Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 47



Chương 47

Giống như việc Thẩm Thư Dịch đăng ảnh tự sướng lên vòng bạn bè, nếu có 100 lượt xem thì chắc chắn có tới 99 lượt là do cậu tự vào xem lại.

Tương tự, sau khi làm động tác bắn pháo hoa tay tặng Triệu Duật Hành tối hôm đó, mấy ngày nay Thẩm Thư Dịch cứ liên tục hồi tưởng lại.

Trời ơi. Mình đúng là bậc thầy mà. Thẩm Thư Dịch ơi, mày đúng là sinh ra đã biết cách yêu thương người khác, thế này mà không làm Triệu Duật Hành cảm động đến chết mới lạ. Cũng may mình là người thanh cao không đi nuôi cá, chứ với kỹ năng tán trai này, chẳng phải chỉ cần ngoắc tay là đàn ông đổ rạp hết sao?

“Khục khục khục khục khục, hi hi hi hi hi hi.” Cậu nằm trên giường phát ra những tiếng cười kỳ quái như vậy.

Tiểu Mỹ lo lắng nhìn qua khe cửa, thấy Thẩm Thư Dịch đang ôm chăn lăn lộn, thỉnh thoảng còn trùm đầu kín mít phát ra tiếng cười quái đản, lo âu nói: “Cậu chủ không sao chứ? Từ lần đi Tam Hà Loan về đến giờ cứ như vậy suốt.”

“Không sao đâu.” Chú Lâm vỗ vai an ủi Tiểu Mỹ: “Cậu chủ làm vậy chắc chắn là có nguyên do của mình.”

Thực ra, việc Triệu Duật Hành không phải con ruột nhà họ Triệu vẫn khiến Thẩm Thư Dịch khá sốc. Thảo nào hắn đẹp trai đến mức trông như ở một layer hoàn toàn khác so với nhà gã em họ, hóa ra vốn dĩ chẳng chung một bộ gen.

Thế nhưng, nghi vấn lại ập đến. Thẩm Thư Dịch trầm tư: “Nếu Triệu Duật Hành không phải con ruột nhà họ Triệu, vậy chuyện liên hôn là thế nào?”

Cậu vừa mới bắt đầu nghiên cứu vấn đề này thì Thẩm Luật đã gọi điện đến, lệnh cho cậu lập tức cuốn xéo đi làm. Kể từ khi Thẩm Luật không còn canh chừng gắt gao, việc đi làm của Thẩm Thư Dịch trở nên rất thất thường, kiểu ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới. Mọi loại phép trong chế độ chấm công của Anh Hoa đều bị cậu dùng sạch sành sanh, từ nghỉ ốm, nghỉ việc riêng cho đến nghỉ phép năm. Mấy chuyện này Thẩm Luật đều nhắm mắt cho qua.

Hôm nay, lúc Thẩm Luật đến chỗ CEO chi nhánh để kiểm tra vấn đề chuyên cần của Thẩm Thư Dịch, vừa nhìn một cái liền thấy thằng nhóc chết tiệt này thế mà dám xin nghỉ đẻ!

Vị CEO kia đương nhiên biết Thẩm Thư Dịch là cậu ba của tập đoàn, là cục cưng của Chủ tịch. Anh ta á, đừng nói là xin nghỉ đẻ, dù có xin nghỉ tang cho chính mình thì CEO cũng chẳng dám không phê duyệt.

“Hả? Em xin nghỉ đẻ cho ai? Anh hỏi em đó? Em đẻ cho ai?!” Thẩm Luật gầm thét trong điện thoại với vẻ hung dữ, Thẩm Thư Dịch thì bĩu môi, ngoáy ngoáy tai, chuẩn bị giở trò giả câm giả điếc.

“Em lập tức cút đi làm cho anh, nghe thấy chưa!” Thẩm Luật quát tháo: “Nếu không thì trong vòng mười tháng tới, em phải lòi ra được đứa trẻ trong bụng cho anh!”

Bị Thẩm Luật rống vào mặt, Thẩm Thư Dịch cũng cuống lên: “Đẻ thì đẻ! Anh đã nghĩ xong tên cho cháu trai anh chưa?”

Thẩm Luật hít một hơi thật sâu, nhìn điện thoại với vẻ không thể tin nổi. Được lắm, quyết tâm trốn việc của thằng nhóc này lớn đến mức này cơ à.

“Nửa tiếng nữa.” Thẩm Luật lạnh lùng nói: “Đợi anh ở Thiển Thủy Loan. Hôm nay hoặc là gậy của anh gãy, hoặc là chân của em gãy.”

“Được rồi anh trai, không nói chuyện với anh nữa, thật là làm mất thời gian đi làm của em quá.” Thẩm Thư Dịch dứt khoát cúp máy cái rụp!

“Tôi hận Thẩm Luật!”

Lúc rời khỏi Thủy Loan Nhất Hào, Thẩm Thư Dịch đã để lại một câu như vậy. Cậu nhìn chú Lâm, vẻ mặt tức tối đến cực điểm: “Lát nữa chú nhất định phải bảo với cái người họ Thẩm kia, đây là con nói đấy!”

Ngay cả tên cũng chẳng thèm gọi nữa, xem ra lần này Thẩm Thư Dịch thực sự nổi giận rồi. Chú Lâm nhìn hai anh em họ đấu khẩu từ bé đến lớn, biết rõ đây chỉ là trò đùa nghịch của hai người nên chỉ hì hì gật đầu.

“Dạ thưa cậu chủ.”

“Nhất định phải nói đó!” Thẩm Thư Dịch đã ngồi lên chiếc Rolls-Royce nhưng vẫn còn bám cửa xe dặn dò chú Lâm: “Còn phải bắt chước đúng biểu cảm của con nữa! Hung dữ, tuyệt vọng, và sự thất vọng tràn trề đối với cái người họ Thẩm kia! Trong sự thất vọng còn phải mang theo nét bi lương! Nói với Thẩm Luật là lần này con thực sự sẽ không tha thứ cho ảnh đâu, trừ khi ảnh mua cho con viên kim cương hồng hình lê 8.41 carat trong buổi đấu giá của Sothebys tuần tới, và phải thanh toán luôn phí bao phòng tổng thống cả năm sau ở tầng 58 khách sạn Peninsula cho con!”

Có thể nói một lèo chi tiết đến vậy, ắt hẳn là đã tính toán từ lâu rồi. Chỉ là để bắt chước được cái biểu cảm đa tầng như cậu nói thì chắc phải cần đến trình độ diễn xuất của Ảnh đế, chú Lâm chỉ có thể nói mình sẽ cố gắng hết sức.

Chú Lâm gật đầu: “Tôi sẽ nói lại, cậu chủ.”

Thẩm Thư Dịch vẫn chưa yên tâm: “Chú phải nói là con đang đau lòng muốn chết đó!”

Chú Lâm hiền từ đáp: “Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.”

Lúc này Thẩm Thư Dịch mới hài lòng rời đi.

Nghĩ đến bộ mặt tư bản độc ác của Thẩm Luật, cậu vẫn thấy buồn nẫu ruột! Haiz, những ngày tháng ăn nhờ ở đậu thế này bao giờ mới kết thúc đây TUT!

Thẩm Thư Dịch mang tâm trạng vạn phần tuyệt vọng đi làm. Trên đường đi, cậu gọi điện mách lẻo với Triệu Duật Hành. “Trên đời này sao lại có người anh ruột như vậy chứ? Kiểu gia đình nào mới đào tạo ra được một con robot tư bản máu lạnh vô tình như vậy? Ảnh có còn coi trọng tình thân không hả, tình anh em nhà giàu lẽ nào định sẵn là phải tàn sát lẫn nhau thế này sao?”

Triệu Duật Hành nghe cậu than vãn một tràng dài, cảm thấy cậu đáng yêu đến mạng cũng chẳng cần. Nhưng hắn không dám cười thành tiếng, sợ Thẩm Thư Dịch lại thẹn quá hóa giận. Thế là hắn vừa xem hợp đồng vừa an ủi: “Nếu không muốn đi làm, hay là em sang chỗ tôi?”

Chẳng trách người ta nói trên đời này vẫn nên tìm lấy một người chồng. Lòng Thẩm Thư Dịch ngay lập tức trở nên dễ chịu hẳn. “Tôi phải đến công ty điểm danh cái đã mới chuồn được, nếu không anh tôi lại soi chuyên cần của tôi mất.” Ừm. Bây giờ cậu đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm trốn việc rồi.

Thẩm Thư Dịch không phải không muốn đi làm, vị trí kia của cậu ban đầu vẫn có chút thứ để học hỏi. Sau đó, Jessica được nhảy dù xuống đã khiến mọi việc ở phòng thư ký đảo lộn tanh bành. Về sau Jessica dính scandal trên mạng, phòng thư ký cũng bị điều chuyển đi nơi khác. Vị trí hiện tại của Thẩm Thư Dịch gần như có cũng được mà không có cũng chẳng sao, bị gạt ra rìa hoàn toàn. Một ngày ngồi lì ở đó tám tiếng đồng hồ đúng thật là lãng phí sinh mạng.

Ngay cả CEO cũng không dám sắp xếp việc khác cho cậu vì sợ cậu lên cấp trên mách lẻo. Ban đầu Thẩm Thư Dịch còn kiên trì ngồi trong văn phòng chơi trò Xếp kim cương. Nhưng sau đó cậu hoàn toàn không ngồi yên nổi nữa. Bản tính cậu vốn hoạt bát ham chơi, ngày trước khi chưa bị Thẩm Luật khóa thẻ, cậu đã bay khắp nơi trên thế giới, chẳng có ngày nào là nghỉ ngơi. Kể từ khi về nước tuyên bố liên hôn vào năm nay, đến tận bây giờ Thẩm Thư Dịch còn chưa được bước chân ra khỏi biên giới!

Cậu lại lẩm bẩm phàn nàn thêm một tràng dài với Triệu Duật Hành, đối phương vẫn kiên nhẫn lắng nghe không sót chữ nào. Đến công ty rồi, Thẩm Thư Dịch vẫn có chút không nỡ cúp điện thoại. Cậu quét thẻ xong thì vào văn phòng ngồi một lát. Đồng nghiệp Tiểu A thấy cậu đi làm thì vô cùng ngạc nhiên, anh ta còn tưởng Thẩm Thư Dịch đã nghỉ việc rồi.

Người nghỉ việc là kẻ khác kia.

“Jessica chuẩn bị nghỉ việc rồi à?”

Thẩm Thư Dịch vừa ngồi xuống đã nghe được cái tin chấn động này.

“Ừm, nghe bảo đang bàn giao công việc rồi, chắc phải ở lại thêm một tháng nữa. Đợi vị trí đó tìm được người thay thế phù hợp thì hắn ta sẽ đi.”

“Không phải hắn ta mới từ Yingfutong nhảy việc sang đây sao, rời Anh Hoa rồi định đi đâu nữa?”

“Quay lại chỗ cũ, vẫn là Yingfutong. Nghe nói hắn ta đã bắt nhịp được với CEO bên đó rồi, kệ đi, miễn là không ở lại công ty mình là tốt rồi, thật chịu không nổi cái kiểu văn hóa sói tính của hắn ta.”

Thẩm Thư Dịch khựng lại một chút, CEO hiện tại của Yingfutong, chẳng phải là Nghiêm Trì sao? Đúng là mấy kẻ đáng ghét đều tụm lại một chỗ, cậu thầm lạnh lùng cảm thán.

Thẩm Thư Dịch giả vờ làm việc trong văn phòng được vài phút, nhưng tâm trí đã bay tận tới đám cưới vào dịp cuối năm rồi. Thời gian này cậu đã hoàn toàn thích nghi với thân phận chờ gả của mình, hễ rảnh rỗi là lại lên mạng lướt xem đồ cưới và các kế hoạch tổ chức hôn lễ.

Có điều rõ ràng hôn kỳ đã định vào cuối năm, vậy mà phía nhà họ Triệu lại chậm trễ chưa thấy động tĩnh gì. Thẩm Thư Dịch dù có bạo dạn hay nhiệt tình đến mấy thì cũng biết giữ thể diện. Người ta chưa đả động gì đến việc khi nào bắt đầu lên kế hoạch đám cưới, cậu cũng chẳng tiện đi hỏi Triệu Duật Hành.

Nghĩ đến việc Triệu Duật Hành dạo này bận đến mức chân không chạm đất, cậu cũng không hiểu cái công ty nhỏ của hắn lấy đâu ra mà lắm việc để bận rộn đến thế. Cứ gọi điện là thấy đang xem hợp đồng, không thì đi công tác, hoặc là đang họp. Có lẽ vì công việc quá bận nên hắn mới không có thời gian lo chuyện kết hôn.

Thẩm Thư Dịch lại lên mạng xem thêm vài địa điểm tổ chức đám cưới, đổi từ nhà thờ sang hải đảo, rồi lại từ hải đảo sang khách sạn. Cuối cùng, cậu quyết định tập hợp ưu điểm của tất cả mọi nơi, chọn một nhà thờ trên đảo nhỏ, ngay bên cạnh còn có một khách sạn năm sao. Đáp ứng mọi yêu cầu toàn diện của cậu.

Thẩm Thư Dịch vừa chọn vừa đợi Triệu Duật Hành đến đón. Kết quả, vị hôn phu của cậu lại gọi điện đến nói lát nữa có một cuộc họp rất quan trọng, buổi tối còn phải đi Châu Úc công tác, chắc phải ngày kia mới về.

Thẩm Thư Dịch nghe xong hồi lâu mới khô khốc thốt ra được một chữ: “… Ừm.”

Triệu Duật Hành nghe ra cậu đang không vui, trầm giọng dỗ dành: “Bận nốt đợt này là ổn rồi.”

Thẩm Thư Dịch nói: “Công việc của anh là cái gì mà sao bận thếvậy Hay là để tôi giúp anh một tay?”

Triệu Duật Hành rất cảm động, nhưng cũng từ chối rất nhanh: “Không sao, không cần đâu.”

Nếu Thẩm Thư Dịch mà đến giúp, e là hắn sẽ càng bận thêm gấp bội.

Ngoài việc phải bận rộn với công việc, hắn còn phải bận rộn dọn dẹp đống hỗn độn mà Thẩm Thư Dịch gây ra.

Cũng may Thẩm Thư Dịch rất dễ dỗ, cậu cũng chẳng phải hạng người không biết lý lẽ. Suy cho cùng sau này cậu sẽ kết hôn với Triệu Duật Hành, tiền hắn kiếm được cũng là tiền của cậu, hắn càng kiếm được nhiều tiền thì Thẩm Thư Dịch mới có nhiều tiền để tiêu, mới có thật nhiều hạnh phúc. Đây là một đạo lý bất di bất dịch từ xưa đến nay.

Chỉ là cậu vẫn có chút để tâm đến chuyện ngày cưới. Không tiện mở lời với Triệu Duật Hành, Thẩm Thư Dịch quay sang làm phiền anh trai ruột của mình.

【1】

“Chịu nhắn tin cho anh rồi đó hả? Chẳng phải lúc nãy còn hận anh lắm sao?”

“Làm gì có chuyện đó, anh trai, ai nói với anh vậy? Người đó hoàn toàn đang muốn ly gián tình cảm anh em chúng ta. Em là em trai ruột của anh, sao em có thể hận anh được.” Thẩm Thư Dịch ra vẻ kinh ngạc, vô cùng chấn động vì không ngờ lại có người thốt ra được lời như vậy.

“Hừ.” Thẩm Luật chẳng thèm tranh cãi, chỉ nói: “Có gì thì nói nhanh.”

Thẩm Thư Dịch lập tức nêu ra yêu cầu của mình: “Thì là, anh trai, dạo gần đây phía nhà họ Triệu có liên lạc gì với anh không?”

Thẩm Luật không ngờ Thẩm Thư Dịch nhắn tin cho mình là vì chuyện này. Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, dạo gần đây nhà họ Triệu đúng là đã lâu không liên lạc với anh thật. Ngày cưới đã cận kề mà phụ huynh hai bên vẫn chưa chính thức gặp mặt lần nào. Thẩm Luật còn định phải khảo sát đối phương thật kỹ, nếu nhân phẩm không tốt, anh cũng sẽ không thực sự đẩy Thẩm Thư Dịch vào hố lửa.

Thực ra, trước đây Thẩm Luật đã xem qua hồ sơ của thằng nhóc nhà họ Triệu kia. Đó là một nhân vật mồm mép linh hoạt, từ nhỏ lớn lên ở Bắc Mỹ, chắc hẳn sẽ có tiếng nói chung với Thẩm Thư Dịch. Điều duy nhất khiến Thẩm Luật không hài lòng chính là sở thích cá nhân của thằng nhóc này là đua xe, lại còn là tay đua trả phí của giải F1, quá nguy hiểm.

“Sao vậy? Trước đây chẳng phải còn gào thét không muốn kết hôn à, giờ lại sốt sắng rồi?”

“Ai sốt sắng đâu. Em chỉ hỏi bừa thôi mà!” Thẩm Thư Dịch cứng miệng.

Cậu chuẩn bị thẹn quá hóa giận đến nơi, Thẩm Luật liền vội vàng trấn an: “Được rồi được rồi, không giận. Để anh hỏi giúp em.”

“Dạ.”

Sau khi ngắt cuộc gọi thoại, Thẩm Thư Dịch mới sực nhớ ra. Vừa rồi cậu lại quên hỏi về vấn đề thân thế của Triệu Duật Hành mất rồi.



Ba ngày sau, Triệu Duật Hành kết thúc chuyến công tác và quay trở về Vân Cảng.

Thẩm Thư Dịch cũng vừa hoàn thành xong tác phẩm để đời tiêu tốn 48 tiếng đồng hồ tại Thủy Loan Nhất Hào. Sau khi làm kiệt sức cả ba đầu bếp dạy kèm, cuối cùng mọi người đồng thanh bỏ phiếu, tốt nhất là nên đặt một chiếc bánh sinh nhật nghệ thuật từ tiệm bánh về.

Thẩm Thư Dịch vốn định tự tay làm, nhưng sau khi nếm thử, các đầu bếp đều cho rằng nếu cậu chủ muốn duy trì tốt mối quan hệ này thì lời khuyên chân thành là tấm lòng thành là chính, còn không thì chúng ta cứ gọi giao bánh tận nơi cho lành. Thẩm Thư Dịch tự biết trình độ nấu nướng của mình đến đâu, liền mượn bậc thang mọi người đưa tới mà thuận thế leo xuống.

Về bữa tiệc sinh nhật đơn giản mừng cho Triệu Duật Hành ở Tam Hà Loan dạo trước, Thẩm Thư Dịch cứ cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó. Nghĩ đi nghĩ lại, hóa ra là chưa ước nguyện.

Thẩm Thư Dịch cực kỳ coi trọng điều ước sinh nhật, bởi vì năm nào điều ước của cậu cũng trở thành sự thật. Năm kia cậu đòi du thuyền, năm ngoái đòi trang viên, năm nay đòi trực thăng, mỗi lần ước cậu đều đọc to thành tiếng. Bạn bè thường nhắc cậu rằng điều ước nói ra sẽ không còn linh nghiệm nữa, nhưng Thẩm Thư Dịch bảo đừng có quản cậu, điều ước của cậu phải nói ra mới linh. Nếu Thẩm Luật mà giả câm giả điếc trong bữa tiệc, cậu sẽ tiếp tục làm phiền anh trai ở riêng cho đến khi đối phương phải ghi nhớ điều ước đó mới thôi.

Lâu dần, Thẩm Thư Dịch thời niên thiếu đã đúc kết ra một chân lý. Có lẽ Thẩm Luật chính là Thượng đế.

Và rồi cậu lại rút ra một chân lý khác. Ngay cả Thượng đế cũng phải xoay quanh Thẩm Thư Dịch!

Cảm giác xứng đáng được hưởng thụ những điều tốt đẹp nhất của Thẩm Thư Dịch vốn là bẩm sinh, điều này không cần phải bàn cãi. Cậu dự định sẽ dành cho Triệu Duật Hành một sự bất ngờ.

Ba giờ chiều, còn nửa tiếng nữa là Triệu Duật Hành về đến nhà. Nhà mà Thẩm Thư Dịch nói không phải Tam Hà Loan, mà là căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách Triệu Duật Hành đang thuê ngay sát cạnh công ty. Thẩm Thư Dịch từng đến đó tham quan một lần, Triệu Duật Hành đã cho cậu biết mật khẩu nhà và bảo cậu có thể đến bất cứ lúc nào tùy thích.

Lúc đó trong đầu Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ, tại sao hắn lại bỏ biệt thự lớn không ở mà lại đến cái nơi rách nát này?

Giờ nghĩ lại, cũng may lúc đó cậu quên bén mất việc thốt ra câu mỉa mai kia, chứ giờ đúng là vẫn phải lết xác đến cái nơi rách nát của Triệu Duật Hành thật!

Cho dù sau này có làm một đôi chồng chồng hờ đi chăng nữa, Thẩm Thư Dịch vẫn cảm thấy việc giữ thể diện cho nhau là cần thiết. Nghĩ đến việc Triệu Duật Hành lớn ngần này rồi mà có lẽ đến một cái bánh sinh nhật cũng chưa từng được ăn, chẳng hiểu sao lồng ngực cậu cứ thấy nghẹn lại. Suy nghĩ thêm chút nữa, có lẽ vì bản thân Thẩm Thư Dịch đã nhận được quá nhiều hạnh phúc như vậy, nên theo bản năng cậu cũng muốn Triệu Duật Hành được sở hữu chúng.

Chiếc Bentley lăn bánh nửa tiếng đồng hồ rồi dừng lại trước cổng lớn khu vườn Bàng. Thẩm Thư Dịch xách theo hộp bánh, quen đường bén ngõ tìm đến tầng lầu nơi Triệu Duật Hành ở.

Cùng vào khu chung cư với cậu còn có một người phụ nữ dáng người cao ráo. Cậu chú ý đến cô ta là vì cô ta đang đeo một chiếc túi Kelly, cùng mẫu với một chiếc trong bộ sưu tập của Thẩm Thư Dịch, mà lại đúng là chiếc cậu cực kỳ yêu thích.

Dường như cô ta không phải cư dân ở đây, vì đang bận hỏi bảo vệ đường đến tòa nhà số 12. Trùng hợp thay, đó chính là tòa nhà của Triệu Duật Hành.

Trong đầu Thẩm Thư Dịch chỉ toàn nghĩ đến chuyện lát nữa gặp Triệu Duật Hành nên cũng không để tâm nhiều. Đến nhà Triệu Duật Hành, cậu mở cửa, cúi đầu nhắn WeChat hỏi xem hắn đã đến đâu rồi.

Thẩm Thư Dịch liếc nhìn bố cục căn phòng, định bụng đặt bánh lên bàn trước, nhưng sợ bánh chảy nên lại thôi, đem cất vào tủ lạnh. Vừa đóng cửa tủ lạnh lại, ngoài cửa bỗng vang lên một tiếng nói, nghe giống hệt giọng của người phụ nữ vừa hỏi đường bảo vệ lúc nãy.

“Cho hỏi, có phải Triệu Duật Hành sống ở đây không?”

Thẩm Thư Dịch khựng lại, quay đầu hỏi: “Cô là ai?”

Người phụ nữ kia mỉm cười, ánh mắt nhìn Thẩm Thư Dịch có chút không mấy thiện cảm, cô ta vén lọn tóc, cất lời: “Tôi là bạn gái của anh ấy.”

Cô ta hơi ngập ngừng, vừa rồi thấy Thẩm Thư Dịch biết cả mật mã nhà Triệu Duật Hành, lập tức đoán được mối quan hệ của hai người chắc hẳn không hề đơn giản, liền hỏi: “Cậu là bạn của anh ấy à?”

Thật là khéo quá, còn tôi là bạn trai của anh ta đây.

Thẩm Thư Dịch mặt không cảm xúc thầm nghĩ.