Chung Cực Truyền Kỳ

Chương 103: YÊU KHƯ!



“Chuyện này… rốt cuộc là sao?”

Yến Ất trợn mắt há hốc mồm sau khi vừa rời khỏi Sơn Thuỷ Ấn.

Chỉ thấy vạn dặm trong Thiên Khư đã hoá thành phế tích, khắp nơi đều có dấu vết chiến đấu kinh khủng…

Khí tức còn đọng lại trong không gian cũng khiến tim của một Hợp Thể Kỳ như nàng phải đập nhanh, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt.

“Cũng không có gì… chủ yếu là một lão quái vật của Huyền Binh Đại Lục muốn tập kích ta, lại bị lão bà của ta tung chưởng đánh cho tàn phế.” Lê Vĩ nhún vai giải thích ngắn gọn:

“Tông môn này gọi là Khí Vũ Môn, cả đám chạy như chuột hết rồi, chỉ trách lão bà của ta hơi nặng tay một chút.”

Nghe hắn vừa nói vừa ra vẻ thở dài ngán ngẫm, Yến Ất chỉ biết câm nín.

Còn gì để nói nữa đây?

Trước đó Lê Vĩ ở trước mặt Trận Cuồng Lang Quân khoe khoang có thê tử là Độ Kiếp Kỳ, nàng vẫn còn vài phần nghi hoặc.

Nhưng giờ tận mắt chứng kiến Truyền Tống Trận khổng lồ biến mất, khắp nơi bị tàn phá, không gian vẫn còn sụp đổ.

Tất cả đều biến mất, chỉ có một mình Lê Vĩ bình yên vô sự đứng ở nơi đây.

Yến Ất có không muốn tin cũng không được.

Điều này tạo thành đả kích trong nội tâm của nàng… vài phần hảo cảm với Lê Vĩ cũng không dám bộc lộ ra.

Thê tử của người ta thực lực khủng khiếp như vậy, mình lấy gì để so sánh đây?

“Ta phải cố gắng hơn nữa mới được!” Yến Ất siết chặt nắm tay, ngọn lửa quyết tâm hừng hực cháy trong đáy mắt.

Lê Vĩ vuốt cằm, vừa rồi hắn có ý định đem Yến Ất ra giới thiệu cho Tà Liễu nhận thức… nhưng Âm Dương Tình Cổ Đan vẫn chưa được giải trừ, vẫn là nên cẩn thận một chút.

Lòng dạ nữ nhân tựa như kim đáy biển, chẳng may Tà Liễu giận lên không thèm giải trừ, tiếp tục để mình bị liệt thì khóc không ra nước mắt nha.

Tốt nhất vẫn là chờ Âm Dương Tình Cổ Đan giải trừ thành công, sau đó mới nghĩ đến chuyện nữ nhân khác…

Nghĩ đến đây, Lê Vĩ cảm thấy mình anh minh thần võ, sáng suốt vô cùng.

“Tiếp tục xuất phát!”

Yến Ất gật đầu, lại triệu hoán Xích Ngân Mã hiện ra.

Hai người leo lên lưng ngựa, một đường hướng về Yêu Khư lao thẳng.

Bởi vì cuộc xung đột vừa rồi của hai đại cường giả quá kinh khủng, các mối nguy hiểm trong Ranh Giới Thiên Khư đã chủ động trốn đi nhằm tránh bị vạ lây, thế nên quảng đường còn lại vô cùng thông thuận.

Lê Vĩ thậm chí còn chưa kịp nghiên cứu Thai Khí của tên La Kim kia, đã rời khỏi phạm vi rừng núi hoang vu.

Mặt trời rộng lớn hiện ra trong tầm mắt, sương mù dày đặc tan đi, hai luồng khí tức vừa xa lạ vừa quen thuộc ập vào mặt.

Một khí tức đến từ linh khí nồng đậm, một khí tức khác đến từ yêu khí…

Yêu khí cũng giống như linh khí, có tác dụng hỗ trợ tu luyện.

Chỉ bất quá linh khí phục vụ nhân loại, còn yêu tộc thì có thêm yêu khí…

Yêu Khư là nơi có hoàn cảnh đặc thù, yêu khí nồng đậm nhất tại Man Di Chi Địa nên cũng trở thành chỗ tập trung nhiều Yêu Tộc nhất.

Tại Yêu Khư, Yêu Tộc vi tôn… nhân loại là tầng dưới chót.

Nhân loại tiến vào địa phận của Yêu Khư, tốt nhất là nên ngoan ngoãn cúi đầu, bằng không dù có là Độ Kiếp Kỳ… cũng sẽ bị một số Cửu Giai Yêu Thú làm thịt.

“Ở Yêu Khư có tam đại chủng tộc, dây vào ai cũng được… tốt nhất đừng dây vào tam đại tộc này.” Hổ Răng Kiếm từ trong ống tay áo nhảy ra nói.

Nó rất kích động vì được trở về cố thổ, nhưng cũng không quên nhắc nhở Lê Vĩ một tiếng.

“Tam đại chủng tộc? gồm cái gì?” Lê Vĩ hứng thú hỏi.

“Ngũ Sư Tộc, Hoàng Điểu Tộc và Giao Long Tộc!” Hổ Răng Kiếm trịnh trọng đáp:

“Ngũ Sư Tộc thống trị bách thú, các tộc như Hổ Tộc, Ngưu Tộc, Lang Tộc đều ở dưới trướng… tương truyền Ngũ Sư Tộc Trưởng sở hữu huyết mạch của Ngũ Đầu Sư Tử, rất cường hãn.”

“Hoàng Điểu Tộc sở hữu một tia huyết mạch Phượng Hoàng Thần Thú, thống trị bách điểu.”

“Giao Long Tộc mang trong mình một tia huyết thống Long Tộc, ngự trị trên các loài bò sát.”

“Ghê vậy sao?” Lê Vĩ cả kinh.

Hắn không ngờ đến, mình vậy mà nhanh chóng tiếp xúc với cái gọi là Thần Thú trong truyền thuyết rồi.

Đương nhiên đây không phải Thần Thú thật sự, nhưng lại sở hữu một chút huyết mạch của Thần Thú.

“Hổ Tộc của chúng ta là chủng tộc phụ thuộc dưới trướng Ngũ Sư Tộc!” Hổ Răng Kiếm nói:

“Chúng ta đến Hổ Tộc trước đi!”

“Không!” Lê Vĩ lắc đầu từ chối:

“Ngươi cứ về Hổ Tộc, sau khi ta làm xong chuyện sẽ đến làm khách!”

Hắn biết Hổ Răng Kiếm nóng lòng muốn đoàn tụ cùng tộc đàn của mình, nhưng Lê Vĩ còn chính sự do Tam Trưởng Lão giao phó, hắn cũng muốn nhanh chóng hoàn thành.

“Nếu đã như vậy, lão hổ ta sẽ ở trong tộc chờ ngươi!” Hổ Răng Kiếm hơi đề phòng nhìn Yến Ất, rồi trịnh trọng truyền âm cho Lê Vĩ:

“Năm xưa ta tình cờ phát hiện một bí cảnh, còn chưa kịp thăm dò đã bị lão già Cốt Giang bắt đi, đó chính là lễ vật ta dùng để đền đáp ngươi.”

“Ồ?” Sắc mặt Lê Vĩ liền hứng thú.

Bí cảnh thường là những vùng quang cảnh bí ẩn chứa đựng cơ duyên mà chưa bị người khác khai phá.

Hổ Răng Kiếm từng nói chỉ cần giúp nó về Yêu Khư, sẽ có hậu tạ cho Lê Vĩ.

Không ngờ lại là manh mối của một bí cảnh, quả là niềm vui ngoài ý muốn.

“Tốt lắm, ta sẽ không bỏ qua!” Lê Vĩ cười tủm tỉm đáp ứng.

“Hẹn gặp lại!” Hổ Răng Kiếm ngửa đầu thét dài, trực tiếp phá không mà đi.

Nhờ Lê Vĩ tặng Yêu Đan, nó đã trở thành Lục Giai Yêu Thú, chiến lực tương đương với Luyện Hư Kỳ.

Ở bất cứ đâu, Luyện Hư Kỳ cũng là một nhân vật lớn…

Lần này về Hổ Tộc, tin tưởng địa vị của Hổ Răng Kiếm sẽ tăng lên.

Nhìn theo bóng hổ biến mất, Lê Vĩ âm thầm cảm khái.

Lời hứa năm xưa, rốt cuộc đã thực hiện rồi…

“Trư huynh sảng khoái, Ất bội phục!” Yến Ất nói.

Nghe cuộc trò chuyện, nàng đại khái đoán ra mối quan hệ giữa Lê Vĩ và Hổ Răng Kiếm.

Ở một thế giới mạnh được yếu thua, nơi mọi thứ đều có thể lật lọng, lời hứa là thứ rẻ tiền nhất lại được Lê Vĩ thực hiện… có thể thấy nam nhân này xem trọng tình nghĩa.

Yêu nghiệt, bí ẩn lại còn trọng tình trọng nghĩa, loại nam nhân này chính là độc dược vô hình, có thể hấp dẫn vô số nữ nhân.

“Đã hứa là sẽ làm, đã giao kèo thì phải giải quyết… đây chẳng phải chuyện bình thường sao? Có gì phải phục?” Lê Vĩ cười nhạt một tiếng.

Nói đến, hắn phải cảm tạ đề nghị của Tam Trưởng Lão, không hổ là Luyện Khí Sư lợi hại nhất Thiên Tà Giáo.

Từ hành trình lần này, Lê Vĩ thu hoạch quá nhiều…

Nhờ Tam Trưởng Lão chỉ điểm hắn mới đạt được như thế, đương nhiên phải ưu tiên hoàn thành đề nghị của đối phương.

Lê Vĩ từ lồng ngực lấy ra một khối Ngọc Bội có hình dạng như lông trắng.

Đây là Ngọc Bội mà Nham Dương giao cho hắn trước đó.

Linh lực truyền vào Ngọc Bội, rất nhanh tin tức về vị đạo hữu kia của Nham Dương đã truyền vào đầu.

“Đại Trưởng Lão - Hồ Nga của Hồ Tộc?” Sắc mặt Lê Vĩ trở nên quái dị.

Hảo hữu của Nham Dương không ngờ là một vị nữ hồ ly…

Nhưng nghĩ đến thì Nham Dương là con lai, nửa người nửa linh dương… có quen với hồ ly cũng chẳng phải chuyện gì lạ.

Ngọc Bội này ngoại trừ chứa tin tức về Hồ Ngọc, còn là một khối Truyền Âm Ngọc liên hệ đối phương.

Không chần chờ, Lê Vĩ kích phát.

“Lão dê già khốn kiếp, ngươi rốt cuộc chịu quay về rồi sao?” Một tiếng quát thanh lãnh từ trong Ngọc Bội truyền ra.

Sắc mặt Lê Vĩ và Yến Ất trở nên cổ quái…

“Khụ khụ!” Lê Vĩ ho khan một tiếng, hỏi:

“Có phải Đại Trưởng Lão - Hồ Nga của Hồ Tộc?”

“Ngươi là ai? Ngươi không phải lão dê già, tại sao có Truyền Âm Ngọc của ta?” Thanh âm chất vấn vang lên.

“Ta là người được Nham Dương trưởng lão phó thác, mang đồ vật đến giao tận tay ngươi.” Lê Vĩ nói thẳng.

“Con dê già khốn kiếp, không dám trở về nhìn ta một lần!” Hồ Nga nghiến răng nghiến lợi.

Lê Vĩ chỉ biết im lặng, nghe ra giọng điệu này giống như một vị oán phụ lâu năm…

Tam Trưởng Lão - Nham Dương chẳng lẽ là chơi xong là không chịu trách nhiệm?

“Hồ Nga trưởng lão, ngươi dự định thế nào?” Lê Vĩ hỏi:

“Có muốn nhận vật phẩm của Nham Dương không?”

Hắn rốt cuộc hiểu vì sao một kiện Pháp Bảo quý giá như Thăng Linh Châu lại được Nham Dương tuỳ tiện mang đi tặng.

Cái này đâu phải hảo hữu bình thường, rõ ràng là tình nhân cũ, thậm chí là phu thê.

Tên Nham Dận kia tham lam đồ vật của sư phụ tặng sư mẫu, còn phản bội Thiên Tà Giáo nhằm chiếm đoạt, bị diệt cũng là đáng đời.

“Ngươi đang ở đâu?” Thanh âm Hồ Nga truyền ra:

“Ta cho người đến đón!”

Tuy rằng rất căm tức Nham Dương, nhưng Hồ Nga cũng không thể thất lễ với người được phó thác.

Nhất là khi người ta ở tận Hỗn Vực tìm đến Yêu Khư để giao lễ vật cho mình.

“Vừa rời khỏi Ranh Giới Thiên Khư, đang ở phía trước một ngọn núi lớn như trái bầu!” Lê Vĩ quan sát cảnh xung quanh rồi trả lời.

“Đã hiểu, cứ ở yên đó… sẽ có Hồ Tộc đến đón ngươi!” Hồ Nga hồi đáp, sau đó cắt đứt truyền âm.

Lê Vĩ nhìn Yến Ất nhún vai: “Chờ thôi!”

“Nghe nói Hồ Tộc ở Thiên Khư một số kế thừa huyết mạch Thần Thú - Cửu Vĩ Thiên Hồ thời thượng cổ, có thể hoá hình… đều là mỹ nhân tuyệt sắc.” Yến Ất nháy mắt nhìn hắn:

“Trư huynh liệu có hứng thú?”

“Ực!” Lê Vĩ vô thức nuốt nước bọt.

Quả thật không cần Yến Ất nói, hắn cũng phần nào đoán ra… hồ ly ở dạng thú thì cực kỳ đáng yêu, khi hoá hình thì xinh đẹp, quyến rũ lại còn mị hoặc, quả thật chính là cực phẩm.

Thân là nam nhân, ai không thích có một nữ hồ ly?

Nhưng thích là một chuyện, có được hay không là chuyện khác.

“E hèm!” Lê Vĩ ho khan, đường hoàng nói:

“Nếu Hồ Ly thật sự đẹp như lời đồn… ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc hơn Ất muội được mấy phần?”

Yến Ất không ngờ đến hắn lại chuyển sang tán thưởng mình, gò má nhất thời hơi ửng đỏ.

Nàng cũng biết nhan sắc của bản thân có sức hấp dẫn, ở tại Thiên Nguyên không biết có bao nhiêu thiên chi kiêu tử muốn nịnh nọt, lấy lòng nàng.

Chỉ có tên đầu heo chết tiệt trước mặt, một đường hành tẩu… ngồi trên lưng ngựa, mặc dù ôm eo nàng nhưng hô hấp vững vàng, bản tâm không loạn, khiến nàng hoài nghi liệu mình có thật sự hấp dẫn hay không?

Bây giờ nghe Lê Vĩ tán thưởng, Yến Ất nội tâm khá vui… thì ra hắn cũng biết là mình xinh đẹp.

Có thể là định lực của tên này quá mạnh, thật không hổ là Trư huynh, quá mức quân tử.

Nếu Lê Vĩ biết suy nghĩ trong lòng Yến Ất, chắc chắn sẽ khóc không ra nước mắt.

Quân tử cái rắm a, nếu không phải ta bị phong ấn tiểu đệ đệ, nàng nghĩ chỉ đơn giản là dừng lại ở mức ôm eo thôi sao?

Ta đã sớm đến abcxy…

Càng nghĩ hắn càng buồn bực, khao khát đột phá Hoá Thần càng nhanh càng tốt.

Lê Vĩ đang suy tư… chợt cảm nhận được không gian rung động từng trận.

Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một cổ kiệu bằng ngọc tinh khiết đang được bốn con hồ ly lôi kéo giữa không trung.

Bốn con hồ ly này có bộ lông trắng như tuyết, trên lưng mọc ra cánh như cánh đại bàng, lông vũ cực kỳ xinh đẹp… khá tương tự như khối Ngọc Bội mà Nham Dương đưa cho Lê Vĩ.

“Đó là Thiên Tuyết Hồ Ly, loại Hồ Ly có thể bay trên bầu trời ngay khi vừa ra đời, tốc độ rất nhanh, diện mạo lộng lẫy, chỉ có Hồ Tộc địa vị cao mới có tư cách đem làm vật kéo như vậy.” Yến Ất lên tiếng.

Từ phía xa, không ít Yêu Tộc nhìn thấy ngọc kiệu này liền nhao nhao vây đến xem, ánh mắt tràn ngập ngưỡng mộ và sùng bái.

Hiển nhiên chủ của ngọc kiệu ở Yêu Khư có danh tiếng không nhỏ.

Ngọc kiệu được bốn con Thiên Tuyết Hồ Ly kéo theo bay đến phía trên Lê Vĩ, rồi dần dần hạ thấp xuống.

Cửa kiệu mở ra, một bóng hình thước tha, đoan trang và cao quý chậm rãi xuất hiện, mang theo từng làn hương thơm như trăm hoa nở rộ.

Cả một vùng hoang vu như được thắp sáng lên vào thời khắc này.

Trước mắt Lê Vĩ và Yến Ất là một thiếu nữ tuổi đôi mươi, có mái tóc màu tím nhạt như mộng mị, hai mắt to tròn mê hồn, chân mày như hoạ, ngũ quan như hoa, đẹp không góc chết…

Diện mạo xinh đẹp, thánh khiết là thế… nhưng thân thể lại thành thục, yểu điệu đến mức rung động lòng người.

Từng đường cong uyển chuyển được ôm trọn trong bộ váy dài màu tím nhạt, nơi cần lồi thì lồi, chỗ cần lõm thì lõm… kết hợp với đôi chân dài miên man tạo nên thân hình đồng hồ cát đúng nghĩa.

Nhưng đáng chú ý nhất chính là, trên đầu nàng có một đôi tai thú nhỏ, phía sau bờ mông lại có mấy chiếc đuôi hồ ly xinh xắn đáng yêu.

“Quả nhiên là nàng!” Có tên Ngưu Tộc nước miếng chảy ròng ròng, hai mắt hiện lên hình trái tim như lên cơn động đực, sùng bái nói:

“Một trong hai vị Hồ Tộc Thánh Nữ - Hồ Tử Dung!”