Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 112: NGŨ CHUYỂN MINH – HỒN!



“Sư tôn, chuyện đó thật sự là do hắn gây ra sao?”

Tại một đình viện trang nhã giữa vườn hoa, Hồ Tử Dung yểu điệu thướt tha vẫn không dám tin nhìn chằm chằm Hồ Tộc Đại Trưởng Lão, cũng là sư phụ của nàng.

“Tin tức đạt được là chuẩn xác, chuyện này đã truyền khắp Yêu Khư… nhân loại cũng vì vậy rơi vào sự truy sát toàn diện của Hoàng Điểu Tộc, mà ngay cả Giao Long Tộc bên kia cũng đã bắt đầu hành động.” Hồ Nga bất đắc dĩ thở dài.

Cái lão dê già Nham Dương khốn kiếp kia, tưởng chừng đưa lễ vật đến lấy lòng mình… kết quả đem đến một vị sát tinh, quậy cho Yêu Khư gà bay chó chạy.

Đã bao nhiêu năm rồi, Yêu Khư chưa từng xảy ra động tĩnh lớn như thế?

Yêu tộc thiên kiêu - Tiểu Bằng Vương bị xem như gà nướng, một vị Thất Giai Trưởng Lão bị miểu sát trong một chiêu, huyết mạch Long Tộc khủng bố xuất hiện.

Tất cả đều do một người “đưa lễ vật” gây ra…

Ngay cả Hồ Nga cũng không tưởng tượng được viễn cảnh này, huống hồ là đồ đệ Hồ Tử Dung của nàng?

Nếu để Nham Dương biết chuyện, nhất định sẽ rất uỷ khuất mà kêu oan.

Làm ơn đi, dù lão có thần thông quảng đại đến đâu cũng không dám nghĩ vị “phu quân Giáo Chủ” này lại nghịch thiên đến như vậy.

Đem Yêu Khư quậy đến náo động, buộc một số lão quái vật từ trong quan tài chui ra.

“Nhân loại mỗi một thế hệ đều xuất hiện yêu nghiệt, chẳng trách Yêu Tộc chúng ta vẫn luôn thua kém!”

Một thanh âm trong trẻo, thánh thót như tiên âm từ trên cao vọng xuống.

Hồ Nga cùng Hồ Tử Dung giật mình nhìn lên.

Chỉ thấy từ trên mây trắng, có hai bóng hình ngự không mà đến.

Người vừa lên tiếng là một mỹ phụ đẹp đến mức thiên địa cũng phải ảm đạm, bách hoa xung quanh trở thành vật làm nền cho sự xuất hiện của nàng.

Cung trang màu trắng phiêu bồng không che giấu được dáng người của một yêu nữ, ngũ quan tuyệt mỹ như tiên không giấu nổi sự mị hoặc từ trong xương cốt, ánh mắt tĩnh lặng như nước hồ thu cũng không thể xoá đi sự quyết rũ trời sinh có thể câu hồn đoạt phách.

Nàng như hiện thân của tiên nữ và yêu nữ, rõ ràng diện mạo như tiên, nhưng khí chất lại có thể điên đảo chúng sinh, là hồng nhan hoạ thuỷ có thể khiến vô số nam nhân quỳ dưới gót chân.

Yêu Tộc đệ nhất mỹ - Hồ Cơ.

Mà đi phía sau Hồ Cơ là một thiếu nữ mặc váy hồng nhạt, mấy cái đuôi hồ ly như bông gòn xinh xắn, diện mạo thanh thuần đáng yêu, mắt lam như ngọc, môi đỏ như son, da trắng như tuyết… so với Hồ Tử Dung không kém chút nào.

Nàng là đồ đệ của Hồ Cơ, vị Thánh Nữ thứ hai của Hồ Tộc - Hồ Kiều.

“Tham kiến tộc trưởng!” Hồ Nga và Hồ Tử Dung hướng Hồ Cơ thi lễ.

Không sai, Yêu Tộc đệ nhất mỹ Hồ Cơ chính là tộc trưởng của Hồ Tộc, cường giả mạnh nhất của Hồ Tộc, tu vi Bát Giai Viên Mãn, chỉ cách Cửu Giai một bước chân.

Bốn vị yêu hồ có thân phận cao quý nhất đã tập hợp… mà chủ đề lại là bàn về một nam nhân.

“Trư Hồng Diện kia… là đến từ Thiên Tà Giáo sao?” Hồ Cơ quét mắt nhìn Hồ Nga.

Đối với chuyện xưa của Hồ Nga và Nham Dương, Hồ Cơ hiểu khá nhiều… cũng biết Nham Dương rời khỏi Yêu Khư chỉ để đến Thiên Tà Giáo làm Luyện Khí Sư.

“Thiên Tà Giáo!” Hồ Tử Dung cùng Hồ Kiều âm thầm giật mình.

Một trong ba thế lực mạnh nhất Hỗn Vực, không ngờ nam nhân bí ẩn kia lại là người của Thiên Tà Giáo.

“Không sai!” Tộc trưởng đã hỏi, Hồ Nga cũng chỉ có thể thừa nhận:

“Nham Dương nhờ vả hắn mang lễ vật đến, ta phái Tử Dung đi tiếp đón… chẳng ngờ Tiểu Bằng Vương nhảy ra gây sự, dẫn đến cục diện hiện tại.”

“Thiên Tà Giáo ra nhân vật như vậy, đúng là khó lường.” Hồ Cơ nhẹ chau chân mày như hoạ, cảm thán nói:

“Ta vẫn luôn ngưỡng mộ phong thái của Thiên Tà Giáo Chủ, không nghĩ đến thiên tài dưới trướng đối phương lại có thể áp đảo toàn diện thiên kiêu Yêu Khư chúng ta, thật đáng hổ thẹn.”

Lời này khiến Hồ Tử Dung và Hồ Kiều hơi cúi đầu, cắn cắn môi…

Các nàng chính là đại diện cho hàng ngũ thiên kiêu của Yêu Khư, nhưng so chiến tích với Trư Hồng Diện thật sự không đủ tư cách.

Mà đừng nói là hai nàng, cho dù thiên kiêu đỉnh cấp của Tam Đại Yêu Tộc… cũng chưa một ai đủ trình miểu sát trưởng lão tu vi Thất Giai cả.

Nam tử nhân loại tự xưng Trư Hồng Diện kia đã vượt khỏi khái niệm thiên tài hay thiên kiêu.

Hắn là yêu nghiệt, là quái thai…

Điều này khiến Hồ Kiều tò mò và có chút ao ước Hồ Tử Dung vì đã từng được tiếp xúc với nhân vật như vậy.

“Tộc trưởng, phía Ngũ Sư Tộc có phản ứng gì?” Hồ Nga trịnh trọng hỏi.

Nàng không tin xảy ra chuyện lớn như thế, ngay cả Giao Long Tộc và Hoàng Điểu Tộc cũng đã xen vào mà Ngũ Sư Tộc vẫn có thể ngó lơ.

“Sau khi các tộc điều tra, xác định được nữ nhân tu vi Hợp Thể đi cùng Trư Hồng Diện là tiểu thư của Yến Gia Bảo, đồng thời cũng là tướng quân của Hoành Quốc.” Hồ Cơ ung dung nói:

“Thế nên bọn hắn cũng vô thức cho rằng Trư Hồng Diện là đến từ Hoành Quốc hoặc Thiên Nguyên, chỉ có chúng ta biết hắn xuất thân Thiên Tà Giáo.”

“Hoành Quốc sao? Chưa từng nghe nói Hoành Quốc và Thiên Tà Giáo có qua lại hay giao tình gì cả.” Hồ Nga chau mày.

“Khả năng là Yến Ất và Trư Hồng Diện đã kết giao trong Ranh Giới Thiên Khư, từ đó cùng nhau đồng hành.” Hồ Cơ phân tích:

“Ngũ Sư Tộc Trưởng đã quyết định tuỳ cơ ứng biến, dù không đạt được huyết mạch đó… cũng không thể để Giao Long Tộc hay Hoàng Điểu Tộc thành công.”

“Ừm!” Hồ Nga nhẹ gật đầu.

Mọi người đều biết Ngũ Sư Tộc Trưởng có tính cách trầm ổn vững vàng, rất ít khi gấp gáp hành động, ngược lại mỗi lần đều đi chậm mà chắc.

Nếu để huyết mạch đáng sợ của Trư Hồng Diện rơi vào tay bất cứ tộc nào trong tam đại tộc, cục diện ở Yêu Khư chắc chắn sẽ thay đổi, từ tam tranh thiên hạ trở thành một tộc độc bá.

Vậy nên trong chuyện lần này, Giao Long Tộc, Hoàng Điểu Tộc và Ngũ Sư Tộc đều trở thành đối thủ cạnh tranh… chỉ là cách hành động của từng tộc sẽ khác nhau.

“Vậy còn chúng ta?” Hồ Nga hỏi:

“Chẳng may Trư Hồng Diện tìm đến, có tiếp đón hắn không?”

Nói thế nào thì kẻ đó cũng vì đưa lễ vật cho nàng nên mới ra chuyện, nếu Hồ Tộc không chứa chấp hắn thì quá mức tuyệt tình, ngược lại nếu như dám để hắn vào tộc, sẽ trở thành công địch của toàn Yêu Khư.

Kết quả nào cũng bất lợi cả…

“Ngươi không cần quá lo vấn đề này.” Hồ Cơ bình thản:

“Trư Hồng Diện không phải kẻ tầm thường, hắn sẽ có cách riêng… không để liên luỵ chúng ta đâu.”

“Cấp báo!” Hồ Tộc Nhị Trưởng Lão đạp không mà đến, kính cẩn báo tin:

“Thưa tộc trưởng, có không ít tai mắt và yêu tộc thám tử lén lút đến gần địa bàn của Hồ Tộc chúng ta, nên đuổi chúng đi không?”

Hiển nhiên, việc Hồ Tộc từng qua lại trước đó với Trư Hồng Diện không che giấu được… rất nhiều kẻ suy đoán khả năng Trư Hồng Diện sẽ tìm đến Hồ Tộc, cho nên đã phát động theo dõi nhất cử nhất động và biến hoá ở Hồ Tộc.

“Cứ mặc kệ bọn hắn đi, đuổi cũng không đuổi hết được.” Hồ Cơ nhàn nhạt nói.

“Vậy được rồi!” Hồ Tộc Nhị Trưởng Lão cười khổ không thôi.

Không ngờ có một ngày, Hồ Tộc trở thành nơi được chú ý nhất ở Yêu Khư theo cách như vậy.

Hồ Kiều và Hồ Tử Dung đưa mắt nhìn nhau.

Vừa mong nam nhân thần bí kia tìm đến để hiểu thêm về hắn, vừa hy vọng hắn sẽ không đến để tránh liên luỵ chủng tộc của mình.

Cảm xúc thật sự phức tạp…



Tại một hang động hoang vắng, Sơn Thuỷ Ấn đã teo nhỏ lại như một khối đá ngẫu nhiên, bên ngoài có trận văn che đậy khí tức…

Trong không gian sơn cốc, Lê Vĩ lại hấp thụ linh lực từ Linh Lang, đẩy nhanh tốc độ phục hồi.

Bên cạnh là Tiểu Bối đang gặm nhắm Yêu Đan, tu vi đã đạt đến Ngũ Giai Trung Kỳ… vẫn còn tiếp tục tiến thêm.

Yến Ất vẫn còn dùng ánh mắt kỳ dị nhìn hắn, như nhìn thấy quỷ.

“Nhìn ta như vậy làm gì?” Lê Vĩ buồn cười hỏi.

“Trư huynh… vừa rồi ngươi thật quá kinh khủng.” Yến Ất chép miệng:

“Một chiêu đó, đừng nói là Yêu Tộc… dù là Hợp Thể Kỳ cũng ăn không tiêu.”

“Hợp Thể Kỳ có thể né tránh nếu như cẩn thận.” Lê Vĩ nói.

Quà trình phát động Hơi Thở Bạo Long tuy rằng không lâu, nhưng cũng đủ để cường giả Hợp Thể Kỳ cảm ứng được nguy hiểm và thi triển thủ đoạn giữ mạng.

Sở dĩ Kim Bằng Cửu Trưởng Lão ăn trọn một kích trí mạng, đó là vì lão vừa bị Càn Khôn Cốt tác động, vừa bị huyết mạch Trấn Ngục Bạo Long áp chế ở khoảng cách gần.

Đổi lại là Hợp Thể Kỳ, Càn Khôn Cốt tác đụng nhưng huyết mạch không gặp chút ảnh hưởng nào.

Dù sao thì Yêu Tộc chỉ áp được Yêu Tộc, không thể áp được nhân loại.

Trấn Ngục Bạo Long có lợi hại đến đâu, ban đầu nó cũng không thể áp chế được Lê Vĩ... thì những tu sĩ khác của nhân loại cũng sẽ như vậy mà thôi.

Lê Vĩ có thể dùng Hơi Thở Bạo Long kinh sợ và miểu sát Thất Giai Yêu Thú, nhưng chưa chắc chiếm được ưu thế khi đối thủ là nhân loại.

Bởi lẽ một khi Hơi Thở Bạo Long triển khai, hắn sẽ bị rút cạn lực lượng, tiến vào thời khắc suy yếu.

Nếu tu sĩ nhân loại né tránh hay phòng ngự thành công sau đó phản kích, Lê Vĩ chỉ còn cách trốn vào Âm Gian hoặc bỏ mạng lại.

Tuy rằng nói như vậy, nhưng hắn đối với môn Long Kỹ này vẫn cực kỳ hài lòng.

Vượt hai đại cảnh giới miểu sát Thất Giai, vẫn là một thành tựu đáng giá để kiêu ngạo.

“Muốn thi triển Hơi Thở Bạo Long nhưng vẫn còn lực lượng, ta phải tiếp tục đột phá cảnh giới thôi.” Lê Vĩ âm thầm suy nghĩ.

Nhưng trước mắt, hắn muốn đề thăng Minh Tu và Hồn Tu lên đến Ngũ Chuyển Sơ Kỳ, để có thể đuổi kịp Thể Tu và Linh Tu.

Linh hồn còn lại của Thất Trưởng Lão vừa vặn đầy đủ.

Không hề do dự, Lê Vĩ khoanh chân ngồi xếp bằng, kéo linh hồn Thất Trưởng Lão từ Diêm Vương Lệnh ra, bắt đầu cắn nuốt.

Tu sĩ ở Dương Thế một khi thôn phệ linh hồn, hành vi này sẽ gây tổn thất cho Âm Gian, bị Âm Gian ghi hận.

Nhưng Lê Vĩ là dạng đặc biệt, hắn là người nửa Dương và nửa Âm, việc hắn cường đại cũng góp phần khiến thực lực tổng thể của Âm Gian cường đại, nên hắn có thể thoải mái thôn phệ linh hồn của những mục tiêu săn giết được mà không bị hạn chế.

Chẳng qua trước đó ưa dùng linh hồn đổi thành Diêm Điểm sử dụng, nên hắn chưa từng dùng biện pháp này mà thôi.

Thậm chí hắn có thể bỏ ra tài nguyên, xuống Âm Gia thu mua số lượng lớn linh hồn để cắn nuốt cũng vô cùng đơn giản.

Minh Hồn và Linh Hồn dung hợp, Lê Vĩ kích hoạt Phàm Ăn Hình, trực tiếp đem linh hồn Thất Trưởng Lão nuốt vào trong bụng.

“AAAAAA…” Linh hồn Thất Trưởng Lão gào rú đầy phẫn hận.

Đáng tiếc, sự phẫn nộ ngút trời của lão chỉ góp phần giúp Đại Tội Thất Hình Quyết hấp thu, đẩy nhanh tiến độ tu luyện của kẻ thù.

Yến Ất tròn xoe mắt nhìn Lê Vĩ đang bình thường đột ngột biến thành một tên mập hình thù to lớn, răng nanh dữ tợn, miệng rộng như chậu máu.

Mặc dù chưa rõ hình thù này rốt cuộc là thứ gì, nhưng Yến Ất cảm giác được Lê Vĩ so với trước đó còn nguy hiểm hơn.

“Trư huynh rốt cuộc còn che giấu bao nhiêu thủ đoạn?” Yến Ất nội tâm ngứa ngáy.

Càng tiếp xúc với nam nhân này, nàng càng nhận ra mình không hiểu gì về hắn.

Nam nhân như vậy, quả thật là độc dược của mọi nữ nhân mà…

Nhưng không thể không nói, ở dáng vẻ mập và to này… lại càng phù hợp hơn với cái mặt nạ đầu heo, nhìn qua vô cùng dữ tợn.

Như một con lợn tinh thực lực khủng bố vậy.

Thời gian dần trôi, Phàm Ăn làm Lê Vĩ đói bụng đến cực điểm, linh hồn Thất Giai thậm chí không đủ để hắn thoả mãn.

Nhưng mà Hồn Tu và Minh Tu đã thuận lợi đột phá, tiến vào Ngũ Chuyển Sơ Kỳ.

Lê Vĩ hiện tại có thể xem là Hoá Thần toàn tu.

Hắn ợ ra một tiếng, đưa tay xoa xoa bụng.

Tiềm thức của Lê Vĩ bắt đầu chú ý đến một thứ…

Chính là dấu ấn hình mặt quỷ khảm ở trong Minh Hồn, do con Ác Quỷ Thượng Cổ lần trước thi triển Tử Huyết Quỷ Thệ nhập vào.

Con quỷ này ắt hẳn phải rất tuyệt vọng, nó muốn đặt cược rằng Lê Vĩ buộc phải dùng đến Ác Quỷ Chi Lực của mình, từ đó có cơ hội đoạt xác, chiếm quyền khống chế thân thể của hắn.

Đáng tiếc, từ đầu đến cuối Lê Vĩ đều dựa vào tự thân, thậm chí suýt quên đi sự tồn tại của Ác Quỷ Thượng Cổ.

Thời kỳ toàn thịnh, con quỷ này cũng chỉ là Hợp Thể Kỳ mà thôi, sánh ngang Yến Ất.

Mà Lê Vĩ có đủ thực lực tiêu diệt cả Thất Giai Yêu Thú, đương nhiên thừa sức luyện hoá sạch sẽ Ác Quỷ Thượng Cổ mà không lo nó sẽ phản phệ rồi.

Có thể dùng làm chất dinh dưỡng cho Thôn Linh Ma Thụ, cũng có thể ném vào Lò Luyện Ngục chuyển hoá thành Bạo Long Lực.

Thấy thế nào cũng đều có lợi cả.

“Khoan hãy dùng đến nó!” Tiểu Đồng nói:

“Để lực lượng của nó lại, làm chất dinh dưỡng ấp trứng!”

“Ấp trứng?” Lê Vĩ rùng mình.

Quả thật, mình vẫn còn một quả trứng bí ẩn thu được từ chỗ Tinh Vân Các.

“Quả trứng này chẳng lẽ chứa đựng một con Quỷ, nên cần đến Ác Quỷ Chi Lực sao?” Hắn kinh dị hỏi.

“Không sai!” Tiểu Đồng trịnh trọng nói:

“Là trứng của một con Quỷ Vật… bất quá vẫn cần thêm điều kiện và hoàn cảnh đặc thù!”