Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 43



Chương 43 – Hôn

Đêm hôm đó, Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng phải chấp nhận sự thật phũ phàng rằng mình sắp gả cho một người đàn ông bình thường (dù là một đại soái ca).

Bắt đầu từ chín giờ tối, cậu đã ngồi lì trong phòng thay đồ để thực hiện nghi thức chia tay với đám đồ hiệu và trang sức kim cương của mình. Không gian tràn ngập sự chân thành thiết tha và nước mắt lã chã.

Thẩm Thư Dịch nhấc từng món lên, rồi lại nghẹn ngào đặt xuống.

“Diana à, em còn nhớ lần đầu chúng mình gặp nhau là một đêm mưa ở London không? Lúc đó anh thực sự thấy em là thứ xinh đẹp nhất trên đời này…”

“Iris à, trong bao nhiêu viên kim cương, anh yêu em nhất, vì em là viên kim cương xanh Sri Lanka đầu tiên anh có được năm mười tám tuổi…”

“Còn Solene nữa, anh sẽ không bao giờ quên hôm ấy để được đi đấu giá đón em về, anh đã phải khổ sở cầu xin Thẩm Luật đến mức nào. Trời ơi, đêm đó mưa ở đại bản doanh rơi suốt cả đêm, cũng giống như tâm trạng của người cha này khi phải rời xa các con hôm nay vậy… Hu hu hu…”

Đôi mắt Thẩm Thư Dịch biến thành hình trứng ốp la, sóng mắt dập dềnh, bên trong chứa chan toàn là những giọt lệ sầu thương. Cậu hít mũi một cái thật mạnh, rồi bắt đầu gào khóc thảm thiết, sau đó là tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng.

Đúng là người nghe thấy phải đau lòng, kẻ nhìn thấy phải rơi lệ.

“Cậu chủ lúc nào cũng thế này ạ?” Cô giúp việc Tiểu Mỹ đứng ngoài cửa nói không nên lời.

Chú Lâm cười hì hì: “Quen là được thôi, tính tình cậu chủ vốn hoạt bát như vậy mà.”

Hoạt bát? Đây rõ ràng là đang lên cơn mà chú Lâm ơi, chú tỉnh lại đi chú Lâm, đừng có nuông chiều quá mức nữa chú Lâm ơi!!

“Cậu chủ còn đặt tên cho từng viên kim cương nữa ạ?” Tiểu Mỹ cảm thấy chấn động vô cùng, cái này có khác gì công chúa trong truyện cổ tích đâu!

“Đúng vậy.” Chú Lâm nói: “Mọi món đồ xa xỉ mà cậu chủ sở hữu từ nhỏ đến lớn đều có một cái tên riêng.”

Tiểu Mỹ: “?”

Tiểu Mỹ thầm nghĩ đây là đại nghiệp kiến quốc của giới xa xỉ hay sao, còn cậu chủ là quốc vương của cái vương quốc đồ hiệu đó chắc!

“Tại sao ạ?” Lòng trắc ẩn của Tiểu Mỹ bùng nổ: “Cậu ấy đáng yêu quá.”

Trong phút chốc, cô quên mất thân phận người làm thuê, không kìm được coi Thẩm Thư Dịch như em trai để thương yêu một chút.

“Hơ hơ hơ.” Tiếng cười của chú Lâm chỉ đơn giản là tiếng cười, không chứa đựng hàm ý gì sâu xa, ông chậm rãi nói: “Cậu chủ nói làm vậy để sau này chỉ cần thiếu mất một viên đá quý thôi, cậu ấy sẽ biết ngay là đứa con nào bị đánh cắp.”

Hóa ra đây là cơ chế chống trộm à!!!

Tiểu Mỹ nghẹn lời, nhìn Thẩm Thư Dịch rồi lại nhìn chú Lâm.

“Cái đó… chú Lâm, hay là chúng ta nói với cậu chủ là dù sau này có kết hôn, cậu ấy vẫn có thể mang mấy viên kim cương này đi theo mà?”

“Không cần đâu con.”

Tiểu Mỹ: ? Đây vẫn là chú Lâm luôn chiều chuộng cậu chủ hết mực đó sao!

“Con không thấy cậu chủ nhỏ như thế này rất đáng yêu à?” Chú Lâm vui vẻ cười hớn hở.

Đúng là ông già bụng dạ đen tối mà!!



Thẩm Thư Dịch thức trắng một đêm đau lòng đến tan nát, kết quả là sáng hôm sau thức dậy với đôi mắt sưng húp đỏ mọng như hai quả cà chua.

Sáng ra cậu vừa hì hục húp cà phê đen, vừa tích cực lăn trứng gà luộc mà vẫn chẳng cứu vãn nổi nhan sắc đỉnh cao của mình. (Thực ra trông vẫn rất đáng yêu, Tiểu Mỹ còn nảy ra ý nghĩ đại nghịch bất đạo là nhìn cậu giống như sự kết hợp giữa một con thỏ và một con mèo vậy).

Để đảm bảo tính thẩm mỹ, Thẩm Thư Dịch đành đeo kính râm vào.

Tiểu Mỹ ngập ngừng: “Cậu chủ ơi, hôm nay trời âm u mà, đeo kính râm có hơi bị kỳ cục không?”

Mẹ Lý cũng bồi thêm: “Đúng đó Tiểu Thư, nhìn cứ như người khiếm thị ấy.”

“Thì có sao đâu.” Trái tim Thẩm Thư Dịch đã bị chôn vùi trong phòng thay đồ đêm qua rồi, cậu thào thào bằng giọng yếu ớt: “Nếu đôi mắt này không còn được dùng để ngắm nhìn đồ xa xỉ nữa thì có khác gì bị mù đâu?”

Tiểu Mỹ: !! Cậu chủ ơi cậu đừng tiêu cực vậy chứ!!

Tiểu Mỹ thực sự xót xa cho Thẩm Thư Dịch. Có thể thấy, cậu chủ nhà cô đã phải hy sinh biết bao nhiêu cho cuộc hôn nhân này. Cô bèn khuyên: “Cậu chủ, nếu thực sự không nỡ rời bỏ cuộc sống hiện tại, hay là mình đừng kết hôn nữa ạ?”

Thẩm Thư Dịch: “.”

Thẩm Thư Dịch do dự một chút, rồi lắp bắp: “Ờ thì cũng thường thôi mà, nãy cô nói gì tôi nghe không rõ?”

Đúng là cái đồ lụy tình!!! Tiểu Mỹ quyết định ngậm miệng, không thèm nói thêm câu nào nữa.

Hôm nay Thẩm Thư Dịch phải đi chọn nhẫn cưới. Cậu rất coi trọng việc này, tạo hình cũng đã được chọn sẵn từ tối qua. Một chiếc sơ mi cách điệu hở vai kiểu Pháp nhẹ nhàng, phần tay áo thắt nơ bướm tinh tế, bên dưới là quần giả váy ôm eo, cùng một đôi giày da nhỏ nhắn được đánh bóng loáng.

Chuyên gia tạo hình mỗi lần đến làm tóc, phối đồ cho Thẩm Thư Dịch đều cảm thấy đó là một sự hưởng thụ. Bởi vì vị cậu chủ này dù có mặc gì đi chăng nữa thì cũng tạo nên một bữa tiệc thị giác mãn nhãn.

Chuyên gia quay sang chọn một chiếc túi vỏ sò để phối với bộ đồ, nhưng vừa mới cầm lên, Thẩm Thư Dịch đã thản nhiên nói: “Không lấy cái này.”

Chuyên gia tạo hình: “?”

“Nicole, đây là chiếc túi em thích nhất mà, em không muốn đeo sao?”

“Không.” Thẩm Thư Dịch đáp: “Bây giờ em phải tập thích nghi dần với cuộc sống thiếu vắng chúng. Lấy cho em cái túi nào dưới một trăm ngàn tệ (khoảng 350 triệu VNĐ) đi.”

Chuyên gia tạo hình: “.”

Thẩm Thư Dịch: “?”

Tiểu Mỹ nói nhỏ: “Cậu chủ ơi, cậu làm gì có cái túi nào rẻ tiền đến mức ấy!”

Thẩm Thư Dịch: “!”

Thôi được rồi. Không đeo cũng được.

Hầy, cuộc sống sau này ấy mà, nói không chừng đến cái túi một trăm ngàn tệ cũng chẳng còn được khoác lên vai.

Hay là sau này đi đâu cứ dùng túi vải đi chợ bảo vệ môi trường cho rồi, chứ túi tắm gì tầm này nữa, đó đã chẳng còn là thứ mà cái tầng lớp tương lai của cậu có thể mơ tới!

“Đi thôi. Triệu Duật Hành đến chưa chú?”

Chú Lâm đáp: “Cậu Triệu vừa gọi điện rồi, đang đợi ở cổng ạ. Để tôi bảo tiểu Lưu lái xe ra đưa cậu đi, cậu chủ, hôm nay cậu muốn ngồi chiếc nào?”

Thẩm Thư Dịch thở dài thườn thượt: “Thôi khỏi. Nói Triệu Duật Hành bắt taxi đến đón con đi.”

Lại một tiếng thở dài. Đúng là xuất giá tòng phu, sau này cậu làm gì còn xe sang mà ngồi nữa? Chi bằng tập thích nghi sớm cho rồi. Hay là cùng Triệu Duật Hành cưỡi xe đạp công cộng đi cho xong, xe hai bánh chẳng phải cũng ngon lắm sao?

Tất nhiên, Triệu Duật Hành đời nào lại để Thẩm Thư Dịch phải đạp xe.

Từ biệt thự Thủy Loan Nhất Hào ra đến cổng lớn cũng phải bảy tám trăm mét, Thẩm Thư Dịch tuy miệng nói không cần xe, nhưng chú Lâm làm sao nỡ để vị đại thiếu gia lá ngọc cành vàng này cuốc bộ cho được. Tiểu Lưu lái xe đưa Thẩm Thư Dịch ra tận cổng, cậu vừa bước xuống đã thấy Triệu Duật Hành.

Có vẻ hắn đã đợi khá lâu, đang đứng dưới tán cây ngô đồng Pháp đối diện khu biệt thự. Dáng người cao ráo, chuẩn không cần chỉnh với bờ vai rộng và vòng eo hẹp, trông vừa phong độ vừa lãng tử. Hôm nay chắc hắn cũng có tút tát lại đôi chút, khoác trên mình chiếc áo khoác phong cách công sở Mỹ mà Thẩm Thư Dịch mua cho đợt trước. Quả nhiên là rất hợp, nó khiến vẻ ngoài vốn dĩ đã tuấn tú của hắn thêm vài phần hoang dại, bất cần đời.

Thẩm Thư Dịch ban nãy còn ngồi trong con xe Rolls-Royce than ngắn thở dài, dùng cái nick ẩn danh Momo trên Tiểu Hồng Thư để đổi chữ ký thành: (Emoji đau lòng) Lớn lên mới biết thế nào là thà ngồi khóc trên xe BMW còn hơn ngồi cười sau xe đạp…

Vậy mà vừa xuống xe nhìn thấy Triệu Duật Hành, mắt cậu sáng rực như đèn pha.

Lập tức cập nhật lại chữ ký: “Chồng yêu hôm nay đẹp trai quá xá, đã tha thứ cho cả thế giới ^ ^”

Thẩm Thư Dịch giữ kẽ xuống xe, cố nén h*m m**n nhìn thêm vài cái, đưa mắt đảo quanh một vòng thám thính. Vẻ mặt cậu dần trở nên ngơ ngác: “Xe đâu? Anh không bắt taxi à?”

Xong đời. Cậu chỉ nói mồm chuyện đi xe đạp công cộng cho sang cái miệng thôi. Nếu Triệu Duật Hành mà dám bắt cậu ngồi lên cái thứ hai bánh đó thật, thì hôm nay cậu sẽ ly hôn với cái tên chết tiệt này ngay và luôn ^ ^.

“Tôi không bắt taxi.”

“Được lắm, ly hôn!”

Triệu Duật Hành thản nhiên nói: “Tôi tự lái xe đến mà… Em vừa nói cái gì?”

Thẩm Thư Dịch: “Hả?”

Cậu đơ toàn tập.

“Tôi bảo là, tôi tự lái xe đến.” Triệu Duật Hành lặp lại lần nữa.

Lúc này Thẩm Thư Dịch mới để ý thấy bên cạnh Triệu Duật Hành có một chiếc Porsche, cậu chấn động: “Anh học lái xe từ bao giờ vậy?”

“Lần trước.” Triệu Duật Hành khẽ hắng giọng: “Chẳng phải đã nói với em là tôi sẽ đi học lái xe sao.”

Mẹ nóa. Thẩm Thư Dịch cứ tưởng hắn nói đùa thôi chứ. Cái tên này, khả năng thực thi mạnh khủng khiếp thế này thì làm cái quái gì mà chẳng thành công kia chứ. Đúng là người đàn ông đủ trình độ để tán đổ Thẩm Thư Dịch này! Cậu thầm cho hắn một điểm cộng to đùng.

“Tôi muốn ngồi ghế phụ!” Thẩm Thư Dịch vội vàng giơ tay.

Đúng là đồ con nít. Triệu Duật Hành cảm thấy tim mình như bị cái vẻ đáng yêu đó cào nhẹ một cái, hắn hít sâu một hơi.

“Được.” Ngồi lên đầu hắn cũng được luôn.

Thẩm Thư Dịch vốn là kiểu người cả thèm chóng chán, sự chú ý của cậu nhanh chóng bị chiếc Porsche này hút hồn. Vừa lên xe, cậu đã sờ chỗ này một tí, mó chỗ kia một tẹo. Chẳng phải cậu chưa từng ngồi ghế phụ, cũng chẳng phải chưa từng thấy Porsche, nhưng mà đây là Porsche của bạn trai cơ mà!

Thẩm Thư Dịch rất mất giá chụp liền hai kiểu ảnh, rồi lại làm bộ làm tịch đăng lên vòng bạn bè. Lượt like ngay lập tức phá mốc một trăm, nhưng khu vực bình luận thì toàn một lũ nhai lại châm chọc.

Kiểu thứ nhất là: 【Cái loại Porsche gì mà lại khiến cậu ba Thẩm nhà ta phải hạ mình ngồi thế kia? (Emoji phẫn nộ) (Emoji phẫn nộ)】

Kiểu thứ hai là: 【Giờ tôi bán Ferrari/Bentley/Lamborghini đi để đổi lấy Porsche thì có còn kịp không nhỉ? (Emoji đầu chó)】

Hừ, lũ này đang mỉa mai cậu ngồi xe rẻ tiền chứ gì! Các người thì biết cái quái gì, lũ sâu mọt tư bản, lũ phú nhị đại vô dụng, đây là xe do chính tay Triệu Duật Hành bỏ tiền ra mua đấy, còn mấy con xe kia của các người chẳng phải đều là gặm nhấm tiền của ông bà già sao? Có gì mà khoe khoang!

Thẩm Thư Dịch bây giờ đã hoàn toàn khác biệt với đám tư bản đó rồi, cậu đã triệt để ngả vào vòng tay của tổ chức giai cấp công nhân vô sản!

Nhưng mà.

Sau khi Thẩm Thư Dịch tổng tấn công quét sạch đám phú nhị đại trong khu vực bình luận (mà chẳng ai dám ho he nửa lời, uy quyền của cậu chính là tuyệt đối như thế), cậu mới quay sang nhìn Triệu Duật Hành đầy nghi hoặc.

“Anh lấy đâu ra tiền mua xe?” Thẩm Thư Dịch càng nghĩ càng thấy sai sai: “Đừng nói là anh đi cướp ngân hàng nha!”

Triệu Duật Hành thành thục lùi xe, chậm rãi nói: “Trong lòng em tôi có thiết lập nhân vật kiểu đó à? Cứ có chút tiền là đều do đi cướp ngân hàng mà có hử?”

Thẩm Thư Dịch: “.”

Triệu Duật Hành giải thích: “Trước đây tôi có hợp tác với bạn làm một dự án trí tuệ nhân tạo, vừa có một khoản tiền bản quyền sáng chế được chuyển vào tài khoản.”

Thẩm Thư Dịch khẽ giật mình. Cậu phát hiện ra cái tên Triệu Duật Hành này hình như cũng khá là biết kiếm tiền đấy chứ. Cậu vẫn còn nhớ lần đầu gặp mặt hắn vẫn còn đang học đại học, chỉ đi làm thêm bán thời gian ở nhà hàng thôi mà.

Mới có mấy tháng trôi qua chứ mấy… Thẩm Thư Dịch bỗng nhận ra, tốc độ trưởng thành của Triệu Duật Hành có hơi quá nhanh rồi.

“Đi hãng nào đây?” Triệu Duật Hành hỏi.

Thẩm Thư Dịch bừng tỉnh, nhận ra hắn đang hỏi chuyện đi chọn nhẫn.

Haiz. Thẩm Thư Dịch lại lần thứ nthở dài trong lòng. Từ nay về sau mình đã là vợ của một người chồng thuộc giai cấp vô sản rồi, mấy cái hãng tiểu tư sản kiểu Chaumet, Harry Winston hay kim cương Sri Lanka gì đó thì đừng có mơ mộng nữa.

Thích nghi nhanh với cuộc sống của người bình thường đi, Thẩm Thư Dịch!

“Đi CR đi.”

Đã không có tiền thì thôi mình chú trọng vào cái gọi là cảm giác nghi lễ vậy. Cái hãng này chẳng phải hay quảng cáo là mỗi người đàn ông cả đời chỉ được mua một chiếc nhẫn duy nhất tặng cho một người sao? Tuy khẩu hiệu có hơi sến súa, nhưng lại đánh trúng phóc quan niệm tình yêu của Thẩm Thư Dịch.

Thẩm Thư Dịch không muốn thừa nhận rằng, thực ra đây là thương hiệu cậu vừa search được khi gõ từ khóa “Lương tháng ba nghìn tệ nên mua nhẫn kim cương bình dân hãng nào?”. Trước đó, cậu còn chẳng thèm nghe tên cái hãng này bao giờ.

“Không lấy Chaumet à?” Triệu Duật Hành bỗng dưng lên tiếng: “Tôi thấy trong album ảnh của em lưu rất nhiều mẫu của hãng đó, chắc chắn trong đó có kiểu em thích đúng không?”

Thẩm Thư Dịch: “??!”

Sao hắn lại biết mình đang lén lút xem mẫu nhẫn chứ!!

Vừa thấy ngượng ngùng, trái tim Thẩm Thư Dịch lại vừa khẽ tê rần, trật đi một nhịp.

Có lẽ vì đã chấp nhận cái số phận liên minh hôn nhân không thể kháng cự này, nên dạo gần đây, nhịp tim của Thẩm Thư Dịch cứ vô thức tăng tốc vì Triệu Duật Hành.

“Anh dám lén xem album ảnh của tôi!” Thẩm Thư Dịch nén lại cảm giác khác lạ trong lòng, lên tiếng cáo buộc: “Rõ ràng tôi đã đặt mật khẩu rồi cơ mà.”

“Mật khẩu của em khó đoán lắm sao? Chẳng phải chính là ngày sinh nhật của em đó thôi.” Triệu Duật Hành thản nhiên đáp.

Thẩm Thư Dịch: “.”

Chiếc Porsche đã rẽ vào bãi đỗ xe của tòa nhà SOHO, khu vực này toàn là những cửa hàng xa xỉ phẩm. Thẩm Thư Dịch ngập ngừng: “Nhưng mà đồ của Chaumet hơi đắt…”

Triệu Duật Hành bảo: “Không đắt.”

Tiền tiêu rồi có thể kiếm lại, nhưng niềm vui lúc này của Thẩm Thư Dịch mới là quan trọng nhất.

“Thẩm Thư Dịch xứng đáng với những thứ tốt nhất và đắt nhất, không phải sao?” Triệu Duật Hành quay sang nhìn cậu.

Thẩm Thư Dịch: “…”

Cái tên vị hôn phu giá rẻ này dạo này có lén đăng ký khóa học cấp tốc “Những câu thả thính sến súa” ở đâu không vậy?!

Cuối cùng, Thẩm Thư Dịch vẫn chọn một mẫu nhẫn cưới tại Chaumet.

Vừa mới đến cửa, đích thân cửa hàng trưởng đã ra tiếp đón. Cái tên Thẩm Thư Dịch ở khu mua sắm xa xỉ SOHO Vân Cảng này còn quyền lực hơn cả thẻ tín dụng. Cậu ngay lập tức được mời vào phòng nghỉ dành cho khách VIP.

Triệu Duật Hành nhìn đống nhẫn kia chẳng hiểu có gì đẹp, trong mắt hắn đó chẳng qua chỉ là một cái vòng tròn, hoặc một cái vòng tròn có đính thêm một viên đá lên trên.

Ngược lại, Thẩm Thư Dịch chọn lựa cực kỳ nghiêm túc. Ngày trước cậu mua đồ toàn vung tay quá trán, thế mà lần này lại còn biết nâng lên đặt xuống, so sánh giữa các mẫu với nhau.

Cửa hàng trưởng không biết vị cậu chủ này đang tính toán điều gì, vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc đứng nhìn Thẩm Thư Dịch kén chọn một hồi lâu, cuối cùng cậu lại chốt một cặp nhẫn có mức giá tầm trung.

Vậy mà lại không phải loại đắt nhất! Cửa hàng trưởng chấn động tâm hồn, chắc ngày mai mặt trời ở Vân Cảng sẽ mọc ở đằng Tây luôn quá.

Thẩm Thư Dịch chính là thượng đế sống, dù lần này cậu mua không nhiều thì cửa hàng trưởng vẫn cứ cung kính, tất bật chạy đôn chạy đáo phục vụ. Cái nghề này của bọn họ, quan trọng nhất không phải là món hời ngay trước mắt, mà là cái mỏ vàng phía sau lưng khách hàng. Với thân phận và địa vị của Thẩm Thư Dịch ở đây, chẳng ai dám có nửa phần khinh suất hay chậm trễ.

Chọn nhẫn xong xuôi, hai người dắt nhau đi ăn. Trong lúc chờ món, Thẩm Thư Dịch lén lút lôi cái nhẫn ra ngắm nghía mấy lần, cứ như nhìn mãi mà không thấy chán vậy. Trong lòng cậu cũng trào dâng một cảm giác là lạ, cái khoảnh khắc đeo nhẫn vào tay, dường như cậu đã thực sự trở thành vợ người ta mất rồi.

Nghĩ đến đó thôi là mặt đỏ tim run.

Cả bữa ăn Thẩm Thư Dịch cứ thẫn thờ như người trên mây, làm Triệu Duật Hành cứ tưởng cậu chê đồ ăn không hợp khẩu vị. Hắn phải dỗ dành, khuyên nhủ mãi cậu mới miễn cưỡng ăn thêm được vài miếng.

Đúng sáu giờ tối, Triệu Duật Hành đưa Thẩm Thư Dịch về đến Thủy Loan Nhất Hào đúng kỳ hạn. Kết thúc một ngày hẹn hò, Thẩm Thư Dịch cảm thấy mình thích nghi với cuộc sống bình dân quá ổn áp, tâm trạng phơi phới nên trước khi xuống xe đã chủ động rướn người hôn nhẹ lên má Triệu Duật Hành một cái.

Một cái hôn nhẹ bẫng như kẹo bông gòn, suýt chút nữa là gây ra họa lớn.

Triệu Duật Hành không ngờ Thẩm Thư Dịch lại đột ngột xáp lại gần như thế, đôi tay hắn bỗng nhiên mất kiểm soát vì căng thẳng, loạng choạng đánh lái làm con Porsche suýt chút nữa là hôn luôn vào gốc cây ngô đồng bên đường. Thẩm Thư Dịch cũng được một phen hú vía, ôm chặt lấy dây an toàn không dám buông.

Triệu Duật Hành vội vàng quay sang kiểm tra cậu: “Có sao không?!”

Thẩm Thư Dịch hồn vía lên mây, chậm chạp gật đầu. Khổ thân, trình độ lái xe kiểu gì mà tệ lậu thế không biết! Hồi chiều cậu còn đang tính hay là cứ nhắm mắt đưa chân sống đại với Triệu Duật Hành cho rồi, giờ thì cái ý định ly hôn lại bắt đầu nhen nhóm. Cái nhà này mà thiếu anh tài xế tiểu Lưu là coi như tan đàn xẻ nghé chắc luôn.

Thế nhưng Triệu Duật Hành nào có biết cậu đang nghĩ gì. Yết hầu hắn lên xuống liên hồi, sống lưng cứng đờ, trái tim đập liên hồi như trống trận, suýt chút nữa là nhảy xổ ra khỏi lồng ngực. Tế bào toàn thân cứ như đang đi trảy hội, ùa vào tứ chi bách hải của hắn rồi mở luôn một buổi liveshow ca nhạc, vừa tê vừa ngứa.

“Em…” Triệu Duật Hành rặn ra được đúng một chữ: “Nãy em vừa hôn… tôi?”

Thẩm Thư Dịch ngẩn người, thầm nghĩ chẳng lẽ chỉ vì cái chuyện cỏn con này mà hắn suýt nữa làm lật xe sao?

“Đúng vậy, sao vậy?”

Không được hôn chắc?

Chỉ còn vài tháng nữa là hai người sẽ dắt nhau vào lễ đường rồi, ngoài hôn hít ra chắc chắn còn làm nhiều chuyện thân mật hơn thế nữa, chẳng lẽ Triệu Duật Hành lại không chịu nổi nhiệt?

Thẩm Thư Dịch bắt đầu thấy hơi dỗi.

“Không phải.” Triệu Duật Hành như trút một hơi từ tận đáy phổi ra: “Chỉ là hơi đột ngột quá, tôi chưa kịp phản ứng thôi.”

Vẫn chưa kịp nhấm nháp cho kỹ cái vị ngọt đó, giá mà được hôn thêm cái nữa thì hay biết mấy. Triệu Duật Hành lầm bầm nghĩ bụng.

Thấy vẻ mặt Thẩm Thư Dịch vẫn bình thường như cân đường hộp sữa, dường như chẳng cảm thấy hành động vừa rồi của mình có gì là kinh thiên động địa. Kẻ gây án thì thản nhiên tự tại, khiến nội tâm Triệu Duật Hành bắt đầu rơi vào trạng thái hoang mang. Nhớ tới việc Thẩm Thư Dịch lớn lên ở Mỹ, lòng Triệu Duật Hành bỗng dâng lên mấy phần hụt hẫng.

Hay là đối với cậu ấy, đây chỉ là một cái hôn chào tạm biệt mang tính lễ nghi? Giống như người Trung Quốc gặp nhau thì bắt tay thôi sao?

“Những người đàn ông khác đưa em về nhà, em cũng hôn họ thế này à?” Triệu Duật Hành vừa dứt lời là trong lòng thấy khó chịu ngay lập tức. Hắn đã thành công trong việc tự dùng trí tưởng tượng của mình để biến bản thân thành một hũ giấm chua lòm.

?

“Anh bị thần kinh à?” Thẩm Thư Dịch không hiểu nổi cái mạch não này.

“Em sẽ không làm thế chứ?” Triệu Duật Hành thở phào nhẹ nhõm ngay tức khắc.

“Tất nhiên là không!” Thẩm Thư Dịch cạn lời toàn tập: “Trong mắt anh tôi là loại người lẳng lơ thế sao?”

Làm ơn đi. Chẳng qua là vì sắp kết hôn với anh nên tôi mới làm thế thôi nhé. Thẩm Thư Dịch đây là đang cực kỳ nghiêm túc để tập thích nghi trước với cuộc sống hôn nhân đấy.

Triệu Duật Hành dời tầm mắt đi chỗ khác, không trả lời.

Thẩm Thư Dịch: ? Cái tên này.

“Thời gian không còn sớm nữa, mau vào nhà đi thôi, kẻo chú Lâm lại lo lắng.” Triệu Duật Hành với bản năng sinh tồn cực mạnh liền vội vàng mở miệng.

Thẩm Thư Dịch thì không vội, cậu xắn tay áo lên, cảm thấy trước khi quay lại Thủy Loan Nhất Hào thì phải tẩn cho Triệu Duật Hành một trận mới được. Trong cái đầu đó rốt cuộc chứa cái gì mà lại nghĩ cậu sẽ đi hôn đại một người đàn ông khác kia chứ?!

Thẩm Thư Dịch tiến lên một bước, còn chưa kịp vung tay thì cổ tay đã bị Triệu Duật Hành nắm chặt. Giây tiếp theo, Triệu Duật Hành bất thình lình nghiêng mặt, áp sát xuống, đặt lên má Thẩm Thư Dịch, chính xác hơn là vị trí sát khóe môi, một nụ hôn nhẹ nhàng.

Mọi chuyện diễn ra quá đỗi đột ngột, nhân chứng duy nhất chỉ có ánh đèn đường vàng vọt mờ ảo. Thẩm Thư Dịch hơi trợn tròn mắt, cảm giác ấm nóng vương lại nơi khóe môi tan biến trong chớp mắt.

Trên người Triệu Duật Hành toả ra mùi hương xà phòng rất nhạt, sạch sẽ và thanh mát y hệt con người hắn vậy.

“Thẩm Thư Dịch, mai gặp nhé.”

Thẩm Thư Dịch thẫn thờ cả người, yết hầu vô thức chuyển động một cái, cậu đáp lại một cách khô khốc: “… Ờ. Ờ. Được.”

Ngay khoảnh khắc này, cậu bỗng nhiên có một cảm giác chân thực đến lạ kỳ.

Cậu và Triệu Duật Hành, thực sự sắp kết hôn rồi.