“Một khi đã như vậy, hôm nay chúng tôi sẽ cho nổ tất cả hệ thống internet. Không phải các người vẫn luôn lười biếng, đến nỗi cho người dưới Hạ Thành một chỗ đứng cũng chẳng buồng làm sao?”
“Đã vậy thì mọi người cùng c.h.ế.t đi!”
Chu Triệt không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.
Anh quá hiểu sự tức giận của bọn họ.
Ngay cả chính Chu Triệt cũng vậy. Năm đó sau khi được Chu Lẫm nhặt về, trong đầu anh đều là nhiệt huyết muốn thay đổi thế giới mày.
Nhưng bắt đầu từ khi nào mà nó đã thay đổi vậy nhỉ?
Là vì ăn không đủ no?
Hay là vì không mua nổi cho anh trai một món quà nào?
Bởi vì phát hiện người của Hạ Thành không hề tốt như mình đã nghĩ?
Bởi vì ngay từ đầu viện nghiên cứu đã không phán tội mình, mà ngược lại còn tung cành ô liu ra sao?
Bởi vì sau khi mình và anh trai nghiên cứu ra C-1758 – siêu máy tính có thể thay đổi toàn bộ thế giới, nhưng anh trai lại không chịu dùng?
Bởi vì anh trai không chịu đến Thượng Thành, cũng không cho phép mình đi, cuối cùng bọn họ phát điên mà thù hận lẫn nhau?
Chu Triệt không rõ.
Anh nghĩ mình sẽ không bao giờ hiểu được.
Bây giờ trên đời chỉ còn lại một thứ khiến anh cảm thấy có chút vướng bận – Số Không Một.
Anh đã hứa với Số Không Một là sẽ không để anh ấy sống cô độc một mình.
Sống mãi trong căn phòng nho nhỏ chỉ toàn bóng tối kia. Hết đời này đến đời khác…
Trái tim Chu Triệt co rút mạnh.
Anh biết rõ sự đau đớn này sẽ liên tục kéo dài cho đến tận khi mình c.h.ế.t đi, thậm chí sau khi c.h.ế.t, cũng vĩnh viễn không bao giờ biến mất.
Ngày thứ bảy
[Xin lỗi, Chu tiên sinh, bây giờ tôi đã không còn nhìn thấy được gì nữa rồi.]
Sớm biết như vậy thì có lẽ tôi nên sớm nói rõ cho cậu biết.
Nhưng tôi vẫn có thể gõ chữ theo bản năng của mình, như này thật là kỳ lạ.
Nếu cậu có thể thấy được phần nhật ký này, thì tôi muốn nói với cậu: Mặc dù thế giới đã thật sự rơi vào bóng đêm vô tận, nhưng tôi lại không hề sợ hãi chút nào, ngược lại còn rất an tâm.
Thậm chí tồi còn có một loại ảo giác, cảm thấy mọi việc vốn nên là thế này.
Trong một mảnh hư vô, tư duy của tôi lại rất rõ ràng. Tôi đ.á.n.h chữ trên máy tính để giao lưu với Chu tiên sinh.
Chu tiên sinh, cậu ở đâu? Cậu có gặp phải nguy hiểm nào không? Cậu có nghe thấy tôi đang nói chuyện không?
Trong đầu tôi bắt đầu nhớ về quá khứ. Không phải là quá khứ xa xăm, mà là ngay từ khi tôi hoàn toàn không biết gì cả, cho đến khi khôi phục lại ký ức. Những chuyện đã xảy ra mấy ngày nay.
Tôi nhấm nuốt từng việc từng việc một, mỗi phút mỗi giây, hệt như tôi đã từng chậm rãi nhấm nuốt đống sách kia.
Đúng rồi, tôi nhớ ra rồi!
Bệnh của tôi bắt đầu là bởi vì tôi muốn chế tạo cá nhỏ. Cho nên, tôi lại vi phạm quy tắc của Chu tiên sinh, liên tiếp xâm nhập vào máy tính của cậu ấy.
Vì sao Chu tiên sinh lại liên tiếp từ chối không cho tôi tiếp cận máy tính của cậu ấy chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi chú ý tới một số thứ giấu sâu trong đầu mình. Sự hạnh phúc không hề hòa hợp với cảm xúc kia.
Chúng nó không hề biến mất. Chúng nó vẫn luôn được giấu sâu trong tìm thức của tôi. Chỉ là tôi không có xem qua.
Bởi vì tôi quá cần Chu tiên sinh. Bởi vì tôi quá tin tưởng vào Chu tiên sinh.
Tôi sợ hãi cô đơn một mình. Cho nên tôi tình nguyện làm lơ mấy chỗ kỳ lạ kia.
Tỷ như, mặt kính.
Cho dù là mặt kính một chiều, thì vào buổi tối cũng sẽ có ánh sáng truyền tới.
Nhưng khi Chu tiên sinh tắt đèn, thì ngay cả một tia sáng cũng không tiến vào được.
Lại tỷ như, hai tên nghiên cứu viên kia không hề nói chuyện với tôi. Bọn họ cũng không phải kẻ ngốc, làm sao có thể ngó lơ một người sống sờ sờ như tôi được?
Trừ phi, bọn họ vốn không hề nhìn thấy tôi.
Không chỉ có bọn họ, mà ngay cả tôi cũng không thấy được chính mình.
Trong sách nói, mọi mặt phẳng bóng loáng đều sẽ phản xạ ra bóng dáng của vật thế.
Nhưng tôi chưa từng nhìn thấy bộ dạng của mình trên mặt kính.
Một lần cũng không có.
Nếu…
Mặt kính này không chỉ là mặt kính, mà còn là thứ khác thì sao?
Những chuyện khác là thứ mà tôi không thể nào hiểu được.
Chu tiên sinh không để tôi hiểu.
Nếu cứ như vậy mà tiếp tục đi xuống, tôi nhất định phải luôn chấp nhận sự lừa gạt của Chu tiên sinh.
Có lẽ phía sau mặt kính kia có thứ nào đó quan trọng lắm, cho nên Chu tiên sinh mới không chịu để tôi mở ra, thậm chí không cho tôi rời khỏi phòng này.
Có lẽ là giống như lời cậu ấy đã nói, một khi tôi rời khỏi phòng này thì sẽ không được gặp lại cậu ấy nữa.
Nhưng nếu như không rời khỏi đây, mà chỉ chờ đợi mỏi mòn trong bóng đêm… Liệu cậu ấy có gặp phải nguy hiểm nào không?
Lựa chọn nghi ngờ, hay là thống khổ?
“Tôi tư duy, tôi tồn tại!”
Tôi cần phải tin tưởng vào chính mình.
Tôi ngừng thở, tùy tay cầm lấy thứ gì đó…
Đập mạnh lên mặt kính!
Không có bất kỳ tiếng động nào cả.
Không có âm thanh va chạm, cũng không có tiếng vật thế vỡ vụn. Cái gì cũng không có.
Phảng phất như sau khi tôi không muốn nhìn thấy mặt kính, thì nó liền không tồn tại nữa.
Tôi ra khỏi phòng, mở to mắt.
Trong nháy mắt kia, tôi có cảm giác rất lạ.
Hệt như tứ chi bị mất đi đã trở lại, chỉ là trở về rất nhanh, rất nhiều, cũng rất phức tạp.
Trong giây lát, tôi liền có được vô số con mắt, hàng tỉ tỉ cánh tay, mũi chân chạy tới những nơi xa xôi vô hạn, ngay cả những nơi mà ánh sáng không cách nào chiếu tới được.