Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 234: NGHIỀN ÉP DIÊM CHẤP PHÁP!



Một tháng với tu sĩ chỉ như cái chớp mắt, huống hồ Lê Vĩ đã thấy Tà Đế đăng cơ, thuyết phục được Cực Khang và Bích Điệp... đột phá Thất Chuyển Thể Tu, còn giúp bà cả có được Lưỡng Giới Ấn.

Lê Vĩ để Tiểu Bối và Oa Oa lại cho Tà Liễu, chuẩn bị đủ lượng tài nguyên cho bọn nó sử dụng trong thời gian mình rời đi.

Lúc này, kích phát Diêm Vương Lệnh... cùng Hắc Bạch Song Linh tiến vào Âm Gian.

Vẫn như mọi khi, hắn xuất hiện trên Dẫn Hồn Kiều.

Còn chưa kịp mở miệng chào hỏi con hàng Ngưu Đầu ở phía đầu cầu, một thân ảnh như quỷ mị đã hiện ra trước mặt hắn, trầm giọng lên tiếng:

“Đại Trưởng Lão đang chờ ngươi!”

“Ngươi canh ta à?” Khoé miệng Lê Vĩ giật giật.

Con hàng Diêm Chấp Pháp này như u linh thình lình, rõ ràng là đã chờ đợi hắn đến từ trước.

“Không sai, Đại Trưởng Lão phân phó khi thấy ngươi phải lập tức đưa đến chỗ ngài ấy.” Diêm Chấp Pháp chắp tay nói.

“Ngươi đi được rồi, ta sẽ tự đến!” Lê Vĩ phất tay.

“Không được, ta phải chính mắt thấy ngươi đến!” Diêm Chấp Pháp nghiêm nghị đáp.

“Moá!” Lê Vĩ chửi thề:

“Lão già đó biến thái à? Muốn gặp lão tử như vậy làm gì?”

Đích thân Diêm Vương đã truyền âm triệu tập, hắn cũng đã đến đây rồi còn chạy trốn sao?

Mặc kệ Diêm Chấp Pháp, Lê Vĩ thẳng thừng rời đi...

Hắn muốn tranh thủ đến Câu Hồn Đường quy đổi Diêm Điểm, mua chút thủ đoạn phòng thân.

“Đứng lại!” Diêm Chấp Pháp lạnh giọng quát lên:

“Nếu ngươi không đến, ta đành dùng vũ lực đưa ngươi đến!”

Đội ngũ Chấp Pháp tại Diêm Vương Điện hoạt động dưới trướng của Đại Trưởng Lão, nên Diêm Chấp Pháp không dám làm trái lời của Lâu Ma.

Lâu Ma đã căn dặn bằng mọi cách phải đưa Lê Vĩ đến gặp lão...

Lê Vĩ lười để ý đến con hàng này, tiếp tục bước đi.

“Hừ!” Diêm Chấp Pháp không do dự nữa, hai tay đột ngột chưởng ra.

ROẸT.

Từ trong lòng bàn tay của hắn, từng đốt xương cốt liên kết tạo thành xiềng xích màu trắng, âm u và lạnh lẽo, bên trên còn thiêu đốt một ngọn lửa màu xanh vô cùng quỷ dị.

“Trời ạ!” Ngưu Đầu thấy cảnh này vội vàng núp sang một bên, sợ hãi than:

“Đó chính là Hàn Ngục Diễm, ngọn lửa địa ngục ẩn chứa băng thuộc tính, băng hoả lưỡng trọng thiên, vừa đông cứng hồn, vừa thiêu đốt hồn... người trúng phải nhất định sẽ thê thảm!”

So với Địa Ngục Diễm, Hàn Ngục Diễm càng khó đối phó hơn.

Hàn Ngục Cốt Xích xuyên qua không gian, nhắm thẳng vào cổ Lê Vĩ mà quấn lấy.

Đột ngột, Thời Gian như ngưng đọng.

Thân ảnh mục tiêu biến mất trước mặt của Diêm Chấp Pháp.

Nội tâm dâng lên cảm giác bất ổn, sự nguy hiểm ập đến từ phía sau.

Diêm Chấp Pháp mãnh liệt quay đầu.

Nhưng hắn phát hiện, không gian xung quanh đang siết chặt lấy cơ thể của mình, khiến động tác của hắn bị đình trệ, tốc độ phản ứng trở nên chậm chạp...

PHỐC!

Thân thể chấn động, Diêm Chấp Pháp hung hăng bay ngược, đập thẳng vào thành cầu, ánh mắt sau lớp mặt nạ loé lên vẻ sợ hãi:

“Làm sao có thể?”

Nên biết rằng hắn chính là Bát Chuyển Minh Tu – Đại Thừa Sơ Kỳ, tu vi ở hai lĩnh vực đều vượt qua một đại cảnh giới, vậy mà vẫn bị Câu Hồn Sứ Giả này đấm cho bại lui?

“Hít, khủng bố như vậy?” Ngưu Đầu Nhân cũng chẳng dám tin vào mắt mình.

“Làm càn!” Nội tâm giận dữ, Diêm Chấp Pháp quát lớn:

“Dạ Ảnh Bộ Pháp!”

Thân thể của hắn hoà vào bóng tối như ảo ảnh trong đêm thâu, thoát ẩn thoát hiện đã lẻn vào trong cái bóng dưới chân Lê Vĩ, dự định lao lên tập kích.

“Khằng khặc... đây là chỗ của ta, làm phiền cút ra!” Một tiếng cười quỷ dị vang lên bên tai Diêm Chấp Pháp.

Trong cái bóng, một đôi mắt đỏ ngầu như máu bất chợt trừng sang khiến Diêm Chấp Pháp tê dại cả da đầu:

“Đây là cái gì?”

Dạ Tâm lười nói nhảm, Tàn Khuyết Nhận gặt thẳng vào Minh Hồn của con hàng này...

Bên trên lưỡi nhận, hình lình có hàng loạt Ma Văn nổi cộm lên.

ROẸT!

Trước sự khiếp sợ tột đỉnh của Ngưu Đầu Nhân, Diêm Chấp Pháp như diều đứt dây từ cái bóng của Lê Vĩ bay ra... ầm ầm rơi xuống mặt đất.

“Hàn Băng Ngục!”

Từ thể nội của hắn, ngọn lửa màu xanh âm u và lạnh lẽo xông thẳng ra ngoài, trực tiếp hình thành một cái ngục giam vây khốn lấy Lê Vĩ vào trung tâm.

“Muốn chết!” Lê Vĩ sắc mặt lạnh lẽo, tên này đúng là không biết lượng sức.

Trước cái lạnh buốt giá của Hàn Băng Ngục, hắn nâng tay lên... Tạo Hoá Danh Khí - Viêm Dương Đao ngân lên vang dội.

Nhiệt lượng tràn lan, một đao ngông cuồng trảm xuống...

Ngọn lửa nóng rực và ngọn lửa lạnh lẽo va chạm kinh hoàng.

ĐÙNG!

Hàn Băng Ngục bị Viêm Dương Đao bổ làm đôi.

Lê Vĩ hoá thành hàng trăm tàn ảnh xuất hiện ở phía sau Diêm Chấp Pháp, Viêm Dương Đao vô tình trảm xuống.

Rõ ràng hắn không làm gì sai, tại sao phải bị Lâu Ma liên tục gây phiền toái...

Về phần tên Diêm Chấp Pháp này nếu thích làm chó săn như vậy, hắn không ngại tiễn đối phương đi một đoạn đường.

“Lớn mật!”

Nào ngờ lúc này, lại có hàng loạt cổ khí thế cường đại xông đến.

Tất cả đều là Diêm Chấp Pháp... tổng cộng có đủ 10 tên.

Bọn chúng bạo phát Hàn Ngục Diễm, thi triển hàng loạt chiêu thức đánh về phía Lê Vĩ, thanh thế kinh người, chấn động cả toà Dẫn Hồn Kiều làm vô số oán hồn, linh hồn xung quanh khiếp sợ...

Lê Vĩ ngẩng đầu, Song Cực Đạo Nhãn đã lặng lẽ mở ra...

Bên trong đồng tử, từng luồng từng luồng Trận Văn ngưng tụ.

Các ngươi thích chơi vây công à?

Không biết rằng, lão tử có Trận Pháp huỷ diệt trên diện rộng sao?

Nhưng ngay thời khắc Song Cực Trận Đồng sắp hiển uy, một chiếc vũ phiến màu trắng khổng lồ bỗng nhiên quét xuống...

Vũ phiến xoay tròn như tấm khiên, dễ dàng chấn bay tất cả Vũ Kỹ của đám Diêm Chấp Pháp.

“Dừng ở đây được rồi, đều là người cùng thế lực... không cần thiết như vậy.” Thanh âm trong trẻo, lạnh nhạt vang lên.

Lê Vĩ ngẩng đầu, chỉ thấy chẳng biết từ khi nào có một kiện cổ kiệu trong suốt, tinh xảo như thuỷ tinh đang bay trên Dẫn Hồn Kiều...

Giọng nói vừa rồi phát ra từ trong kiệu.

Kiệu này không có người khiêng, cũng không có thú lôi kéo, nó tự do bay lượn.

Chiếc vũ phiến màu trắng kia thoát cái đã trở vào trong kiệu rồi.

“Tuân lệnh!”

Một đám Diêm Chấp Pháp không dám trái lệnh người trong kiệu, nhao nhao chắp tay cúi đầu, ánh mắt loé lên vẻ tức giận nhìn Lê Vĩ...

Nhưng sau đó, vẫn ngoan ngoãn dìu tên đồng bọn đang bị thương rời đi.

Tên này trước khi đi, vẫn cố gắng nhìn Lê Vĩ thì thào: “Đi gặp Đại Trưởng...”

“Cút hoặc chết!” Lê Vĩ mắt loé sát khí, Tàn Khuyết Nhận đã hiện ra trong tay.

“Hừ, đúng là không biết tốt xấu!” Chúng Diêm Chấp Pháp giận nhưng không thể làm gì, chỉ có thể kéo nhau rời đi.

Cổ kiệu thoáng dừng ở giữa không trung như đang quan sát Lê Vĩ, người trong kiệu cũng chẳng có ý định hiện thân.

Lê Vĩ chẳng nói lời nào, chỉ hướng về cổ kiệu nâng lên ngón tay giữa.

“Tên vô sỉ này!” Trong kiệu, một nữ quỷ có làn da xanh, diện mạo xinh đẹp mặc trang phục hầu gái thấy như vậy, liền nghiến răng nghiến lợi:

“Đúng là không biết tốt xấu, uổng lòng tốt của công chúa ra tay cứu hắn!”

Ngồi phía trước nữ quỷ là một thân ảnh thần bí mơ hồ, y phục màu khói rộng thùng thình che đậy toàn thân, ngay cả vị trí khuôn mặt cũng bị sương mù che phủ, hoàn toàn không thấy rõ diện mạo hay giới tính.

Bất quá trước lời oán giận của nữ quỷ, thân ảnh này lại phát ra thanh âm trong trẻo và hơi lạnh như vừa rồi:

“Ngươi sai rồi, ta vừa cứu mấy vị Diêm Chấp Pháp!”

“Công chúa vừa nói gì?” Nữ quỷ hoài nghi mình nghe lầm.

“Ngươi không nghe sai đâu, nam nhân đó có thể diệt hết Diêm Chấp Pháp!” Thân ảnh khẳng định, lại nói thêm:

“Ta ngăn cản hắn trút giận, đương nhiên hắn bất mãn với ta rồi!”

“Nhưng mà... mười vị Diêm Chấp Pháp tu vi đều cao hơn hắn một đại cảnh giới a.” Quỷ thị nữ vẫn cảm thấy hoang đường.

“Hãy ghi nhớ điều này!” Thân ảnh thoáng im lặng, sau đó nghiêm giọng căn dặn:

“Không thể dùng khái niệm cảnh giới hay tu vi để đánh giá chiến lực của yêu nghiệt.”

“Yêu nghiệt sao?” Quỷ thị nữ lắp bắp đầy kinh hãy.

Đây là đánh giá cao đến mức nào chứ?

“Chúng ta đi!” Thân ảnh cất giọng, mang theo vài phần hứng thú:

“Không tồi đâu, ở Vị Diện Thiên Kiêu Chiến sẽ gặp lại hắn!”

Cổ kiệu màu trắng bay vào Diêm Vương Điện, Lê Vĩ nhướn mày...

Hắn không biết người này là ai, vừa rồi ngăn cản là có dụng ý gì...

Nhưng có thể trực tiếp bay vào trong Diêm Vương Điện bằng pháp bảo, lại còn ra lệnh được cho cả đám Diêm Chấp Pháp dừng tay và ngoan ngoãn vâng lời, thân phận chắc chắn không đơn giản.

“Nè Ngưu Đầu!” Lê Vĩ hỏi tên thân người đầu trâu đang run cầm cập bên cạnh:

“Người trong kiệu đó là ai?”

“Sứ giả đại nhân hỏi khó ta.” Ngưu Đầu kinh sợ nhìn hắn, lại bất đắc dĩ đáp:

“Với thân phận của ta, không thể biết được nhân vật tầm cỡ như vậy.”

Lê Vĩ vuốt cằm... nhún nhún vai tiến vào Diêm Vương Điện.

Mặc kệ là ai, đừng có đến gây sự với ta thêm lần nào nữa.

Nếu không... chẳng đơn giản chỉ dừng lại ở Tàn Khuyết.

Thứ xuất hiện trong tay hắn lần sau sẽ là con quái vật...

Bạo Uyên!

...

Câu Hồn Đường.

Lê Vĩ giữ lại những linh hồn cao cấp như của Lân Thiên Đại Đế, Hãn Đế, Hoành Đế đám người và hai tên Nha Ảnh Tổng Quản...

Mấy thứ này đều là tài nguyên tu luyện, tương lai hắn cần để đột phá Hồn Tu và Minh Tu.

Chỉ bán ra số lượng lớn linh hồn thu được từ Nha Ảnh và Hoành Quốc.

Trong thời gian qua, nhanh vuốt còn sót lại của Nha Ảnh bị tu sĩ Thiên Tà Giáo, Tinh Vân Các và Tội Thành truy lùng và càn quét, số lượng linh hồn đều được giao về tay Lê Vĩ, không hề ít.

Sau khi quan sát số lượng, Quỷ Lệ vẫn nhịn không được mà thốt lên:

“Ngươi đi đồ sát cường giả của cả Tu Chân Quốc à?”

Lê Vĩ thầm nghĩ ngươi đoán đúng rồi, ngoài mặt bình thản: “Thế nào? có thể báo giá được chứ?”

“Linh hồn từ Nguyên Anh trở xuống tổng cộng đạt được 1000 vạn Diêm Điểm.”

“Linh hồn Hoá Thần từ Sơ Kỳ đến Viên Mãn có tất cả 3026 hồn, giá trị khoảng 12000 vạn!”

“Linh hồn Luyện Hư Kỳ có tất cả 510 hồn, khoảng 17000 vạn.”

“Linh hồn Hợp Thể Kỳ tổng cộng là 69 hồn, khoảng 8200 vạn.”

“Linh hồn Đại Thừa Kỳ tất cả 20 vị, giá trị 12000 vạn.”

Quỷ Lệ thống kê một phen, cuối cùng tổng kết: “Tổng cộng, Sứ Giả ngươi đạt hơn gần 50000 vạn Diêm Điểm!”

Lời này vừa ra, hàng loạt ánh mắt ập về phía Lê Vĩ...

Không còn tham lam, không còn ghen ghét... chỉ có ngơ ngác và mộng bức.

Chênh lệch đã lớn đến mức muốn đố kỵ cũng không thể rồi...

Đây là sự khủng bố của Âm Dương Sứ Giả sao?

Đối với con số mà Quỷ Lệ đưa ra, Lê Vĩ đã ước tính được từ đầu...

Hắn có chút tiếc nuối vì đã thôn phệ hơn một nửa linh hồn của Nha Ảnh để đột phá Thất Chuyển Minh – Hồn trước đó, bằng không Diêm Điểm thu về sẽ càng cao hơn.

Diêm Vương Điện chú trọng số lượng hơn chất lượng, khi có số lượng lớn linh hồn tu vi thấp cộng lại, cái giá nhận được vẫn lớn hơn số ít linh hồn tu vi cao.

Bởi vì cái mà Diêm Vương Điện sẽ nhận được sau khi siêu hồn, phổ độ linh hồn, giúp linh hồn đầu thai chuyển thế chính là Công Đức Chi Lực.

Không sai, kể từ khi theo Quỷ Cốc Tử học Vận Đạo, Lê Vĩ cũng biết thêm một số kiến thức...

Lý do Diêm Vương Điện thành lập, giúp vô số linh hồn chuyển thế đầu thai vào các cõi khác nhau tuỳ vào tội trạng của bọn chúng... chính là để thu thập công đức từ thiên địa ban xuống.

Dẫn tiến càng nhiều linh hồn đầu thai chuyển thế, công đức nhận được sẽ càng lớn.

Thế nên cách tính Diêm Điểm có phần ưu tiên vào số lượng...

Giống như 510 hồn Luyện Hư Kỳ sẽ giá trị hơn 69 hồn Hợp Thể Kỳ.

69 vị Hợp Thể Kỳ thừa sức tiêu diệt 510 vị Luyện Hư Kỳ một cách đơn giản... nhưng giá trị của linh hồn bọn hắn lúc này không còn đơn thuần dựa vào chiến lực để định giá nữa rồi.

Giá trị phải theo cách tính của Diêm Vương Điện.

Tiếp nhận 50000 vạn Diêm Điểm từ tay Quỷ Lệ, Lê Vĩ hăng hái tiến đến Diêm Các.

Vẫn như lần trước, hắn khẽ nhắm mắt lại...

Khi mở mắt ra, những dòng chảy khí vận vô hình như những sợi tơ, bó tơ rực rỡ màu sắc đã xuất hiện, nối liền bản thân Lê Vĩ với vô số quả cầu ánh sáng trôi lơ lửng.

Hắn từng ở Diêm Các dễ dàng tiêu sạch mười nghìn vạn Diêm Điểm, bây giờ nắm trong tay khối tài sản nhiều hơn gấp năm lần, vẫn cảm thấy còn quá nghèo.

Bởi vật phẩm ở Diêm Các thật sự nhiều đến mức bao nhiêu Diêm Điểm cũng chẳng đủ...

Không chần chờ, hắn chọn ra nơi phát ra khí vận với hai màu trắng và đen...

Cảm thấy hứng thú, không biết sẽ có thứ gì...

Thả người bay đến quả cầu, nhìn vào... một quyển trục cổ kính, bụi bặm nằm bên trong.

Không rõ đẳng cấp, nhưng giá bán cực cao... tận 9000 vạn Diêm Điểm.

Biểu cảm trên mặt Lê Vĩ trở nên quái dị.

“Công pháp song tu?”