Một ngày cao điểm phải tiếp tới bảy, tám khách hàng.
Tôi liều mạng kiếm tiền.
Để nuôi cả một gia đình mà mình chẳng hề biết tồn tại.
Lúc này, Tô Uyển dẫn tôi tới khu vực sofa.
Trên đó đã ngồi sẵn vài người phụ nữ ăn mặc sang trọng.
Nhìn cách nói chuyện và thái độ thân thiết, có lẽ đều là bạn bè của cô ta.
Tôi chọn một góc ngồi xuống, im lặng lắng nghe.
Một người phụ nữ tóc uốn sóng lớn nắm lấy tay Tô Uyển, giọng đầy ngưỡng mộ:
“Uyển Uyển, Trần Huy chiều cậu thật đấy.”
“Nghe nói căn hộ này là tiền tiết kiệm bao năm của anh ấy mua cho hai mẹ con?”
“Hơn ba triệu tệ cơ mà. Nói mua là mua luôn.”
Tô Uyển đỏ mặt, cúi đầu cười e thẹn.
“Anh ấy bảo từ lâu đã muốn cho mẹ con tôi một cuộc sống tốt hơn.”
“Vì thế nên âm thầm tiết kiệm suốt bao năm.”
“Ba triệu hai trăm nghìn tệ, trả một lần hết luôn.”
Một người khác lập tức tiếp lời:
“Chuyện đó có gì lạ đâu?”
“Trần Huy là quản lý cấp cao của công ty nước ngoài, lương năm mấy chục vạn tệ.”
“Nghe nói mới về nước vài năm đã ngồi lên ghế phó tổng rồi.”
“Uyển Uyển đúng là số hưởng.”
Tôi cúi đầu.
Khóe môi khẽ cong lên.
Nếu không phải đang ở đây tận mắt chứng kiến tất cả, có lẽ ngay cả tôi cũng tin câu chuyện ấy.
Quản lý cấp cao?
Phó tổng?
Lương năm mấy chục vạn?
Người đàn ông đó thậm chí còn chưa từng có một công việc ổn định.
Năm đầu sau kết hôn, anh ta nói đau lưng nên nghỉ ngơi nửa năm.
Sau đó lại lấy lý do chưa tìm được công việc phù hợp.
Tìm hết nửa năm này sang nửa năm khác.
Rồi cuối cùng chẳng buồn nhắc tới chuyện đi làm nữa.
Mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh.
Buổi chiều đi tập gym.
Thi thoảng ghé cửa hàng giúp tôi bê vài thùng hàng.
Tôi từng nghĩ anh ta chỉ đang lạc hướng trong cuộc sống.
Không ngờ ở bên ngoài, anh ta lại dựng nên cho mình một thân phận hoàn hảo.
Mặc vest tôi mua.
Lái chiếc xe tôi trả góp.
Tiêu tiền tôi kiếm được.
Rồi đứng trước mặt người khác, biến mình thành một tinh anh thương giới vừa du học trở về.
Những bộ quần áo sang trọng.
Những bữa tiệc hào nhoáng.
Những lời tung hô ngưỡng mộ.
Tất cả đều được nuôi bằng từng bản hợp đồng tôi thức trắng đêm mới giành được.
Còn anh ta chỉ việc khoác lên người lớp vỏ mà tôi tạo ra.
Sau đó đường hoàng trở thành một người đàn ông thành đạt trong mắt cả thế giới.
Tô Uyển khẽ mỉm cười, giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta dễ dàng cảm nhận được sự hạnh phúc đang tràn ngập trong cô ta.
“Trần Huy là người đàn ông có trách nhiệm nhất mà tôi từng gặp.”
Ánh mắt cô ta sáng lên khi nhắc tới anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Lúc mới quen nhau, bố tôi không đồng ý. Ông chê anh ấy là người ngoại tỉnh, không có nền tảng gì ở đây.”
“Nhưng anh ấy không bỏ cuộc. Hết lần này đến lần khác tới nhà tôi, khi thì mang quà biếu, khi thì giúp sửa điện, sửa nước. Kiên trì đến mức cuối cùng bố tôi cũng bị anh ấy làm cảm động.”
“Mỗi cuối tuần anh ấy đều đến thăm bố mẹ tôi. Chưa bao giờ đi tay không.”
“Lễ Tết năm nào cũng chuẩn bị phong bao thật dày cho hai cụ.”
Tôi lặng lẽ siết c.h.ặ.t ngón tay.
Những ngày cuối tuần ấy, khi tôi bận dẫn khách xem nhà từ sáng tới tối, Trần Huy luôn nói anh ta về thăm mẹ để báo hiếu.
Hóa ra là vậy.
Mỗi lần đi, anh ta đều lấy thẻ của tôi.
Nói là mua thực phẩm chức năng cho mẹ chồng.
Bây giờ nghĩ lại, số tiền ấy cuối cùng đã chảy về đâu, tôi đã hiểu rõ.
Một người đàn ông trung niên đeo dây chuyền vàng ngồi bên cạnh bật cười:
“Cậu Trần đúng là giỏi thật. Tôi nghe nói sắp lên chức giám đốc rồi phải không?”
“Tuổi trẻ tài cao, tương lai rộng mở.”
“Đợi tiệc tân gia thứ Bảy, tôi nhất định phải kính cậu ấy vài ly.”
Giám đốc?
Tôi gần như bật cười thành tiếng.
Những chức danh ấy.
Những mức lương ấy.
Những thành tích ấy.
Không có lấy một điều là thật.
Tất cả chỉ là lớp giấy màu hào nhoáng được dựng lên bằng tiền của tôi.
Những người trong phòng vẫn không ngừng tán thưởng anh ta.
Còn tôi ngồi giữa đám đông, giống như một người xa lạ vô tình đi nhầm vào cuộc đời của chính mình.
Mỗi lời họ nói ra đều như một nhát d.a.o chậm rãi cứa vào tim.
Một người bạn của Tô Uyển quay sang nhìn tôi.
“Chị là ai vậy?”
Tô Uyển cười đáp thay:
“Bạn thôi.”
Bạn thôi.
Hai chữ ấy khiến tôi muốn bật cười.
Cô ta không biết tôi là ai.
Những người ở đây cũng không biết tôi là ai.
Họ ngồi trong căn hộ tôi bỏ tiền mua cho bố mẹ.
Hưởng điều hòa trung tâm tôi chi tiền lắp đặt.
Ngưỡng mộ một người đàn ông được tôi nuôi suốt năm năm trời.
Vậy mà từ đầu đến cuối, chẳng ai biết đến tên tôi.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Tô Uyển đổ chuông.
Là Trần Huy.
Cô ta thuận tay bật loa ngoài.
Trong tiếng máy khoan và tiếng công nhân lắp đặt đồ đạc, giọng nói quen thuộc của người chồng tôi vang lên đầy dịu dàng:
“Vợ à, anh đặt xong rượu và hoa rồi.”
“Thứ Bảy khách đông lắm, em đừng ôm hết việc vào người, mệt đấy.”
Tô Uyển cười ngọt ngào:
“Em không sao. Mẹ đang giúp em trông Tiểu Thần mà.”
“Vậy thì tốt.”
Giọng Trần Huy càng thêm mềm mỏng.
“Em nghỉ ngơi nhiều vào. Đứa bé trong bụng mới là quan trọng nhất.”