Chương 18 – Thẩm Thư Dịch lẩm bẩm tên hắn, “Triệu Duật Hành”
Nội tâm của Triệu Duật Hành lúc này cũng y hệt như câu nói hắn vừa gửi đi, tràn ngập sự hối hận. Nhất là khi nhớ lại hàng loạt những hành vi mập mờ, lả lướt mà Thẩm Thư Dịch thể hiện gần đây, cùng với đống tin nhắn và cuộc gọi lúc đêm hôm khuya khoắt.
Bản năng mách bảo Triệu Duật Hành rằng, giữa hắn và Thẩm Thư Dịch tốt nhất chỉ nên bàn về khoản bồi thường năm mươi vạn kia thôi, đừng có thêm bất kỳ mối liên hệ thừa thãi nào khác. Đặc biệt là mấy chuyện liên quan đến đời tư tình cảm thế này.
Triệu Duật Hành đã hạ quyết tâm phải nói rõ ràng với Thẩm Thư Dịch, vạch ra ranh giới rạch ròi giữa hai người.
Triệu Duật Hành thì suy tính đủ đường, nhưng Thẩm Thư Dịch đâu có biết đọc tâm thuật. Thấy đối phương gửi tới một tin nhắn thờ ơ lạnh nhạt đúng lúc mình vừa thất tình, ngọn lửa giận trong lòng cậu bùng lên ngay tức khắc. Thậm chí nó còn át cả nỗi buồn chia tay ban nãy.
Cái gã họ Triệu này có tí lòng trắc ẩn nào không vậy?? Người ta vừa thất tình mà hắn dám máu lạnh vô tình đến mức này sao?
Thẩm Thư Dịch vốn là kiểu người có máu điên là phải xả ngay tại chỗ. Cậu đứng bên lề đường, ngón tay gõ phím điện thoại lạch cạch, định bụng sẽ tung ra một tràng chỉ trích sấp mặt Triệu Duật Hành. Thế nhưng gõ được mười mấy chữ, cậu lại thẳng tay xóa sạch.
Thôi bỏ đi. Thẩm Thư Dịch buông điện thoại xuống.
Cậu chợt nhớ ra, gã họ Triệu này chính là cái vị hôn phu từ trên trời rớt xuống của mình. Giờ mình thất tình, chẳng phải tạo điều kiện cho hắn danh chính ngôn thuận bước chân vào hào môn, ăn bám nhà họ Thẩm rồi thừa kế khối tài sản ngàn tỷ, hay vạn tỷ gì đó của anh trai cậu sao?
Hừ, cậu mong chờ gì sự đồng cảm từ một gã ngư ông đắc lợi như hắn kia chứ? Biết đâu thấy cậu thất tình, hắn không những chẳng buồn mà còn đang khui sâm panh ăn mừng ấy chứ.
Đúng là cái đồ đàn ông liên hôn đáng ghét.
Thấy Thẩm Thư Dịch mãi không trả lời, Triệu Duật Hành bắt đầu tự vấn xem có phải lúc nãy mình nói hơi nặng lời quá không. Sau vài giây do dự, hắn nhắn tin hỏi thăm: 【Cậu vẫn ổn chứ?】
【Tôi ổn đến không thể ổn hơn!】 Dòng tin nhắn như được nghiến ra từ kẽ răng.
Hung dữ, hằm hè cực độ.
【Vậy thì tốt.】 Triệu Duật Hành suy đi tính lại, quyết định vẫn nên thực hiện chút an ủi mang tính nhân đạo dành cho Thẩm Thư Dịch. Dù sao thì cậu cũng chỉ muốn bao nuôi hắn thôi, đó là lỗi lầm về mặt đạo đức chứ đâu có vi phạm pháp luật.
Triệu Duật Hành thấy mình cũng chẳng cần phải quá lạnh lùng với Thẩm Thư Dịch làm gì.
Hắn hiếm hoi lắm mới biên soạn một đoạn văn dài dằng dặc để an ủi cậu: 【Thẩm Thư Dịch, thực ra thất tình cũng không có gì to tát đâu, đó chỉ là sự kết thúc của một mối quan hệ thôi. Sau này cậu chắc chắn sẽ gặp được người đàn ông tốt hơn.】
Thẩm Thư Dịch vừa đọc đã cười khẩy: 【Hớ hớ, người đàn ông tốt hơn?】
Cậu bắt đầu tung chiêu âm dương quái khí: 【Anh định tự ứng cử bản thân mình đấy hử?】
Ngưng! Chủ đề lại bắt đầu đi vào vùng nhạy cảm rồi.
Triệu Duật Hành ôm trán bất lực, không hiểu sao Thẩm Thư Dịch lại có thể biến một lời an ủi giữa những người bạn bình thường, thậm chí còn chưa tính là bạn, thành kiểu quan hệ mờ ám đó cho được.
Hắn quyết định nói cho rõ trắng đen với cậu: 【Thẩm Thư Dịch, hình như cậu hiểu lầm gì rồi, tôi không hề có ý đó với cậu. Sau khi cậu thanh toán nốt tiền bồi thường, chúng ta tốt nhất đừng gặp lại nhau nữa…】
Triệu Duật Hành vẫn còn đang hì hục gõ chữ thì một tin nhắn thoại của Thẩm Thư Dịch bay tới. Hắn đành tạm dừng công cuộc vạch ranh giới, nhấn mở đoạn ghi âm lên.
Giữa màn đêm tĩnh mịch, giọng nói của Thẩm Thư Dịch vang lên từ điện thoại. Nghe nó cứ lẻ loi, lại pha chút uất ức và hụt hẫng khó tả.
Thẩm Thư Dịch lầm bầm gọi tên hắn: “Triệu Duật Hành.”
“Thực ra thì tôi vẫn thấy hơi buồn một xíu xiu.”
…… Triệu Duật Hành: ……
Triệu Duật Hành siết chặt điện thoại, thẳng tay xóa sạch sành sanh cái sớ dài dằng dặc vừa gõ ban nãy. Hắn gửi lại một tin nhắn thoại: “Cậu đang ở đâu, gửi địa chỉ qua đây.”
Vị trí của Thẩm Thư Dịch là ở ngay trung tâm thành phố, đi tàu điện ngầm từ khu đại học sang cũng phải mất bốn mươi phút. Triệu Duật Hành thừa biết cái tính vị đại thiếu gia này, chắc chắn cậu chẳng có kiên nhẫn mà ngồi đợi hắn lững thững bò tới đâu.
Vậy là hắn quyết đoán chọn đi taxi.
Bình thường hắn hiếm khi chọn kiểu di chuyển tốn kém này lắm. Tối nay chẳng qua là vì tình huống đặc biệt thôi.
Lúc xuống xe, Triệu Duật Hành dễ dàng tóm được Thẩm Thư Dịch ngay bên lề đường. Chẳng có gì lạ, vì Thẩm Thư Dịch đứng trong đám đông nổi bần bật như một viên trân châu trắng muốt đắt tiền bị ném vào đống cát vậy, liếc mắt cái là thấy ngay.
Trời đã về khuya, nhiệt độ ngoài trời ở Vân Cảng lúc này đã chạm ngưỡng 0 độ C. Thẩm Thư Dịch vẫn trung thành với phong cách thời trang phang thời tiết, mặc mỗi chiếc Tây trang màu trắng mỏng tang nhìn thôi đã thấy run cầm cập. Cậu cũng chưa đến mức mất hết cảm giác với nhiệt độ, còn biết đường tìm chỗ cửa tiệm cà phê khuất gió mà ngồi.
Lúc Triệu Duật Hành bước tới, Thẩm Thư Dịch đang ngồi thẫn thờ ngắm trời ngắm đất.
Công bằng mà nói, dù Triệu Duật Hành không thích đàn ông thì cũng phải công nhận gương mặt của Thẩm Thư Dịch cực kỳ tinh xảo và xinh đẹp. Đúng kiểu vẻ đẹp diệt sạch cả nam lẫn nữ.
Trong thâm tâm hắn cũng thầm thắc mắc, không biết gã bạn trai của Thẩm Thư Dịch có bị trục trặc gì về chức năng cơ thể không nhỉ? Chứ đàn ông bình thường ai mà nỡ lòng nào chia tay với một người như Thẩm Thư Dịch cho được.
Dĩ nhiên là trừ cái loại trai thẳng sắt thép không có hứng thú với đàn ông như hắn ra.
Thẩm Thư Dịch quay đầu lại, nhận ra hắn đã đến. Cậu trông chẳng còn chút sức sống nào, uể oải hỏi: “Anh đến đây làm gì?”
Chẳng phải chính cậu là người vừa than vãn trên WeChat rằng mình đang thấy hụt hẫng và tâm trạng không tốt sao? Hắn còn có thể đến đây làm gì nữa? Chẳng lẽ hắn rảnh rỗi quá nông nỗi, đêm hôm khuya khoắt tốn tiền taxi vượt nửa cái Vân Cảng chỉ để chạy tới chạy lui cho vui à?
Triệu Duật Hành hít một hơi thật sâu, cố giữ tâm thế bình thản ngồi xuống cạnh cậu. Vốn dĩ hắn cũng ít bạn, lại càng chẳng có mấy mống thất tình quanh mình, nên Triệu Duật Hành thực sự không biết phải an ủi một người vừa chia tay như thế nào, đành thuận theo cảm giác mở lời.
“Cậu với người yêu cũ, sao lại chia tay?”
“Là thằng chồng quá cố, cảm ơn! Tôi còn chẳng nhớ là anh ta còn sống đấy?”
Nghe giọng là biết, đang cực kỳ lộn ruột rồi.
Nhưng thấy Thẩm Thư Dịch vẫn còn thiết tha đáp lời, chứng tỏ tâm trạng cậu cũng không tệ hại như hắn tưởng. Vị đại thiếu gia này vốn dĩ là kiểu người chẳng bao giờ giấu nổi tâm sự, nãy giờ gồng mình đóng vai sầu muộn chắc cũng tới giới hạn rồi, thế nên vừa nghe Triệu Duật Hành khơi mào là cậu lập tức xả ngay không kịp vuốt mặt.
“Anh có biết cái thằng chết tiệt đó đã làm trò gì không?” Gương mặt Thẩm Thư Dịch bắt đầu sinh động trở lại, dù đôi lông mày đang dựng ngược vì giận dữ nhưng vẫn toát lên một vẻ đẹp khó cưỡng: “Về nước không thèm báo cho tôi lấy một tiếng thì thôi đi, ngay đêm đầu tiên đã dắt tình nhân nhỏ đi thuê phòng, mà lại còn thuê ngay cái khách sạn dưới trướng nhà tôi mới tài chứ!”
Triệu Duật Hành: “Anh ta ngoại tình à?”
Thẩm Thư Dịch hằn học: “Đúng vậy!”
Triệu Duật Hành bắt đầu nắm được bí quyết an ủi người khác rồi, hắn cứ thuận theo ý đại thiếu gia nói tiếp: “Vân Cảng này còn ai đẹp hơn cậu nữa đâu, là do anh ta không có mắt nhìn thôi.”
Thẩm Thư Dịch ngạc nhiên liếc nhìn Triệu Duật Hành một cái. Hừ, cái tên này, cũng biết ăn nói quá nhở?
Thẩm Thư Dịch bỗng chốc cảm thấy như gặp được tri kỷ muộn màng: “Chính xác! Con mắt nhìn người của anh ta chắc chắn là thua xa anh rồi!”
Triệu Duật Hành nghe xong, trong lòng lập tức dấy lên sự cảnh giác, vội vàng đính chính: “Tôi cũng thường thôi.”
Thẩm Thư Dịch nhìn hắn, Triệu Duật Hành suy nghĩ một giây rồi ẩn ý: “Chắc chắn là không bằng con mắt nhìn người của anh chồng quá cố nhà cậu trước đây đâu.”
Con mắt nhìn người của Lý Tư Gia trước đây mà không tốt à? Hồi đó chẳng phải anh ta đã chấm đúng Thẩm Thư Dịch còn gì.
Thẩm Thư Dịch nghe vậy thì cũng đành phải gật đầu công nhận.
Chuông cảnh báo trong đầu Triệu Duật Hành lại một lần nữa vang lên inh ỏi, hắn bình thản bồi thêm một câu: “Có điều, gu của tôi không giống với người yêu cũ của cậu.”
Thẩm Thư Dịch: ? Bị điên à, tôi thèm hỏi anh chắc?
Thế nhưng, cậu lại bắt đầu thấy tò mò thật, liền xoay người lại nhìn chằm chằm Triệu Duật Hành: “Vậy anh thích kiểu người như nào?”
Triệu Duật Hành: …
Triệu Duật Hành cảm thấy câu hỏi này hơi quá đà rồi, hắn lạnh lùng đáp: “Miễn bình luận.”
“Ờ. Không nói thì thôi, tôi cũng không thèm quan tâm.” Thẩm Thư Dịch bĩu môi, trưng ra bộ mặt không được vui vẻ cho lắm.
“Thẩm Thư Dịch.” Triệu Duật Hành gọi.
Thẩm Thư Dịch im phăng phắc: ” .”
Triệu Duật Hành cảm thấy có gì đó sai sai, lại gọi tiếp: “Thẩm Thư Dịch?”
Thẩm Thư Dịch ngay cả liếc cũng chẳng thèm liếc hắn lấy một cái: ” .”
Hứ.
Triệu Duật Hành chợt nhớ ra điều gì đó, bất lực hỏi: “Cậu lại thề không thèm nói chuyện với tôi nữa đấy à?”
Thẩm Thư Dịch: ” .”
Hứ hứ hứ hứ.
Triệu Duật Hành: “…”
Cái ông trời con này sao mà khó chiều thế không biết? Ai mà chịu nổi kia chứ.
“Tôi thích kiểu người dịu dàng một chút, hiểu chuyện một chút.” Triệu Duật Hành thật sự bó tay với cậu rồi. Ban đầu hắn định nói thẳng là tôi không thích kiểu người như cậu, nhưng cứ cảm giác hễ nói ra là giây sau cái túi xách trên tay Thẩm Thư Dịch sẽ nện thẳng vào đầu mình ngay.
Thế là hắn cẩn thận lựa chọn câu chữ, đưa ra một hình mẫu hoàn toàn trái ngược với tính cách của Thẩm Thư Dịch.
Thẩm Thư Dịch rốt cuộc cũng chịu mở miệng: “Dịu dàng hiểu chuyện?”
Triệu Duật Hành: “Ừ.”
Xì. Thế chẳng phải là nói tôi sao?
Thẩm Thư Dịch thầm nghĩ cái gã họ Triệu này bày đặt tỏ ra huyền bí làm gì, nói đi nói lại chẳng phải là thích mình rồi à? Nhưng cũng dễ hiểu thôi, Thẩm Thư Dịch cảm thấy có người thích Thẩm Thư Dịch là chuyện bình thường như cân đường hộp sữa.
Huống hồ, Triệu Duật Hành lại còn là vị hôn phu của mình, thích mình chẳng phải là thiên kinh địa nghĩa sao?
Nghĩ đến chuyện vị hôn phu, tâm trạng vừa mới khởi sắc của Thẩm Thư Dịch lại bỗng chốc mây đen bao phủ. Lúc này cậu mới nhận ra, trên cả con phố dài chỉ có mỗi cậu và Triệu Duật Hành, đêm hôm khuya khoắt, cô nam quả nam. Nhỡ mà bị giới báo chí Hong Kong chộp được rồi lên hot search, chẳng phải chuyện Thẩm Thư Dịch cậu phải đi liên hôn sẽ rùm beng cho cả thiên hạ biết hết sao?
Đến lúc đó, liệu cậu còn thoát khỏi cuộc hôn nhân này được không?
Thẩm Thư Dịch lập tức cảnh giác đứng bật dậy, khiến Triệu Duật Hành bị dọa cho giật mình.
“Sao vậy?” Triệu Duật Hành dù tâm tư có tinh tế đến mấy cũng không thể ngờ nổi chỉ trong vài giây ngắn ngủi, chỉ số thù hận của Thẩm Thư Dịch đã chuyển từ gã người yêu cũ sang thẳng người mình.
“Không có gì.” Thẩm Thư Dịch nghiêm nghị nói: “Tôi thấy ổn hơn rồi, tôi đi trước đây.”
Nói xong, cậu dáo dác nhìn quanh vài cái, có vẻ như đang quan sát xem có tay săn ảnh nào nấp gần đó không.
Xe chuyên dụng của chú Lâm đến rất kịp thời. Thẩm Thư Dịch vừa dứt lời định đi thì tài xế Tiểu Lưu đã đánh xe đỗ xịch bên lề đường. Thẩm Thư Dịch vội vàng chào Triệu Duật Hành một tiếng rồi chui tọt vào trong xe.
Mọi chuyện diễn ra nhanh đến mức Triệu Duật Hành còn chưa kịp định thần thì chiếc Rolls-Royce đã phóng đi mất hút, để lại một làn khói bụi. Trước khi đi, tài xế Tiểu Lưu còn lịch sự khẽ cúi chào hắn một cái.
Nếu không phải bên cạnh vẫn còn vương lại mùi nước hoa thanh tao của Thẩm Thư Dịch, Triệu Duật Hành chắc sẽ ngỡ việc mình gặp cậu tối nay chỉ là một giấc mơ hão huyền và chóng tan. Tỉnh mộng rồi, con phố lại vắng tênh, chỉ còn mỗi mình hắn lẻ loi.
Triệu Duật Hành day day thái dương, hắn cũng dần quen với cái thái độ thích thì gọi đến, xong việc thì đuổi đi của Thẩm Thư Dịch rồi. Nếu không phải vì khoản bồi thường năm mươi vạn của ông nội, có lẽ cả đời này hắn cũng chẳng bao giờ dây dưa với hạng người như thế.
Thôi thì cứ mau chóng lấy được tiền bồi thường, rồi đường ai nấy đi cho rảnh nợ.
Hắn nhìn đồng hồ thấy vẫn còn sớm. Chuyến tàu điện ngầm cuối cùng chưa chạy, trạm gần nhất cách đây một cây số, đi bộ mười lăm phút là tới.
Triệu Duật Hành vừa mới bước được vài bước, bên cạnh bỗng dưng đỗ xịch một chiếc xe chuyên dụng trông có vẻ rất đắt tiền. Tài xế thò đầu ra hỏi: “Cậu Triệu phải không? Số đuôi điện thoại 0667.”
Bước chân Triệu Duật Hành khựng lại, người tài xế nói tiếp: “Cậu Thẩm vừa đặt xe của tôi, bảo tôi đến đây đón cậu. Đúng rồi chứ?”
Lần này, gương mặt vốn dĩ chẳng mấy khi biến sắc của Triệu Duật Hành đã lộ rõ vẻ kinh ngạc. Trái tim hắn cũng không tự chủ được mà lỡ nhịp mất một nhịp, hắn bình tĩnh hỏi lại: “Thẩm Thư Dịch sao?”
Tài xế xởi lởi: “Đúng rồi! Ngoài trời gió to lắm, cậu mau lên xe đi!”
Triệu Duật Hành cúi đầu, gửi tin nhắn cho Thẩm Thư Dịch: 【Cậu đặt xe cho tôi à?】
Thẩm Thư Dịch nhanh chóng hồi âm bằng một cái biểu tượng 【Đeo kính râm】. Triệu Duật Hành hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cái bản mặt đang đắc ý vênh váo của cậu lúc này.
Xem ra đúng là cậu thật rồi.
Chính Triệu Duật Hành cũng không nhận ra là mình đang mỉm cười, hắn tiếp tục nhắn: 【Thẻ của cậu chẳng phải bị đóng băng rồi sao, lấy đâu ra tiền mà đặt xe cho tôi vậy?】
Thẩm Thư Dịch xem ra vẫn còn chút lương tâm, không đến nỗi dùng hắn xong là vứt bỏ ngay.
【Hử.】 Thẩm Thư Dịch trả lời rất nhanh, chắc là cũng đang dán mắt vào điện thoại: 【Tôi dùng tiền của thằng người yêu cũ đặt xe cho anh đó (Đeo kính râm)】
Triệu Duật Hành: ?
Triệu Duật Hành: ……
Tài xế thấy Triệu Duật Hành mãi vẫn chưa chịu lên xe, liền lên tiếng hỏi: “Cậu ơi?”