Tôi tức đến mức ném bút đình công ngay tại chỗ, lấy điện thoại ra lướt diễn đàn trường, sau đó lướt trúng ngay một bài viết suy đoán Khúc Ngang có khuynh hướng bạo lực...
Năm phút sau, tôi lặng lẽ nhặt bút lên.
Huhuhu cứu mạng, tôi cảm giác nếu không viết thì chắc không sống nổi qua ngày mai mất.
Hôm sau, tôi nhắn tin cho Khúc Ngang: Cậu đang ở đâu?
Hai mươi phút sau, cậu ta trả lời: Sao, nhớ tôi à?
Tôi: ...
Tôi: Đưa thư cho cậu!
Đối phương gửi đến một định vị.
Không phải trong trường, mà là một quán bi-a cách trường một đoạn.
Khúc Ngang: Về rồi nói sau.
Tôi suy nghĩ một chút, tìm cậu ta ở trường rất có thể sẽ bị vây xem, vậy thà ra ngoài trường còn thoải mái hơn.
Thế là tôi trả lời: Tôi đi tìm cậu, cậu đợi tôi một lát.
Khung chat hiển thị "Đối phương đang nhập".
Hai phút sau, Khúc Ngang: Ừ.
Khi tìm thấy quán bi-a đó, tôi bỗng nhiên mất hết can đảm.
Chỗ này nằm dưới tầng hầm một khu thương mại cũ nát, xung quanh không có cửa hàng nào, hành lang trống huơ trống hoác, chỉ có biển hiệu đèn LED nhiều màu của quán bi-a treo ở đó.
Trông giống hệt nơi hoạt động phi pháp hoặc địa bàn thanh toán lẫn nhau của xã hội đen.
Tôi đứng ở cửa, nhắn tin cho Khúc Ngang: Tôi đến rồi.
Cậu ta trả lời ngay lập tức: Đâu?
Tôi: Cửa...
Khúc Ngang: ?
Khúc Ngang: Vào đi chứ.
Tôi: Tôi sợ, cậu ra đây một chút được không?
Khúc Ngang: ...
Khúc Ngang: Chờ đấy.
Có lẽ cậu ta hơi mất kiên nhẫn rồi, tôi rất sợ việc đầu tiên cậu ta làm sau khi ra ngoài là đánh tôi, dù sao bài phân tích hôm qua nói cũng rất có lý, Khúc Ngang to cao lực lưỡng, mũi lại còn to, nhìn là biết tướng đàn ông bạo lực...
Đang mải nghĩ thì Khúc Ngang đút tay túi quần sải bước từ trong quán ra, tôi chậm rãi lùi lại hai bước.
Cậu ta đi đến trước mặt tôi, bỗng nhiên giơ tay lên.
Tôi sợ đến mức nhắm tịt mắt lại.
"Lá cây." Tôi cảm giác cậu ta chạm nhẹ l*n đ*nh đầu mình: "Sợ tôi à?"
Tôi tưởng mình sắp bị ăn đòn thật rồi thì cậu ta bỗng cười khẩy một tiếng: "Trong mắt cậu tôi bạo lực thế cơ à?"
Tôi nuốt nước bọt: "Có người nói cậu to cao lực lưỡng, mũi lại còn to, nhìn là biết có khuynh hướng bạo lực, hơn nữa..."
Khúc Ngang ngắt lời tôi: "Mũi to?"
Tôi gật đầu.
Cậu ta đột nhiên rướn người về phía trước, thân hình cao lớn giam cầm tôi trong góc tường.
"Em gái." Cậu ta bỗng gọi tôi một cách khó hiểu, giọng trầm khàn như nén cười vang lên, mang theo hơi thở khàn khàn: "Đàn ông mũi to chỉ có khuynh hướng bạo lực ở một chỗ thôi."
Tôi ngây ngô hỏi: "Chỗ nào?"
Dưới ánh đèn lờ mờ nơi hành lang, cậu ta nheo mắt cười như không cười.
4.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, Khúc Ngang đã đứng thẳng người, đút tay vào túi quần đi vào trong quán.
Thấy tôi không nhúc nhích, cậu ta quay người nhướng mày hỏi: "Muốn tôi bế vào à?"
Cung phản xạ của tôi lúc này như mới kết nối được với hệ thần kinh trung ương, não bộ "bùm" một tiếng nổ tung.