Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 119: NGỤC KHUYỂN TỘC!



Nếu đã quyết thì không do dự, Lê Vĩ hạ người rơi xuống, dự định tiến vào di tích.

“Tất cả cút hết!”

Đột ngột, một thanh âm cuồng ngạo vang vọng thiên không.

Xung quanh có hàng nghìn tu sĩ giật mình, vội vàng đưa mắt nhìn lên.

Trong thoáng chốc, nhiệt độ không khí dâng cao đột ngột, hoả diễm trùng thiên màu đỏ rực khiến Minh Hồn khó chịu, một cổ chiến xa được lôi kéo bởi những con chó lớn mang theo sát khí dữ dội lao đến.

Đám chó kéo chiến xa có hình thù hung bạo, lực lưỡng hơn cả sói, răng nanh sắc nhọn, đeo vòng cổ như lâu khảm gai, toàn thân thiêu đốt hoả diễm khắc chế linh hồn.

Mà trên chiến xa, có một lá cờ màu đen với biểu tượng ba cái đầu chó màu đỏ ngửa đầu gào rống.

“Không xong, là Ngục Khuyển Tộc!” Một vị Minh Tu sắc mặt đại biến, dù có tu vi Lục Chuyển vẫn không dám ở lại hiện trường, vội vàng bỏ chạy khỏi phạm vi di tích.

“Ngục Khuyển Tộc!” Toàn trường rùng mình.

Ngục Khuyển Tộc chính là một trong những loài Yêu Tộc mạnh nhất ở Âm Gian, bọn hắn có thiên phú cường hoá Địa Ngục Hoả lên một cấp độ khác, chuyên thiêu trụi Minh Hồn.

Mà tu sĩ ở Âm Gian đa số là Minh Tu, đương nhiên rất sợ đụng độ phải Ngục Khuyển Tộc.

Chẳng may Minh Hồn bị Ngục Hoả của chủng tộc này đốt phải, dù không chết cũng mất hết tu vi, tàn phế triệt để.

Đây là lý do vì sao vị Minh Tu vừa rồi vừa thấy Ngục Khuyển Tộc đến đã chạy thục mạng.

GÂU GÂU GÂU!

Đám chó kéo xe sủa inh ỏi, bọn chúng chẳng kiêng nể bất cứ ai phun ra hoả diễm.

Từ trong chiến xa, thanh âm cuồng vọng vang lên:

“Di tích này từ giờ thuộc quyền tiếp quản của Ngục Khuyển Tộc, kẻ không liên quan cút hết!”

Nói xong, có ba thân ảnh từ trong chiến xa lao vọt ra.

Đi đầu là hai tên thanh niên diện mục giống y như đúc, làn da màu đỏ, ánh mắt hung ác, miệng mọc răng nanh, trên thân khoác áo lông thú, cổ đeo xích chó khảm gai nhọn.

Mà phía sau hai tên thanh niên, lại là một lão già khác hình thể vạm vỡ, thân mặc Ngục Khuyển Giáp như hộ vệ trung thành, phóng thích ra khí tức cường đại của Thất Giai Yêu Thú.

Hắn là một vị Khuyển Tướng Quân của Ngục Khuyển Tộc, lạnh lùng nói:

“Kể từ giờ phút này, kẻ nào dám vào di tích đồng nghĩa chọn cái chết!”

Hiển nhiên, muốn cường thế độc chiếm di tích này.

“Hít, đó là hai vị Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc, tuổi còn trẻ nhưng đều là Lục Giai Yêu Thú cao cấp.” Một tên Ngưu Đầu Tộc sắc mặt khó coi:

“Nghe nói nội tình của Ngục Khuyển Tộc không thua gì Diêm Vương Điện đâu, đều là những thế lực đứng đầu.”

“Hai vị Khuyển Tử, một người là Khuyển Dương, một người là Khuyển Liệt… thực lực rất mạnh, có thể so sánh với Lâu Diễm của Diêm Vương Điện đấy.” Không ít Minh Tu đầy mặt bất cam.

Mặc dù bọn hắn không muốn từ bỏ di tích, nhưng từ trước đến nay Ngục Khuyển Tộc nổi tiếng hành sự bá đạo, ngang tàn, chưa từng để bất cứ ai vào trong mắt.

So với thám hiểm di tích, giữ mạng vẫn quan trọng hơn.

Trong lúc nhất thời, có không ít tu sĩ, linh hồn, Minh Tu lựa chọn từ bỏ khám phá di tích, nội tâm thầm nguyền rủa Ngục Khuyển Tộc vài trăm lần.

“Dựa vào cái gì chứ?” Có một bộ xương màu trắng lên tiếng bất mãn:

“Ngục Khuyển Tộc tuy mạnh, nhưng các ngươi lấy quyền gì độc chiếm di tích?”

“Ngươi là thành viên của Bạch Cốt Tộc?” Khuyển Tướng Quân híp mắt hỏi.

“Không sai, Bạch Cốt Tộc yếu hơn… nhưng nếu tất cả người ở đây liên thủ, các ngươi còn ngông cuồng sao?” Bộ xương trắng mạnh miệng.

ĐÙNG!

Nó vừa dứt tiếng, kiện Chiến Xa kia bỗng nhiên nổ pháo.

Một quả đạn pháo do Địa Ngục Hoả dồn nén tạo thành bắn ra, như thiên thạch giáng xuống.

BÙM!

Bạch Cốt nổ tung, hoá thành tro cốt theo đúng nghĩa đen, tiêu biến trong trời đất.

“Ực!” Cảnh này khiến hàng loạt sinh linh còn lại rùng mình, ánh mắt đầy kiêng kỵ nhìn về Chiến Xa.

“Dựa vào cái gì à? Dựa vào lão tử là Thất Giai Yêu Thú, Ngục Khuyển Chiến Xa càng là Bát Tinh Pháp Bảo!” Khuyển Tướng Quân cười gằn:

“Còn ai không phục?”

Sắc mặt tất cả sinh linh đang có mặt tái mét, đặc biệt là Minh Tu bị Chiến Xa kia doạ cho vãi cả hồn, nào còn dám tiếp tục ở lại?

Cả đám hận không thể mọc thêm chân, cố gắng trốn khỏi phạm vi di tích càng nhanh càng tốt.

“Haha, nhát như chuột cũng đòi cạnh tranh cơ duyên với huynh đệ chúng ta!” Khuyển Liệt và Khuyển Dương cười to.

“Ồ?”

Bất quá rất nhanh, bọn hắn phát hiện một kẻ đeo mặt nạ đầu lâu như quỷ, không biết sống chết đang cất bước vào cửa di tích.

Từ đầu đến cuối, căn bản không thèm để tâm lời của Ngục Khuyển Tộc vào trong lòng.

Lê Vĩ quả thật lười nói nhảm, chỉ cần vào di tích… bên trong rộng lớn như vậy, chỉ bằng hai con chó theo đúng nghĩa đen như các ngươi, có thể làm gì lão tử?

Mà khi huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long xuất thế, mặc kệ ngươi là chó địa ngục hay sói địa ngục, đều phải quỳ xuống.

Nghĩ như vậy, hắn đâu thèm để tâm, cứ bước chân vào cửa di tích.

“Muốn chết!” Khuyển Tướng Quân bạo nộ, phát động Ngục Khuyển Chiến Xa ngưng pháo.

“Hừ!” Lê Vĩ sắc mặt lạnh lùng.

Ngay khi Địa Ngục Hoả Pháo bắn đến, Sơn Thuỷ Ấn đã thô bạo đập ra.

Đều là Bát Tinh Pháp Bảo, mà Sơn Thuỷ Ấn đẳng cấp còn cao hơn, sợ cái rắm à?

OÀNH!

Một vụ nổ kinh thiên động địa, khói bụi, lửa đỏ mịt mù…

Thân ảnh Lê Vĩ đã biến mất phía sau cửa di tích.

“Khốn kiếp!” Hai vị Khuyển Tử thấy cảnh này liền bạo tẩu:

“Dám khinh nhờn mệnh lệnh của Ngục Khuyển Tộc, kẻ này chắc chắn phải chết!”

“Để hai vị Khuyển Tử thất vọng rồi!” Khuyển Tướng Quân áy náy nói:

“Ta cũng không ngờ kẻ đó lại còn có Pháp Bảo cao cấp.”

“Yên tâm, hai ta sẽ tìm kiếm và tru diệt hắn!” Hai vị Khuyển Tử ngạo nghễ nói:

“Chỉ cần hắn ở trong di tích đụng độ chúng ta, đó sẽ là ác mộng của hắn!”

“Tốt, ta sẽ ở bên ngoài canh gác di tích, không để bất cứ kẻ nào khác tiến nhập!” Khuyển Tướng Quân leo lên Ngục Khuyển Chiến Xa nói.

“Di tích, chúng ta đến!” Khuyển Liệt cùng Khuyển Dương tự tin quát to một tiếng, cùng nhau lao vào một cửa di tích.

Bọn hắn chọn ngay cửa mà vừa rồi Lê Vĩ tiến vào, hiển nhiên đã nóng lòng muốn giải quyết hắn.

Lê Vĩ cũng mặc kệ hai con cẩu kia muốn bám đuôi mình, mà dù muốn chú ý cũng không còn được nữa.

Bởi vì ngay khi vừa tiến vào miệng di tích, hắn đã được dịch chuyển đến một chỗ kỳ lạ.

Nơi này như một thế giới độc lập, xung quanh không có bất cứ ai…

Bốn phương tám hướng đều là một màu trắng xoá, không có linh khí, không có tài nguyên, không có bất cứ cái gì…

Ngay khi hắn còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, màu trắng ở phía đối diện vặn vẹo…

Một tên nửa thân dưới là ngựa, nửa thân trên là người xuất hiện, cơ bắp lực lưỡng, cao đến hàng chục mét, có râu quai nón, biểu lộ bất thiện nhìn Lê Vĩ quát lên:

“Ngươi là ai?”

Lê Vĩ chưa kịp đáp, có thanh âm hờ hững hư vô phiêu miểu vang vọng tại nơi đây:

“Muốn đến tận cùng di tích, ngẫu nhiên chiến thắng liên tục chín trận, tiêu diệt chín đối thủ trong cùng thế hệ… giết hoặc bị giết!”

“CHẾT!”

Vừa nghe thấy lời này, tên Nhân Mã đã như nổi điên gầm lên, một tay triệu hoán Trường Kích, một tay cầm Đại Thuẫn, trên thân thể nổi cộm lên những đường gân như máu.

ẦM ẦM ẦM…

Không gian rung chuyển, bốn cái chân ngựa kéo theo huyết vụ như vũ bão nhuộm đỏ màu trắng xung quanh lao thẳng đến Lê Vĩ.

Tu vi của một Hoá Thần Hậu Kỳ hiển lộ không bỏ sót…

“Là ngươi động thủ trước đó!” Lê Vĩ nhún vai.

Hắn vừa dứt lời, một nửa màu trắng xoá dưới chân đã bị bao trùm bởi màn đêm u tối.

Cái bóng của Thôn Linh Ma Thụ như tuyên án tử hình, từng chiếc rễ cây như những cánh tay trồi lên, chụp thẳng vào bốn chân của Nhân Mã.

“HÍ!”

Nhân Mã chưa lường trước được chuyện này, đang di chuyển với tốc độ cao liền bị kéo thẳng xuống, hung hăng nện vào sàn đấu.

Hắn còn chưa kịp nói lời trăn trối, Vô Ảnh đã như u linh từ không gian hiện ra, xuyên thủng đan điền, cắm thẳng vào Nguyên Anh.

“PHỐC!”

Máu tươi cuồng phún, Nhân Mã hai mắt trắng dã, vừa tuyệt vọng vừa khó tin nhìn chằm chằm đối thủ:

“Ngươi… rốt… cuộc…”

Thanh âm còn chưa nói hết, Lê Vĩ đã vung ra Hoả Ngục Xiềng Xích, kéo thẳng linh hồn tên này vào Diêm Vương Lệnh.

Thi thể Nhân Mã nặng nề ngã xuống…

“Yếu vậy sao?” Hắn nhún vai, tiện tay thu luôn chiến lợi phẩm.

“Chín trận đấu với chín đối thủ trong cùng thế hệ?” Lê Vĩ lẩm bẩm, nhớ lại thanh âm thông báo vừa rồi.

Đây là luật do chủ nhân của di tích lập ra sao?

Nếu thật sự như vậy, dù Lê Vĩ có không muốn đánh… thì đối thủ được sắp xếp với hắn cũng sẽ ra tay mà thôi.

Biện pháp duy nhất vẫn là tiếp tục đi đến cuối cùng…

RĂNG RẮC…

Lúc này, phía đối diện xuất hiện một cánh cửa không gian giành cho người chiến thắng.

Lê Vĩ đặt chân bước vào…

Nháy mắt, hắn đã được dịch chuyển đến một sàn đấu màu trắng khác.

Vẫn là một không gian màu trắng, vẫn là không có bất cứ linh khí, lực lượng nào ở xung quanh… muốn chiến thắng phải dựa vào chính chiến lực và thủ đoạn của bản thân, không thể lợi dụng ngoại lực hay địa hình.

“Chào mừng đến với cái chết!” Đối diện có tiếng cười kiêu ngạo:

“Ta vừa diệt một tên Minh Tu Lục Chuyển Sơ Kỳ, không nghĩ đến lại được gặp một kẻ còn yếu hơn.”

Lê Vĩ vừa chiến đấu xong chưa thu hồi khí tức, nên kẻ này nhìn ra tu vi của hắn chỉ dao động ở mức Hoá Thần.

Quét mắt nhìn, đó là một tên kỳ quái có vải đen quấn quanh khắp toàn thân, chỉ để lộ hai con mắt như hố đen.

“Ngươi là xác ướp à?” Lê Vĩ hỏi.

“Xác ướp? ngươi đang sỉ nhục ta!” Kẻ kỳ quái nở nụ cười âm lãnh kèm theo thịnh nộ:

“Minh Trùng Nhất Tộc vĩ đại sẽ để ngươi hối hận về lời nói khinh nhờn vừa rồi!”

PHẦN PHẬT…

Từng mảnh, từng mảnh vải đen bắn ra tứ phía…

Cơ thể nhỏ gọn ẩn sau lớp vải điên cuồng bành trướng.

GÀO!

Tiếng rít gào như vực thẳm vang lên, một con Rết khổng lồ có đôi cánh trên lưng lao ra.

Nó có thân rết, mặt người, chân lít nha lít nhít nhưng lại mọc ra những bàn tay với móng vuốt sắc lẹm, cực kỳ quỷ quái dị họm.

“Tên kẻ diệt ngươi, Minh Thủ Ngô Công!” Con quái vật rống lên.

“Quái thú sáu đầu zú!” Lê Vĩ suýt chút nôn ra.

“Tên thấp hèn, chết đi!” Minh Thủ Ngô Công trực tiếp nổi trận lôi đình, khí tức Lục Giai Trung Kỳ bạo phát.

“ỰMMMMMM BÒOOOOO…”

Lê Vĩ lười nói nhảm, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu cầm theo Sơn Thuỷ Ấn sừng sững hiện ra.

Khoảnh khắc đó, toàn thân Minh Thủ Ngô Công co rúm lại.

“Cái này…”



Tại một không gian khác, thiên kiêu nổi tiếng của Diêm Vương Điện - Lâu Diễm thản nhiên phất ống tay áo.

Xèo xèo xèo…

Dưới chân, một vị Minh Hồn Lục Chuyển Viên Mãn hoá thành tro bụi…

Ngọn lửa địa ngục cuốn trở về áo choàng của Lâu Diễm, sắc mặt sau lớp mặt nạ hờ hững vô tình, dường như việc diệt sát một Lục Chuyển Viên Mãn chẳng mang lại cảm giác thành tựu nào với hắn.

“Trận thứ bảy rồi, còn hai trận nữa là điểm cuối sao?” Lâu Diễm lẩm bẩm, hai mắt loé lên tham vọng hừng hực:

“Hy vọng di tích này có liên quan đến Địa Tiên, một khi nhận được cơ duyên ở đây, ta lại có nền tảng tranh đoạt huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long từ tay Quỷ Vương bí ẩn kia… sau đó chính là kẻ sở hữu thân thể Âm Dương Sứ Giả.”

Không sai, hắn vẫn chưa từng quên cảm giác thèm thuồng Âm Dương Sứ Giả…

Dù là khám phá di tích này hay sắp tới cướp đoạt huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long, tất cả cũng chỉ để làm bàn đạp cho việc truy lùng Âm Dương Sứ Giả mà thôi.

Hắn khao khát sự tự do ở cả Âm Gian và Dương Thế…

Lâu Diễm tin tưởng bằng vào chiến lực và thiên phú của mình, chỉ cần tự do hoành hành ở hai giới, thành tựu tương lai chắc chắn không bị giới hạn.

Chỉ cần bản thân không chết, sẽ càng leo càng cao.

“Thế giới cấp thấp này, không thể cản trở bước chân ta!” Lâu Diễm thầm nghĩ.

RĂNG RẮC…

Trước mặt hắn, lại xuất hiện một cánh cửa.

Lâu Diễm tự tin, hất lấy áo choàng hoá thành ngọn lửa lao vọt vào trong đó.

Không lâu sau, phía trước vặn vẹo… một tên thanh niên với làn da đỏ, đeo xích chó cũng được dịch chuyển đến.

“Nơi này là đâu?” Khuyển Liệt giật mình:

“Ta vừa vào di tích cơ mà? Khuyển Dương đâu?”

“Hoá ra là vậy à…” Nghe lời nói của Khuyển Liệt, Lâu Diễm nhếch mép:

“Thật thú vị, để một kẻ vừa đấu liên tục bảy trận như ta phải đấu với một kẻ trạng thái toàn thịnh… đúng là càng vào sâu độ khó càng cao, chín trận liên thắng này không phải ai cũng làm được.”

“Ngươi là…” Khuyển Liệt rốt cuộc chú ý đến kẻ đứng đối diện.

Đồng tử trong mắt hắn co lại, cách ăn mặc của kẻ này gần như đã trở thành đặc điểm nhận dạng…

Mặt nạ bạc, áo choàng đen, hốc mắt thiêu đốt hoả địa ngục…

“Thiên kiêu của Diêm Vương Điện, tân tinh trong giới Câu Hồn… Lâu Diễm sao?” Khuyển Liệt trịnh trọng hỏi.

Dù hắn có là Khuyển Tử của Ngục Khuyển Tộc, cũng không dám xem nhẹ Lâu Diễm nửa phần.

“Chúc mừng ngươi, đoán đúng rồi!” Lâu Diễm cười tà:

“Chuẩn bị chết như thế nào?”

“Khoan, ngươi không thể chiến đấu với ta!” Khuyển Liệt quát lên:

“Thực lực của ta không kém hơn, một khi hai ta đấu sẽ là lưỡng bại câu thương, tạo cơ hội cho kẻ khác!”

“Đáng tiếc, điều này ngươi không quyết được, ta cũng không!” Lâu Diễm lãnh đạm.

Hắn duỗi tay, Danh Khí - Ma Lâu Kiếm đã hiện ra.

“Tại sao?” Khuyển Liệt không hiểu rống giận.

Thanh âm như phiêu miểu vang lên, truyền thẳng vào đầu hắn chính là đáp án:

“Muốn đến tận cùng di tích, ngẫu nhiên chiến thắng liên tục chín trận, tiêu diệt chín đối thủ trong cùng thế hệ… giết hoặc bị giết!”

“Làm sao có thể?” Khuyển Liệt rùng mình:

“Sinh tử chiến, liên tục chín trận?”

Mà đối thủ đầu tiên của mình, lại là Lâu Diễm?