Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 25



Chương 25

Thẩm Thư Dịch: 【?】

Thẩm Thư Dịch: 【^ ^】

Thẩm Thư Dịch: 【Tôi đang nằm ở nơi hạnh phúc nhất thế gian này, đừng có ép tôi phải vả cho anh hai phát vào lúc này nhé ^ ^】

Triệu Duật Hành: 【…】

Xác nhận rồi, đúng là chính chủ Thẩm Thư Dịch không sai vào đâu được.

Triệu Duật Hành khựng lại, chờ khoảng vài giây rồi lại nhắn tin hỏi: 【Sao tự dưng lại gọi tôi là ông xã?】

Chẳng phải trước đó vẫn gọi là vị hôn phu sao? Tất nhiên không phải hắn cho rằng gọi vị hôn phu là đúng đắn gì cho cam. Có điều Thẩm Thư Dịch gọi một cách tự nhiên như thế, là chỉ gọi mình hắn như vậy, hay là với ai cậu cũng lả lơi như thế này.

Thẩm Thư Dịch gửi cho hắn một đoạn video quay khoang nội thất bên trong chiếc trực thăng. Triệu Duật Hành bấm vào xem kỹ, nhưng không thấy Thẩm Thư Dịch lộ mặt. Trong thoáng chốc, chính hắn cũng không nhận ra mình đang có một chút tiếc nuối.

Thẩm Thư Dịch: 【Thấy sao hả (Đeo kính râm)】

Triệu Duật Hành: 【Rất đẹp. Vậy nên tại sao lại gọi tôi là ông xã?】

Thẩm Thư Dịch: 【Trước khi anh trai tặng quà cho tôi, tôi chẳng bao giờ hỏi tại sao anh ấy lại tặng quà cả, thế nên tôi mới có thêm nhiều quà đấy (Mặt cười)】

 Thẩm Thư Dịch: 【Cho nên khi người ta gọi anh là ông xã, anh cứ ngậm miệng lại mà nghe, đừng có hỏi tại sao, hiểu chưa? (Mặt cười)】

Triệu Duật Hành vẫn thắc mắc: 【Tại sao?】

Hắn nhìn logic của Thẩm Thư Dịch rồi suy luận ngược lại: 【Nếu tôi ngậm miệng không hỏi, thì cậu sẽ cứ gọi tôi là ông xã mãi à?】

Thẩm Thư Dịch: 【…】

Triệu Duật Hành vẫn không chịu buông tha: 【Vậy nên, tại sao?】

Thẩm Thư Dịch: 【…】

Thẩm Thư Dịch gửi tin nhắn thoại sang mắng hắn: “Tại sao cái gì mà tại sao? Anh là bộ sách Mười vạn câu hỏi vì sao đấy à? Đồ thần kinh! Thích thì gọi thôi, cần gì phải có lý do? Tôi cứ thích gọi đấy! Ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã ông xã!!!”

Triệu Duật Hành: “…”

Yết hầu của Triệu Duật Hành khẽ chuyển động, hơi thở của hắn bỗng chốc trở nên loạn nhịp.

Hắn im lặng vài giây rồi mới mở lời: “Thẩm Thư Dịch, sau này đừng có nổi cáu với người khác kiểu đó.”

Làm gì có ai đời vừa nổi khùng lên là đã gọi ông xã liên tằng tằng như thế? Cái này thì khác gì đang nũng nịu đâu. Nếu Thẩm Thư Dịch mà cũng làm vậy với những gã đàn ông khác, đối phương chắc chắn sẽ hiểu lầm cho mà xem.

Cũng may là hắn sẽ không như thế, vì hắn là trai thẳng.

Thẩm Thư Dịch gào xong cũng thấy hơi ngượng mồm. Nhắn tin trên WeChat thì chỉ là gõ vài chữ thôi, chứ gọi trực tiếp vào tai Triệu Duật Hành thế này đúng là có chút kỳ kỳ.

Thẩm Thư Dịch lẩm bẩm: “Ngoài anh ra thì còn ai rảnh rỗi chọc tôi nổi điên nữa hả?”

Không chọc cậu, cậu cũng nổi điên lên đó thôi.

Triệu Duật Hành thầm nghĩ, nhưng hắn cảm thấy tốt nhất là không nên nói ra điều này. Nếu không Thẩm Thư Dịch sẽ cực kỳ khó dỗ dành.

Thẩm Thư Dịch lảm nhảm với hắn nửa ngày trời mới sực nhớ ra chính sự. Cậu chẳng thèm vòng vo, đi thẳng vào vấn đề: “Dạo này khi nào anh rảnh?”

Triệu Duật Hành: “Có chuyện gì.”

Một khi Thẩm Thư Dịch đã quyết tâm bồi dưỡng tình cảm với Triệu Duật Hành, cậu tỏ ra cực kỳ thản nhiên: “Chẳng phải đã nhắn tin bảo nhớ anh rồi sao, đương nhiên là phải ra ngoài hẹn hò rồi!”

… Tại sao Thẩm Thư Dịch có thể nói những lời mập mờ như thế bằng cái giọng thẳng tuột như ruột ngựa vậy?

Triệu Duật Hành lại im lặng.

Đến lúc này Thẩm Thư Dịch mới nhận ra, từ lúc nào không hay, hai người họ đã chuyển từ nhắn tin sang trò chuyện bằng giọng nói.

“Người đâu rồi?”

Thẩm Thư Dịch lầu bầu. Nghe tiếng thở bên kia thì rõ ràng chưa cúp máy mà, giả chết làm gì? Đừng có làm tốn thời gian chạy KPI cho anh trai cậu chứ.

“Thẩm Thư Dịch. Mỗi lần đi ăn với người đàn ông nào, cậu cũng gọi đó là hẹn hò à?”

Triệu Duật Hành hỏi với giọng bình thản lạ thường.

Cái trọng điểm quỷ quái gì đây trời?

Thẩm Thư Dịch chẳng hiểu nổi tại sao hắn cứ phải xoắn xuýt vào cái điểm này làm gì.

“Làm gì có chuyện đó? Đương nhiên chỉ khi đi ăn với anh tôi mới nói thế thôi.” Thẩm Thư Dịch nói thật lòng, dù sao Triệu Duật Hành cũng là vị hôn phu của cậu, tuy có tiếng không có miếng nhưng làm tròn lên thì cũng coi như là chồng sắp cưới rồi.

Dùng từ hẹn hò thì có làm sao?

Triệu Duật Hành chẳng biết đang nghĩ ngợi gì, phải sau khoảng bốn nhịp thở, hắn mới trả lời: “Biết rồi. Thứ Sáu tuần sau được không?”

Hắn ngập ngừng một chút, mấy chữ cứ quanh quẩn nơi đầu lưỡi mãi, cuối cùng mới như hạ quyết tâm mà thốt ra: “Thời gian hẹn hò của chúng ta.”

Sau khi chốt xong lịch hẹn với Triệu Duật Hành, Thẩm Thư Dịch mãn nguyện cúp máy.

Giờ đây, việc hẹn hò với vị hôn phu rẻ tiền này đã trở thành một loại nghề tay trái của cậu. Tiền lương do ông anh ruột Thẩm Luật chi trả. Lúc thì là kim cương, lúc thì là xe sang, có khi lại là chiếc trực thăng BELL 411 đêm nay.

Thẩm Thư Dịch sinh ra trong hào môn thế gia bậc nhất, dù từ nhỏ đến lớn những thứ như trang viên, biệt thự, máy bay, du thuyền cậu đều đã nếm trải qua cả rồi. Nhưng nó cũng giống như túi Hermès Kelly mỗi mùa đều ra mẫu mới thôi, xe sang du thuyền hay chuyên cơ cũng cập nhật không ngừng nghỉ hàng năm. Thứ Thẩm Thư Dịch muốn không phải là đã từng có, mà là phải luôn sở hữu cái mới nhất và tốt nhất!

Đồ chơi mới vừa về tay, đại thiếu gia đời nào bỏ lỡ dịp đăng lên vòng bạn bè để sống ảo. Chiếc BELL 411 này là mẫu thiết kế mới nhất của năm nay, từ ngoại hình đến tính năng đều được nâng cấp lên phiên bản tối tân, mà chiếc Thẩm Luật mua cho cậu còn là bản full option xịn xò nhất. Đừng nói là ở Vân Cảng, có khi cả khu vực châu Á cậu là người đầu tiên được chạm tay vào ấy chứ.

Thẩm Thư Dịch lập tức triệu hồi chú Lâm xuống, hớn hở đứng trước trực thăng tạo dáng chụp vài kiểu. Các người làm khác trong nhà cũng cực kỳ có tâm, người thì cầm tấm hắt sáng, người cầm đèn trợ sáng, người thì điều khiển flycam quay chụp từ trên không, cốt sao phải phô diễn được nhan sắc của Thẩm Thư Dịch ở mọi góc độ 365 độ không góc chết.

Loay hoay suốt một hai tiếng đồng hồ, cuối cùng Thẩm Thư Dịch cũng chọn được ảnh ưng ý, đăng liền bốn tấm lên vòng bạn bè. Cảnh giới cao nhất của việc làm màu chính là không cần viết gì cả, chỉ đăng ảnh thôi. Ai hiểu thì sẽ tự khắc biết cái hàm lượng vàng của bài đăng này nó khủng khiếp đến mức nào.

Quả nhiên, vừa mới đăng xong, phần thông báo của Thẩm Thư Dịch đã nổ tung vì lượt tương tác.

Vòng bạn bè của cậu thì chẳng có gì nhiều, ngoài một rổ những cậu chủ nhà giàu ăn chơi có số, tuy học hành chẳng tới đâu nhưng khoản chơi xe, chơi đồng hồ thì lại là bậc thầy. Đám này ai nấy đều ngụp lặn trong giới xa xỉ phẩm nhiều năm, chỉ cần liếc mắt một cái là nhận ra ngay lai lịch chiếc trực thăng cá nhân làm nền phía sau Thẩm Thư Dịch.

Ngay lập tức, khu vực bình luận dậy sóng như nước dâng theo thuyền.

Lam tỷ (Trang sức Vĩnh Xương): Đỉnh của chóp luôn! Bảo sao sáng nay chị thấy tin anh trai em mua trực thăng, hóa ra là quà tặng em à (Cười ra nước mắt)

Lý thiếu (Vận tải Cửu Long): Má ơi! Anh Thẩm còn thiếu em trai không, cho tôi sờ một cái, cho tôi sờ một cái đi mà (Mặt d*m đ*ng)

Jayden (Bất động sản Thiên Tỉ): Đúng là Thẩm thiếu có khác, món này người bình thường có nằm mơ cũng không mua nổi!

Lâm Tứ (Cao su Nam Dương): Lần trước tôi đòi mua siêu xe đã bị ông già chửi cho vuốt mặt không kịp, ghen tị đến phát khóc đây (Khóc dòng sông) (Khóc dòng sông)

Angel (Tài chính Kỳ Lân): Với tình hình giao thông ở Vân Cảng thì đi làm bằng trực thăng đúng là tiện nhất… Nhưng mà Thẩm thiếu ơi, kiểu xuất hành cao điệu này của cậu chắc chắn sẽ lên trang nhất mất (Bịt mặt cười)



Cảnh giới thứ hai của việc làm màu chính là, đối mặt với hơn một trăm lượt bình luận, cậu lạnh lùng không thèm rep lấy một câu!

Thẩm Thư Dịch nhâm nhi ly sữa nóng trước khi ngủ do chú Lâm chuẩn bị, nằm bò ra sofa như không xương, ung dung phê duyệt từng dòng bình luận. Nhìn thấy thiên hạ ai nấy đều ghen ăn tức ở, cậu sướng rân cả người, phát ra những tiếng cười quái đản “kikikiki” cực kỳ mất hình tượng.

Cũng may đây là ở nhà. Thẩm Thư Dịch vốn cực kỳ sĩ diện, ra ngoài lúc nào cũng cười không hở răng, thanh cao lạnh lùng. Chứ cái kiểu cười quái thai này mà bị cánh báo chí Hồng Kông chộp được, chắc chắn sẽ lên đầu trang nhất, rồi ngày hôm sau Thẩm Thư Dịch vì không chịu nổi cú sốc tan vỡ hình tượng mà đi nhảy vịnh Victoria tự tử mất :))

Chú Lâm đứng gần đó nhìn cậu, chỉ biết mỉm cười lắc đầu.

Thẩm Thư Dịch lướt mỏi cả tay mới xem xong đống bình luận. Điều khiến cậu khá ngạc nhiên là Triệu Duật Hành cũng để lại một dòng. Lạ kỳ thật nha, cậu cứ ngỡ cái trang cá nhân của tên họ Triệu kia lập ra để làm cảnh, hóa ra cũng biết chủ động like và comment cơ à?

Phong cách bình luận của Triệu Duật Hành đúng là lệch tông hoàn toàn so với những người khác: 【Tấm thứ tư có ảnh gốc không?】

Thẩm Thư Dịch: ?

Cái cậu đăng chính là ảnh gốc rồi còn gì nữa. Thẩm Thư Dịch rep thẳng thừng: 【Đăng ảnh gốc rồi, cảm ơn.】

Bị cận thị thì lo mà đi chữa đi.

Một giây sau, Triệu Duật Hành lại phản hồi: 【Ảnh tôi lưu về bị mờ.】

Thẩm Thư Dịch: ??

Làm quái gì có chuyện đó.

Cậu trực tiếp bấm vào khung chat của Triệu Duật Hành, một hơi gửi sạch đống ảnh gốc từ tự sướng đến được chụp mà cậu vừa đăng trên vòng bạn bè qua cho hắn.

Thẩm Thư Dịch tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai bỏ lỡ nhan sắc cực phẩm phân giải cao của mình. Nếu khuôn mặt xinh đẹp này không được người ta chiêm ngưỡng một cách rõ nét, không góc chết, thì hành động đăng bài lên vòng bạn bè của cậu coi như vô nghĩa.

【Giờ thì sao.】 Thẩm Thư Dịch hỏi.

【Được rồi.】

Một lát sau, Triệu Duật Hành lại nhắn: 【Cậu chỉ chụp có bốn tấm thôi à?】

Hừ, đương nhiên là không phải rồi.

Cảnh giới thứ ba của việc làm màu. Dù có chụp tới bốn nghìn tấm ảnh tự sướng, bạn vẫn phải kiềm chế để chỉ chọn ra bốn tấm ưng ý nhất đăng lên vòng bạn bè. Số ảnh xinh đẹp còn lại phải để dành chia ra đăng lên Tiểu Hồng Thư, X, Instagram và TikTok chứ.

Cái loại trai thẳng nhìn là biết hay dùng xà phòng cục để gội đầu như Triệu Duật Hành thì cả đời này cũng không hiểu được đâu, coi như vĩnh biệt nhau từ đây đi là vừa.

Thẩm Thư Dịch: 【Mấy tấm khác tôi không định đăng lên vòng bạn bè.】

Triệu Duật Hành: 【Ừm.】

Triệu Duật Hành: 【Gửi tôi xem với.】

Thẩm Thư Dịch: ……?

Anh là ai vậy hả ^ ^

Thẩm Thư Dịch suýt nữa thì lộn cả lòng đen lên trời vì cái yêu cầu mang đậm mùi trai thẳng này. Sao hắn không bảo cậu chụp luôn một tấm mặt mộc ngay bây giờ gửi qua cho rồi?

Lười chẳng buồn tiếp chuyện. Thẩm Thư Dịch chuyển sang mấy cái ứng dụng cộng đồng khác lướt dạo không mục đích một hồi.

Nửa ngày sau, cậu lại mở WeChat lên, chọn ra vài tấm ảnh tự sướng mà mình cảm thấy hài lòng nhất gửi qua cho Triệu Duật Hành.

Được rồi. Nể mặt chiếc trực thăng cá nhân trị giá 80 triệu tệ này, chiều chuộng vị hôn phu rẻ tiền này một chút vậy ^ ^



Sáng sớm thứ Sáu, Thẩm Thư Dịch đã lồm cồm bò dậy khỏi giường.

Chiều nay phải đi hoàn thành KPI hẹn hò với Triệu Duật Hành, nên dù đại thiếu gia có muốn nướng thêm đến mấy thì cũng chỉ dám lề mề tới mười giờ là phải miễn cưỡng dậy rửa mặt, làm tóc. Đội ngũ stylist đã túc trực dưới lầu được một tiếng đồng hồ.

Người chịu trách nhiệm chính, dù đã nhìn mặt Thẩm Thư Dịch bao nhiêu lần đi chăng nữa vẫn cứ bị sốc vì quá đẹp. Làm sao trên đời lại có người để mặt mộc mà trông còn xịn hơn cả ảnh poster tuần lễ thời trang đã qua chỉnh sửa thế này?

Hôm nay Thẩm Thư Dịch chọn một set đồ tông xanh nhạt, phong cách nhẹ nhàng tươi mới, cực kỳ hợp với không khí cuối xuân đầu hạ. Bên trong là một chiếc áo ba lỗ màu xanh đậm, khoác ngoài là áo denim dáng ngắn, đi cùng quần jean cạp trễ đồng bộ. Chỉ cần khẽ giơ tay lên là vòng eo trắng ngần, mịn màng lại thấp thoáng hiện ra.

Thẩm Thư Dịch cực kỳ hài lòng với outfit hôm nay, cậu chụp ngay hai tấm rồi gửi cho Thẩm Luật.

【Ảnh.jpg】

【1】

Thẩm Luật có vẻ không bận họp, khoảng hai phút sau đã hồi âm: 【Tiểu Thư tự phối đồ đấy à? Giỏi quá nha (Like)(Like). Bộ này rất hợp với em, trông sạch sẽ và vững chãi như một mầm cây nhỏ vậy. Anh cũng mong Tiểu Thư có thể như cái cây nhỏ ấy, hấp thụ ánh nắng mặt trời, trưởng thành vô tư lự (Ôm)(Ôm)】

Thẩm Thư Dịch: 【Yêu cầu chuyển sang chế độ người thật trả lời.】

Thẩm Thư Dịch: 【(Mặt cười)】

Thẩm Luật: 【?】

Thẩm Luật ngẩng đầu lên, trên sân golf, anh đang đứng cạnh sếp Trương. Gần đây tập đoàn Anh Hoa đang không ngừng mở rộng thị trường vào nội địa, và sếp Trương chính là đầu mối liên kết vừa từ đại lục sang cách đây vài ngày.

Thẩm Luật chịu trách nhiệm tiếp đãi vị này, qua lại vài lần thì cả hai cũng coi như thân thiết. Đối phương có một cậu con trai thông minh, ngoan ngoãn lại bám cha, quan hệ cha con nhà họ nổi tiếng là cực kỳ tốt. Thế nên ngay ngày đầu gặp mặt, Thẩm Luật đã tranh thủ thỉnh giáo bí kíp làm sao để chung sống hòa bình với đứa trẻ ở nhà.

Sếp Trương cũng là người hào phóng, thấy Thẩm Luật hỏi là dốc hết vốn liếng ra truyền thụ. Thẩm Luật cứ thế rập khuôn theo cách của ông ta để trả lời Thẩm Thư Dịch, và kết quả là nhận về một cái mặt cười đầy tính biểu tượng.

Anh cũng chưa già đến mức không biết cái mặt cười đó có nghĩa là đang chửi thầm trong lòng.

“Sếp Trương này, ông có chắc phương pháp hòa hợp của ông không có vấn đề gì chứ?” Thẩm Luật lên tiếng.

“Chắc chắn không sai được đâu sếp Thẩm.” Trương Tuấn vỗ ngực bảo đảm: “Bình thường tôi toàn đối xử với con trai mình như thế đấy. Sao nào, em trai ngài không ăn bài này à? Cậu ấy nhắn lại gì thế?”

Thẩm Luật: “Dùng icon để chửi tôi.”

“?”

“Không thể nào. Bộ giáo dục kiểu khuyến khích này đã được các chuyên gia tâm lý nhi đồng chứng nhận rồi, trong đại lục đang thịnh hành lắm. Mà đứa nhỏ nhà ngài năm nay mấy tuổi rồi?”

Thẩm Luật thong thả đánh một gậy vào lỗ, chậm rãi đáp: “Hai mươi mốt.”

Sếp Trương: “…?”

Có gì đó sai sai ở đây thì phải, hai mươi mốt tuổi đến thời kỳ dậy thì cũng qua lâu rồi, sao ngài còn đi tư vấn tâm lý nhi đồng hả trời?

Thẩm Thư Dịch lại gửi tin nhắn WeChat thứ hai đến: 【Anh ơi, lúc đi thực tập em có thể lái trực thăng đi làm không (Mắt lấp lánh)(Mắt lấp lánh)】

Thẩm Luật mỉm cười nhẹ nhàng, gõ chữ trả lời: 【Được chứ. Em cứ việc lái thẳng đến trước mộ anh, để xem em làm thế nào mà chọc cho anh trai em tức chết luôn nhé ^-^】

Hờ. Thế này mới bình thường chứ!

Thẩm Thư Dịch chẳng hiểu dạo này Thẩm Luật bị cái gì mà trả lời WeChat cứ như bot tự động. Thấy anh trai đã chuyển từ chế độ máy sang người thật, cậu liền tiện tay gửi luôn hai tấm ảnh tự sướng trước gương cho Triệu Duật Hành.

Triệu Duật Hành theo thói quen phản hồi ngay tức khắc: 【Đẹp.】

Thẩm Thư Dịch: 【Ít chữ quá, khen lại đi ^ ^】

Triệu Duật Hành dốc hết sức bình sinh: 【Rất đẹp.】

Thẩm Thư Dịch: 【…】

Thôi bỏ đi, hành hạ trai thẳng làm gì cho mệt.

Còn vài tiếng nữa mới đến giờ hẹn với Triệu Duật Hành, họ hẹn nhau ăn tối, chiều nay cũng không có lịch đi xem phim hay gì khác. Thẩm Thư Dịch làm tóc xong xuôi chỉ biết nằm ườn trong biệt thự ngẩn người chán chường.

Đang lúc rảnh rỗi, cậu bắt đầu kh*ng b* Triệu Duật Hành trên WeChat.

【Hôm nay anh mặc gì vậy, chụp tấm ảnh tôi xem nào (Đeo kính râm)】

Thật ra Thẩm Thư Dịch cũng chẳng phải muốn xem hắn mặc gì cho cam, mà là cậu đang tính hôm nay sẽ chụp chung với Triệu Duật Hành một tấm. Cậu cảm thấy tiến độ bồi dưỡng tình cảm hiện tại hơi bị chậm chạp, nên quyết định tiến thêm một bước, quăng một liều thuốc mạnh cho ông anh trai. Biết đâu chừng, Thẩm Luật thấy tiến triển hôn nhân của cậu thuận lợi quá, vui lòng lên một cái là sẽ không ép cậu đi thực tập ở tập đoàn Anh Hoa nữa.

Suy cho cùng, so với việc đi làm thực tập sinh mệt rã rời, Thẩm Thư Dịch rõ ràng thấy mình hợp với việc ở nhà làm một con sâu gạo ăn bám chồng hơn.

Đợi một lát, Triệu Duật Hành thật sự gửi qua cho cậu một tấm ảnh. Chỉ có điều kỹ thuật chụp của hắn đúng là thảm không nỡ nhìn, đã thế còn mờ căm mờ tịt, nhìn mãi mới miễn cưỡng nhận ra hắn đang mặc một chiếc quần túi hộp.

Mặt Thẩm Thư Dịch đỏ bừng lên, bụng bảo dạ, cái đồ thần kinh này, chụp nửa th*n d*** của anh làm cái quái gì? Ai đời chụp ảnh đôi mà lại chụp hai cái ống quần chụm vào nhau bao giờ? Tôi hỏi là áo quần, quần áo chỉnh tề kia mà!

Thẩm Thư Dịch đang định bắt hắn chụp lại, thì bỗng nhiên đôi mắt cú vọ của cậu nhìn thấy sàn nhà trong ảnh và cái ghế lọt vào ống kính phía xa xa. Trông nó cực kỳ giống hành lang bệnh viện. Để xác nhận suy đoán của mình, Thẩm Thư Dịch còn dùng app tìm kiếm bằng hình ảnh, quả nhiên tra ra được mẫu ghế nhựa y hệt.

Địa điểm là Bệnh viện Mary ở khu Bán Đảo — Triệu Duật Hành làm gì ở bệnh viện?

“Anh đang ở bệnh viện à?” Thẩm Thư Dịch gửi một tin nhắn thoại qua.

【Ừm.】

“Bị ốm hả?”

【Không.】 Đầu dây bên kia hiện trạng thái đang nhập liên tục, có vẻ như Triệu Duật Hành đã đắn đo xóa đi viết lại rất lâu, cuối cùng mới gửi tới một câu: 【Ông nội tôi đang nằm viện, tôi đến thăm ông.】

Hệt như đoán được Thẩm Thư Dịch đang lo lắng điều gì, Triệu Duật Hành bồi thêm một câu: 【Yên tâm, không làm lỡ việc ăn tối với cậu đâu.】

Thẩm Thư Dịch: ……

Cậu cảm thấy hơi cạn lời. Chẳng lẽ trong mắt cái tên họ Triệu kia, mình là loại người máu lạnh vô tình đến thế sao? Giữa việc ăn cơm với mình và việc thăm người ông đang bệnh, rõ ràng chuyện sau quan trọng hơn nhiều chứ. Thậm chí cậu còn chấp nhận đổi sang ngày khác cũng được mà. Dù sao thì KPI vẫn nằm lù lù ở đó, lúc nào cày chả được : )

Thẩm Thư Dịch định giải thích là mình không có ý đó. Cậu lăn qua lộn lại trên sofa, bỗng nhiên lại nghĩ đến một chuyện khác. Thực ra, từ trước đến giờ cậu chưa bao giờ nghiêm túc tìm hiểu về Triệu Duật Hành. Ngoại trừ việc biết hắn là đối tượng xem mắt, cậu hầu như mù tịt về mọi thứ thuộc về hắn.

Nhìn tấm ảnh này, Thẩm Thư Dịch dường như mới xuyên qua được lớp vỏ bọc mang tên “đối tượng liên hôn” để thấy được một góc khác trong cuộc sống thực của Triệu Duật Hành. Gỡ bỏ cái danh xưng “vị hôn phu”, trước mặt cậu lúc này là một con người bằng xương bằng thịt.

Nhớ lại việc hay thấy hắn đi làm thêm đủ mọi nơi, nhớ lại bộ đồ trên người hắn từ đầu đến chân cộng lại chắc không quá năm trăm tệ. Nhớ đến căn nhà thuê rách nát chỉ có bốn vách tường trụi lủi (phiên bản trong mơ của Thẩm Thư Dịch), rồi lại nhớ đến người ông nội có vẻ đang bệnh nặng trong bệnh viện.

Lương tâm của cậu ba Thẩm vốn dĩ chưa từng tồn tại trên đời này bỗng nhiên nhói lên một cái nhè nhẹ.

【Giận à?】 Triệu Duật Hành nhắn tin hỏi.

Thẩm Thư Dịch nắm chặt điện thoại, chậm chạp gõ chữ trả lời: 【…… Không có.】

Thẩm Thư Dịch do dự một lát, rồi hạ một quyết định cực kỳ trọng đại.

Cậu gửi một tin nhắn thoại qua, giọng điệu vô cùng nghiêm túc: “Triệu Duật Hành, hay là tôi cộng thêm cho anh hai triệu tệ nữa nhé? Ừm… tổng cộng giờ tôi trả anh khoảng bốn triệu tệ, anh thấy sao?”

Lời tác giả:

Mèo con lại tăng giá rồi nè (Mắt lấp lánh)(Mắt lấp lánh)(Mắt lấp lánh)

Cái mã máy bay trực thăng là tui tự bịa ra đó, tại tui đã được mua mấy món đồ đắt đỏ này bao giờ đâu (Đáng thương).

Lúc viết chương này không hiểu sao trong đầu tui toàn là đống phế thải màu vàng về kiểu cặp đôi sau này hay gọi video để tự biên tự diễn cho nhau xem ấy (Đầu mèo tam thể).

Ví dụ như:

Tiểu Triệu: Chụp tấm ảnh qua đây anh xem nào.

Cục cưng Thư Dịch: ? Anh điên à, tôi còn đang đi làm nữa đó!!

Tiểu Triệu: Vào nhà vệ sinh chụp đi cục cưng.

Cục cưng Thư Dịch (nhìn đồng hồ thấy mới 12 giờ trưa): Cái gã này điên thật rồi, giữa thanh thiên bạch nhật mà xem cái quái gì không biết (nắm đấm run rẩy, mặt đỏ bừng vì nóng).

【Nhưng mà cuối cùng vẫn ngoan ngoãn chụp thôi, cục cưng nhà mình lúc nào chả ngoan như thế (Đầu mèo tam thể)(Đầu mèo tam thể)】