Chồng Cũ, Anh Bị Bắt Rồi!

Chương 7



Editor: Trang Thảo.

 

Tôi đành phải đ.â.m lao theo lao, chân tay lóng ngóng nấu một bát mì mà vẻ ngoài của nó thực sự không thể gọi là món ăn được. Khoảnh khắc nhìn thấy bát mì, biểu cảm của Thầm Giang Ngộ cứng đờ.

 

Tôi ngượng ngùng mở lời: “Tôi không lừa anh đâu, tôi thực sự không biết nấu ăn.”

 

Thầm Giang Ngộ kéo ghế ngồi xuống, vẻ mặt đầy chân thành: “Ban nãy còn tưởng em sẽ đốt luôn cái nhà này, nhưng không có, đáng khen.”

 

Tôi khẽ giật khóe miệng. Có phải anh nhận ra mình không thể dối lòng để khen tài nấu nướng của tôi nên mới chuyển sang khen tôi vì đã không đốt bếp không?

 

Anh hít một hơi sâu, với dáng vẻ coi cái c.h.ế.t nhẹ tựa lông hồng, anh gắp một đũa mì đưa vào miệng. Tôi có thể thấy anh đang nỗ lực hết sức để kiểm soát biểu cảm, nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Thất bại đến mức tôi không nỡ nhìn kỹ, đành phải dời tầm mắt đi chỗ khác.

 

Quả nhiên, bất kể là người hay ch.ó, khi lâm vào cảnh lúng túng đều sẽ giả vờ như mình đang bận rộn lắm. Với nguyên tắc đau ngắn còn hơn đau dài, Thầm Giang Ngộ rất nhanh đã ăn xong bát mì.

 

Tôi tò mò hỏi anh: “Vị thế nào?”

 

Anh thậm chí còn không thèm ngước mắt lên, uống cạn một cốc nước lớn rồi mới đáp: “Giống như giữa trời nóng 40 độ mà đi l.i.ế.m nách của một ông lão vậy.”

 

Tôi: “...”

 

Cảm ơn, anh đúng là bậc thầy hình dung.

 

Điện thoại của tôi rung lên liên hồi, tôi vào thư phòng để nghe máy. Ngay khi máy vừa thông, Hứa Tri Nguyện đã lo lắng nói: “Ảnh của Ứng Hoài và Lâm Nhược Vũ bị tung lên mạng rồi!”

 

Sau khi trò chuyện vài câu đơn giản, tôi gọi điện cho luật sư. Vương luật sư còn vui mừng hơn cả tôi, nói rằng đây đúng là “chuôi d.a.o” tự đưa đến tận tay.

 

Cúp máy xong, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

[Bác sĩ nói đứa bé trong bụng em là con trai. Lão thiên gia thương tình, cái bụng của em cuối cùng cũng biết điều, có thể sinh hạ người thừa kế cho Ứng gia rồi.]

 

Không cần tưởng tượng tôi cũng biết Lâm Nhược Vũ khi gửi tin nhắn này đã đắc ý đến nhường nào. Cô ta tưởng rằng có thể dựa vào đứa bé trai này để nghịch thiên cải mệnh, trở thành Ứng phu nhân danh chính ngôn thuận, khoác tay Ứng Hoài hưởng thụ khối tài sản vô tận.

 

Trang Thảo

Tôi chụp màn hình tin nhắn gửi cho Vương luật sư rồi tắt máy. Khi quay lại phòng bếp, Thầm Giang Ngộ đang hơi khom lưng đứng bên bồn rửa bát. Động tác của anh rất nhanh nhẹn, hoàn toàn không có dáng vẻ được nuông chiều của một đại thiếu gia.

 

Anh nhanh ch.óng dọn dẹp sạch sẽ “chiến trường”, quay người nhìn tôi, thong thả dùng khăn lau tay.

 

“Cảm ơn em đã chiêu đãi, tôi rất vinh dự khi được là người đầu tiên được ăn cơm em đích thân nấu.”

 

Anh nhấn mạnh ba chữ “người đầu tiên” một cách cực kỳ ái muội.

 

Ngày hôm sau tan làm, tôi đang định lên xe thì thấy thư ký của mẹ chồng đi về phía mình.

 

“Phu nhân muốn nói chuyện với cô.”

 

Mẹ chồng tôi được chăm sóc rất kỹ, mỗi cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên vẻ ưu nhã được vun đắp bằng tiền bạc. Bà cũng chẳng buồn xã giao với tôi mà đi thẳng vào vấn đề.

 

“Việc này là do thằng Ứng Hoài nhà chúng tôi làm không đúng, Ứng gia sẽ bồi thường cho con. Nhưng chuyện con không thể sinh con là sự thật, con hãy coi đứa bé này như do con nhờ người khác sinh hộ rồi mang về nuôi dưỡng đi. Chúng tôi đảm bảo, đứa trẻ này sẽ chỉ có duy nhất một người mẹ là con.”

 

Tôi nhìn mẹ chồng với ánh mắt không chút gợn sóng, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra những lời đ.â.m trúng tim đen nhất: “Con không có tấm lòng rộng lượng như mẹ để có thể nuôi con riêng đâu.”

 

Mẹ chồng tôi nhíu mày: “Chính bản thân con không sinh được, chẳng lẽ định để Ứng gia tuyệt hậu thật sao? Làm người không nên ích kỷ như vậy. Ứng gia không phải hạng cửa nhà nghèo hèn, không có con cái, con định để khối tài sản khổng lồ kia chắp tay dâng cho người ngoài sao?”

 

“Trước đây không phải con cầu xin để được gả vào Ứng gia, mà chính Ứng Hoài đã nói muốn cưới con, nói anh ta không cần con cái, chỉ cần con. Mấy năm nay con đã tận lực đóng vai Ứng phu nhân, chưa từng phạm phải bất kỳ sai lầm nào, con là một Ứng phu nhân hoàn hảo trong mắt mọi người. Trước đây khi biết mình không thể mang thai, con đã nói với Ứng Hoài rằng chúng ta nên chấm dứt, nhưng lúc đó anh ta đã quỳ xuống cầu xin con gả cho anh ta, hứa sẽ chịu trách nhiệm, sẽ khiến con trở thành người phụ nữ đáng ngưỡng mộ nhất thiên hạ.”

 

“Nhưng tiệc vui ch.óng tàn, kết hôn được vài năm, anh ta bắt đầu nuôi nhân tình bên ngoài. Con đã tự nhủ mình nên nhẫn nhịn, trong cái vòng tròn dơ bẩn này ai mà chẳng có chút chuyện không sạch sẽ, và Ứng gia cũng cho con đủ quyền lợi để con có thể bao dung điều đó. Nhưng anh ta không nên để người đàn bà bên ngoài mang thai, lại còn muốn con nuôi nấng.”