Chồng Cũ, Anh Bị Bắt Rồi!

Chương 5



Editor: Trang Thảo.

 

Tôi vô cảm nhìn hắn, giọng nói không chút gợn sóng: “Chuyện này tôi còn phải cảm ơn anh đấy. Nếu không phải anh đ.á.n.h tiếng với tất cả các văn phòng luật sư khiến không ai dám nhận vụ của tôi, thì tôi đã chẳng có cơ hội để Thầm Giang Ngộ giới thiệu Vương luật sư cho mình.”

 

Đôi mắt Ứng Hoài nheo lại, giọng nói trở nên nham hiểm: “Cô và Thầm Giang Ngộ bắt đầu từ khi nào?”

 

Tôi cười nhạt: “Không phải ai cũng thấp hèn như anh, phản bội lại cuộc hôn nhân của chính mình.”

 

Hắn khẽ nhếch môi: “Cô đã hôn anh ta ngay trước mặt tôi, anh ta còn nói giữa hai người là tình nồng không kìm nén được cơ mà?”

 

Tôi phản bác: “Thế lúc anh làm cho người đàn bà khác có bầu, anh không hôn cô ta chắc?”

Trang Thảo

 

Biểu cảm của Ứng Hoài cứng đờ trong giây lát nhưng nhanh ch.óng lấy lại vẻ thản nhiên: “Chuyện của cô và Thầm Giang Ngộ, tôi có thể coi như chưa từng xảy ra, chỉ cần cô quay về nhà.”

 

Nhìn hắn, tôi chỉ muốn giơ ngón tay giữa vào mặt hắn. Tôi kiềm chế cơn giận, lặp lại: “Tôi muốn ly hôn. Tôi thậm chí không muốn hít thở chung một bầu không khí với anh nữa.”

 

Sát khí trên người Ứng Hoài bốc lên ngùn ngụt: “Vì chuyện ly hôn mà cô không tiếc trở mặt với tôi sao?”

 

Tôi không chút do dự đáp: “Phải, chỉ cần có thể ly hôn với anh, trở mặt thì đã sao?”

 

Ứng Hoài bật cười khinh bỉ như đang giễu cợt sự tự lượng sức mình của tôi. Hắn hỏi ngược lại: “Cô có thể trở mặt với tôi, nhưng Cố gia có dám trở mặt với cả Ứng gia vì cô không? Người nhà cô liệu có giống như cô, vì trút giận cho cô mà sẵn sàng trả bất cứ giá nào để giúp cô ly hôn không? Họ có đứng về phía cô không?”

 

Tôi mím môi, cười chua chát. Cha mẹ tôi, những người từng chẳng đợi nổi mà gả tôi cho Ứng Hoài, chắc chắn sẽ không bao giờ đứng về phía tôi. Suy cho cùng, việc nhà tôi bám được vào quyền thế ngút trời của Ứng gia đã được coi là tổ tiên tích đức rồi. Họ sẽ không đồng ý cho tôi ly hôn, thậm chí chỉ cần Ứng Hoài nói một câu, họ sẵn sàng trói tôi đưa đến Ứng gia để xin lỗi, chỉ vì muốn dập tắt cơn giận của hắn và bảo vệ lợi ích của Cố thị.

 

“Chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại, cô sẽ phải ngoan ngoãn theo tôi về nhà. Tôi không gọi là vì muốn giữ thể diện cho cô, vì cô là vợ tôi, tôi không muốn làm cô khó xử.”

 

Không muốn làm tôi khó xử? Một người coi tôi là vợ và không muốn tôi khó xử mà lại đi làm cho nhân tình có thai, rồi còn bắt tôi nuôi con cho cô ta sao? Lại còn mỉa mai tôi không thể sinh con? Lại quên mất tôi vì cứu hắn mà mất đi thiên chức làm mẹ sao?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tôi nhìn hắn bình thản, đến cả một nụ cười giễu cợt cũng không thèm nặn ra: “Nếu anh muốn gọi thì cứ gọi đi. Tôi không quan tâm, mặc kệ người nhà tôi nói gì, tôi cũng nhất định phải ly hôn với anh.”

 

Ứng Hoài lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: “Được, xem ra cô chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.”

 

Cuộc điện thoại của Ứng Hoài đến nhanh hơn tôi tưởng. Khi tôi về đến chung cư, mẹ tôi đã đứng đợi sẵn ở cửa.

 

Tôi vừa đứng trước mặt mẹ, những lời chất vấn đã xối xả trút xuống: “Con muốn ly hôn với Ứng Hoài sao? Cậu ấy đã nói với mẹ rồi, cậu ấy sẽ để cô gái đó sinh con ra rồi đưa cho con nuôi...”

 

Tôi cắt ngang lời bà: “Dựa vào cái gì mà con phải nuôi con hoang? Dựa vào cái gì mà con phải chịu đựng sự phản bội của chồng mình?”

 

“Chát...”

 

Một cái tát giáng xuống khiến đầu tôi lệch sang một bên. Mẹ tôi đã dùng hết sức bình sinh cho cái tát này, khiến một bên mặt tôi nóng bừng đau đớn. Bà giận đến mức không thể đợi vào nhà mới đ.á.n.h tôi.

 

“Ta đã tốn bao nhiêu tâm tư mới để con gả được vào Ứng gia! Chút chuyện nhỏ nhặt này có là gì, ngay cả việc này con cũng không nhịn nổi sao? Còn đòi ly hôn? Bản thân con không sinh được con, để người khác sinh thì đã làm sao?”

 

Tôi nhìn mẹ đầy ngỡ ngàng, sống mũi cay xè, nước mắt làm nhòa đi tầm nhìn. Nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống. Trong khoảnh khắc nhìn rõ lại mọi thứ, tôi thấy Thầm Giang Ngộ đang đứng cách đó không xa. Anh cau mày nhìn cảnh tượng này, cả người tỏa ra hơi lạnh u ám.

 

Tôi chỉ thấy thật mất mặt. Tại sao lần nào tình cảnh t.h.ả.m hại nhất của mình cũng bị anh bắt gặp thế này? Mẹ tôi thấy tôi không trả lời, lại giơ tay định tát thêm một cái nữa.

 

Tôi nhắm mắt chuẩn bị hứng chịu, nhưng phía sau bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp: “Cố phu nhân.”

 

Tay mẹ tôi khựng lại giữa không trung, bà kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Thầm Giang Ngộ.

 

Sau khi nhìn rõ diện mạo của Thầm Giang Ngộ, mẹ tôi lập tức khôi phục lại phong thái của một quý phu nhân.

 

Tôi biết bà đã nhận ra anh, điều này cũng không có gì lạ. Bà vốn nắm rõ mọi thông tin trong giới thượng lưu như lòng bàn tay, ngay cả việc tôi và Ứng Hoài gặp gỡ cũng là do một tay bà thiết kế và sắp đặt.

 

Việc tôi gả vào nhà họ Ứng, ngoại trừ vụ bắt cóc bất ngờ năm đó, không có bước nào là ngẫu nhiên, tất cả đều là kết quả của sự tính toán tỉ mỉ từ mẹ tôi. Đêm Ứng Hoài cầu hôn tôi, cha mẹ tôi đã mở tiệc ăn mừng thâu đêm suốt sáng.