Sau khi Triệu Duật Hành đưa ra phát ngôn kinh thiên động địa đó, Thẩm Thư Dịch còn chưa kịp đánh hắn thì điện thoại của hắn đã có cuộc gọi công việc gọi đến. Triệu Duật Hành cầm máy tính, đi vào thư phòng để xử lý công vụ trước.
Sự gián đoạn này khiến Thẩm Thư Dịch cũng chẳng còn tâm trí đâu mà gây sự với hắn nữa. Bản tính cậu vốn là người cả thèm chóng chán.
Cuộc họp xuyên quốc gia này của Triệu Duật Hành kéo dài hơn một tiếng đồng hồ, đến khi hắn trở ra, Thẩm Thư Dịch đã sắp ngủ gật đến nơi. Chuyện lúc trước cứ thế được bỏ qua. Triệu Duật Hành không nhắc lại, Thẩm Thư Dịch cũng giả vờ như không biết. Dù sao thì làm tiểu tam có phải là chuyện gì vẻ vang hay hãnh diện lắm đâu?!
“Anh họp xong rồi à?” Thẩm Thư Dịch dụi mắt.
“Ừ. Nếu buồn ngủ thì em ngủ thêm lát nữa đi.” Triệu Duật Hành thấp giọng nói.
Thẩm Thư Dịch gật đầu, định rúc vào trong chăn. Sau đó, cậu bừng tỉnh mở mắt ra. Tại sao cậu phải nghe lời Triệu Duật Hành như vậy
Triệu Duật Hành vốn định ngồi bên cạnh sofa nhìn cậu ngủ, máy tính bảng cũng đã lấy ra, chuẩn bị sẵn tiện giải quyết nốt mấy bản hợp đồng mua bán sáp nhập. Thẩm Thư Dịch thấy hắn chuẩn bị đầy đủ máy tính, máy tính bảng cùng các loại đồ dùng làm việc, ra dáng hệt như định ở lỳ trong khách sạn của cậu luôn không bằng, khiến cậu không khỏi bực mình.
Triệu Duật Hành thấy cậu ngồi dậy: “Hết buồn ngủ rồi à?”
“Không muốn ngủ!” Thẩm Thư Dịch hậm hực nói: “Trong phòng có một người sống lù lù thế này, tôi không ngủ được.”
Thực ra là vì đêm qua cậu đã ngủ quá lâu rồi. Thẩm Thư Dịch cũng đâu phải là heo, làm gì có chuyện ngủ suốt hai mươi tư tiếng đồng hồ.
Triệu Duật Hành đặt máy tính bảng xuống: “Vậy ra ngoài đi dạo nhé?”
“Không muốn đi.”
Vân Kinh có gì hay mà đi dạo kia chứ, tầm này thời tiết lạnh giá, phương Bắc lại đang giảm nhiệt mạnh, hoa cỏ cây cối bên ngoài đã héo úa một mảng lớn, trông cứ xám xịt chẳng đẹp chút nào. Chụp ảnh cũng không thể có hình lung linh được.
“Với lại, người nên đi dạo không phải là anh sao?” Thẩm Thư Dịch nhắc nhở hắn: “Đây là phòng của tôi!”
Triệu Duật Hành im lặng.
“Nếu em chê ồn, tôi có thể vào thư phòng làm việc.”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Tóm lại là anh chưa từng nghĩ đến chuyện rời khỏi khách sạn đúng không!
Thẩm Thư Dịch thật sự thấy hơi đau đầu rồi. Cậu không ngờ sau hai năm, Triệu Duật Hành lại trở nên khó nhằn đến thế. Hai năm trước, da mặt người này còn mỏng lắm. Chỉ cần nói nặng lời vài câu là Triệu Duật Hành sẽ cảm thấy tự ái, im lặng rồi tức giận bỏ đi ngay. Còn giờ thì đúng là mặt dày không ai bằng!
“Anh có thể giữ chút liêm sỉ được không! Tôi hiện giờ là người đã có vị hôn phu, anh cứ ở lỳ trong phòng tôi thế này anh thấy có thích hợp không hả!”
“Không thích hợp.”
Hả? Biết giữ thể diện rồi cơ à.
“Cho nên tôi mới bí mật tới đây.” Triệu Duật Hành trấn an: “Yên tâm đi, sẽ không bị ai phát hiện đâu.”
Thẩm Thư Dịch: …
Mẹ nó! Chỉ là càng không biết xấu hổ hơn thôi!
Thẩm Thư Dịch cảm thấy mình hoàn toàn không nói lý lại hắn, đành xoay người đi, không thèm để ý đến hắn nữa. Triệu Duật Hành thấy vậy, bèn rời ghế sofa xuống ngồi bên cạnh giường.
“Cục cưng.”
Thẩm Thư Dịch lấy chăn trùm kín đầu, phiền không chịu nổi, vùi mặt trong chăn lông vũ, chỉ có giọng nói nghẹt nghẹt truyền ra: “Ai là cục cưng của anh, đừng có gọi bậy.”
Triệu Duật Hành khựng lại một chút, không gọi nữa.
“Nếu không muốn đi dạo, em có muốn đi đấu giá không?” Triệu Duật Hành dùng đúng liều thuốc đặc trị: “Tôi đã nói với em rồi đấy, không phải em muốn viên kim cương xanh Sri Lanka đó sao? Ngoài nó ra, Poly International còn có một vài món trang sức khác, em không muốn đi xem thử à?”
Cái kén chăn của Thẩm Thư Dịch khẽ cựa quậy một chút, rồi lại im lìm.
“Thư Dịch?”
Triệu Duật Hành chưa bỏ cuộc, lại gọi thêm một tiếng: “Cục cưng?”
Giọng Thẩm Thư Dịch truyền ra: “Anh đi ra ngoài đi.”
Tim Triệu Duật Hành chùng xuống, cơ thể cứng đờ trong chốc lát. Ngay cả chiêu này cũng không dụ được cậu ra, xem ra Thẩm Thư Dịch đã hạ quyết tâm không muốn nói chuyện với hắn rồi.
Triệu Duật Hành mất vài giây để điều chỉnh lại tâm trạng. Thẩm Thư Dịch vốn đã khó dỗ, dỗ thêm chút nữa thì có sao. Người đã ở ngay bên cạnh rồi, hắn có cả đời để dây dưa với cậu.
Ngón tay người đàn ông khẽ cuộn lại, hắn thấp giọng đáp: “Ừ.”
Triệu Duật Hành cố tình để máy tính và máy tính bảng lại, để lát nữa còn có cớ quay lại lấy. Vừa bước đến cửa, bỗng nghe thấy tiếng Thẩm Thư Dịch: “Anh đi đâu đó?”
Triệu Duật Hành nhận ra có gì đó không đúng, không nói là mình chuẩn bị rời đi nữa.
“Sao vậy?”
“Giúp tôi kéo rèm cửa vào, tôi muốn thay quần áo.” Thẩm Thư Dịch hất chăn ra, xuống giường.
“Thay quần áo?” Triệu Duật Hành khựng lại.
“Chứ sao nữa!” Thẩm Thư Dịch cạn lời: “Sao không nói sớm là đi đấu giá, tôi nằm ngủ làm bộ đồ này nhăn nhúm hết cả rồi! Ủi lại thì phiền lắm…”
Triệu Duật Hành cảm thấy thảng thốt như vừa trút bỏ được gánh nặng, lập tức quay lại ngồi xuống sofa. Hắn nhấn nút điều khiển, rèm cửa điện tử từ từ khép lại.
“Triệu Duật Hành, chỉ cần kéo lớp rèm trắng là được rồi, đóng tối thui thế này làm gì!” Thẩm Thư Dịch cảnh giác cao độ.
“Ừ.” Triệu Duật Hành nói: “Vui quá, nên run tay.”
Thẩm Thư Dịch: ?
Anh vui cái gì? Vui vì lát nữa sắp phải chi cho cậu vài chục triệu tệ sao?
… Đúng là cái thể chất M mà.
“Vậy lát nữa có muốn đi xem quần áo luôn không?” Triệu Duật Hành thản nhiên đề nghị.
Thẩm Thư Dịch vốn đã có kế hoạch đó, nhưng cậu vẫn làm bộ ngập ngừng: “Để xem thời gian thế nào đã. Đi mua sắm cũng hơi mệt.”
“Tôi sẽ xách túi giúp em.” Triệu Duật Hành gợi ý: “Tiện đường đi ăn tối luôn nhé?”
“Anh đừng có được đằng chân lân đằng đầu.” Thẩm Thư Dịch lạnh lùng nói.
“Được.” Triệu Duật Hành khựng lại một chút, tự nhủ phải từ từ thôi.
Vài giây sau, từ phòng thay đồ truyền đến tiếng của Thẩm Thư Dịch.
“Đi ăn ở đâu đấy!”
Khóe môi Triệu Duật Hành khẽ cong lên, tâm trạng vô cùng tốt: “Tùy em.”
Cuối cùng Thẩm Thư Dịch thay một chiếc áo khoác gió màu đen, thắt lưng thắt chặt làm tôn lên vòng eo thon nhỏ. Chỉ có ở cổ áo điểm xuyết một viên ngọc trai, tỏa sáng rực rỡ. Nhưng khi nhìn lên gương mặt của Thẩm Thư Dịch, viên ngọc trai ấy bỗng chốc trở nên mờ nhạt.
Thẩm Thư Dịch ngồi vào ghế phụ chiếc Bentley thương gia, Triệu Duật Hành ngồi ở ghế lái, giúp cậu thắt dây an toàn.
Vừa lên xe, Thẩm Thư Dịch đã mở lời: “Lát nữa anh chỉ cần đưa tôi đến buổi đấu giá là được, tôi sẽ tự quẹt thẻ của mình.”
Tay Triệu Duật Hành khựng lại: “Tại sao?”
Hắn uyển chuyển hỏi: “Cục cưng, quẹt thẻ của tôi không được sao? Không phải đã nói trước là tôi mua cho em rồi mà.”
“Ai nói trước với anh?” Thẩm Thư Dịch đáp: “Anh chỉ là tài xế đưa tôi đến buổi đấu giá thôi, lát nữa tôi sẽ ngồi riêng.”
“Không thể ngồi cùng nhau sao?”
“Không được. Tôi không muốn ngày mai thấy tin tức cậu ba tập đoàn Anh Hoa và anh trai cùng đi đấu giá, nghi vấn ngoại tình trước hôn nhân lên hot search Weibo đâu.”
“Tôi có thể phong tỏa tin đó.”
Anh có giỏi thì phủ nhận cái vụ ngoại tình trước hôn nhân đi!!
Thấy Triệu Duật Hành đã sắt đá quyết tâm làm tiểu tam, Thẩm Thư Dịch nhận ra mình không thể nào nói lý được với hạng người gần như không có giới hạn đạo đức này nữa!
Lúc này, chỉ có việc giữ mình trong sạch mới có thể bảo vệ danh tiếng của bản thân, đồng thời cắt đứt ảo tưởng của Triệu Duật Hành! Dù sao cậu cũng không đời nào để Triệu Duật Hành làm tiểu tam, càng không có chuyện quay lại với hắn. Hừ, Triệu Duật Hành còn chưa thèm theo đuổi cậu đàng hoàng mà đã muốn quay lại á? Mơ đi cưng
Buổi đấu giá diễn ra trong khoảng hơn hai tiếng đồng hồ. Thẩm Thư Dịch xác định mục tiêu rõ ràng, rất nhanh đã đấu giá thành công viên kim cương xanh Sri Lanka đó. Sau đó, một số món trang sức khác lần lượt được trưng bày, có vài bộ với thiết kế ấn tượng cũng khiến Thẩm Thư Dịch phải trầm trồ.
Tuy nhiên, ngân sách lần này của cậu chỉ có hai mươi triệu tệ. Thẩm Thư Dịch tuy ăn chơi trác táng nhưng cũng tuân thủ nguyên tắc chia nhỏ để tiêu lâu dài. Gần đây Thẩm Luật vừa tặng cậu một hòn đảo không người ở, chuyện này khiến lương tâm Thẩm Thư Dịch trỗi dậy, quyết định dạo này sẽ hạn chế quẹt thẻ phụ của anh trai một chút.
Thế nhưng, mấy bộ trang sức mà cậu lỡ nhìn thêm vài cái đều bị Triệu Duật Hành đấu giá thành công hết. Thẩm Thư Dịch nhìn thẳng về phía trước, không dám hỏi han gì thêm. Cậu sợ mình vừa mở miệng hỏi một câu là đống trang sức đó sẽ xuất hiện ngay đầu giường mình vào ngày hôm sau. Triệu Duật Hành có thể suy đồi đạo đức muốn làm tiểu tam, nhưng cậu thì không muốn gánh cái danh ngoại tình trước hôn nhân đâu!!!
Sau khi buổi đấu giá kết thúc, nhân viên bán hàng tại Vân Kinh nhắn tin cho Thẩm Thư Dịch, báo rằng mấy bộ quần áo cậu đặt hôm qua đều đã có sẵn hàng tại cửa hàng, hỏi cậu có thời gian qua xem không. Đằng nào cũng đang rảnh, nhìn cái điệu bộ kia của Triệu Duật Hành thì dù cậu có về khách sạn, chắc chắn hắn cũng mặt dày bám theo. So với việc cô nam quả nam ở chung trong một không gian có chiếc giường lớn, thì rõ ràng đi ra ngoài vẫn an toàn hơn!
Trong phòng nghỉ VIP của cửa hàng thời trang, Thẩm Thư Dịch thử hết bộ này đến bộ khác. Nhân viên đã chuẩn bị sẵn trà chiều và rượu vang đỏ, cậu chưa kịp đụng tới thì Triệu Duật Hành đã thản nhiên ngồi trên ghế sofa, nhìn cậu thử từng bộ một.
Thậm chí hắn còn thản nhiên đưa ra nhận xét.
“Bộ này hở quá.”
“Bộ này quá nổi bật.”
“Bộ này cũng được, nhưng cạp quần có thể kéo cao lên một chút, lộ eo nhiều quá.”
Nghe xong Thẩm Thư Dịch cạn lời toàn tập, đảo mắt trắng dã đến mười mấy lần.
Nhân viên bán hàng còn đổ thêm dầu vào lửa: “Cậu Thẩm, quan hệ giữa ngài và bạn trai tốt thật đấy.”
Tốt cái nỗi gì. Bạn trai gì mà bạn trai, là người yêu cũ, cảm ơn!
“Hai chúng tôi không phải tình nhân.” Thẩm Thư Dịch lên tiếng.
Người bán hàng sợ đến mức nhũn cả chân. May mà Triệu Duật Hành đỡ lời: “Bây giờ thì chưa phải.”
“Trước kia cũng không phải, được chưa.”
“Vậy còn sau này?”
Thẩm Thư Dịch: “…”
Đừng có thừa cơ đào hố cho cậu, sau này lại càng không. Sau này tôi là em dâu của anh đấy, cảm ơn ^ ^.
Lúc đầu Thẩm Thư Dịch thử đồ còn rất hào hứng, nhưng bị Triệu Duật Hành nhận xét quá nhiều, cậu bắt đầu đâm ra do dự. Thực ra, phần lớn những lời nhận xét đều là khen cậu, Thẩm Thư Dịch cũng tự biết mình đẹp mã.
Nhưng vấn đề là, đống quần áo định mua hôm nay đều đã mặc cho hắn xem hết rồi. Sau này mặc lại, không phải hắn sẽ được ngắm lần thứ hai sao?
Thẩm Thư Dịch đấu tranh tư tưởng vài giây, không muốn thử nốt đống quần áo đẹp đẽ còn lại nữa.
“Sao vậy?” Triệu Duật Hành thấy cậu mất hứng liền hỏi: “Đống còn lại không thích à?”
“Không phải.” Thẩm Thư Dịch tỏ vẻ hờ hững: “Cứ mặc vào cởi ra phiền phức quá, cứ đóng gói gửi thẳng về khách sạn đi, tôi sẽ từ từ thử sau.”
Triệu Duật Hành không nói gì thêm, trực tiếp bảo nhân viên đóng hàng. Lần này, động tác của hắn cực nhanh. Hắn ký séc ngay trước khi Thẩm Thư Dịch kịp quẹt thẻ.
Một màn lấy lòng rõ mười mươi, dã tâm của Tư Mã Chiêu, đến mèo con cũng nhìn ra được!
Trong lòng Thẩm Thư Dịch bắt đầu thấy rối bời.
Cậu có thể cảm nhận được khao khát muốn quay lại của Triệu Duật Hành vô cùng mãnh liệt, và chuyện làm tiểu tam cũng không phải là lời nói đùa.
Việc này rất nghiêm túc, cậu nhất định phải nói chuyện tử tế với Triệu Duật Hành.
Thử đồ xong lại đi ăn. Tại nhà hàng, Thẩm Thư Dịch đã mấy lần định khơi mào chủ đề này, nhưng lại sợ làm mất mặt Triệu Duật Hành. Dẫu sao bây giờ hắn cũng là đại thiếu gia nhà họ Triệu, là anh chồng tương lai của mình, Thẩm Thư Dịch nghĩ vì mối quan hệ gia đình hòa thuận sau này, cậu cần phải mở lời một cách uyển chuyển.
Vì cái gia đình này, Thẩm Thư Dịch thật sự đã hy sinh quá nhiều rồi TUT!
Kết thúc bữa tối là tám giờ tối. Thẩm Thư Dịch mang tâm sự nên cả bữa ăn đều lơ đãng. Ra khỏi nhà hàng mới phát hiện bên ngoài trời đã đổ tuyết.
Thẩm Thư Dịch mới chỉ thấy tuyết một lần ở Vân Cảng, và trận tuyết đó so với đêm nay ở Vân Kinh thì đúng là chỉ được coi là tuyết rơi lất phất. Tuyết phương Bắc rơi xuống từng mảng lớn, đậu trên người cũng không tan ngay lập tức.
Ngoài cửa sổ, không khí mùa đông đã cực kỳ đậm nét. Bên đường, không ít người đi bộ thi nhau giơ điện thoại lên để ghi lại trận tuyết đầu mùa của Vân Kinh.
Thẩm Thư Dịch nhìn mãi rồi ngẩn người ra. Cậu bỗng nhớ tới lần đầu tiên mình gặp Triệu Duật Hành cũng là vào một ngày tuyết rơi dày như lông ngỗng thế này.
“Lần đầu tôi gặp em, hình như cũng là vào một ngày tuyết rơi.”
Thẩm Thư Dịch suýt nữa tưởng mình đã lỡ miệng nói ra tâm sự trong lòng. Định thần lại mới thấy đó là Triệu Duật Hành đang nói bên tai mình.
Nhắc lại chuyện xưa, tim Thẩm Thư Dịch thịch một cái. Thực ra, chỉ cần hai người đã gặp lại nhau, thì những mảnh ký chép vụn vặt về thời gian bên nhau trước kia sẽ giống như giấy không gói được lửa, sớm muộn gì cũng bùng lên trước mặt cả hai.
Trái tim Thẩm Thư Dịch đập loạn nhịp không thể kiểm soát, cậu không biết Triệu Duật Hành định nói gì. Họ từng có quá nhiều hiểu lầm, nhưng cũng từng có những khoảnh khắc ngọt ngào. Bất kể nói gì thì chủ đề cũng sẽ trượt về phía sự mập mờ không rõ ràng. Đến lúc đó, cậu phải tiếp lời thế nào đây?
Trong lòng Thẩm Thư Dịch dấy lên một nỗi chua xót.
Triệu Duật Hành thản nhiên nói: “Khi đó, tôi vẫn chưa phải đi làm tiểu tam cho người ta.”
Thẩm Thư Dịch: …
Thẩm Thư Dịch: ……
Thẩm Thư Dịch: ……….
A a a a a a a a a a a a Đồ thần kinh a a a a a a a a a!!!!
Thẩm Thư Dịch sắp ngất đến nơi rồi.
Vừa nãy cậu rốt cuộc đã đa sầu đa cảm cái gì vậy chứ? Cậu thế mà lại trông mong Triệu Duật Hành có thể nói ra được điều gì sâu sắc hay sao?
Người đàn ông này sau hai năm đã biến thành một tên thần! kinh! rồi!!
Thẩm Thư Dịch nhận ra khi một người cạn lời đến cực điểm thì thật sự sẽ bật cười thành tiếng. Giờ đây, ngoài việc cười nhạt một tiếng, cậu không thể nghĩ ra bất kỳ chiêu trò ngôn từ nào để đáp trả Triệu Duật Hành. Kiểu hài hước lạnh lùng của Triệu Duật Hành đã đạt đến trình độ thượng thừa, bởi vì hắn căn bản không hề nghĩ mình đang nói đùa.
“Sao vậy?”
Thẩm Thư Dịch đứng không vững, hít một hơi thật sâu: “Không sao cả. Anh hiện giờ cũng không có đi làm tiểu tam cho ai hết, cảm ơn!”
“Tôi vẫn chưa làm được sao?” Triệu Duật Hành tỏ vẻ ngạc nhiên: “Tôi sẽ cố gắng.”
Làm ơn hãy dùng sự cố gắng của anh vào việc gì chính đáng đi!!!
“Triệu Duật Hành!” Thẩm Thư Dịch cao giọng!
“Ừ.”
Thẩm Thư Dịch nhìn hắn, đối phương cũng thản nhiên để cậu nhìn. Nhìn một hồi, Thẩm Thư Dịch hoàn toàn đầu hàng: “Anh rõ ràng là cố ý đúng không.”
“Cố ý gì?” Triệu Duật Hành nói: “Em nói chuyện làm tiểu tam hử? Không phải cố ý đâu. Nếu em không muốn tôi làm tiểu tam, vậy thì em quay lại với tôi đi. Khi đó Triệu Từ sẽ là tiểu tam.”
Thẩm Thư Dịch đáp: “Không đời nào.”
“Tại sao?” Triệu Duật Hành hỏi: “Em còn lo chuyện gì à?”
Thẩm Thư Dịch bất lực: “Anh còn hỏi tôi lo gì sao? Người có hôn ước với tôi hiện giờ là em trai anh, nếu bác Triệu biết tôi với anh dan díu với nhau, bác ấy sẽ nhìn tôi thế nào?”
Triệu Duật Hành im lặng vài giây. Thẩm Thư Dịch cứ ngỡ hắn cuối cùng cũng nghe lọt tai tiếng người, chuẩn bị hối cải, nhưng vừa định nói thì Triệu Duật Hành đã cắt ngang: “Em lo cái đó sao? Vậy thì càng không cần thiết. Cho dù em ở bên tôi, hay có hôn ước với Triệu Từ, thì em vẫn là con dâu của ông ấy thôi.”
“Nếu em rất để tâm, cũng không sao cả.” Triệu Duật Hành nhàn nhạt tiếp lời: “Tôi có thể đoạn tuyệt quan hệ cha con với Triệu Kình, sau đó đuổi Triệu Từ ra khỏi nhà họ Triệu. Đằng nào tôi nhìn nó cũng ngứa mắt, đuổi nó đi chẳng tốn của tôi bao nhiêu thời gian đâu.”
Triệu Duật Hành nói xong, giữa hai người im bặt suốt mười giây đồng hồ. Ch
ỉ còn lại tiếng tuyết rơi nhè nhẹ.
Thẩm Thư Dịch kinh ngạc nhìn hắn, hệt như bị dọa cho khiếp vía: “Anh… anh… anh nói thật đấy à?”
Triệu Duật Hành nhìn chằm chằm cậu không rời mắt.
Hồi lâu sau, hắn bỗng nhiên “phì” một tiếng rồi bật cười.
Khi hắn cười, vẻ thiếu niên lại tràn trề, cứ như hai năm qua chẳng hề để lại dấu vết gì trên người hắn vậy. Trong phút chốc, Thẩm Thư Dịch như nhìn thấy lại chàng sinh viên năm nào thuở mới gặp gỡ.
“Dọa em sợ rồi à?” Triệu Duật Hành vẫn treo nụ cười trên môi: “Tôi đùa đấy.”
Thẩm Thư Dịch mím môi.
“Sợ thật à?” Triệu Duật Hành hơi cúi đầu nhìn cậu, giọng nói gần như thì thầm, dỗ dành: “Mấy lời lúc nãy đều là tôi bịa ra cả, tôi không định làm tiểu tam, cũng sẽ không làm gì Triệu Từ đâu. Trong lòng em, tôi là người không có giới hạn đạo đức đến vậy sao?”
Thẩm Thư Dịch: .
Cái đồ nhà anh. Vậy mà anh diễn sâu thật đấy!
Thẩm Thư Dịch vừa nãy thật sự đã bị dọa sợ rồi đấy biết không! Nói năng nghiêm túc như vậy, cậu suýt chút nữa đã tin rằng Triệu Duật Hành thật sự làm ra được cái loại chuyện đại nghĩa diệt thân kia.
“Nhưng có một chuyện là thật.” Triệu Duật Hành khẽ nói: “Tôi thật sự muốn quay lại với em, có thể cho tôi một cơ hội không?”
Tim Thẩm Thư Dịch lại treo ngược lên cành cây.
“Tôi…”
Triệu Duật Hành bình tĩnh nhìn cậu.
Thẩm Thư Dịch im lặng nửa ngày, mới mở lời: “Chuyện này của anh, không phải là chúng ta nói là không giải quyết.”
Triệu Duật Hành: ?
Thẩm Thư Dịch ấp úng nói: “Nhưng mà cũng không nói là bất cứ chuyện gì thì nhất định phải thế này thế nọ, được rồi, chuyện này chắc chắn là phải giải quyết… ừm…”
Triệu Duật Hành nghe mà thấy sao giống mấy lời sáo rỗng vô nghĩa mà Triệu Kình thường hay nói thế không biết.
Hắn cười nhạt một tiếng, có chút bất lực, định mở miệng nói gì đó.
Chợt, vùng dạ dày vốn đã âm ỉ đau từ sáng sớm lúc này bắt đầu quặn lên từng cơn, và có xu hướng ngày càng dữ dội hơn.
Triệu Duật Hành theo bản năng đưa tay ôm lấy bụng.
Thẩm Thư Dịch không chú ý đến biểu cảm của Triệu Duật Hành, vừa đi vừa lẩm bẩm: “Đúng, phải giải quyết, đến lúc đó thì ừm, đúng không…”
“Phải. Chuyện này của anh thì chúng ta cứ coi như là, được thôi, ừm… vậy cứ thế đã nhé.”
Thẩm Thư Dịch bước nhanh như chạy, đi tới trước cửa chiếc Bentley, mở cửa rồi nhanh chóng ngồi tót vào trong.
Văn học sáo rỗng muôn năm! Cảm ơn cứu mạng TUT!
Thẩm Thư Dịch thở phào nhẹ nhõm. Bắt một con mèo đi giải quyết vấn đề tình cảm phức tạp thế này thật sự là quá khó mà. Trốn tránh tuy có nhục nhưng mà hữu dụng.
Cậu đợi một lát, thầm nghĩ chờ Triệu Duật Hành lấy lại bình tĩnh thì chắc hắn sẽ lên xe thôi. Kết quả là ba phút trôi qua, cửa xe Bentley vẫn im lìm không nhúc nhích.
Thẩm Thư Dịch ngẩn ra. Không lẽ hắn giận rồi sao?
Có gì mà phải giận chứ, vốn dĩ chuyện hắn muốn quay lại với cậu là không được mà!
Cậu lại đợi thêm một lúc, lòng dạ bồn chồn không yên. Giận thật à? Cậu đâu có bảo là không quay lại, chỉ là cảm thấy không thể cứ tùy tiện quay lại như thế được thôi chứ?! Sao mà hẹp hòi thế không biết?
Thẩm Thư Dịch mở cửa xe, định bụng sẽ cam chịu đi ngược trở lại. Thế nhưng vừa xuống xe, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, mặt cậu lập tức cắt không còn giọt máu.
Hắn không đuổi theo cậu, thì ra là vì xảy ra chuyện.
Triệu Duật Hành không biết vì sao lại đang ngồi bệt dưới đất, tựa vào bồn hoa bên cạnh hệt như đã kiệt sức. Đôi lông mày anh tuấn nhíu chặt, trên trán rịn ra những giọt mồ hôi li ti, dáng vẻ như đang phải chịu đựng một cơn đau dữ dội.
… Không lẽ là bị cậu làm cho tức đến mức này rồi ư!
Thẩm Thư Dịch hoảng loạn chẳng còn thiết gì nữa, cậu chạy vội đến ôm chặt lấy Triệu Duật Hành, giọng nói tức thì nghẹn ngào như sắp khóc: “Anh… anh bị làm sao vậy? Anh không khỏe ở đâu? Đừng có dọa tôi!”
“Tôi… tôi đồng ý quay lại với anh là được chứ gì…”
Triệu Duật Hành gắng gượng mở mắt nhìn cậu, khẽ bật cười: “Tôi không sao, hình như hơi đau dạ dày một chút.”
“Đau dạ dày sao mà nghiêm trọng thế này được?” Thẩm Thư Dịch sợ đến hồn siêu phách lạc, tay run rẩy lấy điện thoại ra: “Tôi gọi 120, chúng ta đi bệnh viện ngay.”
Triệu Duật Hành đột ngột nắm lấy cổ tay cậu, nói: “Trước khi gọi 120, giúp tôi làm một việc khác đã.”
Thẩm Thư Dịch đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn. Triệu Duật Hành nửa nhắm nửa mở, hàng mi run rẩy vì phải chịu đựng cơn đau, yếu ớt nói: “Câu nói đồng ý quay lại vừa nãy, ghi âm lại trước đã.”
“Sợ ai đó, đợi lúc tôi khỏe lại rồi sẽ giở trò quỵt nợ.”