Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 105: TIÊU DIỆT BẮT HỒN!



“Tiểu hoạ mi, ta muốn ăn ngươi!”

Thanh âm nhàn nhạt của Lê Vĩ vang lên, lại như một hòn đá ném vào biển rộng tĩnh lặng gây nên sóng lớn ngập trời…

Không những Hồ Tử Dung sửng sốt, mà toàn bộ Yêu Tộc trong phạm vi xung quanh đều biến sắc.

Nên biết rằng, tuy nói Yêu Khư là địa bàn mạnh nhất của Yêu Tộc… nhưng nhìn rộng khắp, thiên hạ này vẫn do nhân loại làm chủ.

Yêu Tộc chỉ hoành hành ở Yêu Khư, bỏ ra khỏi nơi này… hầu hết các lãnh địa khác đều do cường giả nhân loại chấp chưởng.

Mà ở địa bàn của nhân loại, Yêu Tộc bị nô dịch làm toạ kỵ, bị biến thành thức ăn, yêu đan thì bị làm tài nguyên tu luyện, da và gân cốt các thứ thì được dùng để luyện chế pháp bảo.

Điều này đối với Yêu Tộc, vẫn luôn là cái gai trong lòng, không ai muốn nhắc đến…

Yêu Tộc chỉ hận không có đủ thực lực xưng bá thế giới này, để thoát khỏi vận mệnh trở thành một phần trong chuỗi thức ăn của nhân loại.

Đây là vấn đề cực kỳ kiêng kỵ.

Thế nên Lê Vĩ ở Yêu Khư mở miệng đòi ăn Tiểu Bằng Vương, không thể nghi ngờ là đụng vào cấm kỵ đau đớn nhất trong lòng của mỗi Yêu Tộc, tát một cú vào mặt bọn hắn.

“Ngươi vừa nói gì?” Sắc mặt Tiểu Bằng Vương đột ngột trở nên vặn vẹo, sự anh tuấn hoàn toàn biến mất, thay vào đó là phẫn nộ ngút trời như dã thú gào lên:

“Ngươi dám lặp lại một lần nữa?”

Lê Vĩ rõ ràng cảm giác được dao động cuồng nộ linh hồn một cách mãnh liệt từ tên này, khoé môi khẽ nhếch:

“Hoạ mi vàng, thịt của ngươi… mùi vị có lẽ không tệ!’

“Khinh nhờn Thánh Tử, muốn chết!” Không đợi Tiểu Bằng Vương ra tay, một tiếng gầm thịnh nộ vang lên.

Từ trong thuyền, một tôn Kim Bằng to lớn với sải cánh lên đến hàng trăm mét xông thẳng ra ngoài, nhuộm vàng một vùng thiên không, toả ra khí thế của Thất Giai Sơ Kỳ cực kỳ ác liệt.

Đây là một vị Kim Bằng Trưởng Lão của Kim Bằng Tộc, có chiến lực sánh ngang Hợp Thể Sơ Kỳ.

Đôi cánh như hoàng kim chiến đao, từ trên cao lao thẳng xuống đầu Lê Vĩ.

“Cút!”

Từ phía sau, một tiếng quát lãnh ngạo vang lên.

Yến Ất như lưu tinh xuất hiện, song quyền duỗi ra, Linh Lực vận chuyển thành hình dạng Bát Quái Thái Cực xoay tròn trước mặt, hung hăng tung ra hai đấm.

ĐÙNG ĐÙNG!

Không gian kịch chấn, Kim Bằng Trưởng Lão chỉ cảm thấy một cổ sóng xung kích huỷ diệt tác động vào thân thể mình.

PHỐC!

Hắn phun ra một ngụm máu, đôi cánh bị đấm nát bấy, xương cốt sụp đổ, thân thể như diều đứt dây bay ngược ra ngoài.

“Hít!” Hồ Tử Dung hít sâu một hơi, ánh mắt tràn ngập rung động nhìn lấy Yến Ất.

Nàng đã đoán Yến Ất rất mạnh, nhưng dù sao thì tuổi tác của đối phương có lẽ không cao, diện mạo lại quá đỗi xinh đẹp nên vô thức làm giảm đi mức độ nguy hiểm…

Vậy mà không ngờ, vị tỷ tỷ này vừa ra tay đã có lực đấm bay một vị Trưởng Lão trong cùng cấp.

Tuổi trẻ đã có tu vi khủng, chiến lực vượt cấp… quả thật là rồng phượng trong loài người.

“Một Thất Giai Sơ Kỳ nho nhỏ, đủ tư cách lớn tiếng ở đây sao?” Yến Ất lãnh đạm nói.

Trước đó nàng đã làm thịt cả Thú Sơn Trại Chủ là Hợp Thể Trung Kỳ, đương nhiên không để một Thất Giai Sơ Kỳ như Kim Bằng Trưởng Lão vào trong mắt.

Mà ngay khi Yến Ất ra tay, Lê Vĩ cũng đã biến mất tại chỗ.

Nếu cường giả Thất Giai Sơ Kỳ bên phía đối phương đã chủ động tập sát mình, điều này đồng nghĩa song phương đã kết thù.

Thế giới này vốn là như thế, đôi khi thù oán sinh tử được kết xuống chỉ vì một chuyện rất nhỏ tưởng chừng có thể dùng lời lẽ để giải quyết.

Nhưng ở nơi mạnh được yếu thua… chẳng ai dùng miệng cả.

Thứ để giải quyết tốt nhất, chính là nắm đấm.

“Không xong!” Tiểu Bằng Vương nội tâm dâng lên báo hiệu nguy cơ mãnh liệt.

Bởi đối mặt với hắn, hàng trăm luồng tàn ảnh của Lê Vĩ đã xuất hiện giữa không trung.

Tàn Ảnh Vũ Bộ!

Tiểu Bằng Vương ánh mắt lẫm liệt, bản thân dù sao cũng là thiên tài hàng đầu Kim Bằng Tộc.

Tu vi Lục Giai Sơ Kỳ bùng nổ, trên thân xuất hiện một bộ Kim Bằng Chiến Giáp, hai tay mọc ra Hoàng Kim Liệt Trảo, sau lưng mọc ra đôi cánh Kim Bằng.

Đây là trạng thái Bán Yêu, có được sự linh hoạt của nhân loại và những đặc điểm cường đại của Yêu Tộc, chỉ số ít Huyết Mạch Yêu Thú cao cấp mới sở hữu năng lực này.

Mà hiển nhiên, Tiểu Bằng Vương chính là một trong số đó.

“Bạo Vũ Kim Phong!”

Hắn gào thét lao lên, đôi cánh như một máy xoay uốn lượn tạo thành một cơn bão màu vàng kim sặc sỡ, nghiền nát tất cả tàn ảnh do Lê Vĩ tạo ra.

Phát hiện bản thể của Lê Vĩ, Tiểu Bằng Vương như kim quang xẹt ngang bầu trời, Hoàng Kim Liệt Trảo phóng thích Sát Khí và Chiến Ý dữ tợn như ngưng thành thực chất, thô bạo đâm đến.

VÙ VÙ VÙ…

Nhưng mà ngay khoảng khắc Tiểu Bằng Vương tiếp cận, hắn chợt cảm giác Thời Không xung quanh mình trôi chậm đi, tốc độ đột ngột suy giảm gấp bốn lần.

Không sai, Càn Khôn Cốt đã được kích phát.

Nếu trước đây Lê Vĩ chỉ thao túng được Thời Không trôi chậm hoặc nhanh gấp ba lần, thì sau khi tu vi có sự tiến bộ, đã đạt đến bốn lần.

Âm khí mù mịt giăng lối thiên không, một cái bóng như ngọn núi sừng sững hiện ra phía sau Lê Vĩ.

Huyết mạch của Tiểu Bằng Vương trực tiếp run rẩy vì khiếp sợ, mà ngay cả Hồ Tử Dung đứng cách xa cũng cảm thấy áp lực nặng nề, sắc mặt tái nhợt.

“Đó là thứ gì?”

Cổ Ngục Man Ngưu chỉ dưới Thần Thú, bất kể là Hồ Tộc hay Kim Bằng Tộc ở Yêu Khư cũng chỉ kế thừa một tia huyết mạch Thần Thú mà thôi, làm sao chịu nổi uy áp của nó.

“RỐNG!”

Một tiếng gào thét như trống trận vang rền, Cổ Ngục Man Ngưu cánh tay lực lưỡng như cột chống trời, cầm Sơn Thuỷ Ấn là Bát Tinh Pháp Bảo nện thẳng xuống Tiểu Bằng Vương.

“Trời ạ!”

Nội tâm Tiểu Bằng Vương dâng lên cảm giác sợ hãi tột đỉnh, tử vong như đang cận kề.

Theo bản năng, hắn kích phát một khối Kim Ngọc đeo trên cổ.

Kim Ngọc sáng rực lên, một cái Trảo Ấn Hoàng Kim mãnh liệt vồ ra ngoài.

Đây là một đòn công kích của Kim Bằng Tộc Trưởng được phong ấn trong Kim Ngọc, là thủ đoạn giữ mạng lợi hại nhất của Tiểu Bằng Vương.

ĐÙNG!

Không gian sụp đổ, dư chấn đẩy bay cả chiếc thuyền và ngọc kiệu, hàng loạt Yêu Tộc cấp thấp thổ huyết trọng thương, bất tỉnh nhân sự.

Sơn Thuỷ Ấn bay ngược trở về, hư ảnh Cổ Ngục Man Ngưu bị chấn đến vỡ nát.

Sức mạnh của một vị Tộc Trưởng rất đáng gờm…

Nhưng Lê Vĩ không dừng ở đó, Khắc Trận Trường Bào phóng thích Trận Pháp bảo hộ khỏi từng đợt dư ba tác động, hắn vẫn khoá chặt lấy Tiểu Bằng Vương, bất chấp Cổ Ngục Man Ngưu đã tiêu tùng mà áp sát.

“Ngươi muốn chết!” Tiểu Bằng Vương gầm lên thịnh nộ, kẻ này vậy mà vẫn dám muốn giết mình.

Hắn triệu hoán một kiện Lục Tinh Pháp Bảo – Kim Vũ Phiến nắm trong tay, Sát Khí và Chiến Ý dung hợp, chiến lực tăng mạnh lao thẳng đến Lê Vĩ.

Kim Vũ Phiến ngang tàn quạt ra.

GÁY!

Hư ảnh một con Kim Bằng Điểu hung ác tàn phá dữ dội ập đến.

Lê Vĩ sắc mặt lạnh lùng, Thiên Mệnh Cách – Âm Dương Chi Chủ kích hoạt.

Âm Dương Chi Lực dưới sự thao túng của hắn, biến thành một tôn Âm Dương Đại Bằng vỗ cánh bay ra, hung hăng va chạm.

ẦM!

Kim Bằng Điểu và Âm Dương Đại Bằng đâm thẳng vào nhau, một bên là thứ được triệu hoán từ Pháp Bảo, một bên là thứ được tạo thành từ Thiên Mệnh Cách.

Chúng nó đồng quy vu tận, nổ tung giữa trời.

Mà Lê Vĩ đã xuyên qua vụ nổ, Thiên Tàn cùng Địa Khuyết nắm thẳng trong tay.

“Hộ Trảm – Loạn Hải!”

Hai kiện Thai Khí cùng lúc gặt xuống…

Vô số luồng khí sắc lẹm bao phủ càng khôn như biển cả hỗn loạn ập đến Tiểu Bằng Vương.

Hắn biến sắc mặt, Kim Vũ Phiến biến lớn tạo thành tấm khiên bảo vệ.

KENG KENG KENG KENG…

Hộ Trảm và Loạn Hải trảm thẳng vào, Kim Vũ Phiến xuất hiện vô số vết rách…

Tiểu Bằng Vương núp phía sau sắc mặt oán độc, đang định phản công.

Từ dưới cái bóng của hắn, Dạ Tâm bất chợt trồi lên, Linh Huyền Song Kiếm cứ thế đâm ra…

ROẸT…

Tia lửa ma sát dữ dội, Kim Bằng Chiến Giáp trên thân Tiểu Bằng Vương kích hoạt phòng ngự chặn lại Linh Huyền Song Kiếm.

“Làm càn, dám đánh lén bổn vương?” Tiểu Bằng Vương thịnh nộ không thôi, cũng may đẳng cấp của Kim Bằng Chiến Giáp cao hơn Linh Huyền Song Kiếm.

Nhưng mà, nụ cười trên mặt Dạ Tâm bỗng nhiên u ám…

20 đường Ma Văn xuất hiện trên Linh Huyền Song Kiếm.

Tà Thức – Tuyệt Tâm và Trảm Ảnh đồng loạt chém ra.

Kiếm trảm linh hồn, kiếm trảm tâm cảnh, xuyên qua chiến giáp…

Sự phòng ngự nhục thân của Kim Bằng Chiến Giáp trở nên vô nghĩa chưa từng có.

“AAAAAAAAAAAAA…”

Tiểu Bằng Vương gào thét thảm thiết như rơi vào vực sâu, linh hồn như bị xé toạc thành hai mảnh, tâm cảnh băng liệt, thất khiếu chảy máu, sắc mặt ngốc trệ.

Đường đường thiên kiêu hàng đầu của một đại tộc, cứ thế không có chút năng lực phản kháng nào.

Ngươi là thiên kiêu thì đã sao? Lão tử là phu quân của Độ Kiếp Kỳ!

Lê Vĩ vung tay, Hoả Ngục Xiềng Xích cắm thẳng vào linh hồn Tiểu Bằng Vương, thiêu đốt dữ dội.

Cảnh tượng thê thảm và kinh hoàng, hư ảnh linh hồn của một con Kim Bằng cao quý bị rút ra khỏi cơ thể Tiểu Bằng Vương.

Hiển nhiên đây chính là linh hồn của hắn.

Trước sự khiếp đảm của Hồ Tử Dung, Hoả Ngục Xiềng Xích tra tấn linh hồn của Tiểu Bằng Vương đến chết đi sống lại, sau đó rút thẳng vào trong ống tay áo của Lê Vĩ.

Mà ẩn trong ống tay áo, Diêm Vương Lệnh đã phong ấn hoàn toàn.

“TO GAN!”

Tiếng gầm thịnh nộ của Kim Bằng Trưởng Lão từ dưới mặt đất vang lên, ngũ quan vặn vẹo như dã thú:

“Dám xuống tay với Tiểu Bằng Vương, toàn cõi Yêu Khư không còn chỗ cho ngươi dung thân!”

“LỆ!”

Quả nhiên lão vừa dứt lời, một tiếng gáy lăng lệ khiến cả vùng trời chìm trong hoàng kim sát khí xông thẳng thương khung.

Hư ảnh của Kim Bằng Tộc Trưởng, Bát Giai Yêu Thú ngự trị trên thiên không, ngửa đầu gào thét:

“Kẻ nào diệt nhi tử của bổn toạ?”

GÁY GÁY GÁY…

Theo tiếng tru vang đó, hàng trăm, hàng nghìn tôn Kim Bằng phá không mà ra, Yêu Khí ngập trời, vạn dặm bầu trời biến thành kim quang rực rỡ.

Bọn chúng khoá chặt lấy vị trí Tiểu Bằng Vương nằm xuống, điên cuồng xé rách không gian bay đến.

Thánh Tử thiệt mạng, toàn tộc xuất động.

Bát Giai, Thất Giai, Lục Giai, Ngũ Giai…

Những tôn Kim Bằng to lớn hoành hành giữa bầu trời, doạ cho vô số yêu tộc cấp thấp run lẩy bẩy dưới mặt đất, trốn vào trong hang, không dám ló mặt.

“Kẻ giết tiểu hoạ mi, Trư Hồng Diện!” Lê Vĩ ngửa đầu cười dài, tiếng cười sang sảng vang vọng càn khôn, không hề có chút kiêng kỵ.

Hắn phất tay, Sơn Thuỷ Ấn thu Yến Ất và thi thể Tiểu Bằng Vương vào.

Hồ Tử Dung còn chưa thể lấy lại bình tĩnh trước diễn biến vừa xảy ra, chỉ nghe một lời căn dặn vang vọng bên tai:

“Hồ Tộc, ta sẽ đến sau!”

Nhập Âm Độn Pháp kích hoạt, thân thể Lê Vĩ tiêu thất tại chỗ.

GÁY! GÁY! GÁY!

Không gian rách ra giữa trời, cường giả Kim Bằng Tộc giáng lâm trong vài hơi thở.

Bọn hắn quét mắt, hiện trường vẫn còn vết tích chiến đấu, máu của Tiểu Bằng Vương và Kim Bằng Trưởng Lão bị thương dưới mặt đất.

Cách không xa, chính là ngọc kiệu của Hồ Tộc và Hồ Tử Dung vừa bị chấn bay.

“Chuyện gì xảy ra?” Kim Bằng Tộc Trưởng lãnh khốc hỏi.

Uy áp của Bát Giai Yêu Thú, lập tức trấn cho thiên địa biến sắc.

Kim Bằng Trưởng Lão gắng gượng thương thế, cung cung kính kính quỳ rạp xuống đất, sắc mặt trắng nhợt:

“Thưa tộc trưởng, Tiểu Bằng Vương bị một kẻ xưng là Trư Hồng Diện tiêu diệt bắt hồn!”

“Tiêu diệt bắt hồn?” Bốn chữ như đại chuỳ hung hăng giáng mạnh vào sự tôn nghiêm và lòng kiêu hãnh của Kim Bằng Tộc.

Toàn bộ chủng tộc hai mắt đỏ lên, sát khí phô thiên cái địa hoá thành thực chất, kinh sợ cả một vùng trời.

Tiểu Bằng Vương ở Yêu Khư có bối cảnh cao quý, bên người có một vị Trưởng Lão tu vi Thất Giai bảo vệ, trên ngực còn đeo Kim Ngọc chứa công kích của tộc trưởng, chưa kể chiến lực của bản thân hắn cũng rất mạnh.

Thủ đoạn và lai lịch như vậy, dù đắc tội với thiên kiêu của tam đại chủng tộc thì cũng có thể cầu tình hoà giải…

Kết quả bị tiêu diệt bắt hồn?

Kim Bằng Tộc, tuyệt đối không thể chấp nhận.

“Tên Trư Hồng Diện kia là khách của Hồ Tộc!” Kim Bằng Trưởng Lão nhanh chóng đem trách nhiệm đổ lên đầu Hồ Tử Dung:

“Tiểu Bằng Vương vì nàng nên mới ra chuyện.”

“Hử!?” Kim Bằng Tộc Trưởng sắc mặt lạnh lẽo, ánh mắt nhìn thẳng về phía nàng.

Khoảnh khắc đó, Hồ Tử Dung chỉ cảm thấy cả người như rơi vào hầm băng, toàn thân lạnh buốt.

Bất quá còn chưa kéo dài quá lâu, phía sau nàng hiện ra một vòng xoáy màu tím nhàn nhạt.

Từ trong đó, một vị mỹ phụ Hồ Tộc hiện thân, năm cái đuôi hồ ly sau lưng khẽ động, hoá giải uy áp đến từ Kim Bằng Tộc Trưởng.

“Sư tôn!” Hồ Tử Dung nhẹ nhàng thở ra, mồ hôi ướt đẫm.

Đại Trưởng Lão Hồ Tộc – Hồ Nga, cũng là một trong hai cường giả mạnh nhất của Hồ Tộc, Bát Giai Yêu Thú, đương nhiên không hề e ngại Kim Bằng Tộc Trưởng.

“Nhân loại kia chỉ đến Hồ Tộc đưa một vật phẩm, việc hắn xung đột cùng nhi tử của ngươi đều là do tự chuốc lấy, có trách chỉ trách tài nghệ không bằng người.” Hồ Nga quét đôi mắt hừng hờ về phía Kim Bằng Tộc Trưởng, ung dung nói:

“Nếu Kim Bằng Tộc muốn giận cá chém thớt, Hồ Tộc phụng bồi đến cùng!”