Tin tức Hãn Quốc muốn xử tử tất cả thành viên còn sống sót của Cực Lạc Đảo đã truyền khắp thiên hạ, lan đến tận Đại Hằng Hải…
Tuy nói lực lượng tinh nhuệ của Nha Ảnh đã tổn thất nặng nề, nhưng râu ria và chân rết vẫn còn nằm vùng ở khắp nơi, thông qua phương pháp đặc thù truyền tin… vẫn có thể dễ dàng thông cáo quy mô lớn.
Đối với việc này, chỉ cần không phải kẻ ngu xuẩn… đều có thể dễ dàng đoán ra dụng ý của Hãn Quốc là muốn ép Cực Khang phải lộ diện.
Tuy nói Cực Khang có quyền không xuất hiện để mặc cho thành viên Cực Lạc Đảo tự chịu diệt vong, nhưng với tư cách của một Đảo Chủ… nếu ngươi thật sự làm thế, ngày sau ai còn dám theo ngươi?
Trong những thành viên bị Hãn Quốc đem ra xử tử lần này, ngoại trừ những kẻ phản bội như Cực Nhạc… vẫn còn các nhân vật trung thành với Cực Khang, thậm chí có cả một nhân vật được gọi là truyền nhân của Cực Lực Đảo – Vân Khôi.
Nếu ngay cả những người trung thành cũng bị bỏ mặt, dù sau này Cực Khang có thành lập, tổ kiến Cực Lạc Đảo trở lại… sợ rằng cũng không có mấy người nguyện ý tin tưởng gia nhập, danh dự đã mất hết rồi.
Lại thêm Cực Khang nổi tiếng là người chính trực, trọng tình trọng nghĩa… e rằng dù biết cuộc xử tử này là một cái bẫy, là núi đao biển lửa, cũng phải bất chấp mà lao vào.
Hình Đài được lập xuống ngay tại phía trước Hãn Càn Điện.
Bên trên Hình Đài, mấy trăm thành viên còn sống của Cực Lạc Đảo bị phong bế tu vi, treo lơ lửng bằng xiềng xích, trên thân đầy rẫy các vết thương thê thảm.
Bị treo ở giữa trung tâm không phải Phó Đảo Chủ - Cực Nhạc, mà là một tên thanh niên diện mạo dữ tợn, toàn thân không có chỗ nào là lành lặn, còn có xiềng xích đầy rẫy gai nhọn cắm khắp cơ thể.
Không phải Vân Khôi thì là ai?
Hiển nhiên để phối hợp với Hãn Đế diễn màn kịch cuối cùng này, Lê Vĩ cũng nhập vai rất tốt.
Bất quá cũng không biết cái vai diễn lần này của hắn là muốn lừa Cực Khang hay là lừa Hãn Quốc.
Có thể là lừa cả hai.
“Lúc này lão già đó… có lẽ cũng tỉnh lại rồi!” Lê Vĩ thầm nghĩ.
Mọi thứ đều diễn ra theo đúng ý định của hắn.
Nghê Thường Cung.
Cực Khang toàn thân phấn chấn, khí thế hùng mạnh, khôi phục đến trạng thái đỉnh phong.
Lão hướng về phía Đại Công Chúa, nghiêm túc hỏi: “Vì sao cứu lão phu?”
Sau khi tỉnh lại, nhìn thấy mình đang ở phủ đệ của Đại Công Chúa Hãn Quốc, Cực Khang vô cùng kinh ngạc.
Nhưng với trạng thái này, lão cũng không khó đoán ra… người cứu mình trong thời khắc nguy cấp, chính là vị đệ nhất thiên kiêu này của Hãn Quốc.
Nàng có Quốc Vận gia thân, có thể qua mặt được sự tìm kiếm gắt gao của Nha Ảnh.
“Bởi vì chúng ta có cùng kẻ thù!” Tà Quỳnh thẳng thắng đáp:
“Kẻ thù của kẻ thù, chính là minh hữu.”
“Kẻ thù?” Cực Khang nhíu mày, sau đó chợt giật mình:
“Cô nương không phải nữ nhi ruột của Hãn Đế?”
Lão cũng là người có đầu óc, nhớ lại trạng thái của Hãn Đế, không khó đoán ra phần lớn Hoàng Tử, Công Chúa đều không phải do Hãn Đế sinh ra…
“Không sai!” Tà Quỳnh gật đầu, biểu lộ lạnh lẽo:
“Hãn Đế vì muốn qua mặt thế nhân, quy tụ Quốc Vận… đã sai khiến Nha Ảnh bắt cóc vô số nhi đồng có thiên phú, nguỵ tạo thân phận hoàng tộc của chúng, ta cũng là một trong những nạn nhân.”
“Hít!” Cực Khang hít sâu một hơi:
“Cẩu đế này đúng là phát rồ, chuyện điên cuồng gì cũng làm được.”
“Tạm thời lão hãy nhẫn nhịn đi!” Tà Quỳnh nói:
“Chờ ngày sau có cơ hội, cùng bổn công chúa liên thủ tiêu diệt Hãn Cẩu!”
“Thứ cho lão phu không thể đáp ứng!” Cực Khang lắc đầu:
“Những Trưởng Lão trung thành, những đệ tử có hiếu… và cả truyền nhân của lão phu sắp bị hành quyết rồi, dù có phải liều cái mạng già này, lão phu cũng phải giải cứu bọn hắn.”
Hiện tại bí mật Tiên Sinh Đan đã không còn, Cực Tịnh được đưa đến nơi an toàn, không còn gì hối tiếc… Cực Khang biết Tiên Lộ của mình đã tuyệt, nếu phải sống tạm bợ, thà rằng một lần đại chiến, oanh oanh liệt liệt mà chết.
Hận thù với Hãn Quốc, cũng nên chấm dứt rồi.
“Ân tình của cô nương, kiếp sau lão phu báo đáp!” Cực Khang hướng Tà Quỳnh kính cẩn thi lễ, muốn quay người lao đi.
“Khoan đã!” Tà Quỳnh ánh mắt lấp loé, nói:
“Lão có thể dùng ta làm con tin, uy hiếp ngược lại Hãn Đế!”
“Như vậy sao được?” Cực Khang cả kinh.
“Không có gì không được!” Tà Quỳnh nhoẻn miệng cười:
“Dù sao thì ta vẫn mang thân phận Hãn Quốc Đại Công Chúa, có sức ảnh hưởng nhất định… dù Hãn Đế lựa chọn cứu hay từ bỏ ta, cũng sẽ tác động đến Quốc Vận của hắn.”
Nói xong, không để Cực Khang suy nghĩ, Tà Quỳnh tự vung chưởng đánh thẳng vào lồng ngực mình.
Toàn bộ Nghê Thường Cung chấn động, hàng nghìn thị vệ, công công, cung nữ vội vàng kéo đến.
Cực Khang thay đổi sắc mặt, phản ứng nhanh chóng nắm lấy Tà Quỳnh xách lên, thực lực Độ Kiếp đỉnh phong bạo phát.
BÙM!
Nghê Thường Cung nổ tung, Cực Khang kéo theo Tà Quỳnh lao thẳng ra ngoài.
Động tĩnh nơi này, trực tiếp kinh động toàn bộ Hãn Kinh… vô số ánh mắt chú ý lấy.
Chỉ thấy phủ đệ của Đại Công Chúa bị huỷ hoại, mà nàng rơi vào tay một lão già…
“Cực Lạc Đảo Chủ!?” Rất nhanh, không ít người nhận ra thân phận của lão.
“HAHAHA!” Cực Khang ngửa đầu cười to:
“Hãn Quốc nhiều lần dùng con tin uy hiếp, đừng tưởng lão phu không có con tin, Đại Công Chúa của các ngươi đang ở trong tay ta!”
Lão đứng giữa bầu trời, thanh âm như sấm, kinh động bát phương…
“Khốn nạn, lão cẩu này từ bao giờ trở nên nham hiểm như vậy?”
Tại Hãn Càn Điện, sắc mặt Hãn Đế khó coi đến cực điểm nhìn cảnh tượng này.
Ở hai bên trái phải của hắn, vẫn là Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn, thần sắc âm trầm, lạnh lẽo không chút cảm xúc.
Với chiến lực và tu vi của Cực Khang, dù Tà Quỳnh có là thiên tài đỉnh cấp cũng như cá nằm trên thớt.
Lão ra tay bắt giữ nàng, không ai cảm thấy khó hiểu.
ẦM!
Cực Khang kéo theo Tà Quỳnh, nặng nề rơi xuống phía trước Hãn Càn Điện.
“Sư thúc cứu ta!” Cực Nhạc gào lên thảm thiết, mặc dù hiện tại hắn đã là phế nhân, nhưng vẫn rất sợ chết.
“Câm miệng cho lão phu!” Cực Khang gầm thét, quét mắt nhìn về phía Vân Khôi.
Chứng kiến thảm trạng của hắn, nội tâm tê dại, lửa hận bắn ra trong mắt.
Lê Vĩ âm thầm cười trộm, lão già này cũng rất yêu quý tên “truyền nhân” như ta đây… dao động cảm xúc của lão không qua được cảm ứng từ Đại Tội Thất Hình Quyết của hắn.
“Cực Khang, giao ra Tiên Sinh Đan và Đại Công Chúa, trẫm có thể tha cho truyền nhân của ngươi một mạng!” Hãn Đế quát lớn.
Lúc này, toàn bộ đại quân, Nha Ảnh và cường giả của Hãn Quốc đều đã vây kín xung quanh, không để lại bất cứ đường lui nào cho Cực Khang.
“Hãn Đế… nữ nhi của ngươi trong tay lão phu, há có thể bị ngươi uy hiếp?” Cực Khang nâng Tà Quỳnh lên.
“Phụ hoàng cứu nữ nhi!” Tà Quỳnh sắc mặt tái nhợt hô lên.
“Hừ, nữ nhi của trẫm không thể là kẻ ham sống sợ chết!” Hãn Đế nghiêm nghị nói:
“Vì tôn nghiêm của hoàng thất, tuyệt không thể sợ hãi, có thể hy sinh vì Hãn Quốc bất cứ lúc nào!”
Tà Quỳnh, Hoàng Hậu các loại biểu lộ xem thường…
Ngươi đâu quan tâm vì nàng đâu phải con ruột, cái ngươi quan tâm là lượng Quốc Vận của Đại Công Chúa.
Quốc Vận hoạt động và vận hành như một tín ngưỡng, một niềm tin của con dân, của chúng sinh, của thành viên hoàng thất đối với Hãn Quốc.
Nếu Tà Quỳnh kiên cường bất khuất, sẵn sàng hy sinh vì quốc gia… Quốc Vận của nàng sau khi mất, sẽ trở về hoàng thất, thuộc về Hãn Đế.
Ngược lại nếu Tà Quỳnh ôm lòng sợ hãi, muốn phản bội… thì phần Quốc Vận của nàng sẽ tiêu tan.
Hoàng Hậu không nói lời nào, nàng muốn tuỳ cơ ứng biến… sao cho đoạt được càng nhiều Quốc Vận về mình càng tốt.
“Cực Khang, nếu lão muốn dùng Đại Công Chúa uy hiếp trẫm, lão sai lầm to!” Hãn Đế lãnh khốc:
“Nữ nhi của trẫm không ngại hy sinh, cũng không để kẻ thù được lợi!”
Nói xong, Hãn Đế phất tay ra lệnh: “Để Cực Khang toàn thây cho trẫm!”
OÀNH OÀNH…
Nha Liệt Hàn, Nha Âm Thu mang theo hai cổ quan tài xông thẳng đến Cực Khang.
Từ trong quan tài, thình lình chính là hai tôn Âm Thi Cửu Tinh lao ra…
Bốn đại cường giả ở bốn hướng khác nhau, toàn lực tung sát chiêu.
Hãn Đế ở trên không, thao túng Quốc Vận hình thành Kim Long, giương nanh múa vuốt trấn thẳng xuống đầu Cực Khang…
Sức mạnh phô thiên cái địa.
Một trận này, Hãn Đế chấp nhận tiêu hao Quốc Vận… nhưng chỉ cần đoạt được Tiên Sinh Đan hoặc giải quyết Cực Khang, tất cả đều đáng giá, mọi tổn thất cũng sẽ phục hồi.
Từ đầu đến cuối, hoàn toàn không quan tâm đến Đại Công Chúa trong tay địch nhân.
“Lão phu không thể đê tiện như ngươi!” Cực Khang bất đắc dĩ, vung tay ném Tà Quỳnh sang một bên, ngửa đầu gầm rống:
“Không cần con tin, Hãn Đế ngươi cũng phải trả giá thật nhiều!”
“Cực Lạc Cấm Pháp – Tế Mệnh Huyết Hải!”
Cấm Pháp triển khai, tóc trắng tung hoành, toàn thân Cực Khang bùng cháy dữ dội.
Lão đang thiêu đốt tinh huyết, hiến tế sinh mệnh của mình…
HỪNG HỰC…
Khoảnh khắc đó, Thuỷ Thuộc Tính của Cực Khang đỏ ngầu như máu.
Phía sau lưng, hình thành sóng thần vạn trượng màu đỏ… so với bình thường mạnh hơn gấp mấy lần.
“Cực Lạc Huyết Long Ba!”
NGAO NGAO NGAO…
Theo từng tiếng gào rống uy nghiêm, không còn là Thuỷ Long như trước… mà là những con Huyết Long hung lệ khó thể hình dung.
Huyết Long đằng không, tung hoành ngang dọc, theo chưởng pháp của Cực Khang đẩy lùi Nha Liệt Hàn, Nha Âm Thu và cả hai tôn Âm Thi cùng lúc.
Nhưng vừa mới va chạm, sắc mặt Cực Khang đã thay đổi, cảm giác có gì đó không đúng lắm…
RĂNG RẮC.
Chưa kịp hiểu ra, không gian hai bên hông trái phải sụp đổ.
Từ trong đó, hai tôn Hắc Ảnh như quỷ mị lao ra, khí thế Độ Kiếp Viên Mãn bùng nổ, Âm Sát Trảo vồ thẳng vào đan điền Cực Khang.
PHỐC!
Huyết tinh cuồng phún, Cực Khang chỉ cảm thấy đau nhức kịch liệt, sinh cơ đang bị tàn phá mãnh liệt hơn bao giờ hết.
“Các ngươi…” Cực Khang gầm lên:
“Cực Lạc Bạo Động!”
ĐÙNG!
Huyết Hải xung quanh nổ tung, chấn bay hai tôn Hắc Ảnh hàng trăm dặm giữa bầu trời, áo choàng bọn hắn rách nát.
Đồng tử toàn trường co rút lại…
Chỉ thấy hai Hắc Ảnh này là hai tên thái giám, làn da trắng bệch, diện mạo âm tà nhưng chiến lực mạnh đến khó tin.
Hoàng Hậu nhíu mày nhìn hai tên Thái Giám mạnh mẽ vừa xuất hiện, lại nhìn sang Nha Âm Thu và Nha Liệt Hàn, linh hồn lạnh buốt: