Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 31



Chương 31

Thấy Triệu Duật Hành không trả lời, Thẩm Thư Dịch càng siết chặt hai tay ôm lấy cổ hắn. Trong lòng cậu đã hạ quyết tâm, đợi lát nữa cái tên họ Triệu này có muốn vứt mình xuống cũng không vứt nổi.

“Sao không nói gì?” Thẩm Thư Dịch bất mãn lên tiếng.

“Không có gì, chỉ là đang nghĩ…” Triệu Duật Hành rủ mắt nhìn cậu: “Cậu thè lưỡi ra l**m môi mình xem.”

Thẩm Thư Dịch: ?

Thẩm Thư Dịch không hiểu, nhưng Thẩm Thư Dịch vẫn làm theo. Đầu lưỡi mềm mại, ẩm ướt khẽ l**m qua làn môi dưới đầy đặn, căng mọng.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi cậu có thấy mình bị độc chết không?”

Thẩm Thư Dịch: “……”

Mẹ nó. Đồ đàn ông tồi.

Vòng vo một hồi lâu hóa ra chỉ để mỉa mai cậu là kẻ độc mồm độc miệng. Anh tự l**m môi anh đi, xem có bị độc chết không nhé, OK?

“Dù sao tôi cũng không quan tâm. Tôi say rồi, tôi không muốn đi bộ.”

“Tùy cậu. Không sợ mất mặt thì cứ bám lấy tôi.”

Nghe vậy, Thẩm Thư Dịch vội vàng vùi mặt vào lồng ngực Triệu Duật Hành. Đúng là kiểu đà điểu chui đầu vào cát, cứ giấu mặt đi là người khác sẽ không nhận ra mình.

Thẩm Thư Dịch có vẻ như đã say thật rồi. Nếu là bình thường, với cái tính sĩ diện hão của cậu, đừng nói là ăn vạ đòi bế thế này (thực ra Thẩm Thư Dịch chỉ đang quấy rối, nhưng trong mắt Triệu Duật Hành thì đó là đang nũng nịu), ngay cả việc cho hắn một sắc mặt tốt cũng khó như lên trời.

Thẩm Thư Dịch bế lên chẳng nặng chút nào, ngược lại còn thấy hơi nhẹ bẫng, giống như đang ôm một chiếc lông vũ. Triệu Duật Hành bước đi nhẹ nhàng, đến cả trái tim hắn dường như cũng nhẹ nhõm hơn hẳn.

Hắn bước từng bước thật vững chãi trên con đường, nhưng trái tim lại như đang treo lơ lửng, đồng thời trong đầu nảy ra một ý nghĩ cực kỳ quái dị và điên rồ.

Thực ra, cứ bế Thẩm Thư Dịch như thế này, đi dọc theo con phố dưới ánh đèn vàng mờ ảo, đi đến cùng trời cuối đất, hình như cũng không phải là không thể?

Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã làm Triệu Duật Hành giật mình. Hắn cảm thấy kinh ngạc với chính bản thân mình. Hắn thực sự đã trở nên rất kỳ lạ rồi.

Thẩm Thư Dịch say rồi, nhưng chẳng lẽ men say cũng lây sang cả hắn luôn sao?

“Anh siết tôi đau quá.”

Thẩm Thư Dịch ở trong lòng hắn khẽ khàng kháng nghị. Triệu Duật Hành lúc này mới sực tỉnh, hóa ra lúc mải mê suy nghĩ vẩn vơ, không biết từ lúc nào mà đôi tay hắn càng lúc càng siết chặt, gần như muốn khảm luôn Thẩm Thư Dịch vào lồng ngực mình.

Hắn vội vàng nới lỏng lực đạo, rồi nói: “Bế không thoải mái thì cậu tự xuống mà đi bộ.”

Thẩm Thư Dịch im lặng hai giây. Sau đó cậu thở dài một tiếng: “Hầy. Tôi nhịn vậy!”

Triệu Duật Hành bị cái tông giọng này làm cho phì cười. Rõ ràng người bỏ công bỏ sức làm khổ sai là hắn, kết quả qua lời nói của Thẩm Thư Dịch cứ như hắn là kẻ đang được hưởng hời lớn lắm không bằng.

“Lười.” Triệu Duật Hành buông một câu lạnh nhạt.

“Zzzzz……” Đã ngủ, miễn làm phiền.

Đến đoạn đường bắt đầu có chút người qua lại, lý trí của Thẩm Thư Dịch bỗng khôi phục được khoảng 20%. Đôi chân cậu đung đưa một cái, ra ý muốn xuống: “Thả tôi xuống.”

Triệu Duật Hành nhướng mày, lúc đầu không nhúc nhích, nhưng thấy Thẩm Thư Dịch trong lòng mình vùng vẫy dữ quá mới chịu buông tay.

“Quậy đủ chưa?”

Chân vừa chạm đất, đứng còn chưa vững, Thẩm Thư Dịch đã lách người ra sau lưng Triệu Duật Hành. Chưa đợi hắn kịp phản ứng, cậu đã nhảy phóc lên lưng hắn. Triệu Duật Hành theo bản năng vội vàng đưa tay đỡ lấy đùi cậu. Vì dùng lực đột ngột, ngón tay cái của hắn lún sâu vào lớp thịt mềm mại, tạo nên một đường cong khiến người ta phải nảy sinh những liên tưởng xa xôi.

Triệu Duật Hành đứng vững như bàn thạch, chỉ khẽ rung nhẹ một cái. Thẩm Thư Dịch thấy hắn có vẻ rất chắc chắn và bền bỉ, bèn dụi dụi thêm vài cái, cuối cùng cũng tìm được tư thế thoải mái nhất trên lưng hắn.

“Không bế nữa, muốn cõng cơ.”

“Vậy thì có gì khác nhau?” Triệu Duật Hành nghiêng đầu, lòng bàn tay thu lại, giữ chặt lấy cậu.

“Cảm giác một người đàn ông lớn tướng mà bị bế kiểu công chúa thì thu hút sự chú ý quá.” Thẩm Thư Dịch nghiêm túc giải thích, miệng lẩm bẩm: “Cõng thì nhìn có vẻ bình thường hơn một chút.”

Triệu Duật Hành kiên nhẫn đưa ra lời khuyên: “Thực ra cậu có thể xuống tự đi bộ, vậy là bình thường nhất.”

“Tôi không thích!”

Thẩm Thư Dịch bất ngờ siết chặt cổ hắn.

Triệu Duật Hành không phòng bị, suýt chút nữa bị cậu kéo ngã ngửa ra sau. Sau khi đứng vững lại, nhịp thở của hắn mới có chút hỗn loạn, không nhịn được thốt lên: “Ông tổ của tôi ơi.”

Thẩm Thư Dịch từ trong lòng vòng ra sau lưng hắn, mùi hương hoa nhài thanh khiết, ngọt ngào trên người cậu tựa như dệt nên một tầng sương mỏng bao quanh hai người. Hương thơm ấy hòa quyện với không khí lạnh lẽo của ban đêm, tạo nên một cảm giác sạch sẽ, dễ chịu đến lạ lùng.

Rõ ràng là Thẩm Thư Dịch đang phát tiết cơn say. Mấy ly rượu lúc nãy giờ mới thực sự ngấm vào đại não.

“Triệu Duật Hành, rẽ trái.”

Triệu Duật Hành: “…”

“Nhanh lên!”

“Tôi là người, không phải là xe.”

“Ừm…” Thẩm Thư Dịch chậm chạp đáp lời, chân phải khẽ đung đưa, đá nhẹ vào đùi Triệu Duật Hành: “Tôi nhấn ga rồi. Tăng tốc!”

Triệu Duật Hành: ……

Vị đại thiếu gia này căn bản là chẳng nghe lọt tai chữ nào. Cái trò chơi trẻ con vô tri này, rốt cuộc là ai có thể kiên nhẫn chơi cùng cậu đây?

“Rẽ phải rồi!” Thẩm Thư Dịch vội vàng nói: “Anh dừng lại làm gì?”

“Tại vì cậu vừa đạp phanh.” Triệu Duật Hành thong thả đáp.

“… Ừm.” Thẩm Thư Dịch gật gật đầu.

Ánh đèn giao thông trước mắt nhấp nháy, ba giây sau, đèn xanh bật sáng.

“Qua đường rồi rẽ phải.” Thẩm Thư Dịch ra lệnh.

“Cậu định lái xe đi đâu?” Triệu Duật Hành hỏi.

“Vẫn chưa nghĩ ra, cứ đi loanh quanh đã.”

Thẩm Thư Dịch trầm ngâm vài giây, rồi nói: “Triệu Duật Hành, tôi muốn ăn bánh kem.”

Kế hoạch ban đầu của Triệu Duật Hành là định cõng cậu đi dạo loanh quanh đây vài vòng, đợi đến khi Thẩm Thư Dịch hết say, chơi chán, dùng hết sức lực thì tự khắc sẽ ngoan ngoãn đi ngủ. Không ngờ cậu lại hứng lên là làm, bây giờ đã là mười một giờ rưỡi đêm, tiệm bánh kem nào còn mở cửa?

“Tại sao lại muốn ăn?”

Thẩm Thư Dịch rơi vào trầm tư, một lúc lâu sau mới chậm rãi mở miệng: “Bởi vì hôm nay là sinh nhật của anh.”

Triệu Duật Hành: ?

Triệu Duật Hành: “Chuyện đó xảy ra từ bao giờ vậy?”

Thẩm Thư Dịch: “Vừa mới đây thôi, Thẩm Thư Dịch đã quyết định chọn ngày hôm nay làm sinh nhật của Triệu Duật Hành. Tiểu Triệu, tôi chúc anh sinh nhật vui vẻ.”

Triệu Duật Hành hững hờ đáp: “Chuyện trọng đại thế này, đã kịp thông báo cho Liên Hợp Quốc chưa?”

Thẩm Thư Dịch: “Lát nữa tôi sẽ bảo thư ký liên lạc sau, nhưng hiện tại chúng ta đang rất cần một chiếc bánh kem để chúc mừng sinh nhật anh.”

Triệu Duật Hành: “Rất tiếc. Tôi không có thói quen ăn bánh kem vào sinh nhật.”

Thẩm Thư Dịch: ?

Trời! Trên thế giới này vậy mà lại tồn tại người đón sinh nhật không ăn bánh kem sao!

“Thế anh ăn cái gì?”

“Ăn loại mèo hư thích gì làm nấy như cậu đấy.”

Thẩm Thư Dịch: ?

Thẩm Thư Dịch lại rơi vào trạng thái im lặng ngắn ngủi trong vài giây.

“Sao vậy?” Triệu Duật Hành hỏi. Bị dọa sợ rồi à?

“Không có gì.” Thẩm Thư Dịch gục mặt lên lưng hắn: “Chỉ là đang nghĩ, câu nói vừa rồi ấy, nếu là lúc tôi tỉnh táo thì chắc chắn anh sẽ không bao giờ nói như vậy với tôi. Giọng anh bây giờ nghe  nũng nịu lắm.”

Triệu Duật Hành: “……”

Thẩm Thư Dịch lầm bầm: “Cảm giác hơi bị sến súa quá đà.”

Triệu Duật Hành: “…………”

Thẩm Thư Dịch thừa thắng xông lên: “Giống mấy lời thoại của nam chính trong mấy bộ tiểu thuyết ba xu ấy.”

Triệu Duật Hành cười nhạt một tiếng: “Tôi là nam chính, vậy cậu là ai?” Nữ chính sao? Triệu Duật Hành vừa nghĩ đến đây, nhịp tim bỗng mất kiểm soát đập nhanh hơn một nhịp.

“Tôi là ba anh.” Thẩm Thư Dịch chậm rãi buông lời.

Triệu Duật Hành hít một hơi thật sâu. Đừng chấp kẻ say, đừng chấp kẻ say, hắn tự nhủ với bản thân như vậy.



Thẩm Thư Dịch khi say hóa ra còn phiền phức và khó dỗ hơn tưởng tượng nhiều.

Cõng cậu đi bộ loanh quanh đến mười mấy vòng, vị thiếu gia này vẫn chẳng có chút buồn ngủ nào, thỉnh thoảng còn hỏi một câu: “Đã về đến nhà chưa?”

… Xem ra cậu định bắt hắn cõng về nhà thật.

Triệu Duật Hành nhìn đồng hồ, đã một giờ rưỡi sáng. Thẩm Thư Dịch vẫn chưa muốn ngủ, tầm này chú Lâm đã gọi đến hai cuộc điện thoại rồi. Triệu Duật Hành nghe máy thay mới biết, Thẩm Thư Dịch sở hữu gương mặt nhìn như hải vương vạn người mê, nhưng thực chất sinh hoạt còn quy củ hơn cả học sinh tiểu học.

Mười giờ ngủ, tám giờ dậy, trước khi đi ngủ mỗi ngày đều phải uống một ly sữa đá lạnh mới chịu được, ngoan đến mức không tưởng. Bảo sao Thẩm Luật lại coi cậu như báu vật, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa. Nếu trong nhà có một cậu em trai nghe lời như thế, Triệu Duật Hành nghĩ thầm, có lẽ hắn cũng thấy khá thú vị.

Chỉ tiếc là, một Thẩm Thư Dịch ngoan ngoãn như vậy lại dám lén lút gia đình làm một chuyện phản nghịch chấn động, cậu định bao nuôi hắn. Chẳng trách mỗi lần nhắc đến chuyện này, cậu đều ấp úng, mập mờ, chắc hẳn là sợ người nhà phát hiện ra.

Triệu Duật Hành thở dài, không biết phải xử lý tình cảm này của Thẩm Thư Dịch thế nào.

Hắn là trai thẳng.

Đối với Thẩm Thư Dịch, tâm thế của hắn giống như đang chăm sóc một đứa em trai nhỏ tuổi hơn mình. Bảo hắn yêu đương với đàn ông? Thậm chí là lên giường? Nghĩ đến những cảnh tượng đó, Triệu Duật Hành khẽ nhíu mày, hắn căn bản không thể chấp nhận được.

Nhưng nếu đối tượng là Thẩm Thư Dịch…

Dừng lại.

Triệu Duật Hành vội vàng ngăn chặn dòng suy nghĩ vẩn vơ. Vừa vặn xe đã đến. Hắn một tay giữ chặt Thẩm Thư Dịch, tay kia mở cửa xe, dìu cậu ngồi vào trong.

Thẩm Thư Dịch vừa chợp mắt được một lát trên lưng hắn, nay rời xa nguồn nhiệt, lại bị gió lạnh đêm khuya thổi qua nên tỉnh táo hơn đôi chút: “Gì vậy?”

Triệu Duật Hành bước đôi chân dài lên xe, ngồi xuống bên cạnh: “Đổi xe rồi.”

Thẩm Thư Dịch gật đầu, có lẽ vì quá buồn ngủ nên lúc này không còn độc miệng nữa, ngoan ngoãn đáp: “… Ừm.”

Cậu theo bản năng định tựa đầu vào cửa sổ xe để ngủ tiếp, nhưng ngay lập tức bị Triệu Duật Hành giữ lấy đầu. Giây tiếp theo, hắn kéo cậu về phía mình, để đầu Thẩm Thư Dịch rúc hẳn vào hõm cổ hắn.

“Cửa sổ xe lạnh, hơn nữa còn rất nguy hiểm.”

Thẩm Thư Dịch không phản đối, dù sao cậu cũng thấy cửa sổ xe vừa cứng vừa lạnh, làm sao thoải mái bằng dựa vào người thật được!

Sau khi điều chỉnh tư thế xong, Thẩm Thư Dịch nhắm mắt lại, hàng mi rủ xuống. Ánh đèn đường hắt vào trong xe, đổ lên mặt cậu những bóng dài yên ả, gương mặt lúc ngủ trông vừa tĩnh lặng vừa ngoan hiền đến lạ.

Bác tài xế liếc nhìn qua gương chiếu hậu, cười nói: “Bạn trai cậu đấy à?”

Triệu Duật Hành hạ thấp giọng giải thích: “Không phải. Tôi là anh trai cậu ấy.”

Bốp! Thẩm Thư Dịch thẳng chân đá cho Triệu Duật Hành một cái.

^ ^.

Triệu Duật Hành: .

Chẳng phải là ngủ rồi sao? Sao vẫn còn giả vờ ngủ để nghe lén thế này.

“… Là bạn trai.” Hắn đành buông xuôi thừa nhận.

Triệu Duật Hành quyết định thu hồi lại cái suy nghĩ đáng sợ rằng Thẩm Thư Dịch rất ngoan lúc nãy.



Lúc về tới Thiển Thủy Loan đã là hai giờ sáng. Khi Triệu Duật Hành xuống xe, hắn phát hiện chú Lâm, mẹ Lý cùng toàn bộ nhân viên của Thủy Loan Nhất Hào gần như đã đứng xếp hàng ngay ngắn trước cửa.

Nửa đêm, trời đổ một cơn mưa nhỏ.

Chú Lâm che ô, tay cầm một chiếc đèn lồng cầm tay tỏa ra ánh sáng trắng mờ ảo. Phía sau chú là mười mấy chiếc ô đen xếp tầng tầng lớp lớp, dàn hàng ngang, nhìn chẳng khác nào một cảnh quay trong phim điện ảnh về xã hội đen.

Bác tài xế sợ đến mức vừa thả người xuống là nhấn ga chạy mất hút. Lái xe bao nhiêu năm, đây là lần đầu tiên bác được đặt chân đến khu biệt thự siêu sang huyền thoại này của Vân Cảng!

Triệu Duật Hành đỡ Thẩm Thư Dịch xuống xe, vừa đi được hai bước, chú Lâm đã tiến tới định đón lấy: “Để tôi lo cho.”

Thẩm Thư Dịch mở mắt ra nhìn chú Lâm, rồi lại nhìn Triệu Duật Hành. Hình như cái người đằng sau này to cao hơn, ôm ấm hơn thì phải!

Triệu Duật Hành kéo, chú Lâm cũng kéo. Thẩm Thư Dịch cau mày: Bất động như núi.

Chú Lâm: π π (Khóc ròng).

Cậu chủ Thẩm lúc này cứ như một khối nam châm, bám chặt lấy Triệu Duật Hành không chịu buông. Chú Lâm nhìn vừa đau lòng vừa bất lực, còn Triệu Duật Hành thì đứng giữa vòng vây ô đen, cảm nhận rõ rệt thế nào là áp lực của một vị hôn phu hờ đang bị cả dàn gia nhân nhà họ Thẩm giám sát.

“Cậu chủ gả đi như nước hắt ra đường.”

Triệu Duật Hành thở dài, trong lòng thoáng qua một tia vui sướng vụng trộm, nhưng nó nhanh chóng tan biến. Hắn lên tiếng: “Để tôi đi. Đã cõng lâu như vậy rồi, không tiếc gì vài bước này nữa.”

Thực tế, từ cổng lớn của Thủy Loan Nhất Hào vào đến cửa chính còn cả một quãng đường dài tận 700 mét. Bình thường Thẩm Thư Dịch toàn ngồi xe ra vào, cái biệt thự này rộng chẳng khác nào một trang viên, cậu đời nào chịu nhấc chân đi bộ.

Khi cả nhóm về đến bên trong biệt thự, Thủy Loan Nhất Hào mới thực sự trở nên bận rộn. Thẩm Thư Dịch bị dính chút không khí ẩm ướt nên cần được tắm bồn, vì đi dưới mưa nên phải nấu canh gừng, lại vì có uống rượu nên canh giải rượu cho sáng mai cũng phải được hầm sẵn từ bây giờ.

Mười mấy con người tất bật ngược xuôi trong biệt thự, rốt cuộc chẳng ai rảnh rang để để tâm đến Triệu Duật Hành.

Đêm nay, Triệu Duật Hành mới thực sự tận mắt chứng kiến mức độ xa hoa trong cuộc sống thường nhật của Thẩm Thư Dịch. Hắn nhớ lại báo chí Hong Kong từng châm chọc rằng cậu sống còn xa xỉ hơn cả những công chúa đích thực của hoàng gia Anh, với ít nhất hai trăm người túc trực phục vụ quanh Thủy Loan Nhất Hào. Trước đây hắn chỉ nghĩ báo chí nói quá, giờ xem ra họ viết còn hơi khiêm tốn.

Chú Lâm mang đến cho hắn một bát canh gừng: “Đêm nay cảm ơn cậu đã chăm sóc Tiểu Thư.”

Triệu Duật Hành gật đầu, suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Canh giải rượu sáng mai của cậu ấy đã nấu chưa ạ?”

Chú Lâm ngẩn người, rồi mỉm cười: “Nấu rồi. Cậu thực sự rất quan tâm đến Tiểu Thư.”

Tim Triệu Duật Hành bỗng hẫng một nhịp, hắn vội thanh minh: “Tôi và cậu ấy… là bạn bè.”

Chú Lâm chỉ mỉm cười nhìn hắn bằng ánh mắt kiểu mọi chuyện đều đã rõ mười mươi, không cần nói thêm.

Triệu Duật Hành: …

Chẳng lẽ mối quan hệ giữa hắn và Thẩm Thư Dịch thật sự nhìn một cái là thấy không trong sáng ngay sao? Không thể nào. Chắc chắn là do Thẩm Thư Dịch biểu hiện quá dính người thôi.

Đúng. Chắc chắn là vậy.

Triệu Duật Hành đứng dậy, nỗ lực phá vỡ bầu không khí vi diệu này: “Tôi vào bếp một lát.”

Hắn thông thuộc đường đi lối lại như thể đây là nhà mình, để lại sau lưng một bóng hình cao lớn cho chú Lâm chiêm nghiệm. Mẹ Lý vừa lau tay vào khăn vừa tiến lại gần, nhìn theo bóng hắn cảm thán: “Có phải vị cô gia này có phần quá tự giác rồi hay không nhỉ?”

Chú Lâm đáp: “Chuyện còn chưa đâu vào đâu mà.”

Mẹ Lý bĩu môi cười: “Ông đừng có giả vờ ngây ngô. Tôi với ông đều là người nhìn cậu chủ lớn lên, cậu ấy thích ai, chẳng lẽ ông nhìn không ra?”

Chú Lâm chỉ mỉm cười, không đáp lời.

Lần thứ hai bước vào căn bếp này, Triệu Duật Hành vẫn cảm nhận được một cách trực quan sự nâng niu kỹ lưỡng mà nhà họ Thẩm dành cho Thẩm Thư Dịch. Căn bếp mở với tủ lạnh lớn có thể đi bộ vào bên trong, không gian đủ cho hàng chục người cùng lúc đỏ lửa nấu nướng. Ngay cả khu chuẩn bị thực phẩm của một số khách sạn năm sao cũng chưa chắc đã đầy đủ và đa dạng bằng Thủy Loan Nhất Hào.

Chưa kể, Thẩm Thư Dịch chỉ ăn đồ tươi mới trong ngày. Những thứ còn dư lại có lẽ đều được đem chia cho nhân viên vào sáng hôm sau.

Vị chuyên gia dinh dưỡng nhìn thấy hắn thì như đối mặt với đại địch. Ông ta nhận ra rồi, đây chính là vị cao nhân ẩn dật lần trước! Người có kỹ năng nấu nướng khiến ai nấy đều phải kinh ngạc!

Triệu Duật Hành đi thẳng vào vấn đề: “Trứng gà để ở đâu?”

Chuyên gia dinh dưỡng do dự nhìn chú Lâm, thấy chú không ngăn cản mới giúp hắn mở ngăn tủ bảo quản trứng: “Ở đây. Nhưng mà, muộn thế này cậu cần trứng làm gì? Dạ dày cậu ba không tốt lắm, tối muộn không thích hợp ăn trứng đâu.”

Dạ dày không tốt? Triệu Duật Hành lẩm nhẩm lại trong đầu, ghi nhớ kỹ. “Biết rồi. Không phải trứng luộc.”

Thẩm Thư Dịch ngâm mình trong bồn nước nóng trên lầu một lúc thì bắt đầu tỉnh táo hẳn. Và ngay khi tỉnh táo, những ký ức về việc mình đeo bám, ăn vạ trên người Triệu Duật Hành lúc nãy ùa về như một cuốn phim quay chậm…

Chết quách đi cho rồi.

Hai mắt Thẩm Thư Dịch tối sầm lại, cả người trượt xuống dưới mặt nước bồn tắm, chỉ còn chừa lại đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Chú Lâm gõ cửa bên ngoài: “Tiểu Thư, đã bốn mươi phút rồi, không được ngâm thêm nữa đâu.”

Thẩm Thư Dịch: “Oọc oọc oọc…” (Dịch: Con biết rồi.)

Cậu không biết lát nữa bước ra ngoài sẽ phải đối mặt với Triệu Duật Hành như thế nào. Vừa nãy cậu còn dám nhận mình là cha của hắn?

Chú Lâm thở phào nhẹ nhõm: “Nhớ tắm xong phải sấy tóc thật khô, để tóc ướt là cảm lạnh đấy.”

Thẩm Thư Dịch: “Oọc oọc oọc oọc oọc…” (Dịch: Biết rồi biết rồi biết rồi!!)

Chú Lâm gật đầu, quay sang dặn dò: “Đi chuẩn bị đồ ngủ cho cậu chủ.”

Cô giúp việc Tiểu Mỹ vừa mới tỉnh ngủ đứng bên cạnh: ?!!

Vãi chưởng, chú Lâm ơi, sao chú có thể hoàn thành cuộc hội thoại siêu nhiên này với cái bồn tắm thế??

Thẩm Thư Dịch mặc đồ ngủ chỉnh tề, sấy khô tóc rồi mới xuống lầu. Vừa nhìn thấy Triệu Duật Hành ngồi ở phòng khách, bước chân cậu khựng lại một nhịp, sau đó mặt không cảm xúc, dứt khoát quay đầu đi lên lầu.

Haha. Hóa ra mình vẫn đang ngủ à. Bảo sao mà tự nhiên thấy ác mộng, đúng là chuyện đùa dai mà.

Zzzzzz……

“Thẩm Thư Dịch, người ta không thể vừa đứng vừa ngủ được đâu.”

Thẩm Thư Dịch: “.”

Triệu Duật Hành: “Xuống đây.”

Thẩm Thư Dịch: “.”

Anh kêu xuống là tôi xuống à? Thế thì tôi còn gì là mặt mũi nữa.

Thẩm Thư Dịch ngoan ngoãn quay người lại, lóng ngóng đi xuống lầu, lầm bầm: “Làm gì đó?”

Nếu cái tên họ Triệu này dám nhắc lại chuyện cậu say xỉn lúc nãy, cậu thề sẽ giết người diệt khẩu rồi phi tang xác ngay lập tức : )

Thẩm Thư Dịch lề mề đi tới, bỗng nhiên chú ý thấy trên bàn đảo của căn bếp mở có đặt một chiếc bánh kem thủ công cỡ nhỏ khoảng 4 inch. Cậu ngẩn người: “Sao lại có bánh kem ở đây?”

“Tại sao lại không thể có?”

Triệu Duật Hành thong thả nói: “Chẳng phải có người ra lệnh cho tôi hôm nay phải đón sinh nhật sao? Báo cáo bên Liên Hợp Quốc đã được phê duyệt rồi.”

Thẩm Thư Dịch: ……

Cậu ngượng ngùng lầm bầm: “Cái bọn Liên Hợp Quốc này rảnh quá nhỉ, chuyện gì cũng quản.”

Triệu Duật Hành: “Ừm, Liên Hợp Quốc còn nói, hôm nay mèo nhỏ có thể ăn bánh kem.”

Lời tác giả:

Anh Triệu lại tới rồi, dốc hết toàn lực để thả một câu thính…

Liên Hợp Quốc xoay quanh mèo nhỏ thì có sao đâu, Trái Đất không có mèo nhỏ là ngừng quay luôn đấy!

Lưu ý: Sau khi uống rượu không nên đi tắm bồn ngay nhé! Tiểu Thư nhà mình vì uống không nhiều, chỉ nhấp một chút thôi, chẳng qua tửu lượng cậu ấy quá gà nên mới say thành ra thế kia thôi!