Chồng Cũ Là Kẻ Luỵ Tình

Chương 8



 

“Tuy rằng đẳng cấp danh tiếng của tôi đúng là không bằng Hà Hy thật, nhưng nếu đem tiền ra mà đọ thì tôi chưa chắc đã thua đâu nhé.”

 

Hà Hy thấy tôi bướng bỉnh không nghe lời khuyên, nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt như đang nhìn một đống r/ác r/ưởi vậy.

 

“Lâm tiểu thư."

 

Cô ta tiên phong mở miệng trước, “Tôi nghĩ có lẽ cô đã hiểu lầm gì đó rồi, lại cho rằng tôi là cố tình đến cướp khung giờ hẹn trước của cô.

 

Nhưng tôi chạm mặt cô ở đây cũng thấy vô cùng bất ngờ, tôi cũng chỉ là lâm thời nảy ra ý định đến đây chụp hình thôi, hy vọng cô đừng hiểu lầm."

 

Tôi đáp trả:

 

“Yên tâm, tôi không hề hiểu lầm."

 

Cô ta cười:

 

“Cô không hiểu lầm là tốt rồi, dù sao thì, thứ gì đã thuộc về cô thì người khác có muốn cũng chẳng cướp đi được, phải không nào."

 

Mẹ kiếp!

 

Cô ta đây là đang cố ý khiêu khích tôi đấy à?

 

Tôi còn chưa kịp đưa ra phản ứng, bạn thân đã ghé sát tai hỏi nhỏ:

 

“Ý của cô ta có phải là đang muốn nói, Tạ Hoài Cảnh nếu như thực sự là của mày thì cô ta cũng chẳng cướp đi được không hả?"

 

Giọng của bạn thân không lớn không nhỏ, vừa vặn đủ cho tất cả mọi người trong phòng đều nghe thấy mồn một.

 

Tức thì, mặt của Hà Hy liền chuyển sang màu xanh mét.

 

18

 

Chúng tôi ngồi đợi chưa được bao lâu thì chuyên viên trang điểm từ bên trong bước ra.

 

Anh ta nhìn thấy Hà Hy, đầu tiên là vô cùng nhiệt tình tiến lên chào hỏi một hồi.

 

Ả trợ lý của Hà Hy lúc này trưng ra bộ mặt vô cùng đắc thắng, nghênh ngáo, tự đinh ninh rằng bên mình đã giành chiến thắng rồi.

 

Nào ngờ sau khi chuyên viên trang điểm hàn huyên với Hà Hy xong, quay đầu lại nhìn thấy tôi đang ngồi ở góc phòng, hai mắt bỗng nhiên sáng rực lên như đèn pha.

 

“Tạ phu nhân!"

 

Chuyên viên trang điểm quay người sải bước lao nhanh về phía tôi, vô cùng vồn vã, vội vàng nắm lấy tay tôi bắt tay chào hỏi.

 

“Thật sự là đã lâu lắm rồi không gặp lại cô rồi, cô đến đây sao không thông báo trước cho tôi một tiếng thế."

 

Tôi ngẩn người ra.

 

Bạn thân tôi cũng đờ người ra tại chỗ.

 

Chuyên viên trang điểm có lẽ đã nhận ra tôi không nhớ nổi anh ta là ai, liền vội vàng giải thích:

 

“Hồi trước lúc cô và Tạ tiên sinh tổ chức đám cưới, chính là do một tay tôi phụ trách họa mặt cho cô đấy chứ đâu!"

 

Nghe anh ta nói thế tôi mới sực nhớ ra, hồi đám cưới Tạ Hoài Cảnh quả thực có nói là đã tìm một chuyên viên trang điểm cực kỳ lợi hại đến để trang điểm cho tôi, không ngờ mới thấm thoắt trôi qua có ba bốn năm ngắn ngủi, anh chàng chuyên viên trang điểm năm nào giờ đã leo lên vị trí đỉnh lưu trong ngành rồi cơ đấy.

 

Bạn thân nói nhỏ thầm thì bên tai:

 

“Người lợi hại như thế này trang điểm cho mày mà mày cư nhiên lại chẳng có chút ấn tượng nào hết hả?"

 

Tôi cũng nhỏ giọng đáp lại:

 

“Hồi đám cưới Tạ Hoài Cảnh trao vào tay tao viên kim cương vuông mười carat hoàn mỹ không tì vết, bộ váy cưới mặc trên người trị giá sương sương tận hai mươi triệu tệ, mày nghĩ cái mắt tao lúc đó còn dung nạp thêm được thứ gì khác nữa không hả?"

 

Hà Hy vốn dĩ đã không vừa mắt với tôi rồi, hiện tại thấy chuyên viên trang điểm lại tập trung tiếp đón tôi trước, lại còn mở miệng gọi tôi một tiếng Tạ phu nhân, sắc mặt cô ta liền lộ rõ vẻ không vui.

 

Tuy rằng việc ké chút hào quang của Tạ Hoài Cảnh thì đúng là vô cùng có thể diện thật, nhưng dù sao tôi và anh cũng đã l/y h/ôn rồi.

 

Vị tiểu thư trước mắt này không biết chừng sau này sẽ kết hôn với anh ấy cũng nên, tôi liền mở miệng giải thích rõ ràng:

 

“Tôi và Tạ Hoài Cảnh đã l/y h/ôn rồi."

 

Chuyên viên trang điểm vẫn giữ nguyên nụ cười híp mí:

 

“Không sao cả, lần tới cô kết hôn nhất định phải lại tìm đến tôi đấy nhé."

 

Chuyên viên trang điểm hàng đầu đúng không hổ danh là chuyên viên trang điểm hàng đầu, anh ta sắp xếp ổn thỏa cho tôi trước rồi mới quay sang giúp Hà Hy trang điểm tiếp.

 

Bản ý của tôi cũng không phải là đến để gây chuyện, sự việc đã được giải quyết ổn thỏa, lại còn thuận tay làm cho Hà Hy tức nổ đom đóm mắt, tôi có phải ngồi đợi bao lâu đi chăng nữa cũng chẳng sao cả.

 

Chỉ là nghe những người khác xì xào bàn tán lại rằng, Hà Hy trong lúc chụp hình đã nổi trận lôi đình, chê bai kỹ thuật trang điểm của vị chuyên viên này quá kém cỏi, trang điểm mới được một nửa đã thẳng tay quăng đồ đạc rồi bỏ đi thẳng.

 

Chuyên viên trang điểm cũng không thèm nhẫn nhịn cục tức này, thẳng thừng tuyên bố:

 

“Tôi từ trước đến nay chỉ chuyên phục vụ trang điểm cho những người đứng vị trí thứ nhất thôi, loại đứng vị trí thứ ba như cô mà chê tôi trang điểm không đẹp thì cũng là điều vô cùng bình thường dễ hiểu."

 

Kiến thức lạnh, hồi Hà Hy mới bước chân vào nghề là nhờ tham gia cuộc thi siêu mẫu, giành được vị trí thứ ba chung cuộc, nghe đồn là còn phải đi cửa sau, có chút khuất tất mờ ám mới giật được cái giải ba đó đấy.

 

Nghe xong câu chuyện tôi đều không nhịn được mà giơ ngón tay cái tán thưởng cho anh chàng chuyên viên trang điểm, thẳng tay vung tiền nạp hẳn mấy chục vạn vào thẻ thành viên của tiệm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

19

 

Tuy rằng bên phía chuyên viên trang điểm đã giúp tôi trút được một ngụm khí độc, nhưng scandal tình ái giữa Hà Hy và Tạ Hoài Cảnh vẫn cứ tiếp diễn không ngừng.

 

Thậm chí không lâu sau ngày hôm đó, còn có cánh phóng viên săn ảnh chụp được khoảnh khắc Hà Hy đêm hôm khuya khoắt bước ra từ nơi trú ngụ riêng tư của Tạ Hoài Cảnh.

 

Cái này gần như đã là bằng chứng đanh thép, chắc chắn như đinh đóng cột rồi.

 

Xem ra anh chồng cũ của tôi quả thực sắp trở thành tân lang của người khác mất rồi.

 

Tôi vốn định chụp màn hình bài phốt hot search rồi nhắn tin riêng cho Tạ Hoài Cảnh, gửi một cái meme chúc mừng ông chủ cho xong chuyện.

 

Nhưng suy đi tính lại, nếu như tôi gửi cái đó đi thì chẳng phải là đang tự vạch áo cho người xem lưng, chứng minh bản thân đang quá mức quan tâm, để ý đến anh ấy hay sao?

 

Một người người yêu cũ tốt thì nên giống như đã ch/ết rồi vậy.

 

Phải giả vờ như bản thân hoàn toàn không thèm bận tâm đến cái chuyện này mới đúng.

 

Thế là, ngay đêm hôm đó tôi liền gọi điện rủ rê bạn thân, cùng nhau đi bar gọi mấy anh chàng nam mẫu (tr/ai b/ao) đến hầu rượu.

 

Tôi không dám đăng lên vòng bạn bè (Moments), nhưng lại l.ồ.ng một cái template rồi dựng thành một đoạn video cực cháy đăng lên tài khoản video ngắn cá nhân của mình.

 

Nội dung video là cảnh tôi đang cụng ly chan chát với đủ loại nam mẫu đẹp trai sáu múi, dòng trạng thái đính kèm là:

 

“Đợi đến khi tôi có tiền rồi, nhất định phải đến quán bar gọi những anh chàng nam mẫu đẹp trai nhất đến phục vụ, ép anh ta uống rượu, khiến anh ta phải đau khổ chịu đựng.

 

Vào cái khoảnh khắc anh ta rơi nước mắt, tôi sẽ khẽ vuốt ve khuôn mặt anh ta rồi dịu dàng nói:

 

'Nỗi đau khổ của anh, em đều thấy xót xa trong lòng, em muốn tự tay giải quyết nó giúp anh.'"

 

Video vừa mới đăng đi chưa được bao lâu lượng người thích đã phá vỡ mốc vạn lượt rồi.

 

Không ít người hâm mộ đều tìm thấy sự đồng cảm sâu sắc:

 

“Chị phú bà ơi, cuộc sống của chị chính là giấc mơ của đời em."

 

Và ở ngay chính giữa dòng thác bình luận đó, có một tài khoản sở hữu cái tên “Người dùng 732546" đã để lại một dấu chấm hỏi duy nhất:

 

“?"

 

Tôi không hề để ý đến, bởi vì khu vực bình luận cứ mỗi phút trôi qua lại tăng thêm hàng trăm lượt bình luận mới.

 

Nhưng chẳng mấy chốc sau, Tạ Hoài Cảnh đã gửi tin nhắn trực tiếp đến máy tôi.

 

“Cô đang ở đâu?"

 

Tôi không trả lời, một lúc sau, anh lại gửi thêm một tin nữa.

 

“Trả lời tôi!"

 

Tôi vẫn cứ ngó lơ như cũ, trực tiếp cài đặt điện thoại sang chế độ im lặng rồi ném thẳng vào trong túi xách.

 

Tôi và bạn thân chơi bời thêm đâu đó tầm nửa tiếng đồng hồ nữa, bỗng cảm giác thấy tiếng nhạc xập xình trong quán bar dường như đã nhỏ dần đi rồi.

 

Tôi đang cầm ly rượu lên uống, chợt cảm thấy sống lưng có chút ớn lạnh, quay đầu lại nhìn thử một cái.

 

Úi chà, anh chồng cũ thân yêu kìa.

 

Sắc mặt anh trông không được tốt cho lắm, đôi mắt đẹp đẽ lạnh lùng như băng sương đang dán c.h.ặ.t, ghim thẳng vào người tôi.

 

Chưa kịp để tôi đưa ra phản ứng, anh đã thô bạo chộp lấy cổ tay tôi.

 

Tôi cố sức giãy giụa muốn thoát ra nhưng anh đã trực tiếp bế bổng cả người tôi lên theo kiểu công chúa, hiên ngang sải bước rước tôi ra khỏi quán bar ồn ào náo nhiệt.

 

Anh thô bạo nhét tôi vào băng ghế sau của chiếc xe sang của mình, tài xế rất biết ý liền kéo ngay tấm vách ngăn lên, biến băng ghế sau trở thành một không gian hoàn toàn khép kín, riêng tư.

 

Bạn thân tôi chạy đuổi theo phía sau định xông lên cứu viện thì đã bị trợ lý của Tạ Hoài Cảnh nhanh chân chặn lại mất rồi.

 

Không biết có phải là ảo giác của tôi hay không, nhưng sao tôi cứ có cảm giác cái điệu bộ lúc trợ lý chặn bạn thân tôi lại, trông cứ như là đang muốn ôm chầm lấy nó vào lòng thế nhỉ?

 

Đừng có đùa với tôi là con bạn thân chí cốt của tôi đã bí mật cấu kết, dan díu mập mờ với tên trợ lý của chồng cũ tôi đấy nhé!

 

Tâm trí tôi vẫn còn đang mải mê đặt hết lên người bạn thân, thì bên tai đã truyền đến giọng nói trầm thấp của Tạ Hoài Cảnh.

 

“Dùng tiền của tôi cho để đi chơi bời, b.a.o n.u.ô.i những thằng đàn ông khác bên ngoài?

 

Ai dạy cô cái thói đó đấy hả?"

 

Vừa rồi ở trong quán bar mải chơi nên không chú ý đến, bây giờ lên xe bước vào không gian khép kín rồi tôi mới thính mũi ngửi ra được, Tạ Hoài Cảnh hôm nay cũng đã uống rượu rồi, mùi rượu trên người anh phả ra còn khá nồng đậm nữa kìa.

 

“Anh uống rượu rồi à?"

 

Kết quả anh lại nhướng mày hỏi ngược lại tôi:

 

“Chỉ có mỗi mình cô được phép uống còn tôi thì không được uống chắc?"

 

9.