Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 71



Chương 71 – Hôn hôn hôn mèo nhỏ

Thẩm Thư Dịch cố gắng vớt điện thoại lên trong vòng ba giây!

Ba giây!

Vớt!

Vớt——

Vớt…

Điện thoại đâu???

Ba phút sau, Thẩm Thư Dịch xả sạch nước trong bồn tắm, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc iPhone đã hỏng hoàn toàn ở dưới đáy.

Cậu còn định làm theo phương pháp cổ xưa học được trên Tiểu Hồng Thư, dùng máy sấy sấy một hồi rồi thử khởi động máy.

Khởi động thất bại!

Thẩm Thư Dịch lắc lắc điện thoại, cảm thấy chiếc iPhone giờ đã hoàn toàn biến thành một cục gạch cứng đờ.

Thôi bỏ đi, dù sao buổi tối cũng chẳng có việc gì cần dùng đến điện thoại. Sáng mai bảo Triệu Duật Hành đi mua cho mình cái mới là được.

Nhắc đến Triệu Duật Hành…

Điện thoại hỏng, điều bất tiện duy nhất tối nay là không liên lạc được với hắn. Hắn còn nói sẽ qua đây hôn cậu, để thử xem cái miệng của cậu cứng đến mức nào.

Nghĩ đến câu nói đó, đôi gò má Thẩm Thư Dịch khẽ nóng bừng.

Cậu bỗng thấy cái điện thoại này hỏng thật đúng lúc! Nó cho cậu một lý do hoàn hảo để từ chối Triệu Duật Hành!

Hừ, hắn vẫn còn đang trong giai đoạn theo đuổi cậu, vậy mà cứ phạm quy hết lần này đến lần khác, cứ đè cậu ra hôn tới tấp.

Thẩm Thư Dịch dù chưa ăn thịt heo thì cũng thấy heo chạy rồi, đám người theo đuổi xếp hàng từ một đến một trăm của cậu trước kia, có ai dám hôn cậu khi đang theo đuổi không?

Chẳng qua là Triệu Duật Hành cậy mình thích hắn nên mới…

Làm xằng làm bậy.

Thẩm Thư Dịch vô cảm tự phủ nhận chính mình.

Không hề có chuyện thích ở đây, cảm ơn!

Dừng cái não này lại, đặc biệt là cái não yêu đương kia!

Ngâm bồn xong, Thẩm Thư Dịch sấy khô tóc, thay đồ ngủ rồi bất ngờ nhảy bổ xuống giường lớn lăn lộn hai vòng.

Khóa trái cửa, đá bay dép lê, đắp kín chăn, đợi Triệu Duật Hành á? Nằm mơ đi!

Thẩm Thư Dịch đeo bịt mắt, nhắm mắt lại, cả người thơm tho nằm cuộn tròn trong chăn.

Không có điện thoại để nghịch, cậu ngủ rất nhanh, chất lượng giấc ngủ của mèo nhỏ trước giờ luôn rất tốt.

Có điều trước khi điện thoại rơi xuống nước, hình như cậu vừa mới tự tìm đường chết chỗ anh trai ruột. Cảm giác chuyện này sẽ mang lại cho cậu rắc rối không nhỏ, có khả năng ngày mai vừa mở mắt ra sẽ thấy Thẩm Luật đứng ở cuối giường, kèm theo cây chổi lông gà dùng để dạy dỗ mèo trên tay.

Đúng vậy, cho dù có giàu có đến đâu đi chăng nữa.

Ở Trung Quốc, cái chổi vẫn là công cụ dọn dẹp không bao giờ có thể thay thế trong một gia đình, bởi vì robot hút bụi và máy hút bụi đều không thể vừa có chức năng làm sạch, vừa có chức năng giáo dục thế hệ sau.

Nhưng cậu thật sự cũng không còn sức để giải quyết, đành đợi ngày mai tỉnh dậy, để Thẩm Thư Dịch của ngày mai tự lo vậy.

Nào ngờ, Thẩm Thư Dịch không đợi được Thẩm Thư Dịch của sáng sớm mai, mà lại đợi được Thẩm Thư Dịch của lúc một giờ đêm.

Cậu bị đánh thức bởi một nụ hôn ẩm ướt, nóng bỏng và dày đặc.

Thẩm Thư Dịch nhận ra hơi thở của mình vẫn thông suốt, chỉ là trên người bị một người đàn ông nặng nề đè lên, ở hõm cổ có một cái đầu bù xù đang cọ quậy, chất tóc hơi cứng nhưng thoang thoảng mùi dầu gội, rõ ràng là trước khi đến đây đã tắm rửa gội đầu sạch sẽ rồi.

Thẩm Thư Dịch giật mình, định ngồi phắt dậy ngay lập tức.

Thế nhưng, chóp mũi lại ngửi thấy mùi hương hoa quả quen thuộc, Thẩm Thư Dịch bất động trong vài giây, sau đó đột ngột lột băng bịt mắt ra.

Quả nhiên là Triệu Duật Hành!

“Anh làm gì…”

Thẩm Thư Dịch đang ngủ say nên bị đánh thức nói chuyện cũng không có sức lực, nghe như đang nũng nịu.

“Em khóa cửa rồi.” Triệu Duật Hành hôn lên mặt cậu đã đời rồi mới dùng trán tựa vào xương quai xanh của cậu, khẽ th* d*c một tiếng.

Đàn ông mà th* d*c thì đúng là muốn mạng người ta mà.

Thẩm Thư Dịch cảm thấy vành tai mình đỏ lên một cách đáng hổ thẹn, nhịp tim cũng không tự chủ được mà tăng nhanh, ngay sau đó, cậu vội vàng đẩy hắn ra.

“Tôi khóa cửa rồi sao anh vào được?”

Cậu cuối cùng cũng có chút sức lực, nhưng cả người vẫn mềm nhũn.

Đẩy Triệu Duật Hành nhưng hoàn toàn không suy suyển, phải đợi đến khi người đàn ông này đã chiếm đủ tiện nghi, hắn mới tự mình nới lỏng tay, hai cánh tay chống lên đầu giường, bao vây Thẩm Thư Dịch trong lồng ngực mình một cách cố chấp và đầy cường thế.

Hắn rũ mắt nhìn cậu từ trên cao.

Đáy mắt vẫn còn vương lại d*c v*ng chưa kịp tan đi sau nụ hôn vừa rồi, không hẳn là t*nh d*c, mà là một sự si mê gần như b*nh h**n.

Hắn nhìn Thẩm Thư Dịch, ánh mắt sâu thẳm như tảng băng trôi dưới mặt biển lặng sóng, rồi lại đầy yêu chiều mổ nhẹ liên tiếp lên chóp mũi cậu.

Triệu Duật Hành không nói gì, nhưng Thẩm Thư Dịch cảm nhận được một luồng gió lạnh.

Cậu quay đầu nhìn sang bên phải, cửa ban công của căn hộ này không biết đã bị mở ra từ lúc nào, gió lạnh đang lồng lộng thổi vào trong.

Về khuya, Vân Kinh lại bắt đầu đổ tuyết.

Thẩm Thư Dịch phát hiện tuyết ở các thành phố phương Bắc thường rơi rất thường xuyên, giống như những cơn mưa dầm dề ở phương Nam vậy.

“Đây là tầng hai đấy!”

Thẩm Thư Dịch kinh ngạc: “Anh… không lẽ anh leo ban công vào đây!”

Triệu Duật Hành khẽ cười: “Việc này khó lắm sao?”

Thẩm Thư Dịch: ?

Thẩm Thư Dịch: !

Ánh mắt Thẩm Thư Dịch tràn đầy vẻ không thể tin nổi.

“Chỉ cao khoảng ba bốn mét thôi, rất dễ leo.” Triệu Duật Hành nói: “Hồi trước… coi như là hồi nhỏ đi, tôi thường xuyên làm những việc thế này. Cấp hai cấp ba cũng từng làm, leo tường, hoặc là… leo vào nhà người khác.”

Thẩm Thư Dịch vốn định chất vấn hành vi quá đáng này của hắn.

Thế nhưng cậu lại bị chủ đề của Triệu Duật Hành làm cho xao nhãng.

“Tại sao anh lại leo vào nhà người khác?” Thẩm Thư Dịch tò mò hỏi.

“Đi đòi nợ thuê.” Triệu Duật Hành nói: “Hồi trước tôi từng có một thời gian làm… lưu manh? Nói chính xác thì cũng không hẳn, khu vực Tam Hà Loan thường có mấy tiệm bi-a, bên trong đặt máy đánh bạc, hoặc là mấy phòng chơi bài, coi như là sòng bạc nhỏ đi.”

“Năm lớp chín… tôi định tích góp tiền đóng học phí cấp ba nên có đi coi sòng một thời gian. Lúc đó người dẫn dắt chúng tôi tên là anh Phi, tôi theo anh ta đi đòi nợ vài lần, có đôi khi con nợ không chịu mở cửa thì phải leo ban công.”

Triệu Duật Hành như đang kể chuyện xưa, nhìn cậu nói: “Ban công ở mấy khu nhà ổ chuột khó leo hơn thế này nhiều, chỗ nào cũng là công trình xây dựng trái phép, lại còn phải lo chậu hoa rơi trúng đầu.”

Thời gian trôi qua quá lâu rồi, Thẩm Thư Dịch suýt nữa thì quên mất Triệu Duật Hành đã có một tuổi thơ nghèo khó và khổ cực đến vậy.

Tim cậu thắt lại, không thể tưởng tượng nổi một gia đình đến mức tiền học phí cấp ba cũng không đóng nổi thì nghèo rớt mồng tơi đến độ nào.

“Lúc đó anh còn thiếu bao nhiêu tiền học phí?”

Mấy nghìn? Hay là mấy vạn?

Triệu Duật Hành báo một con số mà Thẩm Thư Dịch tuyệt đối không ngờ tới: “Khoảng vài trăm tệ thôi.”

Thẩm Thư Dịch kinh ngạc nhìn hắn, trông bộ dạng cậu vô cùng đáng yêu.

Triệu Duật Hành nhéo nhéo chóp mũi nhỏ nhắn cao ráo của cậu: “Đó là số tiền mà nếu có rơi dưới đất, Thẩm Thư Dịch cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn một cái.”

Trên mặt Thẩm Thư Dịch lộ ra vẻ ngơ ngác.

Triệu Duật Hành thừa nhận mình nói những lời này có thành phần bán thảm trong đó. Nhưng hắn không ngờ kế hoạch lại thành công đến vậy, Thẩm Thư Dịch vốn dĩ mềm lòng, nghe xong thì chân tay luống cuống không biết phải làm sao.

Triệu Duật Hành vội vàng thu lại cảm xúc, vò loạn mái tóc trên đỉnh đầu cậu: “Mọi chuyện qua rồi. Nếu không phải tối nay hành nghề cũ, tôi cũng suýt quên mất mình còn có kỹ năng này.”

Thẩm Thư Dịch vẫn không nói gì.

Triệu Duật Hành cúi đầu, hơi khom lưng nhìn cậu: “Xót tôi à?”

“Ai xót anh chứ!”

“Ừ.” Triệu Duật Hành trêu chọc: “Vậy là cái miệng vẫn còn cứng lắm.”

“Ai…” Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu lên, hốc mắt quả nhiên hơi ửng hồng, cậu dụi dụi mắt: “Là tại tôi buồn ngủ quá, ch** n**c mắt vì ngáp thôi.”

“Đúng là một chú mèo nhỏ đa sầu đa cảm.” Triệu Duật Hành trêu cậu.

“…” Sến súa!

“Thật sự không có gì đâu mà. Sớm biết làm em buồn thì tôi đã chẳng trêu em rồi.” Triệu Duật Hành giải thích: “Thực ra cũng không đến mức đó, vừa rồi tôi chỉ đột nhiên muốn kể khổ một chút thôi. Hồi nhỏ tôi cũng khá thông minh, từ bé đã biết cách kiếm tiền rồi.”

“Vậy sau đó thì sao, anh có gom đủ tiền học phí không?” Thẩm Thư Dịch vẫn không nhịn được hỏi một câu.

“Ừm.” Triệu Duật Hành đáp: “Nếu không sao tôi học hết cấp ba, vào đại học, rồi gặp được em?”

“Nếu hồi nhỏ anh không bị lạc thì chắc chắn anh cũng vẫn sẽ gặp được tôi thôi mà.”

Thẩm Thư Dịch nhớ lại sự nhầm lẫn oái oăm giữa hai người, rồi lại nghĩ đến việc đi một vòng lớn, người mà cậu sắp kết hôn vẫn là Triệu Duật Hành. Cái duyên phận kỳ lạ này khiến Thẩm Thư Dịch không khỏi cảm thán sự kỳ diệu của định mệnh.

Triệu Duật Hành thuận theo lời Thẩm Thư Dịch suy ngẫm một lát, rồi nói: “Nếu vậy thì chúng ta không phải là thanh mai trúc mã sao? Tôi khẳng định sẽ theo đuổi em từ tận hồi cấp hai luôn.”

Thẩm Thư Dịch: “…”

“Anh có tiền đồ chút đi được không! Nếu thật sự không bị lạc, từ nhỏ đã lớn lên ở nhà họ Triệu, anh nên nghĩ đến những việc quan trọng hơn chứ. Ví dụ như làm sao tận dụng tài nguyên của nhà họ Triệu, vào những ngôi trường tốt hơn, đọc nhiều sách hơn, rồi kế thừa gia sản, mở rộng đế chế kinh doanh của mình một cách mạnh mẽ!”

Triệu Duật Hành nghiêm túc suy nghĩ một hồi.

“Sao tôi cứ thấy mấy chuyện đó đều không quan trọng bằng việc yêu đương với em nhỉ?”

“Hết thuốc chữa.” Thẩm Thư Dịch ngã vật ra giường, xoay người lại, vẫy vẫy tay: “Lui xuống đi, tôi chẳng còn gì để nói với cái đồ não yêu đương như anh nữa. Tư tưởng của chúng ta không cùng đẳng cấp!”

“Em cũng biết tôi là kẻ lụy tình rồi, vậy khi nào mới chịu đồng ý ở bên tôi đây?”

Triệu Duật Hành mỉm cười hỏi.

Thẩm Thư Dịch nằm nghiêng, không động đậy.

“Thẩm Thư Dịch? Ngủ rồi à?”

“Khò khò khò…”

“Em định dùng mãi một chiêu này cả đời đấy hả?”

Mặc kệ tôi chứ! Chiêu thức không cần mới, dùng tốt là được!

“Nếu đã ngủ rồi, vậy tôi hôn em nhé.”

“.”

“Bé con? Em không nói gì nghĩa là ngầm đồng ý rồi nhé.”

Thẩm Thư Dịch nhắm nghiền mắt, nghe tiếng người đàn ông mỗi khi nói thêm một chữ lại càng tiến gần mình hơn.

Đến cuối cùng, nguồn nhiệt trực tiếp phả vào bên tai, Thẩm Thư Dịch cảm nhận được cả người hắn đã đè xuống.

“Hôn thật nhé?”

Thẩm Thư Dịch nhắm chặt mắt, lông mi run rẩy vì căng thẳng như cánh chuồn chuồn.

Hai giây trôi qua mà dài hơn cả hai năm.

Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng không chịu nổi bầu không khí dính dấp và mờ ám này, định tung chăn ngồi dậy, kết quả vừa quay đầu lại đã bị Triệu Duật Hành tóm gọn.

Món tráng miệng tự dâng tận miệng thì chẳng có lý do gì để không ăn.

Viên môi đầy đặn ngay trước mắt, Triệu Duật Hành ghé sát vào hôn một cái, đôi môi ngậm lấy cánh môi Thẩm Thư Dịch, phát ra một tiếng “chụt” rõ to.

Nhưng hắn rất có chừng mực, chạm nhẹ rồi tách ra ngay, tuyệt đối không chiếm tiện nghi quá mức.

Từng bước tiến tới khiến Thẩm Thư Dịch căn bản không kịp phản ứng, bị ngửa đầu hôn một cái, vẻ mặt vẫn còn ngơ ngác.

… Vừa rồi mình quay đầu lại, chuyện gì đã xảy ra vậy??

Triệu Duật Hành cười nói: “Bé con, là em tự quay đầu lại dâng tới đấy nhé.”

“Anh!”

Thẩm Thư Dịch cảm thấy môi mình vẫn còn ẩm ướt, không biết là nước bọt của ai dính trên đó.

Triệu Duật Hành chỉ mỉm cười nhìn cậu.

“Đồ không biết xấu hổ.”

“Ừm.”

“Vô sỉ!”

“Được.”

“Đồ hèn hạ!”

“Cũng được luôn?”

Thẩm Thư Dịch lục lọi hết vốn từ vựng mắng chửi của mình, gom lại rồi ném hết lên người Triệu Duật Hành. Thế nhưng đối phương vẫn bất động như núi, da mặt dày đến mức không sợ gì cả.

Triệu Duật Hành nói: “Phẩm hạnh của tôi đã thấp kém thế này rồi, vậy liệu tôi có thể dứt khoát làm tới, hôn em thêm lần nữa không?”

“Bé con?” Triệu Duật Hành bế thốc cả người lẫn chăn của cậu vào lòng. Thẩm Thư Dịch giả vờ ngủ thất bại, vung tay múa chân đẩy hắn ra: “Có để người ta ngủ không hả, bây giờ là hai giờ sáng rồi đấy!”

“Hôn một cái rồi ngủ.”

Thẩm Thư Dịch ngoảnh mặt đi, cả người căng cứng.

Triệu Duật Hành nhớ trước đây từng thấy trên vòng bạn bè của Triệu Từ một video mà y nhấn thích và chia sẻ, nói rằng khi một con mèo không muốn cho người ta ôm, nó sẽ duỗi thẳng đơ cả người ra.

Hắn thấy Thẩm Thư Dịch lúc này đặc biệt giống hệt như vậy.

“Hôn một cái thôi, được không? Chỉ một cái thôi.”

“Lúc nãy anh đã hôn bao nhiêu cái rồi còn gì!”

“Hôn thêm cái nữa đi.”

“Không.”

“Bé con, cầu xin em đấy, cầu xin em mà.”

“… Phiền phức thật đấy. Nhanh lên, hôn xong thì đi ngủ ngay cho tôi.”

Triệu Duật Hành không chút nghi ngờ, lập tức cười trầm thấp, đè Thẩm Thư Dịch xuống hôn một hồi vừa triền miên vừa mãnh liệt.

Hắn nhận ra rằng, Thẩm Thư Dịch khá là hợp gu với kiểu theo đuổi dai như đỉa này. Sao hai năm trước hắn lại không nghiên cứu ra kỹ năng bắt mèo này chứ?

Mặc dù chưa được nếm hương vị trong khoang miệng Thẩm Thư Dịch, nhưng gò má, đôi tai, cho đến chiếc cổ thon dài và phần lớn xương quai xanh lộ ra đều đã in hằn những dấu vết ẩm ướt.

Thẩm Thư Dịch bị hắn hôn đến mức không thở nổi, chỉ còn biết phát ra những tiếng nức nở và r*n r* liên hồi.

Ở phòng bên cạnh, Triệu Từ nước mắt giàn giụa.

Anh ơi, rốt cuộc bao giờ anh mới hôn xong vậy hả!

Y đang muốn mở cửa xuống lầu uống nước lắm rồi đây…

Cái kịch bản người chồng đang ngủ say này sao mà khó diễn đến thế này chứ TUT?!

Triệu Duật Hành đợi Thẩm Thư Dịch ngủ say rồi mới rời đi.

Đêm qua Thẩm Thư Dịch bị hắn đè ra hôn một hồi lâu, vốn dĩ cậu định hỏi hắn xem hai năm sau khi cậu ra nước ngoài đã xảy ra những chuyện gì, kết quả là sau đó bị hôn đến mức buồn ngủ luôn!

Cậu, vậy mà, lại có thể bị hôn đến mức buồn ngủ!

Không biết là do cậu buồn ngủ quá hóa ảo giác hay là nằm mơ, mà cứ cảm thấy cuối cùng tên này chẳng hề thành thật chỉ hôn lên má, nhân lúc cậu đang nửa tỉnh nửa mê mà chụm môi m*t chùn chụt lên miệng cậu mấy cái.

Lúc ăn sáng, Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng thấy sai sai, bèn nhắn tin cho Triệu Duật Hành ở dưới gầm bàn.

【Đêm qua anh có lén hôn môi tôi không đấy?】

【Không có.】 Triệu Duật Hành nói dối mặt không biến sắc.

Thẩm Thư Dịch tuy nghi ngờ nhưng lại không có bằng chứng. Thêm vào đó, chiếc điện thoại trên tay cậu cũng là do Triệu Duật Hành mua cho sáng nay, há miệng mắc quai, cậu đành tạm thời nén sự nghi hoặc trong lòng xuống.

【Tôi thấy anh bây giờ thế này là không tốt.】

【Sao vậy?】

【Anh đang theo đuổi tôi đúng không, nhưng anh không thể cứ hở ra là hôn tôi trong lúc đang theo đuổi được, tiến độ này là không đúng. Người ta đều phải xác nhận quan hệ xong mới được hôn môi chứ.】

Thẩm Thư Dịch ôm điện thoại, mưu toan giảng đạo lý với Triệu Duật Hành. Cái tên này gan to bằng trời rồi, đây còn đang ở Triệu gia mà đã dám động chân động tay với cậu!

【Không có hôn môi, chỉ hôn má thôi.】 Triệu Duật Hành nhấn mạnh.

【Vậy cũng không đúng!】 Thẩm Thư Dịch thấy sao mà giảng đạo lý với hắn khó thế không biết.

【Vậy khi nào thì mới được muốn hôn là hôn em? Chờ lúc ở bên nhau à?】 Triệu Duật Hành dùng một tay gõ chữ: 【Vậy em có thể đồng ý lời theo đuổi của tôi không?】

【Không đời nào!】

Mơ đẹp nhỉ, theo đuổi thì dở tệ, lại còn mới theo đuổi được có một tẹo. Thẩm Thư Dịch là người dễ cưa đổ thế sao?

【Được.】

Được, được cái gì mà được?

Không lẽ giận rồi sao, hay là định bỏ cuộc? Thẩm Thư Dịch bắt đầu cảnh giác.

【Anh không phải thấy tôi cứ treo lửng lơ, khó theo đuổi quá nên định từ bỏ đấy chứ?】

Cảm thấy câu này quá giống như đang chất vấn, Thẩm Thư Dịch gửi thêm một biểu cảm mèo nhỏ đang quan sát qua.

【Không bao giờ, trừ khi tôi chết.】

“.”

Được rồi. Thẩm Thư Dịch tâm trạng khá tốt, cậu húp thêm một ngụm cháo tổ yến trên bàn.

【Thẩm Thư Dịch rất trân quý, nên theo đuổi bao lâu cũng không sao, cứ tùy ý treo lửng lơ tôi cũng không sao, đều là tôi tự nguyện.】

【Dù có phải theo đuổi mười năm tám năm cũng không vấn đề gì.】

Thẩm Thư Dịch nhìn thấy dòng chữ này, suýt chút nữa thì sặc. Mười năm tám năm? Cũng không đến mức đó!

【Thế thì cũng không cần theo đuổi lâu như vậy…】 Thẩm Thư Dịch uyển chuyển nhắc nhở hắn.

【Ừm, Tiểu Thư đại nhân yên tâm, tôi sẽ cố gắng theo đuổi được em sớm nhất có thể (Biểu tượng đáng yêu)】

Lại còn bày đặt làm nũng!

Triệu Duật Hành đợi một lúc nhưng không thấy Thẩm Thư Dịch trả lời.

Đặt điện thoại xuống, hắn ngẩng đầu nhìn lên, Thẩm Thư Dịch đã bưng chén, ngoan ngoãn ăn bữa sáng rồi. Tướng ăn của cậu rất đẹp, không nhanh không chậm, từng miếng nhỏ một, động tác khiến người ta thấy rất thuận mắt. Hiếm khi thấy cậu ăn sạch sẽ một chén tổ yến nhỏ như vậy, Triệu Duật Hành liền để tâm, quay sang hỏi chú Trần công thức nấu chén tổ yến này.

Bất chợt, Triệu Duật Hành nhớ lại chuyện tối qua. Lúc hắn vừa từ phòng Thẩm Thư Dịch đi ra thì bắt gặp ngay Triệu Từ ở phòng bên cạnh. Hai anh em nhìn nhau chằm chằm một lúc, Triệu Từ cực kỳ biết điều bắt đầu giả vờ lơ mơ: “Hửm… Đang mộng du rồi, xem ra mình đang mộng du rồi… Sao lại mơ thấy anh mình thế này… Chắc là do nhớ anh quá đây mà ha ha ha ha… Ước gì anh mình tặng thêm cho mình chiếc Aston Martin nữa thì tốt, đây chỉ là lời nói mớ thôi, không tặng cũng chẳng sao nhưng tặng thì mình sẽ siêu cấp hạnh phúc, kiếp này nguyện làm trâu làm ngựa cho anh…”

“Triệu Từ.”

Triệu Từ tỉnh táo ngay lập tức, vội vàng thề thốt: “Anh, em thề em thực sự đang mộng du! Vừa rồi em thật sự chẳng nghe thấy gì hết! Em cũng không phải cố tình mở cửa lúc này đâu, em chỉ muốn xuống lầu uống nước thôi QvQ!”

“Không hỏi cậu chuyện đó.” Triệu Duật Hành thản nhiên nói: “Lúc đóng mở cửa thì nhẹ tay thôi, đừng có làm ồn đến giấc ngủ của Tiểu Thư.”

“Em biết rồi!”

Triệu Từ vừa thở phào nhẹ nhõm, Triệu Duật Hành bỗng lại hỏi: “Cậu định bao giờ thì nói với Triệu… với ba về việc hủy bỏ hôn ước?”

Triệu Từ ngẩn người: “Em thế nào cũng được mà! Thực ra vốn dĩ cái hôn ước này cũng chỉ là giao ước bằng miệng, còn chưa công khai nữa.”

Nhắc đến chuyện này, Triệu Từ còn định hỏi ngược lại Triệu Duật Hành. Y cứ tưởng với tính cách của anh trai mình, cộng thêm h*m m**n chiếm hữu đối với Thẩm Thư Dịch, thì ngay ngày thứ hai sau khi về nước hắn đã ép y hủy hôn với Thẩm Thư Dịch rồi chứ!

Sau này nghĩ kỹ lại, có khi nào anh trai y lại thích cái cảm giác vụng trộm đó không! Thế nên mới mãi không đề cập chuyện này với y. Đàn ông mà, y hiểu! Y mà có điều kiện như vậy, y cũng thích!

“Nhưng mà anh này, anh với chị dâu ở bên nhau lâu như vậy rồi, sao tự dưng hôm nay mới tính đến chuyện này?”

“Ở bên nhau?” Triệu Duật Hành nói: “Ai nói với cậu là chúng tôi ở bên nhau rồi, tôi vẫn đang theo đuổi em ấy.”

“Hả?” Triệu Từ ngẩn ra một lúc.

Thấy phản ứng của y không đúng, Triệu Duật Hành hỏi: “Thẩm Thư Dịch nói gì với cậu à?”

“Em cứ tưởng hai người sớm đã thành một đôi rồi chứ…” Triệu Từ ngơ ngác: “Cái hôm anh ở bệnh viện ấy, Tiểu Thư còn nói em là em mau chết tâm với cậu ấy đi…”

Triệu Từ chợt nhận ra đây là cơ hội tốt để nịnh bợ đại ca!

Y lập tức thay đổi sắc mặt, bắt chước Thẩm Thư Dịch (với biểu cảm vốn dĩ không hề tồn tại), dốc sức biểu diễn: “Anh chết tâm đi! Đời này tôi chỉ gả cho anh trai anh thôi! Sông cạn đá mòn! Trời đất rung chuyển! Mới dám cùng chàng tuyệt giao!”

“Thẩm Thư Dịch thật sự đã nói vậy?” Triệu Duật Hành nhướng mày.

“Có gia công nghệ thuật một chút, khụ.” Triệu Từ nói.

Mặc dù nguyên văn không hẳn là ý này, nhưng cũng đại khái là thế đi!

Triệu Từ tiếp tục: “Nhưng câu đó là cậu ấy nói thật đấy, nếu anh theo đuổi cậu ấy, nhất định cậu ấy sẽ đồng ý.”

“Không phải cậu ấy siêu cấp yêu anh sao!”

Triệu Duật Hành khẽ nhếch môi, trái tim không thể kìm nén được dâng lên vị ngọt lịm.

Hắn cười rõ rệt đến mức Triệu Kình nhìn sang, không nhịn được hỏi một câu: “Chuyện gì mà vui vậy con?”

“Không có gì.” Triệu Duật Hành đáp: “Món ăn hôm nay làm khá ngọt.”

Triệu Từ muốn nói lại thôi, đành nhắc nhở một câu: “Anh à, món anh vừa ăn là mướp đắng đấy.”

“…”

Triệu Duật Hành đặt đũa xuống, đột nhiên, chiếc điện thoại bên cạnh bàn lại rung lên vù vù.

Là tin nhắn WeChat của Thẩm Thư Dịch gửi tới.

Giống như đã trải qua một hồi đấu tranh tư tưởng rất lâu, cậu mới gõ xuống từng chữ một như thế này.

【Tôi vừa mới, suy nghĩ kỹ một chút, thấy rằng… tôi cũng không phải hạng đàn ông lãnh khốc vô tình gì.】

Thẩm Thư Dịch viết: 【Thế này đi, cảm giác hai ta hiện giờ cũng coi như là lưỡng tình tương duyệt! (Tái bút: Xét thấy Triệu Duật Hành quả thực rất thích Thẩm Thư Dịch, và trong trường hợp Thẩm Thư Dịch có định lực không được tốt cho lắm) Sau khi cân nhắc thận trọng, tôi thấy anh cứ theo đuổi thêm ba tháng nữa… ừm, tầm ba tháng là vừa đẹp, tôi sẽ đồng ý với anh, thấy sao!】

【Biểu tượng đeo kính râm cực ngầu】

Triệu Duật Hành cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp, bỗng chốc nhận ra tình cảm dạt dào trong lồng ngực như đang mọc chân chạy loạn khắp các mạch máu.

Hắn còn chưa kịp trả lời thì Thẩm Thư Dịch không biết đã hiểu lầm điều gì, ngẩng đầu lén quan sát sắc mặt hắn mấy lần, rồi lại vội vàng cúi xuống, vùi đầu gõ chữ.

Nhìn từ xa, cái xoáy tóc trên đầu cậu cũng ngoan ngoãn đến mạng người.

Thẩm Thư Dịch gửi qua một biểu tượng mèo nhỏ “ánh mắt mong chờ”.

【Nếu như, nếu như anh thấy ba tháng hơi lâu một chút.】

【Thì hai tháng nhé (đan hai ngón tay trỏ)】

Hai tháng là ít nhất rồi đấy! Không thể ít hơn được nữa đâu!

Vài giây sau, Thẩm Thư Dịch nhận được tin nhắn WeChat của Triệu Duật Hành.

【Thẩm Thư Dịch, phải làm sao đây, bây giờ tôi muốn hôn em phát điên lên được.】

Đúng là phát điên thật rồi.