn.
Muốn giáo huấn Lê Vĩ sao? Ngoại trừ Quỷ Cốc Tử ra... chưa có người thứ hai đủ tư cách.
Vạn Tiên Tử Tràng thuần một mảng yên tĩnh...
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, đều có thể chứng kiến sự kinh dị.
Chiến tích này của Lê Vĩ, tuy không thể làm thịt được một Tiên Nhân chân chính như Lý Vô Danh...
Nhưng sự thật đã chứng minh, ở trong cùng cấp... dù là Lý Vô Danh cũng không phải đối thủ của hắn.
Tên này buộc phải khôi phục tu vi mới hoá giải được Chiến Tiên Quyền.
“Diêm Vương Điện hảo thủ đoạn, ngay cả Tiểu Thần Thông và Tiên Kỹ cũng chuẩn bị rồi, các ngươi thật nguyện trả giá...” Không ít lão quái vật trong lòng nghĩ như thế.
Chỉ tiếc là bọn hắn nghĩ oan cho Diêm Vương Điện.
Tiểu Thần Thông – Chạm Tiên Thuật tuy rằng rất lợi hại... nhưng nó chỉ lợi hại ở phạm trù phàm nhân.
Một khi đạt đến Tiên, môn Tiểu Thần Thông này không còn tác dụng, bởi vì khi đó Linh Lực đã tự động chuyển hoá thành Tiên Lực cả rồi, đâu cần thiết dùng Chạm Tiên Thuật.
Thế nên Chạm Tiên Thuật dù rất lợi hại ở vị diện tầng thứ nhất, nhưng đến tầng thứ hai đã không còn nhiều giá trị.
Chỉ là không ai ngờ, Lê Vĩ sở hữu một môn Tiên Kỹ cần dùng đến Tiên Lực để vận hành...
Kết quả đã hiện rõ ràng.
Vị trí số một trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng – vẫn là của hắn.
Trừ phi Lý Vô Danh mất hết mặt mũi, sẵn sàng vứt bỏ thể diện ra tay với một hậu bối đã hôn mê chỉ để lấy mất Đoạt Mệnh Ấn thì Lê Vĩ mới có khả năng bị tuột hạng...
Vù!
Một luồng gió thơm thổi đến, ngay khi Lê Vĩ sắp rơi vào mặt đất, Diêm Tịch Dao đã nhẹ nhàng đỡ lấy hắn vào lòng.
Nhìn ngắm khuôn mặt tuấn lãng, có phần tà mị và kiên cường bất khuất của nam nhân, nhịp tim thiếu nữ thoáng ẩn thoáng hiện rung động trong đó.
Nam nhân Hợp Thể Kỳ... đứng trước Tiên, đứng trước một kẻ với tư cách bề trên cử xuống ra oai vẫn không hề khuất phục, có mấy nữ nhân không vô thức tâm động cơ chứ?
Mắt thấy vẻ mặt của Lý Vô Danh không dễ nhìn, Diêm Tịch Dao liếc mắt nhìn hắn, không kiêu ngạo, không siểm nịnh lên tiếng:
“Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đã kết thúc!”
Lý Vô Danh giật mình, đưa mắt nhìn lên...
100 cái tên rực sáng chói mắt...
Toàn bộ chiến trường, còn đúng 100 vị yêu nghiệt... nếu loại trừ Lý Vô Danh thì chỉ còn 99 người.
Hạng thứ nhất – Lê Vĩ.
Hạng thứ hai – Lý Vô Danh.
Hạng thứ ba – Ma Vô Thần.
Hạng thứ tư – Kiếm Tuyệt Phàm.
Hạng thứ năm – Yêu Khả Hân.
Hạng thứ sáu – Tạng Niên.
Hạng thứ bảy – Diêm Tịch Dao.
Hạng thứ tám – Sở Kiều.
Hạng thứ chín – Đao Vô Địch.
Hạng thứ mười – Trần Huyền.
Hiển nhiên trong thời gian qua, Diêm Tịch Dao cũng đã đánh bại hai đối thủ nặng ký để lọt vào hạng bảy.
Và những kẻ khác cũng tự động đào thải lẫn nhau, tự động chiến đấu... một số kẻ thì bị dư ba của cuộc chiến này đánh tan.
Cho đến giờ phút này, 369 yêu nghiệt chỉ còn lại 99.
Mí mắt Lý Vô Danh giật giật không ngừng, hắn phất lên áo choàng che đi khuôn mặt tối sầm của mình...
Cũng chẳng biết lần này được cử xuống là để thị uy hay làm nền cho kẻ khác....
Nhưng bất kể thế nào, cái tên Lê Vĩ của Diêm Vương Điện chắc chắn sẽ được bên trên chú ý.
“Hừ!”
Lý Vô Danh phất tay, thân ảnh hoà vào không gian tiêu thất...
Mây đen đầy trời tán đi, Thiên Kiếp táo bạo theo đó tan biến.
Cái tên Lý Vô Danh trên Vị Diện Thiên Kiêu Bảng bị xoá đi, chỉ còn lại 99 cái tên, thay đổi thứ hạng của tất cả những người khác.
Mà Lê Vĩ vẫn sừng sững tại vị trí số một.
Hàng thật giá thật bằng chính năng lực của hắn!
Không thể không phục!
Không chỉ những yêu nghiệt còn lại, mà ngay cả những lão quái vật cũng không dám lơ là.
Một kẻ có át chủ bài thi triển Tiên Kỹ, dù là lão quái vật Độ Kiếp Kỳ Viên Mãn trúng phải cũng phải chết.
XOẸT XOẸT XOẸT...
Từng luồng sáng từ trên cao chiếu rọi vào Lê Vĩ, Diêm Tịch Dao, Ma Vô Thần và tất cả thiên kiêu còn sống sót...
Dịch chuyển bọn hắn khỏi Vị Diện Thiên Kiêu Bảng, trả lại vị trí thế lực của mình.
Đồng thời, thanh âm cao cao tại thượng ấy lại vọng lên:
“Một năm sau, phía trên sẽ phái người xuống nhận đệ tử... trong thời gian này, kẻ nào đụng vào 99 nhân tuyển này, kết cục chính là chết!”
“Rõ!” Diêm Vương, Lâu Ma, các phương thế lực đồng thanh lên tiếng.
Thiên Ma Hoàng Triều, Kiếm Minh, Địa Yêu Minh các loại âm thầm lau mồ hôi...
May mắn là Lý Vô Danh xuất hiện, bằng không Lê Vĩ có khả năng làm thịt luôn Ma Vô Thần đám người rồi...
Nhưng điều này cũng dễ hiểu, Lý Vô Danh như một người quan sát từ đầu đến cuối.
Tuy nói Vị Diện Thiên Kiêu Chiến đào thải cực kỳ tàn khốc, nhưng cũng tuyệt không thể tổn thất những yêu nghiệt hàng đầu.
Giống như Ma Vô Thần, Kiếm Tuyệt Phàm các loại đều có giá trị để bên trên bồi dưỡng, Lý Vô Danh sẽ không trơ mắt nhìn bọn hắn và Lê Vĩ đấu đá đến chết.
Đào thải khốc liệt, nhưng những mầm móng tốt cũng phải giữ lại để tạo điều kiện vươn chồi, đâm hoa kết quả...
Đây là cách những Vị Diện phía dưới bồi dưỡng các thế hệ cường giả...
Từ đó có thể ngày càng trường tồn và phồn vinh hơn.
“Chúc mừng Diêm Vương Điện ra được hai nhân vật khó lường!” Một số gia tộc, thế lực chủ động đến kết giao.
Nhìn khắp Vị Diện Thiên Kiêu Chiến lần này, chỉ có Diêm Vương Điện là có hai yêu nghiệt lọt vào top 10.
Trong đó còn có một kẻ quán quân!
Diêm Tịch Dao và Lê Vĩ chắc chắn sẽ được những lão quái vật bên trên chú ý...
Chẳng hạn như may mắn được một vị Tiên Vương thu làm đồ đệ, chẳng phải nhất phi trùng thiên hay sao?
Về phần cái chết của Diêm Uy, chẳng một ai để tâm đến nữa.
Mọi hào quang lúc này đều tập trung vào hai người sống sót...
Như đã nói từ đầu, dòng lịch sử dài vô tận, thiên kiêu nhiều như nấm mọc sau mưa...
Dù thiên phú vượt trội, chiến lực bất phàm, ngộ tính kinh khủng đến đâu... một khi đã chết, chính là hết, sẽ không còn ai nhớ đến ngươi.