Trên hành lang, Triệu Từ và Trần Phương ngồi sát cạnh nhau.
Triệu Từ ngập ngừng định nói lại thôi: “Anh…”
“Cậu hai, ngài đừng hỏi gì cả.”
Triệu Từ há miệng: “Tôi…”
“Tôi cũng chẳng muốn nói gì đâu.”
Trần Phương âm thầm ôm lấy mặt: “Cậu hai, xin hãy cho tôi chút không gian riêng tư, tôi muốn yên tĩnh một mình.”
Triệu Từ chẳng biết đã tưởng tượng ra cái gì, vỗ vỗ vai Trần Phương: “Trợ lý Trần, tôi không ngờ đấy… Chậc! Anh tôi cũng thật là, sao có thể bắt anh làm ca ngày lẫn ca đêm như thế chứ?”
Thực ra trong lòng y còn một câu rất khiếm nhã. Gu của anh mình cũng chẳng ra sao nhỉ!
Nghĩ đến nhan sắc của Thẩm Thư Dịch, đúng là vẻ đẹp của vợ là niềm hãnh diện của chồng, Thẩm Thư Dịch thực sự đẹp đến mức không còn lời nào để tả.
Trần Phương lúc này tâm hồn đã vỡ vụn: “Cậu hai, đừng nói nữa, không phải như ngài nghĩ đâu.”
“Tôi hiểu mà, tôi hiểu mà.” Triệu Từ trưng ra bộ mặt của người từng trải: “Tình yêu công sở ấy mà, k*ch th*ch lắm! Mấy bộ phim ngắn tôi hay xem toàn diễn thế này thôi, vợ cưới chớp nhoáng của tổng tài thì ra lại chính là thư ký luôn ở bên cạnh anh ta bấy lâu nay!”
Trần Phương suy sụp vò đầu bứt tai, yếu ớt thốt lên: “Cậu hai… vậy ngài đã xem bộ nào có tình tiết vợ của em trai thì ra lại là người tình của anh trai chưa…”
“?!”
Triệu Từ chấn kinh: “Còn có cả loại kịch bản máu chó thế này sao!”
“Chưa xem bao giờ, tên phim là gì đấy? Gửi qua tôi xem với, nam chính là ai?”
Trần Phương: “.”
“Hay là ngài thử soi gương xem sao?”
Triệu Từ: ?
Cái đồ thích nói ẩn ý này!
…
Thẩm Thư Dịch rửa mặt xong, nghi ngại nhìn ra phía cửa: “Em trai anh với trợ lý đang thì thầm to nhỏ chuyện gì mà lâu vậy?”
“Không biết.”
Thực ra là không có hứng thú, Triệu Duật Hành chỉ quan tâm đến những gì liên quan đến Thẩm Thư Dịch: “Đói chưa? Tôi có mua đồ ăn sáng đây. Hôm nay không có bánh ngọt nhỏ, em ăn tạm một chút nhé.”
Thẩm Thư Dịch thu hồi tầm mắt, nhìn đống món ăn đa dạng bày trên bàn. Cậu cuối cùng cũng nhớ ra Triệu Duật Hành mới là bệnh nhân, còn mình là người đi chăm bệnh. Cúi đầu nhìn lại, mình vừa mới ngủ một giấc ngon lành trên chiếc giường duy nhất của phòng bệnh này. Còn Triệu Duật Hành đang truyền dịch thì lại ngồi trên chiếc ghế dành cho người nhà ở bên cạnh.
Lương tâm vốn dĩ không tồn tại của Thẩm Thư Dịch bỗng nhói lên một cái. Cậu ngượng ngùng đến mức mặt hơi nóng lên: “Anh lên giường nằm đi.”
“Tôi ngồi là được rồi.”
Thẩm Thư Dịch lẳng lặng nhìn hắn trân trối.
Triệu Duật Hành thở dài, để Thẩm Thư Dịch ngồi xuống ghế, còn mình thì ngồi lên giường.
“Thế này được chưa? Ăn sáng trước đã nhé.”
“Được rồi!”
Thẩm Thư Dịch hài lòng, chọn tới chọn lui trong đống điểm tâm trên bàn, rồi nhét một miếng bánh gạo nhỏ vào miệng: “Em trai anh thì sao? Không gọi anh ta vào ăn một chút à?”
“Không mua phần của nó.” Triệu Duật Hành thản nhiên nói, tiện tay dùng ngón cái lau đi chút vụn bánh dính bên khóe môi Thẩm Thư Dịch.
… Lừa ai chứ, đống đồ trên bàn này chắc đủ cho bốn người ăn còn được! Nhưng người bỏ tiền không phải là mình, quyền xử lý bữa sáng này thuộc về Triệu Duật Hành.
Thẩm Thư Dịch ăn một chút đã no, cậu quan sát sắc mặt Triệu Duật Hành, thấy dường như đã tốt hơn hôm qua rất nhiều. Trên người cậu vẫn đang mặc bộ quần áo của ngày hôm qua, cả đêm không tắm rửa thay đồ, đối với Thẩm Thư Dịch mà nói thì đúng là một thảm họa.
Cậu đảo mắt một vòng, định tìm một cái cớ để chuồn lẹ.
Dù sao thì!
Với thân phận hiện tại, mỗi giây phút ở cùng một mái nhà với Triệu Duật Hành đều là một thử thách đối với giới hạn đạo đức.
Thẩm Thư Dịch đã soạn sẵn bản thảo để chuồn lẹ, cực kỳ lịch sự: “Anh chắc cũng ổn rồi, vậy tôi về khách sạn trước đây…”
“Lời nói tối qua còn tính không?”
Triệu Duật Hành bất ngờ cắt ngang lời cậu, đồng thời ném xuống một quả bom hẹn giờ.
Lời nói tối qua? Nói cái gì cơ?
Trí nhớ của Thẩm Thư Dịch chỉ có bảy giây, nhất thời chưa nhớ ra nổi. Nhưng rất nhanh sau đó, Triệu Duật Hành đã giúp cậu tìm lại ký ức.
Trong phòng bệnh yên tĩnh vang lên giọng nói nghẹn ngào của Thẩm Thư Dịch, lúng búng: “Tôi đồng ý quay lại với anh là được chứ gì…”
Thẩm Thư Dịch ngay lập tức giống như một con mèo xù lông, sống lưng vô thức cong lên, cả người bước vào trạng thái cảnh giác sẵn sàng chiến đấu.
“Cái gì đây hả!”
“Ghi âm.” Triệu Duật Hành bình tĩnh đáp, rồi phát lại một lần nữa: “Tối qua em hứa với tôi rồi, nói là quay lại.”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Mẹ nóa!
Đêm qua trong tình huống khẩn cấp như vậy, thực ra cậu cũng đã có chút đề phòng, lén giấu điện thoại đi nhưng căn bản không nhớ đến chuyện ghi âm. Không ngờ tâm cơ của Triệu Duật Hành còn gấp đôi cậu!
“Tôi hứa rồi ư?” Thẩm Thư Dịch giả vờ kinh ngạc: “Anh nghe nhầm rồi phải không?”
Triệu Duật Hành lại phát thêm lần nữa.
“Tôi đồng ý quay lại với anh là được chứ gì…”
Thẩm Thư Dịch trầm ngâm: “Cảm giác không giống giọng tôi lắm.”
Phát lại lần 2.
Thẩm Thư Dịch chợt hiểu ra: “Hàng AI tổng hợp đúng không?”
Phát lại lần 5. Phát lại lần 10. Phát lại lần 20.
“Thẩm Thư Dịch, em nhất định muốn tôi cài đoạn này làm chuông báo thức mới chịu được phải không?”
Thẩm Thư Dịch đang ở bên bờ vực suy sụp: “…”
“A a a a a a a a a a!! Tắt ngay cái điện thoại chết tiệt của anh đi!!!!”
Trời ơi. Triệu Duật Hành không thấy xấu hổ khi nghe lại giọng nói của chính mình qua thiết bị điện tử sao? Thẩm Thư Dịch luôn cảm thấy nghe giọng mình trong điện thoại cực kỳ kỳ cục, giọng hát cũng kỳ cục, cứ hệt như nó không phải phát ra từ thanh quản của mình vậy.
Thẩm Thư Dịch lao mạnh tới, cướp lấy điện thoại của hắn rồi nhanh tay lẹ mắt xóa sạch đoạn ghi âm đó.
“Vô ích thôi, tôi còn có bản sao lưu.”
Bàn tay đang gõ gõ đập đập của Thẩm Thư Dịch khựng lại, cậu nhìn hắn chằm chằm đầy u oán.
Triệu Duật Hành trong việc giành lấy phúc lợi cho mình thì chưa bao giờ biết nhượng bộ, hắn nói: “Em đã hứa với tôi rồi.”
“Hử. Cái kia cũng quên luôn rồi sao?” Triệu Duật Hành nói: “Em còn nói là không phải tôi thì em không gả.”
“?” Thẩm Thư Dịch lại xù lông thêm lần nữa: “Anh nói bậy! Chuyện quay lại thì thôi đi, tôi nói câu không phải anh thì không gả bao giờ?!”
“Vậy là thừa nhận từng nói chuyện quay lại rồi nhé.”
“…”
Đúng là cái bẫy đáng sợ mà!
Thẩm Thư Dịch ngay lập tức bị nắm thóp, chẳng khác nào một con mèo bị xách gáy. Trong phút chốc tiến không được mà lùi cũng không xong, cậu thực sự bị Triệu Duật Hành nắm thóp mất rồi!
“Tiểu Triệu à.” Thẩm Thư Dịch bắt đầu dùng tình cảm để thuyết phục, dùng lý lẽ để dẫn dắt. Trong đời cậu hiếm khi muốn nói lý lẽ với ai, mà thường những lúc thế này, mèo đều đang ở thế yếu.
“Tại sao anh cứ phải chấp niệm với chuyện quay lại vậy.” Thẩm Thư Dịch chớp chớp mắt: “Cứ như hiện tại không tốt sao, mỗi ngày anh đều có thể gặp tôi mà?”
“Chỉ gặp thôi mà đã đủ sao?” Triệu Duật Hành nhìn bộ dạng giả vờ yếu thế của cậu là biết ngay cậu đang tìm cách giở trò, hắn chỉ bình thản đáp: “Em có cho tôi hôn, cho tôi ngủ cùng, cho tôi chạm vào người em không?”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Hai năm không gặp, da mặt của Tiểu Triệu đã dày đến mức khiến người ta phải phẫn nộ!
“Không muốn quay lại với tôi cũng không sao.” Triệu Duật Hành đưa ra đề nghị thứ hai: “Vậy em phải để tôi làm người tình của em.”
“Triệu Từ vẫn còn ở bên ngoài đấy!” Mặt Thẩm Thư Dịch đỏ bừng lên: “Cái gì anh cũng dám nói bừa ra ngoài đúng không!”
“Tại sao lại không thể nói.” Bàn tay không truyền dịch của Triệu Duật Hành ôm lấy eo cậu, thấp giọng nói: “Như thế không phải càng k*ch th*ch hơn sao?”
k*ch th*ch cái đầu anh ấy!!
“Hơn nữa cho dù làm người tình của em, tôi cũng có yêu cầu.” Triệu Duật Hành ngồi hiên ngang trên giường, chẳng thèm quan tâm Thẩm Thư Dịch có đang ở trong lòng mình hay không, hắn dùng một tay ôm eo Thẩm Thư Dịch, nhấc bổng cậu lên người mình.
Thẩm Thư Dịch không kịp đề phòng ngã nhào vào lòng hắn, vội vội vàng vàng bám lấy vai hắn, kết quả biến thành tư thế đối mặt, hai chân dang ra, quỳ ngồi trong lòng hắn như kiểu ngồi bệt của vịt.
Hai cơ thể dán chặt vào nhau không một kẽ hở, người phía trên eo mềm mại, người phía dưới cơ bụng rắn chắc, Thẩm Thư Dịch dường như có thể nghe thấy cả tiếng tim đập của Triệu Duật Hành.
Vang dội bên tai, vừa sinh động vừa đầy sức mạnh.
Thật rõ ràng. Minh chứng rõ ràng như vậy về sự tồn tại mạnh mẽ của người đàn ông này.
“Buông tay ra ngay! Tôi cắn người đó!”
“Tốt nhất là em nên cắn chết tôi chỉ bằng một phát, nếu không tôi không buông.”
Thẩm Thư Dịch: .
Thẩm Thư Dịch: TUT
Thật sự muốn kêu cứu mạng mà! Người này không nên ở khu nội trú, mà nên ở bệnh viện tâm thần mới đúng!
Triệu Duật Hành coi như không nghe thấy, ấn eo cậu ép xuống dưới một chút, Thẩm Thư Dịch khẽ rên lên một tiếng, ngay sau đó thì kinh ngạc không thôi.
… Cái âm thanh như tiếng th* d*c kiều mị vừa rồi là do cậu phát ra sao????
Cũng may là Triệu Duật Hành không chú ý đến, người này đã hoàn toàn chìm đắm vào kế hoạch làm người tình của mình, thong dong mở lời với Thẩm Thư Dịch: “Tôi không chỉ muốn làm người tình của em lúc này, mà sau khi em kết hôn, quan hệ của hai chúng ta cũng không được phép cắt đứt.”
… Thật sự muốn chạy trốn quá, Thẩm Thư Dịch không muốn sở hữu gã nhân tình này có được không?
Hủy đăng ký.
TD nghe thấy chưa hả, hủy đăng ký !!
“Hơn nữa, thứ Hai Tư Sáu em phải đến phòng tôi, còn thứ Ba Năm Bảy tôi sẽ qua phòng em.”
“Đợi đã.” Thẩm Thư Dịch tỉnh táo lại trong tích tắc: “Thế không phải cả tuần đều ở chỗ anh à?”
“Ừ.”
Hắn còn ra vẻ vô cùng lý lẽ nữa chứ!
“Còn Chủ nhật, Chủ nhật chúng ta có thể gặp nhau ở công ty.”
Tôi xin hỏi anh, cái loại nhân tình gì mà cả tuần đều dính lấy tôi thế này, vậy thì thời gian nào tôi dành cho gia đình hả???
Thẩm Thư Dịch nhéo má hắn, hừ hừ bảo: “Yêu cầu của anh căn bản là không hợp lý chút nào. Làm gì có ai làm người tình mà như anh, đúng là đảo lộn luân thường đạo lý.”
“Ừ.” Triệu Duật Hành nói: “Vậy thì quay lại với tôi đi. Như vậy em sẽ không phải chấp nhận những yêu cầu vô lý này nữa.”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Được rồi, đi một vòng lớn cuối cùng lại quay về vạch xuất phát ban đầu.
Thẩm Thư Dịch cảm thấy hoàn toàn không thể nói lý với Triệu Duật Hành, cậu đẩy hắn ra, muốn leo xuống khỏi người hắn. Triệu Duật Hành không cho: “Em vẫn chưa đồng ý với tôi.”
“Không đồng ý!” Thẩm Thư Dịch cười lạnh.
“Hôm nay không đồng ý?” Triệu Duật Hành ướm hỏi một câu.
“Ngày mai cũng không.”
“Vậy ngày kia thì sao?”
Thẩm Thư Dịch: “.”
Triệu Duật Hành ngước mắt nhìn cậu, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Tuần sau thì sao, tuần sau nữa thì sao, tháng sau thì sao?”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Thần thái của người đàn ông này rõ ràng là đang nắm chắc phần thắng, biết mình thế nào cũng có cơ hội.
Thẩm Thư Dịch bị hắn hỏi đến phát phiền, cũng cuống cả lên: “Không được, không được, đều không được!”
Thẩm Thư Dịch “chát” một phát, tát lệch đầu Triệu Duật Hành sang một bên. Cậu không dùng nhiều lực, chủ yếu là để ngăn không cho hắn tiếp tục sáp lại gần làm trò đáng ghét.
“Vậy thế nào mới được?”
Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng không nhịn nổi nữa, đẩy mạnh hắn một cái, hùng hổ nói: “Anh còn chưa thèm theo đuổi tôi mà đã muốn quay lại à? Anh nằm mơ đi!”
Triệu Duật Hành ngẩn người.
Thẩm Thư Dịch nhắc đến chuyện này cứ hệt như nó đã bị dồn nén trong lòng từ rất lâu rồi vậy. Cậu nói tuôn ra trôi chảy đến lạ, giống như một cây pháo nhỏ nổ liên hồi, bao nhiêu bực dọc đều trút hết lên đầu Triệu Duật Hành.
“Hai năm trước anh cũng không hề theo đuổi tôi. Đương nhiên, ý tôi không phải là tôi vẫn còn canh cánh chuyện đó, tôi chỉ thấy thật không hợp lý chút nào. Dựa vào cái gì mà anh không theo đuổi, cũng không thèm tỏ tình, mà tôi cứ phải ở bên cạnh anh chứ? Mặc dù lúc đó cũng chưa thực sự bên nhau, nhưng thế thì càng vô lý hơn, chúng ta còn chưa từng chính thức hẹn hò, anh lấy tư cách gì mà đòi quay lại? Hơn nữa, bộ tôi là hạng người rẻ rúng lắm sao!”
Triệu Duật Hành hoàn toàn không ngờ tới Thẩm Thư Dịch lại để tâm đến chuyện này!
Não bộ Triệu Duật Hành hoạt động hết công suất, sau khi nghe xong một tràng của Thẩm Thư Dịch, hắn lập tức bắt được trọng điểm.
“Vậy ý em là, nếu tôi theo đuổi em, nếu tôi tỏ tình, chúng ta có thể quay lại?”
Thẩm Thư Dịch chẳng buồn để ý đến hắn, nhưng đôi tai lại phản bội ý muốn của chủ nhân, đỏ ửng lên một mảng lớn đầy vẻ bướng bỉnh.
“Đó là việc của anh, liên quan gì đến tôi. Buông tay ra!”
Thẩm Thư Dịch lại một lần nữa vùng vẫy để leo xuống. Lần này, do Triệu Duật Hành nhất thời sơ hở nên đã để cậu thoát được. Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng chạy khỏi vòng tay ấy, cậu mở cửa nhanh như bay rồi “rầm” một tiếng đóng sầm lại.
Thẩm Thư Dịch dựa vào cửa phòng bệnh, trái tim đang đập loạn xạ mới dịu đi được đôi chút. Cậu vừa kịp thở phào thì bên tai bất thình lình vang lên giọng của Triệu Từ.
“Anh tôi đánh cậu à?”
Cứ thích làm người ta giật mình.
Thẩm Thư Dịch bị y dọa cho run bắn cả người, đồng tử muốn dựng đứng lên như mèo.
“Sao anh vẫn chưa đi nữa?!”
Triệu Từ đáp: “Tôi đợi cậu mà!”
Triệu Từ vỗ ngực đắc ý: “Tôi không phải hạng người thiếu nghĩa khí thế đâu. Cậu là ai chứ? Vị hôn phu của cậu chủ giả! Ở riêng một phòng với ông anh tôi sao mà yên ổn cho được? Không phải tôi lo sốt vó cho tính mạng và sức khỏe của cậu à!”
Hử. Cái tên ngốc này vẫn còn lậm cái kịch bản cậu chủ giả của y.
Thẩm Thư Dịch xua tay: “Tôi không sao.”
“Đừng có gượng ép.” Triệu Từ vỗ vai cậu: “Nhìn xem, tai đỏ hết cả lên rồi kìa, bị anh tôi véo phải không? Tay anh ấy sao mà táy máy thế không biết! Ra tay nặng vậy!”
“…” Con trai à, về nhà đi được không, về nhà mà chơi đi cho rảnh.
Thẩm Thư Dịch đang tâm phiền ý loạn, chỉ muốn nhanh chóng về khách sạn thay quần áo. Cậu chẳng còn hơi sức đâu mà tán dóc với Triệu Từ, ngặt nỗi Triệu Từ cứ như miếng cao dán da chó, gỡ mãi không ra.
Suốt đường đi xuống lầu, tâm trạng Thẩm Thư Dịch mới dần bình tĩnh lại. Hai người kẻ trước người sau bước đi, Triệu Từ vẫn thao thao bất tuyệt chia sẻ về hiệu năng cực đỉnh của chiếc Koenigsegg, rồi chuyện Triệu Duật Hành đã hứa sẽ liên hệ xưởng độ xe cho y. Tâm hồn y lúc này đã bay bổng tận trường đua, nôn nóng muốn khoe cho cả thế giới biết vợ yêu của mình xịn xò đến mức nào!
Thẩm Thư Dịch không nói gì, chỉ nhìn y với vẻ dò xét.
Dưới góc nhìn của người ngoài, đây là một ánh mắt rất chuyên chú, hệt như cậu đang nghiêm túc lắng nghe từng chữ đối phương nói. Nhưng nếu ai hiểu Thẩm Thư Dịch sẽ biết lúc này cậu thực ra đang thả hồn treo ngược cành cây.
Cậu nhìn Triệu Từ, thầm nghĩ, chẳng lẽ sau này mình phải kết hôn với người này sao?
Mặc dù Thẩm Luật và Triệu Kình lúc nào cũng treo cửa miệng chuyện liên hôn giữa hai nhà Thẩm ,Triệu, mấy năm nay Thẩm Thư Dịch nghe đến mức tai mọc kén luôn rồi. Nghe càm ràm nhiều quá, chuyện kết hôn dường như trở thành một việc tương tự như kỳ thi đại học, cứ hệt như hễ đến giờ là phải bước vào phòng thi.
Bất kể sống hay chết, thi xong là xong. Còn kết quả thế nào, đỗ vào trường đại học ra sao, cuộc đời sau này biến chuyển thế nào… Những điều đó, Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ thực sự nghĩ kỹ.
Cậu và Triệu Từ vốn đã thỏa thuận với nhau từ trước, rằng cho dù có kết hôn thì hai người cũng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của nhau. Thậm chí sau khi cưới, họ cũng chẳng thèm ở chung một nhà, chỉ đến dịp lễ Tết mới xuất hiện trước mặt gia đình để diễn vai một cặp phu phu tương kính như tân.
Thế nhưng, đây có phải là cuộc hôn nhân mà Thẩm Thư Dịch mong muốn không? Có lẽ là không.
Thẩm Thư Dịch lại nghĩ, nếu đổi thành kết hôn với Triệu Duật Hành thì sao? Thực ra chẳng cần đến tận bây giờ mới nghĩ, vào những đêm khuya khoắt của hai năm trước, cậu đã từng hão huyền về điều đó rất nhiều lần. Khi mọi thứ lắng xuống, thực ra trong lòng Thẩm Thư Dịch sớm đã có câu trả lời.
Triệu Từ lải nhải nửa ngày trời, đột nhiên phát hiện ra Thẩm Thư Dịch căn bản chẳng thèm nghe. Cậu đang thả hồn đi đâu ấy!
“Tiểu Thư! Tôi còn là người đàn ông cậu yêu nhất không đấy? Nãy giờ tôi nói bao nhiêu thứ mà cậu chẳng lọt tai chữ nào!”
Thẩm Thư Dịch sực tỉnh, buông lời cà khịa cay nghiệt: “Vốn dĩ có phải đâu, trong lòng tôi anh còn chẳng lọt nổi vào top 5 nữa là.”
Triệu Từ: ?
Mặc dù biết thừa rồi, nhưng tận tai nghe Thẩm Thư Dịch nói ra vẫn thấy hơi đau lòng!
“Triệu Từ.” Thẩm Thư Dịch bỗng đứng lại, lên tiếng.
Triệu Từ ngây ngô đáp: “Sao vậy?”
Thẩm Thư Dịch nhìn y, khẽ gãi chóp mũi, nói đầy vẻ cao siêu: “Trước đây tôi có nghe một cách nói thế này, nếu anh định thông báo một tin trọng đại cho ai đó, thì trước khi nói, hãy làm họ xao nhãng một chút, như vậy khi nghe tin họ sẽ không bị sốc quá mức.”
Triệu Từ vỡ lẽ, vô cùng ngạc nhiên: “Còn có cả chuyện như vậy sao?”
“Ừm.”
Thẩm Thư Dịch dừng lại một chút, bắt đầu đánh lạc hướng Triệu Từ bằng một lời khen ngợi đầy tâm huyết, kèm theo một cái ngón tay cái: “Thực ra tôi luôn thấy lúc anh lái xe nhìn đặc biệt đẹp trai luôn ấy.”
Triệu Từ xúc động dâng trào đến mức mắt biến thành hình trứng ốp la luôn rồi. Đây là lần đầu tiên Thẩm Thư Dịch khen y như vậy, lại còn bảo y lái xe đẹp trai nữa chứ: “QVQ!!! Tiểu Thư…”
Ngay sau đó, Thẩm Thư Dịch nói cực nhanh, chỉ mất đúng 0.1 giây để chốt hạ: “À đúng rồi, Triệu Duật Hành, tức là anh trai anh ấy, thực ra là bạn trai cũ của tôi.”
Triệu Từ đứng máy: “…………………………?”
Thẩm Thư Dịch còn nói nhanh hơn nữa, mang theo khí thế kiểu đâm lao thì phải theo lao, dứt khoát như chặt đay rối: “Tôi cảm giác dạo gần đây anh ấy định theo đuổi tôi.”
“Chắc là anh không thích tôi đâu nhỉ?”
“Không thích tôi là tốt rồi, lỡ đâu hai người mà cùng lúc theo đuổi tôi…”
Thẩm Thư Dịch khẽ gãi chóp mũi: “Tôi thấy xác suất thắng của anh không lớn lắm đâu.”
“Tôi sẽ đồng ý với anh ấy đấy.”
Lời tác giả:
Mèo nhỏ dùng dương mưu! Không có máu chó cũng không có ngược tâm đâu nhé!! Tiểu Từ không hề thích Tiểu Thư đâu nha!