Chống Lại Số Mệnh Làm Nam Chính

Chương 6



9.

Tôi đứng bên cửa sổ, vừa hay nhìn thấy mấy bảo vệ đang giữ một chàng trai lại chất vấn.

“Cậu tìm ai? Thấy cậu lén lút ngồi xổm ở đây cả đêm rồi đấy!”

“Cậu vào bằng cách nào?”

Tạ Hựu Cẩn không lái xe, không biết đã đợi bao lâu.

Áo khoác treo lỏng lẻo trên người, chẳng còn dáng vẻ chỉnh tề.

Sương sớm mù mịt.

Anh ở ngoài cả đêm, sắc mặt cũng hơi tái đi.

Quầng mắt xanh xao, đầy tơ m.á.u.

Chắc là vì bị lạnh.

“Tôi tìm… tôi tìm Thời Nguyên!”

Anh hoảng hốt nắm lấy cánh tay bảo vệ.

“Cô ấy ở đâu?”

“Tôi phải gặp cô ấy!”

Hai bảo vệ nhìn nhau rồi bật cười chế giễu.

“Cậu còn không biết người ta ở đâu à? Đi đi đi—”

Nói rồi định kéo anh đi.

Tôi chậm rãi xuống lầu, đi đến trước mặt anh.

Tạ Hựu Cẩn không nhận ra tôi.

Chỉ thấy tôi mặc váy ngủ mỏng manh nên hơi ngạc nhiên.

Anh nhìn tôi thêm một lúc lâu rồi mới dè dặt hỏi:

“Cậu là… Thời Nguyên?”

Tạ Hựu Cẩn dùng câu nghi vấn.

Anh vẫn chưa nhận ra tôi.

Chỉ dựa vào vài bản năng, hoặc có thể nói là vài thói quen.

“Sao vậy?”

Tôi nhìn anh hỏi, giọng điệu vẫn mang ý cười như thường ngày.

“Sáng sớm đứng chờ tôi, là để mời tôi ăn sáng à?”

Yết hầu Tạ Hựu Cẩn khẽ chuyển động, anh bước lên vài bước rồi cúi người hỏi.

“Tại sao?”

Mấy chữ đó bị anh nghiến c.h.ặ.t.

Gân xanh ở thái dương nổi lên.

“Tại sao lại… hủy hôn?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, xuyên qua đôi mắt anh nhìn thấy bóng mình phản chiếu.

“Tạ Hựu Cẩn, đối với anh, tôi là gì?”

Ánh mắt Tạ Hựu Cẩn cuối cùng cũng có tiêu điểm.

Anh cúi đầu nhìn tôi, l.i.ế.m đôi môi khô khốc.

“Trên giấy ghi chú viết, đừng quên Thời Nguyên.”

Tờ giấy ghi chú màu vàng bị anh siết trong tay.

Đã nhăn nhúm hết cả.

Anh sốt ruột đưa nó tới trước mặt tôi.

“Tôi không nhớ nữa, nhưng trên này viết ‘tuyệt đối không được quên Thời Nguyên’.”

Nét chữ trên tờ giấy ghi chú.

Trịnh trọng vô cùng.

Giống như Tạ Hựu Cẩn của ngày xưa đang dặn dò điều gì đó trước lúc chia ly.

Tôi dời mắt đi.

Giọng điệu lại trở về vẻ lười nhác thường ngày.

“À…”

Tôi thản nhiên bổ sung:

“Cái câu ‘không được quên’ này chắc là vì tôi nợ anh tiền thôi.”

“Không liên quan gì đến chuyện đính hôn cả, dù sao hai đứa mình lớn lên cùng nhau, quá rõ mấy chuyện đen tối của nhau rồi.”

“Dạo này anh học hành mệt quá, quên vài chuyện linh tinh cũng bình thường.”

Mỗi một câu nói ra.

Là đẩy Tạ Hựu Cẩn ra xa thêm một bước.

Từ lúc hiểu chuyện, tôi đã biết số mệnh không thể chống lại.

Giống như tôi cố gắng hết sức lấy lòng mọi người trong nhà họ Thời, bố mẹ vẫn xem tôi là gánh nặng.

Giống như tôi cố gắng muốn cảm nhận hơi ấm gia đình, thứ để lại cho tôi chỉ là căn phòng trống rỗng.

Cho nên tôi đơn giản nằm yên mặc cho số phận quất roi.

Làm con rối của số mệnh.

Thẩm Trĩ Âm là người may mắn, cô ấy có cơ hội ngồi lại lên bàn cược.

Còn tôi thì không.

Tôi thậm chí cũng không muốn kéo Tạ Hựu Cẩn xuống nước.

Cái giá của việc chống lại số mệnh quá mệt mỏi rồi.

Không phải chỉ cần cố gắng là có thể thay đổi.

Đạo lý này, từ ngày trở thành con gái nhà họ Thời, tôi đã chấp nhận rồi.

Nếu Tạ Hựu Cẩn chọn Thẩm Trĩ Âm thì cũng chẳng có gì không tốt.

Thẩm Trĩ Âm cầu tiến, thông minh, xinh đẹp, dịu dàng, ưu tú.

Dù lấy riêng điểm nào ra cũng đều là dáng vẻ mà nữ chính nên có.

Nam nữ chính vốn dĩ nên hạnh phúc viên mãn.

Ai cũng vui vẻ.

“Vậy sao?”

Bàn tay cầm tờ giấy ghi chú của Tạ Hựu Cẩn, khớp xương rõ ràng, ngón tay thon dài.

Đầu ngón tay xoay lại.

Tờ giấy vàng bị lật sang mặt sau, lộ ra một hàng chữ nhỏ.

Nét b.út ký màu xám đen, mỗi chữ đều viết rất mạnh.

—— “Cô ấy là người mà thời niên thiếu mày đã rất rất thích.”

Khoảnh khắc nhìn thấy hàng chữ đó.

Đồng t.ử tôi co rút dữ dội.

Những lời vừa nghĩ ra để qua loa với Tạ Hựu Cẩn đều trở thành khoảng trắng.

Khung cảnh xung quanh dần trở nên mờ nhòe.

Từ sống lưng lan lên một cảm giác tê dại và sợ hãi khó nói thành lời.

Không phải sợ Tạ Hựu Cẩn.

Mà là sợ sự quyết tuyệt muốn lật ngược bàn cờ này, như bọ ngựa giơ càng cản xe.

“Tôi…”

Tôi hé môi nhưng không biết nên nói gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nói gì đây?

Lừa anh rằng lúc đó anh chỉ như người sắp c.h.ế.t đuối vơ đại một cọng rơm.

Đây chỉ là câu nói đùa anh tiện tay viết ra, không cần để trong lòng.

Nhưng anh đã dùng hai chữ “rất thích”.

Nặng nề đến mức tôi không thể nói dối nổi nữa.

Sự thờ ơ mà tôi luôn lấy làm tự hào, giờ phút này không còn chỗ che giấu.

Tạ Hựu Cẩn bước lại gần tôi.

“Thời Nguyên, tôi không biết vì sao mình không nhớ chuyện liên quan đến cậu.”

“Nhưng—”

Anh lại cúi người xuống, trán gần như chạm vào trán tôi.

Nghiến răng nghiến lợi.

Mỗi chữ như bị nhai nát rồi ép tôi nuốt xuống.

“Tôi mặc kệ vì sao mình không nhớ ra.”

“Cũng mặc kệ chúng ta là quan hệ gì.”

“Nhưng nếu trên này viết ‘tuyệt đối không được quên Thời Nguyên’, thì tôi tuyệt đối sẽ không quên cậu.”

Anh mím môi, yết hầu khẽ động.

Mỗi chữ đều khô khốc như bị mài qua giấy nhám thô ráp.

“Thời Nguyên.”

“Tôi… chỉ là mất trí nhớ thôi.”

“Chứ đâu phải không yêu cậu nữa.”

10.

Trước đó Thẩm Trĩ Âm từng nói, Tạ Hựu Cẩn cưỡng ép thay đổi số mệnh nên bị phản phệ.

Tôi không hiểu rõ phản phệ là gì.

Nhưng tôi nghĩ, chắc chắn sẽ rất đau.

Trước đây Tạ Hựu Cẩn từng gặp t.a.i n.ạ.n khi đua xe.

Lúc tôi chạy tới bệnh viện, anh đau đến sống dở c.h.ế.t dở, ôm chân tôi khóc như heo bị chọc tiết.

Sự phản phệ của số mệnh.

Chắc sẽ còn đau hơn nữa.

Tại sao Tạ Hựu Cẩn không thể thuận theo số mệnh chứ.

Giống như tôi đã thản nhiên chấp nhận tương lai của mình chỉ toàn hoang tàn.

Một đàn anh cùng khoa hẹn tôi đi xem phim.

Bình thường chuyện kiểu này đều bị Tạ Hựu Cẩn chặn lại.

Nhưng lần này tôi đồng ý với đàn anh.

Còn cố ý đứng chờ anh ấy dưới ký túc xá nam.

Không phải để khiến Tạ Hựu Cẩn ghen.

Mà là để anh biết khó mà lui.

“Tiểu Nguyên.”

Đàn anh xin lỗi cười rồi đi xuống lầu.

“Xin lỗi nhé, hội sinh viên có chút việc nên để em đợi lâu rồi.”

Tôi còn chưa kịp nói gì.

Phía sau đã vang lên một giọng nói lười biếng.

“Biết người ta đợi lâu mà còn xuống muộn thế?”

Tạ Hựu Cẩn dựa vào cột cửa, không biết đã đứng đó bao lâu.

Anh cười nhạt bước tới, từ trên cao liếc nhìn đối phương.

“Anh với Thời Nguyên là quan hệ gì?”

Đàn anh khó hiểu nhìn tôi rồi lại nhìn Tạ Hựu Cẩn.

“Tiểu Nguyên, đây là…”

Tôi cúi đầu kéo đàn anh rời đi.

“Không có gì, chỉ là hàng xóm thôi.”

Tạ Hựu Cẩn sững người.

Anh đứng yên tại chỗ, há miệng nhưng không nói nổi lời nào.

Tôi đi xa một đoạn vẫn thấy anh đứng nguyên đó.

Trong tay siết c.h.ặ.t tờ giấy ghi chú kia, không biết đang nghĩ gì.

Bóng lưng mặc áo khoác đen cứ như bị đóng đinh tại chỗ.

Giống một tọa độ im lặng.

Nhưng tôi vẫn đ.á.n.h giá thấp bản lĩnh của Tạ Hựu Cẩn.

Cũng đúng, từ nhỏ tôi và anh đều là kiểu trời sinh phản nghịch.

Chưa từng có thứ gì hai đứa muốn mà không lấy được.

Xem phim được nửa chừng, bên cạnh tôi đột nhiên chen vào một người.

“Xin lỗi làm phiền nhé.”

Tạ Hựu Cẩn vò vò tóc mái trước trán, ngang nhiên ngồi xuống ghế.

Vươn tay lấy thùng bắp rang trong tay tôi.

Giống như vô số lần trước kia anh từng làm.

“Bộ phim này chiếu được bao nhiêu phút rồi?”

Tôi: “...Sao anh lại tới đây.”

“Chỉ là đến muộn thôi mà.”

Tạ Hựu Cẩn nhìn màn hình, ánh sáng trên mặt lúc sáng lúc tối.

Yết hầu khẽ động, giọng điệu bình tĩnh.

“Đâu thể vì đến muộn mà tước mất quyền xem phim của người khác được.”

Tôi: “...”

Trước đây sao không biết anh có thể nói ra mấy câu triết lý cuộc đời kiểu này nhỉ.

Tạ Hựu Cẩn quay sang cười với tôi.

“Xem cùng nhau đi.”

Tạ Hựu Cẩn biến thành miếng cao dán ch.óa.

Có vài người mất trí nhớ rồi nhưng cái tính mặt dày ăn sâu trong xương vẫn còn.

Mấy chuyện không biết xấu hổ anh vẫn làm được.

Sáng sớm anh chặn dưới ký túc xá đợi tôi đi học.

Trên tay xách hai ba loại bữa sáng của căn tin.

“Nghe nói cậu thích ăn bánh bao nhỏ với sữa đậu nành, nhưng tôi nghĩ lỡ đâu bây giờ cậu thích há cảo hấp thì sao.”

Tiết học công cộng thứ ba, Tạ Hựu Cẩn ngồi cạnh chỗ cũ gần cửa sổ của tôi.

“Nghe nói cậu thích ngủ trong giờ học, ngủ đi, tôi canh giáo viên giúp cậu.”

Buổi chiều kiểm tra thể lực, Tạ Hựu Cẩn nằm bò trên hàng rào nghiêm túc nhìn tôi.

“Nghe nói cậu bị tụt đường huyết à, chạy bộ thế này, cậu ăn trưa chưa?”

Nghe nói.

Nghe nói.

Chắc là nghe từ mấy tờ ghi chú trong điện thoại của anh.