Triệu Duật Hành bất lực: “Tôi chỉ muốn hỏi là, cậu đeo một lúc hai cái đồng hồ làm cái khỉ gì?”
Thẩm Thư Dịch: “……”
Thẩm Thư Dịch cáu bẳn: “Anh quan tâm tôi đeo hai cái làm gì. Mắt trái tôi xem giờ bên trái, mắt phải tôi xem giờ bên phải, hai con mắt thay phiên nhau trực nhật không được à?”
Triệu Duật Hành chẳng hiểu bị chạm vào dây thần kinh cười nào sau câu nói đó, hiếm hoi lắm mới thấy hắn bật cười thành tiếng.
Thẩm Thư Dịch: .
Cười, cười, cười cái đầu anh ấy! Còn có mặt mũi mà cười à, nguyên nhân cậu phải đeo hai cái đồng hồ là tại ai hả? Chẳng phải vì một cái Patek Philippe hai mươi triệu đã không còn đủ liều lượng để ổn định cái điểm neo của cậu nữa rồi sao!
Nhưng mà.
Thẩm Thư Dịch liếc nhìn chiếc Vacheron Constantin trên cổ tay mình. Dù cổ tay cậu đeo gì cũng đẹp thật đấy, nhưng một hơi quất luôn hai cái thì trạng thái tâm thần này đúng là hơi bị đi trước thời đại quá rồi.
Thẩm Thư Dịch hậm hực một hồi, cuối cùng cũng chịu tháo bớt một cái ra.
Chắc chắn đêm qua là do đầu óc lú lẫn nên mới bị Triệu Duật Hành thả thính thành công. Còn sáng nay đích thị là do căn bệnh nan y tái phát nên nhìn thấy hắn tim mới đập loạn xạ như thế. Chắc chắn là do hệ thống lọc không khí của biệt thự làm việc lười biếng khiến cậu bị khó thở đây mà.
Triệu Duật Hành không biết cậu đang dỗi hờn chuyện gì, mà cũng chẳng buồn đoán. Trong mắt hắn, Thẩm Thư Dịch là cái kiểu người có thể nổi đóa chỉ vì hôm nay trời không xanh bằng hôm qua, ai mà biết được cái lông tơ nào của cậu lại bị vuốt ngược rồi.
Triệu Duật Hành bẻ một chiếc bánh bao kim sa nhỏ nhắn xinh xắn, đợi cho lớp nhân tan chảy bên trong bớt nóng rồi mới đưa cho Thẩm Thư Dịch.
Hiếm khi Thẩm Thư Dịch không kén cá chọn canh, cậu đón lấy ăn hai miếng, nhưng dáng vẻ nhai nuốt có vẻ hơi tâm hồn treo ngược cành cây.
Cậu đang âm thầm quan sát Triệu Duật Hành.
Triệu Duật Hành vừa thong thả bóc trứng giúp cậu, vừa chậm rãi hỏi: “Nhìn tôi làm gì? Để ăn với cơm à?”
Thẩm Thư Dịch: “Bớt thả thính kiểu sến súa ấy đi giùm cái.”
Triệu Duật Hành: “……”
Thẩm Thư Dịch khựng lại, nửa cái bánh bao kim sa còn lại cũng chẳng buồn ăn nữa, đột nhiên cất tiếng: “Triệu Duật Hành, lương hiện tại của anh là bao nhiêu vậy?”
Đúng thế. Cậu vừa mới suy nghĩ kỹ rồi.
Sở dĩ đêm qua cậu bị cái tên họ Triệu này làm cho dao động đạo tâm, hoàn toàn là vì cậu chưa hiểu rõ về hắn mà thôi. Nếu biết lương của hắn ngay cả một chiếc cà vạt của cậu cũng mua không nổi, biết đâu cậu sẽ lập tức tỉnh mộng, hết sạch ảo tưởng về hắn luôn!
Triệu Duật Hành không biết vì sao cậu đột nhiên lại đi kiểm tra gia sản, nhưng vẫn thành thật khai báo: “Hai mươi triệu.” (2 vạn tệ)
Hai mươi triệu?
Ít vậy sao!
Thẩm Thư Dịch cực kỳ hài lòng, thở phào một cái nhẹ nhõm. Tốt lắm, quả nhiên là ngay cả một cái cà vạt của mình cũng mua không nổi. Mình tuyệt đối không đời nào yêu đương với loại cheap man có mức lương ngay cả sáu chữ số còn không sờ tới được thế này đâu.
Triệu Duật Hành chú ý đến biểu cảm của Thẩm Thư Dịch, lòng bỗng chùng xuống.
Cậu chê ít ư? Nhưng lương của mình bao nhiêu thì liên quan quái gì đến Thẩm Thư Dịch? Có phải là sắp bàn chuyện cưới xin đến nơi đâu.
Ánh mắt Triệu Duật Hành tối lại, bổ sung thêm: “Ngoài công việc chính thức, tôi còn có nghề tay trái.”
Thẩm Thư Dịch đang uống sữa đậu nành, nghe vậy thì thất sắc kinh hồn: “Anh còn có nghề tay trái nữa à?”
Cảm xúc của cậu quá khích đến mức ngay cả chú Lâm cũng phải ngoái đầu nhìn sang một cái.
Thẩm Thư Dịch ho khan một tiếng: “À ừm. Không có gì đâu, tôi chỉ hơi bất ngờ chút xíu thôi.”
Cậu chợt nhớ ra hồi mới quen Triệu Duật Hành, đúng là lúc nào cũng thấy hắn chạy sô làm thêm khắp mọi nơi. Hắn nỗ lực cầu tiến thế để làm cái quỷ gì không biết? Không lẽ hắn tưởng cứ cày thêm vài công việc, kiếm thêm chút tiền là có thể xứng đôi vừa lứa với mình chắc!
Không được! Phượng hoàng sao có thể chung hàng với gà rừng!
Trong lòng Thẩm Thư Dịch đang dậy sóng cuồn cuộn, nhưng ngoài mặt vẫn giả bộ điềm nhiên, thậm chí còn ra vẻ quan tâm Triệu Duật Hành: “Anh tìm nhiều nghề tay trái thế làm gì, tôi lo cho sức khỏe của anh thôi, vất vả quá thì không tốt đâu.”
Thứ dân kia, cứ làm tốt việc chính của anh đi là được rồi ^ ^.
Cậu chủ đây không phải là loại hàng hiệu mà anh cứ chăm chỉ kiếm tiền là có thể cưới nổi đâu ^ ^.
“Cũng ổn.” Triệu Duật Hành vẫn cứ lầm lì như khúc gỗ, chỉ mải miết gắp thức ăn cho Thẩm Thư Dịch.
Mợ nó! Đúng là quyết tâm muốn làm rể hào môn rồi đây mà! Mình tuyệt đối không thể theo hắn về cái nhà đầy gián để chịu khổ được.
Thẩm Thư Dịch một kế không thành, lại bày kế khác. Cậu vừa cắn đũa vừa nói: “Thật ra thì, nếu anh thiếu tiền đến thế, tôi có thể đưa cho anh mà.”
Triệu Duật Hành liếc nhìn cậu, nhướng mày. Hắn lại đưa mắt quét qua nhóm chú Lâm, phát hiện những người này trước phát ngôn gây sốc của Thẩm Thư Dịch vẫn chẳng hề có chút phản ứng nào.
Triệu Duật Hành hiểu rồi, đám người ở đây toàn là tay chân thân tín của Thẩm Thư Dịch. Nếu không, sao cậu dám giữa thanh thiên bạch nhật, trước mặt bao nhiêu người mà thốt ra mấy lời bao nuôi nghe đổ đốn thế này.
“Không cần.” Triệu Duật Hành thong thả nhắc nhở, tung ra một chiêu chí mạng: “Cậu vẫn còn nợ tôi hai triệu đấy.”
Thẩm Thư Dịch cứng họng ngay tức khắc. Cậu há mồm ra rồi lại khép lại, lắp bắp nói: “Vậy… vậy cái khoản tiền tôi định đưa anh mỗi tháng, cũng cho nợ lại luôn được không?”
Triệu Duật Hành liếc cậu một cái sắc lẹm, đến mức chẳng buồn tiếp lời.
Thẩm Thư Dịch nói xong cũng tự im lặng mất mấy giây, có lẽ chính cậu cũng nhận ra câu nói vừa rồi của mình nó vô lý đến nhường nào. Nhưng khổ nỗi, bây giờ cậu làm gì có tiền kia chứ!
Thẩm Thư Dịch bỗng dưng nổi chí khí ngút trời, cậu đập đũa xuống bàn một cái cạch, lạnh lùng nói: “Anh bớt coi thường tôi đi.”
Triệu Duật Hành: “Đang ăn cơm thì đừng có nổi nóng.”
Thẩm Thư Dịch dõng dạc: “Chú Lâm! Tất cả chén đĩa trên bàn ngày hôm nay, con thầu hết!”
Chỉ là rửa cái chén thôi mà qua miệng vị đại thiếu gia này nghe cứ như cậu đang đi rửa tiền không bằng. Thẩm Thư Dịch sực nhớ ra mình vẫn còn cái nghề tay trái này, nói là làm, cậu định xắn tay áo xông pha ngay lập tức.
Triệu Duật Hành vội vàng ấn tay cậu xuống: “Ăn cơm trước đã. Ăn xong rồi rửa.”
Thẩm Thư Dịch cố sức rút tay ra. Triệu Duật Hành căn bản chẳng hiểu gì về quyết tâm kiếm tiền mãnh liệt của cậu cả!
Triệu Duật Hành cạn lời, đành nhượng bộ: “Cứ coi như cậu đưa tôi rồi, được chưa?”
Thẩm Thư Dịch: “.”
Triệu Duật Hành dỗ dành: “Ăn cho ngoan đi, lát nữa tôi rửa cho.”
Thẩm Thư Dịch do dự mất vài giây, rồi vội vàng dặn dò: “Đống đĩa này cộng lại cũng được ba mươi tệ đấy, anh nhớ trừ nợ đó nha.”
Triệu Duật Hành gật đầu, thong thả đáp: “Không quên đâu. Ăn hết chỗ thịt xông khói này đi, không ăn hết thì đưa đây tôi ăn nốt.”
Sau khi đã ăn no căng bụng, Thẩm Thư Dịch nằm ườn ra sofa nghịch điện thoại. Từ góc độ này, cậu vừa vặn có thể nhìn thấy Triệu Duật Hành đang đứng rửa chén trong căn bếp mở.
Vì Thẩm Thư Dịch nhất quyết đòi kiếm ba mươi tệ này, nên cả cái biệt thự chẳng ai dám bén mảng tới giành việc rửa chén với Triệu Duật Hành.
Thẩm Thư Dịch lướt Instagram một cách đầy hời hợt, cứ lướt được một tẹo là cậu lại liếc nhìn về phía nhà bếp một cái. Phải công nhận một điều, cái tên họ Triệu này tuy nghèo thật đấy, nhưng dáng người đúng là không chê vào đâu được.
Vai rộng chân dài, đã vậy khi đeo thêm chiếc tạp dề vào, trông hắn lại có một phong vị riêng cực kỳ thu hút.
Thẩm Thư Dịch chợt nhớ đến một từ mà cậu mới hóng hớt được trên mạng dạo gần đây, gọi là gì nhỉ, à đúng rồi, cảm giác nhân phu (vibe người chồng mẫu mực).
Cái vibe đó lúc này đây đang hiện hữu một cách đầy chân thực trên người Triệu Duật Hành. Thẩm Thư Dịch nhìn mãi nhìn mãi, bỗng dưng nảy ra ý định chụp lén.
Cậu vốn là kiểu người có máu hành động, đã nghĩ là phải làm ngay. Quyết đoán như một vị thần, Thẩm Thư Dịch lôi điện thoại ra, giả vờ như đang lướt bảng tin nhưng thực chất là lén lút chụp choẹt vài kiểu bóng lưng của Triệu Duật Hành.
Đây chẳng phải lần đầu cậu làm trò này. Thật ra đêm qua cậu cũng đã chụp rồi. Ngay phía trước mấy tấm hình này là khoảnh khắc Triệu Duật Hành rủ mắt, tay cầm dao cắt bánh cực kỳ tập trung và tỉ mỉ.
Thẩm Thư Dịch chụp được bốn năm tấm, thực lòng cậu muốn chụp thêm tí nữa nhưng sợ bị bắt quả tang nên đành kịp thời thu tay!
Mấy tấm chụp lén Triệu Duật Hành này, cộng thêm tấm ảnh tự sướng đêm qua của cậu, chọn đi lọc lại là đủ để ghép thành một bộ bốn ô trên vòng bạn bè rồi. Nếu đăng lên để Thẩm Luật nhìn thấy, chắc chắn anh sẽ tưởng chuyện liên hôn của Thẩm Thư Dịch dạo này đang tiến triển cực kỳ thuận lợi, từ đó mà ban thưởng xứng đáng cho cậu. Ví dụ như siêu xe hay đồng hồ chẳng hạn.
Trong lòng Thẩm Thư Dịch vừa đắc ý, vừa hì hục chỉnh sửa nội dung bài đăng tận mấy lần. Hết đặt ảnh tự sướng lên đầu, lại đổi ảnh bánh kem lên vị trí số một.
Về phần caption, cậu nghĩ ra đủ kiểu, một câu đáng yêu, một câu năng động, một câu đầy chất nghệ thuật, rồi lại một câu giả vờ than thở nhưng thực chất là đang khoe ân ái. Thế nhưng hì hục nửa ngày, tự ngắm nghía cũng mất cả buổi, Thẩm Thư Dịch nhìn chằm chằm vào bài đăng này, bỗng cảm thấy mặt mũi hơi nóng lên.
Hay là thôi đừng đăng nhỉ, cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy.
Một lát sau, Thẩm Thư Dịch lại lôi điện thoại ra, nhấn nút đăng bài. Chỉ có ảnh, caption cũng cực kỳ ngắn gọn: “.”
Sau đó, cậu chọn chế độ: Chỉ mình tôi xem.
…
Mấy ngày tiếp theo, Thẩm Thư Dịch cứ thế thong dong tự tại tận hưởng cuộc sống tại biệt thự.
Cái bánh kem 4 inch mà Triệu Duật Hành làm cho, cậu đã xử lý sạch sành sanh ngay từ ngày hôm sau. Sau đó Triệu Duật Hành lại ghé qua một lần nữa, làm cho cậu một cái khác vị dâu tây. Kỹ năng làm bánh của hắn thăng cấp với tốc độ kinh hồn bạt vía, ngon đến mức Thẩm Thư Dịch cứ phải híp cả mắt lại mà thưởng thức.
Cậu đăng ảnh bánh kem lên vòng bạn bè mấy ngày liền, khiến không ít người vào hỏi thăm xem dạo này cậu ba đang sủng ái tiệm đồ ngọt nào mà trông mướt mắt thế, họ cũng muốn đi đu cùng loại. Phải công nhận rằng, bánh của Triệu Duật Hành làm trông cực kỳ có phong thái.
Trước những lời bình luận vồn vã đó, Thẩm Thư Dịch chỉ lạnh lùng đáp lại bốn chữ: “Không chia sẻ nha.”
Cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn, dù ngày nào cũng được ăn đồ ngọt ngon lành. Thứ Tư cuối cùng cũng đến, Thẩm Thư Dịch vẫn phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã mà cậu không muốn chấp nhận nhất.
Cơn ác mộng mang tên đi thực tập tại tập đoàn Anh Hoa chính thức bắt đầu.
Sáng sớm thứ Tư, Thẩm Thư Dịch dành hẳn một tiếng đồng hồ ở nhà để lên dây cót tinh thần. Đến khi tới công ty, cậu đã hoàn toàn chấp nhận số phận và sẵn sàng đối mặt với quãng đời thực tập thảm đạm.
Học vấn của Thẩm Thư Dịch cực kỳ xịn xò, nhưng kinh nghiệm thực tập thì coi như bằng không. Thẩm Luật yêu cầu bộ phận nhân sự cứ theo đúng quy định mà làm, tống Thẩm Thư Dịch vào một chi nhánh của tập đoàn Anh Hoa, cụ thể là ban biên tập Tạp chí Tài chính thuộc Anh Hoa News.
Theo lời Thẩm Luật, nếu sau này Thẩm Thư Dịch muốn tiếp quản những vị trí cốt cán của tập đoàn, thì năng lực cơ bản nhất là phải nhớ mặt gọi tên cho chuẩn tất cả các doanh nhân, chủ tịch tại Vân Cảng.
Chứ đừng có như cái hồi tham gia tiệc đấu thầu lần trước, nhìn thấy sếp Ngô của Cảng Đảo Holding lại gọi nhầm thành sếp Hoàng, thấy sếp Hà của Á Thái Liên Hợp lại chào thành sếp Phương. Cả buổi tiệc đó, cậu chỉ giỏi soi xem túi của bà vợ nào là hàng giới hạn, lễ phục cao cấp ai đang mặc là mẫu mới mùa xuân, nhẫn kim cương này đấu giá ở Christie’s, hay sợi dây chuyền kia là đồ cậu từng chê ở buổi đấu giá London.
Lần đó Thẩm Luật tức đến mức phải nốc liền ba ly trà thảo mộc mới hạ được hỏa. Cũng chính sau bữa tiệc ấy, Thẩm Luật ra lệnh cưỡng chế cậu phải xuống cơ sở làm việc. Thẩm Thư Dịch cũng biết mình đuối lý, dù đã dốc hết sức bình sinh để phản kháng nhưng cuối cùng vẫn phải lủi thủi đi báo danh.
“Nicole, chỗ ngồi của cậu ở đây. Lát nữa tôi sẽ gửi nội dung công việc vào email cho cậu.”
Mười giờ sáng, Thẩm Thư Dịch được nhân sự dẫn đến vị trí làm việc của mình.
Cũng may là Thẩm Luật chưa đến mức mất hết tính người mà bắt cậu ra ngồi chung ở khu vực bên ngoài. Anh vẫn còn nhớ đây là đứa em trai ruột thịt nên đã tâm lý sắp xếp cho cậu một văn phòng nhỏ riêng tư có cửa sổ nhìn ra ngoài.
Tâm hồn bị chà đạp suốt cả buổi sáng của Thẩm Thư Dịch cuối cùng cũng được an ủi đôi chút.
“Đây là văn phòng riêng của cậu, Nicole. Lát nữa đồng nghiệp sẽ gửi nội dung công việc qua email. Những gì không hiểu, cậu cứ trực tiếp đến phòng nhân sự tìm tôi, ngay chỗ rẽ trái phía trước kia nhé.”
“Tôi biết rồi.”
Chẳng phải là đi làm thuê thôi sao! Có gì mà căng!
Sau khi nhân sự rời đi, Thẩm Thư Dịch ngồi vào vị trí, khí thế hừng hực. Dẫu sao cậu cũng từng lăn lộn mấy năm ngành Thương mại ở Stanford, dăm ba cái việc thư ký vặt vãnh này làm sao làm khó được cậu?
Điện thoại rung bần bật, Thẩm Thư Dịch vừa ngồi xuống thì tin nhắn của Thẩm Luật đã tới.
【 Tiểu Thư, đến công ty chưa? Công việc thế nào, có thích nghi được không? 】
Trụ sở chính của Anh Hoa nằm ở vùng ngoại ô, diện tích rộng tới cả triệu mét vuông. Còn chi nhánh nơi Thẩm Thư Dịch đang đứng lại nằm ngay giữa trung tâm tài chính CBD sầm uất, chiếm trọn một tòa cao ốc.
Nhìn thấy tin nhắn từ kẻ thủ ác, Thẩm Thư Dịch cười lạnh một tiếng.
Thẩm Luật à Thẩm Luật, kể từ giây phút anh đưa ra quyết định tàn độc là lưu đày em trai mình đến chi nhánh, anh nên hiểu rằng, anh đã hoàn toàn mất đi đứa em này rồi.
Thẩm Thư Dịch lạnh lùng nghĩ thầm, từ hôm nay cậu sẽ biến thành một cỗ máy làm việc không cảm xúc, không bao giờ cười nữa, và cũng đừng hòng nghe cậu gọi một tiếng anh trai. Cậu sẽ dùng cách này để Thẩm Luật phải nhận ra sai lầm của mình!
Cậu quyết định không thèm trả lời tin nhắn.
“Cốc cốc”, tiếng gõ cửa vang lên, đồng nghiệp mới của cậu đã tới. Cậu chẳng buồn nhớ tên, chỉ thấy anh ta đeo một cặp kính cận nên tự đặt biệt danh trong lòng là đồng nghiệp A.
Đồng nghiệp A đặt một xấp tài liệu xuống bàn: “Nicole, đây là phần việc dở dang của người tiền nhiệm để lại, hôm nay cậu xem qua trước đi nhé, xem có bắt nhịp được không.”
Đồng nghiệp A cứ như cái lẩu tự sôi ấy, chẳng biết tại sao càng nói mặt càng đỏ gay, cuối cùng ánh mắt đảo liên hồi không dám nhìn thẳng vào mặt Thẩm Thư Dịch. Anh ta nói nhanh như bắn: “Tôi ngồi ngay hàng thứ hai bên ngoài, cậu không hiểu gì cứ gọi tôi bất cứ lúc nào. Tôi tên là John.”
“Được rồi, Tiểu A.”
John: “?”
Tiểu A là đứa nào?
Thẩm Thư Dịch xua xua tay tỏ ý đã biết, ra hiệu cho anh ta tự giác biến nhanh đi, đừng có làm phiền cỗ máy làm việc vô tình Thẩm Thư Dịch đang hành sự.
Đồng nghiệp A bước ra khỏi văn phòng với gương mặt ngơ ngẩn, vừa ra tới cửa đã nghe thấy tiếng anh ta thì thầm: “Thật luôn, nhìn gần còn đẹp hơn nữa! Lúc đứng cạnh cậu ấy tôi còn ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng cơ! Trời đất ơi, đây đúng là phần thưởng xứng đáng cho một năm làm thân trâu ngựa ở cái công ty chết tiệt này. Mỗi ngày chỉ cần nhìn cậu ấy một cái thôi là tôi có thắt cổ cũng thấy phấn chấn hẳn lên!”
Thẩm Thư Dịch: ?
Thẩm Thư Dịch vốn định ghé tai nghe kỹ hơn chút nữa, nhưng chợt nhớ ra thiết lập nhân vật hiện tại của mình là cỗ máy làm việc không cảm xúc. Dù Thẩm Luật không nhìn thấy, cậu vẫn phải có tâm với nghề mà diễn cho trót, đây chính là hình phạt dành cho Thẩm Luật! Anh sẽ không bao giờ được nghe cậu gọi một tiếng anh trai nữa đâu!
Thẩm Thư Dịch đeo lên cặp kính không độ. Đúng là học dốt thì hay sắm đồ, ngoài cặp kính giả danh trí thức, cậu còn chuẩn bị sẵn combo phụ kiện tinh hoa.
Ví đựng danh thiếp Montblanc dòng 1858 (dù chẳng ai thèm quan tâm đến danh thiếp của cậu), giá sương sương 16,800 tệ.
Bút máy Montblanc dòng Meisterstück (mượn của chú Lâm, chưa biết ngày trả), giá nhẹ nhàng 68,000 tệ.
Bao da MacBook Pro đặt riêng từ Bottega Veneta (món quà nhập chức cậu phải năn nỉ gãy lưỡi Thẩm Luật mới chịu mua cho), giá 43,000 tệ.
Bình giữ nhiệt Hermès bằng titan (dán đầy hình dán mèo con), giá 9,800 tệ.
Bàn phím gập bằng da của LV (thừa kế từ đồ cũ anh trai không dùng nữa), giá 18,000 tệ.
…
Tóm lại, năng lực làm việc thì chưa bàn đến, nhưng thái độ làm việc thì rõ ràng là đã bày ra tận mặt rồi.
Thẩm Thư Dịch rút nắp bút Montblanc, lật trang đầu tiên của bản hợp đồng.
Thẩm Luật, từ bây giờ hãy bắt đầu run rẩy đi.
Anh sẽ đào tạo ra một Phật tử cảng giới lạnh lùng vô cảm, chuẩn bị thâu tóm cả hai giới trắng đen của thương trường Vân Cảng, sát phạt quyết đoán. Còn một Thẩm Thư Dịch từng ngây thơ gọi anh là anh trai sẽ vĩnh viễn biến mất!
Con quỷ trong lòng đã hoàn toàn được giải phóng. Khi các người đối mặt với một con quỷ thực thụ, liệu còn ai có thể trấn áp được nữa không?
Nhìn chằm chằm hợp đồng…
Nhìn… nhìn… nhìn…
Ba giây sau, Thẩm Thư Dịch đóng sầm tập hồ sơ lại, tháo kính ra, mở ngay WeChat của Thẩm Luật.
Cậu đổ gục xuống bàn trong trạng thái suy sụp hoàn toàn, nước mắt tuôn rơi lã chã: 【 Anh trai ơi, em xin lỗi. Em cảm thấy mình thực sự biết lỗi rồi, cầu xin anh, cầu xin anh đấy, em không muốn đi làm đâu. Em tình nguyện về nhà liên hôn mà. Em cảm thấy hình như từ lúc sinh ra sứ mệnh của em đã là để liên hôn với nhà họ Triệu rồi, em sẽ ở nhà ngoan ngoãn nghe lời, không bao giờ làm anh giận nữa đâu TUT… 】
Tin nhắn của Thẩm Thư Dịch gửi đi như đá chìm đáy bể. Thẩm Luật có lẽ đã sớm liệu được cái trò này của đứa em trời đánh nên đã nhanh tay cho tin nhắn của cậu vào danh sách hạn chế từ lâu.
Anh không trả lời, nhưng nhìn thấy dòng này là biết ngay công việc của cậu chắc là không có vấn đề gì.
Đúng vậy.
Không có vấn đề gì cả.
Việc Thẩm Thư Dịch chẳng làm được cái tích sự gì mới chính là không có vấn đề. Thằng nhóc hỗn xược nhà anh mà nhắn tin báo là đã giải quyết xong xuôi đống việc, thì chắc chắn nửa tiếng sau Thẩm Luật sẽ phi thẳng đến chi nhánh đưa Thẩm Thư Dịch đi kiểm tra tổng quát toàn thân, xem có phải cậu vô tình nhặt được hệ thống công việc nào không, hay là bị ai đó cấy chip thiên tài vào não rồi.
Thẩm Thư Dịch không nhận được hồi âm của Thẩm Luật, coi như hoàn toàn chấp nhận số phận. Cậu lại cầm đống hợp đồng tối nghĩa khó hiểu kia lên, chậm chạp đọc từng dòng một.
Thời gian thấm thoát trôi qua, đến giờ cơm trưa, trước cửa văn phòng cậu bỗng vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Hình như có ai đó đang tám chuyện với nhau.
“Anh đi đi!”
“Thôi mà, cô đi đi!”
“Tôi không dám đâu, tôi bị hội chứng sợ trai đẹp mà, nhanh lên anh đi đi!”
“Tôi, mợ nó, đứa nào đẩy tôi đấy!”
“Rầm” một tiếng, cửa văn phòng bị tông mở.
Thẩm Thư Dịch ngẩng đầu lên, giật nẩy mình.
Nãy giờ vì viết báo cáo ngày đau khổ quá, nỗi bi thương dâng trào lên tận não, cậu đang thút thít đến mức vành mắt đỏ hoe cả lên. Lúc này bị dọa cho một trận, cậu ngước nhìn với đôi mắt ầng ậng nước, trông chẳng khác gì một con thỏ nhỏ tội nghiệp.
Thẩm Thư Dịch vội vàng chớp chớp mắt, nuốt ngược nước mắt vào trong.
Mợ nó chứ! Cái hành vi vì không muốn đi làm mà trốn trong phòng làm việc khóc thầm này mà để bị phát hiện thì nhục không để đâu cho hết! Cậu còn đang phải gồng cái thiết lập nhân vật thư ký tinh hoa cơ mà!
“Có chuyện gì?” Thẩm Thư Dịch hỏi bằng giọng bình thản.
Người đột nhiên xông vào là anh đồng nghiệp A gặp hồi sáng. Bị Thẩm Thư Dịch hỏi, đồng nghiệp A gãi gãi sau gáy, ngượng nghịu nói: “Cái đó, Nicole này, đã đến giờ trưa rồi, tụi tôi định qua hỏi cậu là trưa nay cậu… ừm, cậu ăn ở đâu? Có muốn đi ăn cùng tụi tôi không?”
Thẩm Thư Dịch: ?
Hừ, cậu đến đây để làm việc, không phải để xã giao. Ăn chung á? Không cần thiết.
Mười phút sau.
“Thế nên là cậu bị anh trai ép đi làm à?”
Tại nhà ăn của chi nhánh tập đoàn Anh Hoa, đồng nghiệp A cùng với B, C, D (mấy cái tên Thẩm Thư Dịch vừa tự đặt xong), bốn người của bộ phận thư ký ngồi đối diện cậu. Nghe lý do Thẩm Thư Dịch đi thực tập, đồng nghiệp A vô cùng ngạc nhiên.
Thẩm Thư Dịch ủ rũ gật đầu, cái bộ dạng héo hon của cậu khiến bốn kiếp độc thân ngồi đối diện bỗng chốc bùng nổ tình mẫu tử!
“Chao ôi, tôi hiểu cậu mà.” Đồng nghiệp B là một cô gái đeo kính, tóc xoăn, hơi mũm mĩm: “Hồi trước tôi ôn thi cao học, ba mẹ còn bảo nuôi tôi cả đời cơ, kết quả thi trượt cái là ở nhà được một tuần đã bị tống cổ ra đường tìm việc rồi!”
Đồng nghiệp C an ủi: “Nicole, cậu cũng đừng buồn quá, thật ra tôi thấy phúc lợi của Anh Hoa tốt lắm mà, bao nhiêu sinh viên mới ra trường trải qua sáu vòng phỏng vấn vẫn bị đánh trượt, muốn vào còn chẳng được ấy! Cậu được vào thẳng bộ phận thư ký chứng tỏ CV của cậu khủng lắm đấy!”
Không đâu.
Thật ra cậu chẳng có CV khủng gì sất, cậu chỉ có một ông anh trai làm chủ tịch cực khủng mà thôi.
Thẩm Thư Dịch vẫn tự biết mình là cái loại hàng pha tạp nửa mùa, còn mấy người trước mặt này mới đúng là tinh hoa công sở vàng thật không sợ lửa. Hơn nữa, tính cách đồng nghiệp dường như tốt hơn nhiều so với tưởng tượng của cậu.
Chẳng là trước khi đi làm, Thẩm Thư Dịch có lỡ lậm bộ phim ngắn tên là 《 Em gái Tổng tài vi hành cơ sở》. Trong phim, cô em gái giấu kín thân phận đi làm nhân viên quèn, gặp ngay một bầy đồng nghiệp cực phẩm hết hắt nước bẩn lại vu oan cô là đồ giả mạo, thậm chí còn lôi cô vào sảnh tiệc hội đồng một trận ra bã. Cảnh tượng đó làm Thẩm Thư Dịch gặp ác mộng suốt cả đêm, sáng dậy vẫn còn thấy hãi hùng.
Đồng nghiệp A an ủi: “Nicole, không sao đâu! Nếu cậu chưa quen với nhịp điệu đi làm thì cũng đừng lo, sắp tới Tết Đoan Ngọ rồi, lúc đó được nghỉ lễ là cậu lại được ở nhà nằm ườn thêm một chút.”
Đồng nghiệp C: “Đúng đúng, phúc lợi nghỉ phép của Anh Hoa hơi bị nhiều luôn, ngoài mấy ngày lễ quốc gia thì còn tận 15 ngày phép năm nữa đó!”
Thẩm Thư Dịch thở dài thườn thượt: “Thì cũng chỉ có 15 ngày, mà phải đợi tận đến Tết âm mới được nghỉ.”
Đồng nghiệp B lầm bầm: “Nếu cậu muốn nghỉ ngay và luôn thì cũng có cách, chính là xin nghỉ ốm…”
Đồng nghiệp A: “Uầy, phỉ phui cái mồm! Đừng có nói mấy câu xúi quẩy thế chứ!”
“Phì phì!”
Thẩm Thư Dịch không thèm hưởng ứng, cậu lôi điện thoại ra, lướt ứng dụng chat nội bộ YH dành riêng cho nhân viên Anh Hoa, tìm đến mục tra cứu chế độ nghỉ phép.
“Nghỉ ốm, nghỉ đèn đỏ, nghỉ việc riêng, nghỉ tang… sao toàn có một hai ngày thế này?”
Mà mấy cái này cũng chẳng khả thi. Thẩm Thư Dịch không thể tự dưng lăn đùng ra ốm để xin nghỉ, càng không thể đột ngột tiễn Thẩm Luật đi để xin nghỉ tang. Nếu là vế sau thì không chỉ mình cậu nghỉ đâu, chắc là cả tập đoàn Anh Hoa sẽ được nghỉ để đi đưa tang luôn mất.
Hơn nữa, Thẩm Thư Dịch vẫn mong anh trai mình luôn khỏe mạnh hạnh phúc, sống lâu trăm tuổi.
“Phỉ phui!” Cậu tự nhủ thầm trong bụng để gạt phăng cái ý nghĩ về nghỉ tang đi.
Thẩm Thư Dịch buồn chán lướt tiếp xuống dưới cùng, chợt đôi mắt cậu khựng lại ở dòng chữ cuối cùng.
Nghỉ kết hôn — 30 ngày!!!
Thẩm Thư Dịch trợn tròn cả mắt.
Cách đó mười ba cây số, Triệu Duật Hành vừa kết thúc giờ nghỉ trưa thì đột nhiên nhận được điện thoại của Thẩm Thư Dịch.
Triệu Duật Hành thừa biết hôm nay là ngày đầu tiên đi làm của Thẩm Thư Dịch. Sáng nay hắn có gửi tin nhắn WeChat cho cậu nhưng đối phương chẳng thèm hồi âm. Đoán cũng đoán ra được, con mèo lười này chắc chắn sáng nay đã lén thút thít một trận rồi. Bắt Thẩm Thư Dịch đi làm đúng là còn khó hơn cả đòi mạng cậu.
Tầm này gọi điện tới, chắc là khóc xong rồi, không biết định nũng nịu than vãn với hắn thế nào đây. Nghĩ đến cảnh cậu chắc chắn sẽ sụt sùi, lảm nhảm, vừa đáng thương vừa đáng yêu (thực ra Thẩm Thư Dịch chưa bao giờ như thế, đây hoàn toàn là ảo tưởng của riêng Triệu Duật Hành).
Triệu Duật Hành bắt máy, tâm trạng khá tốt: “Sao vậy?”
Đầu dây bên kia, Thẩm Thư Dịch reo lên đầy hưng phấn: “Triệu Duật Hành, tối nay anh rảnh không? Tụi mình đi đăng ký kết hôn đi!”
Lời tác giả:
Nhật ký khổ nạn đi làm của mèo nhỏ.jpg
Mèo Thư: Ta chính là kiểu mèo như thế này đây. Bình thường có thể đùa giỡn, cực kỳ dễ tính, nhưng nếu ngươi dám chạm vào vảy ngược của mèo, mèo sẽ cho ngươi biết thế nào là bóng tối thực sự. Đây chính là loại mèo mặt búng ra sữa, vẻ ngoài đơn thuần ngây thơ nhưng bên trong lại lõi đời thấu suốt. Ngươi không thể tính kế được mèo đâu, vì ngay từ đầu ngươi đã nằm trong ván cờ của mèo rồi. Mèo là kỳ thủ, còn ngươi chỉ là quân cờ. Nếu nghịch ý mèo, ngươi sẽ biết thế nào là tàn khốc và đen tối. Mèo không thiếu thủ đoạn sấm sét, cũng chẳng thiếu lòng bồ tát. Trong lòng mèo có Phật cũng có Ma, nhưng mèo đã phong ấn Ma sâu thẳm rồi, chỉ còn lại Phật thôi. Mèo vốn muốn dùng lòng bồ tát đối đãi với thiên hạ, nhưng có những kẻ cứ ép mèo phải giải ấn con Ma trong lòng. Vậy mèo muốn hỏi các người, khi đối mặt với một Đại Ma Vương Mèo chính hiệu tái thế, các người liệu có trấn áp nổi không? [Phẫn nộ]
p/S: Những dòng chú thích trong ngoặc cũng là của tác giả nhé
Truyện này không drama, không đao to búa lớn, nhưng câu từ lại rất dễ cưng, dễ chịu. Cảm giác như tác giả vẫn còn rất trẻ.