Phải là tôi xuất hiện trong căn phòng màu trắng này.
Cũng không đúng.
Tôi tỉnh lại trong một căn phòng màu trắng.
Chu tiên sinh nói cho tôi biết, mô tả cuối cùng mới là chính xác. Nhưng tôi rất khó phân biệt được sự khác nhau giữa ba cách nói đó.
Lúc nói chuyện, miệng của Chu tiên sinh thường nhích tới nhích lui. Môi của anh ta mỏng mà tái nhợt, mảnh trên chạm vào mảnh dưới, sau đó âm tiết có quy luật liền xuất hiện.
Có rất nhiều lần, tôi như bị mê hoặc mà muốn tiến đến đụng vào, nhưng lại bị một bức tường vô hình cản lại, khiến tôi ngã về căn phòng chỉ có một màu trắng kia.
“Cẩn thận mặt kính đó, Số Không Một.”
Anh ta kiên nhẫn mà nhắc nhở tôi.
“Có thể, có thể lấy… cái mặt kính này đi được không?”
“Không thể. Chẳng lẽ cậu quên mất những gì mà tôi vừa nói rồi sao?”
“Cậu chỉ mới vừa tỉnh lại, với cậu mà nói, thế giới bên ngoài kia vô cùng nguy hiểm. Mặt kính này có thể bảo vệ cho cậu. Chúng ta nên chậm rãi nhích từng bước một thôi.”
Tôi nhìn quanh bốn phía trái phải. Bên cạnh tôi, ngoại trừ cái “mặt kính” không thể thấy được kia ra, thì còn dư lại chỉ là ba bức tường màu trắng. Ngay cả sàn nhà và trần nhà cũng là màu trắng.
Màu trắng, màu trắng, màu trắng.
Một màu trắng mênh m.ô.n.g vô bờ.
Cuối cùng, tầm mắt của tôi vẫn dời ra bên ngoài mặt kính kia.
Dường như ngoài đó có mấy thứ thú vị hơn nhiều. Không chỉ có Chu tiên sinh, mà còn có rất rất nhiều thứ có hình thù kỳ quái.
Tôi không biết tên của chúng nó.
À, có lẽ vừa rồi tôi đã biết được một cái…
“Nguy hiểm!” - Chu tiên sinh nói.
Anh ta có thể giải thích những chuyện mà tôi không rõ cho tôi biết. Nói là giao lưu và nói chuyện nhiều có thể đẩy mạnh tiến độ của thí nghiệm.
Tôi hỏi anh ta thí nghiệm là gì?
Anh ta cười, nói với tôi rằng: “Thí nghiệm chính là chuyện mà chúng ta đang làm.”
Tôi hỏi về những thứ có trên người anh.
“Áo blouse trắng.”
“Cà vạt.”
“Microphone mini.”
“Mắt kính tơ vàng.”
“Bộ điều khiển mạng.”
“Đèn điện cảm ứng.”
“Hoa hồng nhân tạo.”
“… Hộp cơm trưa ăn thừa.”
“Siêu máy tính C-1758.”
Tôi vừa định hỏi thử vì sao tên của thứ này lại phức tạp như vậy, thì liền nhìn thấy cánh cửa sổ đen nhánh sau lưng anh ta đột nhiên trở nên sáng ngời. Có hai bóng người xuất hiện ở bên trong. Một người có hơi lớn, một người khác thì nhỏ hơn rất nhiều.
Bọn họ thân mật ôm nhau, mỉm cười nhìn tôi mà không nhúc nhích.
Tôi hoảng sợ, sau khi bình tĩnh một chút thì thử chào hỏi với bọn họ: “Xin chào. Tôi là Số Không Một. Thật vui khi được làm quen với các người.”
Bọn họ vẫn nhìn tôi như vậy, cứ hệt như là không nghe thấy tôi đang nói gì vậy.
Tôi kiên trì tiếp tục đặt câu hỏi: “Các người tên là gì? Mấy thứ xinh đẹp chất trong phòng kia của các người là cái gì vậy? Có thể cho tôi một cái không?”
“Vì sao các người lại không trả lời tôi? Chu tiên sinh nói, sau khi nghe người khác nói tên xong thì nên lập tức báo ra tên của mình. Như vậy mới là lễ phép.”
“Phụt…” Vẻ mặt Chu tiên sinh trở nên kỳ lạ, miệng cũng phát ra âm thanh kỳ quái.
“Chu tiên sinh làm sao vậy? Anh không được khỏe à?”
Chu tiên sinh ôm bụng nói rằng mình không sao, anh ta chỉ bị tôi chọc cười mà thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tôi không rõ chuyện này thì có gì mà buồn cười.
Anh ta nói: “Số Không Một à, cái cậu thấy chỉ là ảnh chụp mà thôi, không phải người thật. Bọn họ sẽ không cử động được đâu.”
Nghe xong lời anh ta nói, tôi cẩn thận quan sát “ảnh chụp”, rồi nhận ra được một vài vấn đề.
Bởi vì dù có nhìn thế nào thì người nhỏ hơn kia cũng đều rất giống với Chu tiên sinh, chỉ là không có mặc áo blouse trắng, không đeo mắt kính mà thôi. Nhưng Chu tiên sinh đang ở trước mặt tôi rồi, không thể nào lại xuất hiện trên ảnh chụp kia được nữa.
Cho nên trong hai bọn họ, nhất định có một người là giả.
Chu tiên sinh dừng lại một chút, anh ta cầm ly nước lên uống một hớp rồi nói: “Không, ảnh chụp không phải là giả. Ảnh chụp là hình ảnh ghi lại cảnh tượng trong một khoảng thời gian nào đó của người và vật. Cậu có thể hiểu là như vậy đấy.”
“Đây là tấm ảnh tôi chụp vào rất lâu trước kia, người ôm tôi chính là anh tôi. Những “ thứ xinh đẹp” mà cậu nói kia chính là đèn nê ông. Bảng hiệu của các loại cửa hàng… bây giờ đã không thể nhìn thấy mấy thứ này trong nội thành nữa rồi. Đương nhiên, nơi này cũng còn rất ít người dùng ảnh chụp lỗi thời, kỹ thuật thực tế ảo đã…”
Chu tiên sinh càng nói càng nhỏ. Anh ta nhìn tôi, đôi mắt sáng long lanh.
“Số Không Một, hỏi tiếp đi. Cậu còn có rất nhiều điều muốn hỏi mà, đúng không?”
Vì không khiến anh ta thất vọng, tôi vắt hết óc, cuối cùng hỏi ra một vấn đề: “… Đây là cái gì?”
Chu tiên sinh nhìn tôi, hệt như không hiểu được tôi đang nói tới thứ gì.
Tôi dựa cả người lên mặt kính, để anh ta nhìn thấy tôi: “Đây là cái gì?”
“Tôi biết trên đời này có bàn điều khiển, có máy tính, có ảnh chụp, có anh, có anh trai của anh. Nhưng… tôi thì là cái gì?”
“Rốt cuộc tôi là cái gì vậy, Chu tiên sinh?”
Một khoảng lặng rất lâu.
Chu tiên sinh ngơ ngác nhìn tôi, lẩm bẩm tự nói: “Tôi đã sớm biết rằng giờ khắc này sẽ đến. Chỉ là… không ngờ rằng nó lại tới nhanh như vậy.”
“Chu tiên sinh, tôi không hiểu được ý của anh.”
“Tôi không thể trả lời câu hỏi của cậu được.” Chu tiên sinh nói với tôi: “Số Không Một, cậu cần phải học cách tự hỏi. Nhưng cậu có thể nhận được rất nhiều tài liệu học tập từ tôi, cũng sẽ dần nhớ lại những chuyện trước kia. Rất nhanh thôi, rồi cậu sẽ tìm được đáp án.”
“Nếu như không tìm được đáp án, thì thí nghiệm này cũng sẽ bị buộc kết thúc.”
“Thí nghiệm kết thúc thì sẽ thế nào? Tôi có thể ra khỏi mặt kính để đến chỗ khác không?”
Lúc thốt ra lời này, tôi liền biết là mình đã gặp rắc rối rồi. Bởi vì sắc mặt của Chu tiên sinh lập tức trở nên rất tối tăm.
“Sẽ rất tệ. Trên thực tế, chính là vô cùng vô cùng không tốt đó Số Không Một à.”
Giọng nói của anh ta không còn dịu dàng như vừa rồi nữa: “Một khi cậu ra khỏi mặt kính, thì sẽ không bao giờ có thể nhìn thấy tôi được nữa.”
Tôi hoảng sợ.
“Xin lỗi Chu tiên sinh. Tôi… vậy rốt cuộc thì tôi có thể làm gì đây?”
“Mỗi ngày, cậu đều phải nói tất cả những suy nghĩ và cảm nhận của mình cho tôi biết, để tôi hiểu được là chúng ta đã tiến triển đến bước nào rồi. Tôi rất có lòng tin với tốc độ tiến bộ của cậu.”
“Chúng ta sẽ thành công mà, đúng không? Số Không Một.”
Những điều ở trên chính là chuyện đã xảy ra vào hôm nay.
Bây giờ tôi đang vừa đi lòng vòng trong phòng vừa tự nói chuyện, Chu tiên sinh thu lại giọng nói của tôi, rồi chuyển thành ký tự.
Chu tiên sinh nói, ngày mai anh ta sẽ dạy tôi gõ chữ, như vậy thì tôi có thể biểu đạt một cách thoái mái hơn.
Anh ta còn cỗ vũ tôi hãy nhớ lại quá khứ, hỏi tôi có nhớ được chút gì không.
Với tôi mà nói, “ký ức” và “quá khứ” là những điều rất khó hiểu. Giống hệt như căn phòng rỗng tuếch này vậy.
Cuối cùng, tôi cũng nhớ ra được một số chuyện.
Một con cá nhỏ, có vảy màu tím… bơi bơi, rồi bơi bơi, tung tăng bơi qua bơi lại trong bể cá trong suốt.
Dường như tôi chỉ nhớ lại được một ít chuyện nhàm chán mà thôi.
Xin lỗi nhiều lắm, Chu tiên sinh!
…
Nhật ký của nghiên cứu viên.
Tổng kết thí nghiệm.
Hôm nay Số Không Một đã có được ý thức riêng.
Số Không Một biểu hiện ra lòng hiếu học mạnh mẽ, giỏi tự hỏi, có được cảm xúc yêu ghét nhất định.
Bước đầu giải phẫu tái tạo ký ức thành công, Số Không Một cũng không hề xuất hiện phản ứng bài xích.
Trước khi bắt đầu bước thí nghiệm tiếp theo, cần điều chỉnh lại một số cấu tạo trong phòng.
Tôi muốn để cậu ta tin rằng mình chính là con người.