Chu Tiên Sinh Và Tôi

Chương 3



Tôi rất tin tưởng anh ta, nhưng sự im lặng của tôi lại bán đứng suy nghĩ thật trong lòng mình.

Chu tiên sinh an ủi tôi: “Làm sao vậy, Số Không Một? Cậu không vui sao? Hay là cậu đã bắt đầu thấy chán rồi?”

“Tôi không chán, chỉ là tôi hy vọng có thể nhanh ch.óng thoát khỏi trạng thái hoàn toàn không biết gì cả này.”

“Thoải mái một chút đi.” Chu tiên sinh thở dài một hơi: “Cậu đã làm vô cùng tốt rồi. Sự tiến bộ của cậu đã vượt quá sức tưởng tượng của tôi. Chúng ta nói tới chuyện khác đi.”

“Ở mãi trong phòng này thì cũng không có gì là không tốt cả. Số Không Một, chỉ cần là thứ cậu muốn, thì đa phần tôi đều có thể làm ra được cho cậu.”

Tôi lắc đầu, bởi vì tôi cảm thấy đời sống sinh hoạt hiện tại của mình đã đầy đủ rồi.

Chu tiên sinh ra sức muốn tôi chọn món quà mà mình yêu thích. Giống như nếu không cho tôi thứ gì, thì anh ta sẽ cảm thấy lương tâm bất an vậy.

Cuối cùng tôi vươn tay, chỉ vào hoa hồng đặt trên bàn của anh.

Chu tiên sinh nói yêu cầu này cần phải mất một chút thời gian. Anh ấy bảo tôi nằm lên giường nhắm mắt lại, kiên nhẫn chờ đợi.

Tôi vốn cho rằng mình sẽ không ngủ được. Nhưng trên thực tế, tôi rơi vào mê man, nhưng lại không hề mơ thấy bất cứ điều gì cả.

Lúc tỉnh lại thì trong góc tường đã xuất hiện một cái khay, bên trên để hoa hồng của Chu tiên sinh.

Tôi cảm thấy rất vui mừng, nhưng tôi càng muốn giải quyết câu hỏi trong lòng mình trước hơn: “Chu tiên sinh, trong phòng của tôi không có cửa, anh vào đây bằng cách nào vậy?”

“Số Không Một, tôi rất vui vì cậu có thể chú ý tới điểm này. Như vậy có nghĩa là tư duy logic của cậu đã tăng thêm một bậc. Không phải là trong phòng của cậu không có cửa, chắng qua là nó đã bị giấu kín mà thôi. Muốn mở ra, thì cần phải thao tác rất nhiều nút bấm. Bởi vì tôi không muốn cậu chịu bất cứ tổn thương nào, cậu hiểu không?”

“Số Không Một?”

Lúc này, tôi đã cầm hoa hồng lên, ra sức ngửi ngửi.

Chóp mũi tôi cảm nhận được xúc cảm mềm nhẹ của nó, ngửi được trong mùi hơi chua của nó có thoang thoảng một chút hương thơm. Mà khi tôi thử dùng môi đụng vào nó, thì hoa hồng lại tan rã trên đầu môi của tôi.

Tôi lập tức đặt đóa hoa hồng ra xa.

Nhưng nó đã bị mất đi một mảng, không còn trọn vẹn, thoạt nhìn vô cùng bi thương, hệt như mái đầu đã bị cạo đi mất vậy.

Tôi không thể cứ để nó như vậy mà trả lại cho Chu tiên sinh được.

“Xin lỗi, Chu tiên sinh. Tôi… Tôi nghĩ là tôi… Đã không cẩn thận mà ăn mất hoa hồng của anh rồi.”

Tôi nhìn ra ngoài mặt kính, Chu tiên sinh đang mím môi. Vì có trải nghiệm của ngày hôm qua, nên tôi biết là anh ta đang nghẹn cười.

Khi suy nghĩ này xuất hiện, tôi đột nhiên hiểu được là anh ta đang cố tình trêu chọc mình.

Tôi đọc được trong sách, khi bị trêu chọc thì hẳn là nên tức giận.

Nhưng tôi lại không thấy tức giận được.

“Đây là hoa hồng mô phỏng, khi gặp nước thì sẽ tan ra.” Chu tiên sinh nói với tôi: “Xin lỗi, là do tôi không nói rõ cho cậu trước. Dựa theo tốc độ tiến bộ của cậu thì tôi nghĩ tới ngày mai là tôi không còn lừa được cậu nữa rồi.”

Tôi cố gắng tức giận.

Nhưng lại không tức giận được.

Tối hôm nay, tôi lại mơ thấy con cá nhỏ màu tím kia.

Một cái lưới đã câu nó lên, đặt vào trong một chiếc túi nilon trong suốt. Tôi xách túi nilon, mỉm cười đưa nó cho người bên cạnh. Đối phương vui vẻ mà bật cười khoái chí.

Màu sắc xung quanh tôi giống hệt như một bức ảnh đen trắng, nhưng tôi lại có thể thấy rõ được mặt của người kia.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Là Chu tiên sinh.

Chính xác hơn, là Chu tiên sinh khi còn nhỏ.

Nhật ký của nghiên cứu viên.

Biểu hiện của Số Không Một rất tốt, tính cách ôn hòa, năng lực tư duy và trình độ logic đang tăng lên từng bước.

Số Không Một cho rằng mình đã có được hình người, cũng thể hiện ra khát vọng mãnh liệt với trải nghiệm cảm quan.

Nếu như mọi thứ thuận lợi thì trong vòng hai ngày có thể tiến hành cấy vào đợt ký ức cuối cùng.

 



Ngày thứ ba.

Sáng hôm nay, tôi đã đọc xong cuốn sách đ.á.n.h số 200.

Trên thực tế, theo thời gian trôi đi thì tốc độ đọc của tôi cũng dần chậm lại. Bởi vì nội dung của những cuốn sách được đ.á.n.h số trên kệ càng về sau thì càng tối nghĩa, khó hiểu hơn.

Nhưng mặt kệ thế nào, thì chúng nó vẫn khiến tôi trở nên thông minh hơn một chút. Bây giờ tôi tràn đầy lòng tin. Nếu như tiếp tục cố gắng thì có lẽ một ngày nào đó tôi sẽ đuổi kịp được Chu tiên sinh chăng?

Về con cá nhỏ đã xuất hiện trong mơ kia, tôi cũng đã có suy nghĩ hoàn toàn mới.

Sau khi chiến tranh thế giới thứ ba kết thúc, một lượng lớn bức xạ hạt nhân đã khiến cho toàn bộ đất đai trên toàn cầu bị ô nhiễm, lượng lớn sinh vật biến dị. Con người không thể không xây dựng thành lũy cuối cùng, lấy tên là Khu An Toàn. Từ trên xuống dưới mặt đất, Khu An Toàn được chia làm ba phần, gọi là Thượng Thành, Chủ Thành và Hạ Thành.

Bởi vì thiếu thốn tài nguyên tự nhiên, nên ngoại trừ những sinh vật cần được bảo vệ ra thì những động, thực vật có thể thấy được trong Khu An Toàn đều là do dùng kỹ thuật mô phỏng để tái hiện.

Trong tự nhiên không tồn tại loài cá màu tím.

Cho nên, nó rốt cuộc là cá biến dị, hay là một con cá được mô phỏng ra?

Chắc chắn là Chu tiên sinh sẽ biết.

Tôi gấp không đợi được mà muốn nói cho Chu tiên sinh biết phát hiện của mình.

Tôi chờ rồi chờ, chờ rồi lại chờ, cuối cùng cũng chờ được tiếng đập cửa vang lên, đèn cảm ứng cũng theo đó mà phát ra ánh sáng ch.ói mắt.

Cơ hồ tôi lập tức nhào lên mặt kính: “Chu tiên sinh, buổi sáng…”

Nửa câu sau liền bị tôi nuốt vào bụng.

Xuất hiện bên ngoài mặt kính là hai người xa lạ.

Bọn họ mặc áo blouse trắng giống với Chu tiên sinh, mái tóc bết dầu bóng lưỡng. Bọn họ lén lút nhìn về phía tôi, trên mặt đầy ý cười ra vẻ nịnh nọt.

“Tiến sĩ Chu? Tiến sĩ Chu? Ngài có ở đây không?”

Tôi ngừng thở.

Một chiếc giày da màu đen bước vào.

Một đôi mắt lấm la lấm lét nhìn quanh bốn phía.

Một đôi môi thật dày thở hắt ra, rồi phun ra một câu nói: “Không sao! Họ Chu không có tới.”

“Chờ đã, có thông báo mới. Để tôi xem thử…”