Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 180: KHỦNG BỐ!



“Sẽ không có khái niệm phản bội tồn tại!” Lê Vĩ kiên quyết nói:

“Ta không phải loại người khi sư diệt tổ, nếu hôm nay ta phản bội người có ân dạy dỗ với mình để bái ngươi làm sư… thì tương lai cũng có thể vì người khác mà phản bộ ngươi mà thôi.”

“Bổn toạ không quan tâm!” Lâu Ma gằn giọng:

“Chỉ kẻ yếu mới sợ bị phản bội, bổn toạ là kẻ mạnh!”

Lê Vĩ nhướn mày, xem ra hôm nay không thể nói lý lẽ…

Trong lòng hắn đang suy nghĩ, liệu có nên giả vờ thoả hiệp sau đó lặng lẽ trốn về Dương Thế hay không?

Với thủ đoạn và thực lực của Lâu Ma, xem ra chỉ còn cách như vậy.

Bởi lẽ nếu tiến vào Dương Thế ngay trước mặt lão, lão ta có thể đuổi theo ngay lập tức, sau đó thi triển Thiên Mệnh Cách – Tiểu Minh Giới Chủ, tạo ra Tiểu Minh Thế Giới để ra tay với mình ở Dương Thế.

Đang suy nghĩ, Lâu Ma bỗng nhiên duỗi ra một tay: “Dài dòng quá, ngươi không bái sư… bổn toạ ép ngươi quỳ!”

Một tay này vừa ra, Địa Ngục Hoả sôi trào dữ dội, cả vùng biển lửa xung quanh vang lên thanh âm rít gào, hư ảnh các loại Quỷ Dữ, Tà Ma gào thét mà ra.

Toàn bộ hội tụ vào lòng bàn tay của Lâu Ma, tuôn ra uy áp dữ tợn trấn thẳng đến Lê Vĩ.

Diêm Vương Điện nghiêm cấm tương tàn tại đây, nhưng không cấm cưỡng ép thu nhận đồ đệ.

Lâu Ma là Đại Trưởng Lão, muốn thu một tên Câu Hồn Sứ Giả tu vi Luyện Hư Kỳ nho nhỏ còn cần hỏi ý ai sao?

Luật lệ có tồn tại, nhưng mạnh được yếu thua vẫn thâm căn cố đế.

Đúng vào lúc này…

Ngược dòng quá khứ không biết bao nhiêu tháng năm, tại cõi u minh xa xăm vô tận, trong một túp lều tranh… phía trước bàn cờ Âm Dương Đại Thế như càn khôn hội tụ, lão già có diện mục hiền lành lặng lẽ chớp nhẹ ánh mắt.

Khoảnh khắc đó, Địa Ngục Hoả đang phẫn nộ, cuồn cuộn thiêu đốt tại Cốt Lâu Sơn bỗng nhiên dập tắt… không có bất cứ một tia hoả diễm nào còn sót lại.

Uy áp của Lâu Ma biến mất sạch sẽ.

“Chuyện gì xảy ra?” Lâu Ma đồng tử co rút lại.

RĂNG RẮC…

Ma toạ hắn đang ngồi đột ngột hoá thành tro tàn, Lâu Ma hoảng sợ bay thẳng lên trên.

ĐÙNG!

Theo sau đó, Cốt Lâu Sơn khổng lồ băng liệt.

Lấy Cốt Lâu Sơn làm trung tâm, một vụ nổ với sức tàn phá vô cùng vô tận, không có cách nào hình dung càn quét mà ra.

“Là đại năng nào phẫn nộ?” Người có địa vị cao nhất tại đây – Diêm Vương thân mặc vương bào xông thẳng lên thiên không.

Tu vi Địa Tiên toàn lực vận chuyển.

PHỐC!

Nhưng Diêm Vương còn chưa kịp xuất thủ, trực tiếp bị dư ba quét thành tro tàn.

Ngàn vạn linh hồn, minh hồn, vô số Ngưu Đầu Mã Diện, Âm Binh Lệ Quỷ, Câu Hồn Sứ Giả, Chấp Pháp, Phán Quan tan xương nát thịt.

Lục Cõi Luân Hồi sụp đổ.

Thế lực sừng sững Diêm Vương Điện hoá thành một đống phế tích.

Nhưng dư ba huỷ diệt vẫn chưa dừng lại, nó tiếp tục nghiền nát u minh, san bằng ngàn vạn dặm sơn hà, tàn phá trăm vạn thế lực, nghiền sát vô tận sinh linh…

Lấy Diêm Vương Điện làm trung tâm, vụ nổ này thế không thể cản, quét đến đâu huỷ diệt đến đó…

Chỉ trong vài phút đồng hồ, cả một tầng vị diện ở Âm Gian như hàng vạn tiểu thế giới tụ thành trở thành bìa địa, không còn lại bất cứ sinh mệnh nào sống sót dù chỉ là một sợi cỏ.

Thảm kịch, tận thế, tai ương… không cách nào để mô tả.

Bởi vì chẳng có máu chảy thành sông, chẳng có cốt cao thành núi… chỉ có tro tàn và hư vô mờ mịt.

À không, vẫn còn Lâu Ma đang mất đi nhận thức, hai mắt dại ra trơ trơ nhìn lấy cảnh tượng này, cái miệng há hốc, thất khiếu chảy máu, tâm cảnh đã vặn vẹo dữ dội.

Đường đường Cửu Chuyển Minh Tu, giờ đây như người thực vật, không đủ khả năng chịu đựng những gì mình vừa nhìn thấy.

Vì mình một câu phản bội, vì mình một hành vi ép thu đồ… kéo theo cả một tầng vị diện chôn vùi?

Người còn sống lại là kẻ đau đớn nhất…

“Đại Trưởng Lão, Đại Trưởng Lão ngươi sao thế?” Thanh âm nghi hoặc vang vọng bên tai.

Lâu Ma vẫn như người mất hồn.

“Đại Trưởng Lão, nếu ngươi không còn chuyện gì, tại hạ cáo từ?” Vẫn là giọng nói ấy.

Lâu Ma rùng mình tỉnh táo trở lại…

“PHỐC!”

Lão phun ra một ngụm máu tươi, hai mắt dần khôi phục ý thức.

Mọi thứ xung quanh vẫn còn nguyên vẹn, lão vẫn là Diêm Vương Đại Trưởng Lão đang ngồi trên ma toạ, xung quanh là Cốt Lâu Sơn đang hừng hực thiêu đốt, phía trước là Lê Vĩ đang khó hiểu nhìn lấy lão.

Lê Vĩ quả thật khó hiểu…

Vừa rồi chẳng biết vì sao cái lão quỷ này bỗng nhiên sắc mặt tái mét, mồ hôi mồ kê tuôn ra như suối, toàn thân run cầm cập, hai mắt lồi ra, cái miệng thở hổn hển như cá mắc cạn…

Lâu Ma đứng phắt lên, Hồn Lực quét khắp một vòng rồi thì thào lẩm bẩm:

“May quá, may quá… Vị Diện vẫn còn nguyên, Diêm Vương vẫn sống!”

“Chấm hỏi?” Lê Vĩ nội tâm đậu đen rau muống, con hàng này chẳng lẽ dính chứng cuồng râm sinh hoang tưởng?

Lâu Ma nhìn xuống, chẳng biết bao giờ hạ thân đã ướt đẫm một mảnh… may là tu vi cao cường, thể nội không còn tạp chất nên không có mùi khai.

Lão nhanh chóng dùng hoả diễm hong khô đũn quần, chậm rãi ho khan một tiếng, ánh mắt đầy thân mật nhìn Lê Vĩ nói:

“Lão phu đã cân nhắc lại, thiên kiêu của Diêm Vương Điện chúng ta không thể bị vùi dập, dù ngươi không nguyện bái sư… ta vẫn sẽ tiến cử ngươi tham dự Vị Diện Thiên Kiêu Chiến!”

“Hả?” Lê Vĩ sắc mặt mộng bức, lão khô già này sao lại thay đổi thái độ đột ngột thế nhỉ?

Ngay cả trước đó luôn mồm xưng hô là “bản toạ”, bây giờ lại chuyển qua tự xưng là “lão phu”, rõ ràng là có vấn đề.

Hắn thoáng dò xét một phen, phát hiện tất cả các sợi tơ Sát Vận, Vận Rủi hay Khí Vận tiềm ẩn nguy cơ xung quanh vị trí của mình và Lâu Ma đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là những dòng khí vận màu sắc rực rỡ, đầy thân thiện và kèm theo cả cơ duyên.

“Đậu xanh?” Lê Vĩ nội tâm chửi thề, chưa hiểu cái gì đang xảy ra.

“Ngươi nên tranh thủ đề thăng tu vi!” Lâu Ma nghiêm túc căn dặn, thái độ hiền lành như trưởng bối đối đãi hậu bối:

“Bởi vì khi Vị Diện Thiên Kiêu Chiến gần kề, các đại thế lực sẽ dốc sức dồn tài nguyên cho thiên tài của bọn chúng, Luyện Hư Kỳ ở nơi đó cũng chỉ thuộc dạng tầm thường, cố gắng lên.”

“Ờ!” Lê Vĩ ù ù cạc cạc.

“Nếu thiếu Diêm Điểm, cứ việc đến tìm lão phu!” Lâu Ma vỗ vỗ ngực:

“Ngươi có thể đi rồi, ai dám bắt nạt ngươi hãy tìm lão phu!”

Nói xong còn giao cho Lê Vĩ lệnh bài hình đầu lâu, là tín vật của Đại Trưởng Lão Diêm Vương Điện, có thể thông qua đó liên hệ ông ta bất cứ lúc nào.



“Cái quỷ gì đang xảy ra thế nhỉ?”

Rời khỏi Cốt Lâu Sơn, Lê Vĩ nội tâm vẫn đầy dấu chấm hỏi: “Tiểu Đồng, ngươi nói xem Lâu Ma kia bị cái gì thế?”

“Ai mà biết được?” Tiểu Đồng bình thản đáp:

“Có thể là quy tắc của Diêm Vương Điện nghiêm minh, khiến lão không dám làm càn, ngược lại bị sự quật cường của ngươi chinh phục nên sinh lòng yêu tài, tiến cử ngươi tham gia Vị Diện Thiên Kiêu Chiến.”

“Ta không phải trẻ ba tuổi, đừng dùng lời ma quỷ dụ dỗ ta!” Lê Vĩ hừ lạnh.

“Vậy ta cũng không biết.” Tiểu Đồng cười hì hì:

“Tóm lại lão già đó sẽ không tiếp tục gây sự với ngươi.”

Lê Vĩ nhún vai, quả thật thông qua thăm dò khí vận… Lâu Ma đã mất đi địch ý với hắn, thậm chí chuyển sang lấy lòng.

Điều này không hợp thói thường chút nào… Nhưng mặc kệ nguyên nhân, nó là chuyện tốt.

Hắn chẳng bận tâm, bước chân tiến vào Câu Hồn Đường.

“Đại nhân, một thời gian không thấy!” Quỷ Lệ nhoẻn miệng cười chào hỏi:

“Lần này lại muốn bán bao nhiêu linh hồn đây?”

“Một!” Lê Vĩ nâng lên một ngón tay, đem Diêm Vương Lệnh giao ra.

“Chỉ một thôi sao?” Quỷ Lệ tươi cười tiếp nhận, quét mắt vào trong, nụ cười trên mặt thoáng chốc cứng lại.

“Linh hồn… linh hồn của Độ Kiếp Hậu Kỳ?” Nàng thốt lên một tiếng.

Trong khoảnh khắc, toàn bộ Câu Hồn Đường yên tĩnh như chết, hàng trăm vị Câu Hồn Sứ Giả ở lân cận hoảng sợ nhìn về phía Lê Vĩ.

Độ Kiếp Kỳ… ở bất cứ nơi nào cũng là nhân vật cao tầng.

Giống như ngay tại Diêm Vương Điện, Đại Trưởng Lão là Cửu Chuyển Minh Tu sánh ngang Độ Kiếp, mà các Trưởng Lão cũng đều là như thế.

Linh hồn của Độ Kiếp Kỳ, Câu Hồn Sứ Giả có khả năng bắt giữ chỉ đếm trên đầu ngón tay… chẳng hạn như hai vị Hắc Bạch Vô Thường.

Ngoài ra, một số tình huống cần các Câu Hồn Sứ Giả lập nhóm, tạo thành một đội liên thủ mới bắt giữ được linh hồn của Độ Kiếp Kỳ.

Còn đây lại là Độ Kiếp Hậu Kỳ, hơn nữa còn do một kẻ gia nhập Diêm Vương Điện chưa lâu bắt được.

Chẳng lẽ Âm Dương Sứ Giả đều nghịch thiên đến thế sao?

“Khụ, may mắn mà thôi!” Lê Vĩ ho khan, tuỳ tiện bịa đặt:

“Lúc phát hiện, lão già này đã bị mấy vị Độ Kiếp khác đánh cho hấp hối rồi, ta chỉ vô tình nhặt được.”

“Nhặt… ta nhặt ngươi xxx!” Một đám Sứ Giả không ngừng mắng thầm:

“Tại sao chúng ta không ai nhặt được như ngươi?”

“Linh hồn cấp độ này đã vượt quyền hạn của ta!” Quỷ Lệ vội vàng ra hiệu:

“Phải cần Đường Chủ ra mặt trao đổi!”

Nàng làm động tác mời, Lê Vĩ gật đầu đi theo trong ánh mắt ghen ghét của không ít kẻ.

Nhìn khắp Diêm Vương Điện hiện tại, cường giả đẳng cấp sánh ngang Độ Kiếp còn chưa vượt quá 20 người.

Thế nên có thể thấy, một linh hồn đẳng cấp như vậy có giá trị lớn đến mức nào…

Lê Vĩ được đưa vào gian phòng màu đen, có lửa u ám… nơi đó có một vị Quỷ Tộc Trung Niên, diện mạo oai vệ, làn da đỏ, trên đầu có sừng đang ngồi xem điển tịch.

Chính là Câu Hồn Đường Chủ - Quỷ Uy.

“Thưa đường chủ, vị Sứ Giả này muốn trao đổi linh hồn Độ Kiếp Hậu Kỳ!” Quỷ Lệ kính cẩn nói.

Quỷ Uy nghe vậy ngẩng đầu nhìn lên, phát hiện kẻ đến là Lê Vĩ, nhất thời hứng thú: “Hoá ra là Âm Dương Sứ Giả do nhị vị Hắc Bạch Vô Thường dẫn tiến đây mà.”

“Chính là tại hạ!” Lê Vĩ chắp tay.

Quỷ Uy ra hiệu cho Quỷ Lệ ra ngoài, lúc này mới đề nghị Lê Vĩ ngồi xuống đối diện…

Kiểm tra linh hồn của Diệu Thủ Đan Lão một phen, Quỷ Uy kinh dị nói: “Đây chẳng những là Linh Hồn cao cấp, mà khi còn sống là Cửu Tinh Luyện Đan Sư Viên Mãn… giá trị vô cùng.”

Lê Vĩ gật đầu, lần trước hắn bán Linh Hồn của Trận Cuồng Lang Quân cũng có giá cao hơn bình thường.

Mỗi Linh Hồn ngoại trừ tu vi, còn tính cả thành tựu chức nghiệp đặc thù khi còn sống… bởi vì bọn chúng có giá trị để sử dụng.

Tuy nói bất kể là Trận Cuồng Lang Quân hay Diệu Thủ Đan Lão đều là kẻ thù của Lê Vĩ, nếu bọn hắn được Diêm Vương Điện thu nhận thì vẫn có cơ hội sống và cống hiến ở Âm Gian.

Nhưng Lê Vĩ chưa từng sợ bọn chúng tìm mình trả thù.

Bởi vì cho dù được thu nhận, chúng chỉ còn là Linh Hồn mà thôi, đã mất hết tu vi khi còn sống rồi… cần phải chuyển sang làm một Minh Tu để phát triển, tu luyện lại từ đầu, khởi điểm từ một Nhất Chuyển Minh Tu có được kiến thức ở Dương Thế mà thôi.

Mà khi đó, Lê Vĩ đã sớm bỏ xa bọn hắn rồi…

Dù đám linh hồn của Trận Cuồng Lang Quân hay Diệu Thủ Đan Lão ngày sau muốn tìm Lê Vĩ tính sổ, bọn hắn đủ khả năng sao?

Đương nhiên, nếu Lê Vĩ để một kẻ tu lại từ đầu, lạ nước lạ cái ở Âm Gian thành công tìm đến báo thù… vậy hắn cũng quá vô dụng, chết là đáng.

“Tuy chỉ là linh hồn Độ Kiếp Hậu Kỳ… nhưng vì thân phận Luyện Đan Sư của hắn, Câu Hồn Đường sẽ trả giá sánh ngang Độ Kiếp Viên Mãn!” Quỷ Uy nói:

“Linh hồn của Độ Kiếp Sơ Kỳ có giá 4000 vạn, cứ mỗi tiểu cảnh giới sẽ nâng lên 2000 vạn, suy ra Độ Kiếp Viên Mãn là 10000 vạn.”

“Thành giao!” Lê Vĩ tim đập thình thịch.

Lần gần nhất hắn vơ vét một tá linh hồn chỉ đổi được 4600 vạn, bây giờ chỉ cần linh hồn của Diệu Thủ Đan Lão đã là mười nghìn vạn.

Đủ để quy đổi vật phẩm Cửu Tinh trong Diêm Các rồi.

Mặc dù chưa biết tương lai sẽ hung hiểm ra sao, nhưng trước mắt thân phận Tinh Chủ mang đến quá nhiều lợi ích cho Lê Vĩ.

Nếu không nhờ mấy vị Tinh Nữ ra mặt, làm sao hắn đủ khả năng làm thịt Diệu Thủ Đan Lão để thu từng này Diêm Điểm?

Bất quá nếu Tinh Chủ khác không có khả năng qua lại giữa Âm Dương Lưỡng Giới như Lê Vĩ, hắn vẫn là tồn tại độc nhất vô nhị…

Quỷ Uy đem số Diêm Điểm khổng lồ truyền vào Diêm Vương Lệnh của Lê Vĩ, lúc này mới ý vị thâm trường hỏi:

“Không biết Sứ Giả các hạ đã có đạo lữ?”

“Đường Chủ hỏi vậy là sao?” Lê Vĩ giả ngu.

“Các đời Quỷ Tộc chúng ta đều phụ trách quản lý Câu Hồn Đường của Diêm Vương Điện, chẳng những quen biết rộng, mà còn có tài nguyên phong phú.” Quỷ Uy chào mời nói:

“Nếu các hạ hứng thú, có thể trở thành Quỷ Tế của Quỷ Tộc chúng ta, Nữ Quỷ trong thế hệ này tuỳ các hạ tuyển chọn, muốn ba người, năm người đều được cả.”

Hiển nhiên vì nhận ra tiềm năng phi thường của Lê Vĩ, Quỷ Uy quyết định đầu tư và mời chào.

Lão tiếp quản Câu Hồn Đường vô số năm, lần đầu thấy một Câu Hồn Sứ Giả tu vi Lục Chuyển mang Linh Hồn Độ Kiếp đến giao dịch…

Chỉ cần có được chàng rể này, Quỷ Tộc tương lai sẽ thu về vô vàn lợi ích.

“Khụ, tại hạ tạm thời chưa có ý định đó!” Lê Vĩ nghiêm mặt nói:

“Ta đã có thê tử ở nhà!”

Nói đến Quỷ Tộc, vẫn chưa có ai sánh bằng Xích Luyện Quỷ Cơ trong mắt hắn…

Không muốn dây dưa, Lê Vĩ đứng lên cáo từ.

Nhìn theo bóng lưng của hắn, Quỷ Uy vuốt cằm than thở:

“Kẻ này không dễ lay động a…”