Chờ Em Hủy Hôn Rất Lâu Rồi

Chương 11





Chương 11 – Hắn nhớ Thẩm Thư Dịch có một người bạn trai ở Mỹ.

Triệu Duật Hành cảm thấy mình không hiểu nổi Thẩm Thư Dịch. Cả tình yêu lẫn hận thù của cậu đều đến rất đột ngột.

Triệu Duật Hành: 【…】

Triệu Duật Hành uyển chuyển nhắc nhở: 【Có phải cậu gửi nhầm người rồi không?】

Thẩm Thư Dịch bá đạo: 【Bớt nói nhảm đi!】

Thẩm Thư Dịch: 【Mau gửi địa chỉ trường anh qua đây! (Nổi giận)】

Triệu Duật Hành: 【…】 Dựa vào đâu mà cậu ta đòi là mình phải gửi chứ?

Triệu Duật Hành: 【Số 19 phố Tích Phúc, Thâm Thủy Bộ, Cửu Long, khu Hồng Sơn, Vân Cảng…】

Chẳng qua là hắn không muốn bị vị đại thiếu gia này kiên trì làm phiền mãi thôi.

Thẩm Thư Dịch gửi lại một biểu tượng đeo kính râm, sau đó không còn tin nhắn nào nữa. Triệu Duật Hành liếc nhìn một cái rồi đặt điện thoại xuống, ngước mắt nhìn lên bảng đen.

Sáng nay hắn không có tiết nên đã ghé qua bệnh viện thăm ông nội. Buổi chiều hắn có hai môn chuyên ngành và một môn Vi tích phân. Việc này đối với Triệu Duật Hành không hề khó, hắn vốn có thành tích học tập xuất sắc từ nhỏ, những công thức sắp xếp phức tạp trên bảng đen, trong mắt hắn cũng chỉ là vài ký hiệu toán học đơn giản.  

—— Ít nhất là cho đến trước khi Thẩm Thư Dịch nhắn tin nói sẽ đến trường tìm hắn, chúng vẫn còn là những ký hiệu toán học đơn giản.

Trả lời tin nhắn của Thẩm Thư Dịch xong, ngước mắt lên lần nữa. Những công thức Vi tích phân trên bảng đen bỗng chốc trở nên khó hiểu lạ thường.

Triệu Duật Hành: … Người đàn ông này rốt cuộc là có độc gì vậy?

Không chỉ nhìn không hiểu, mà tâm trí hắn còn bắt đầu treo ngược cành cây. Triệu Duật Hành không nhịn được bắt đầu suy nghĩ, Thẩm Thư Dịch rảnh rỗi chạy đến tìm mình làm gì? Giữa hai người họ chỉ có mối quan hệ nợ nần đơn giản nhất, hắn đòi nợ, Thẩm Thư Dịch trả tiền. Đã thỏa thuận trả góp rồi thì không nên gặp mặt thường xuyên như thế này.

Vả lại, tại sao cậu lúc thì nhắn tin bảo ghét hắn, lúc sau lại nói yêu hắn? Người giàu đều nói chuyện kiểu này sao? Hay cậu chỉ nói những lời đó với mình hắn?

Triệu Duật Hành cảm thấy tính cách của Thẩm Thư Dịch còn khó nắm bắt hơn cả những công thức toán học hóc búa nhất thế giới.

Một lát sau, phía trên bục giảng, giáo sư đã bắt đầu giảng sang câu tiếp theo.

Triệu Duật Hành trích dẫn lại tin nhắn 【Bây giờ tôi cực kỳ yêu anh luôn】mà Thẩm Thư Dịch đã gửi, thắc mắc hỏi lại.

【Ý cậu là sao?】

Thẩm Thư Dịch có lẽ đang nghịch điện thoại trên xe riêng nên phản hồi cực nhanh, gửi lại một dấu: 【?】

Thẩm Thư Dịch: 【??】

Thẩm Thư Dịch: 【Anh có muốn xem thử tin nhắn này tôi gửi từ bao lâu rồi không?】

Triệu Duật Hành liếc nhìn thời gian, thành thật đáp: 【Một tiếng trước.】

Thẩm Thư Dịch tức đến nỗi bật cười, gửi một đoạn tin nhắn thoại sang. Giọng nói truyền ra từ thiết bị điện tử so với vẻ kiêu kỳ hống hách thường ngày thì lúc này đã mềm mỏng hơn nhiều, nghe qua lại có chút dịu dàng.

Đúng là gặp ma rồi, thế mà lại có người cảm thấy Thẩm Thư Dịch dịu dàng.

Nếu chuyện này mà để đám chó săn của truyền thông Hong Kong biết được, chắc chắn họ sẽ đăng tin liệt Triệu Duật Hành vào hàng kỳ quan thứ chín của thế giới vì cái suy nghĩ kỳ quặc đó.

Chỉ tiếc là, lời lẽ của đại thiếu gia thì chẳng dịu dàng chút nào.

“Anh bị điên à? Sao anh không đợi một năm sau rồi hãy trả lời tin nhắn này luôn đi? Còn ý gì là ý gì nữa? Yêu anh yêu anh yêu anh, nghe không hiểu hả? Chẳng phải là nghĩa đen trên mặt chữ sao?”

Thẩm Thư Dịch mất kiên nhẫn lải nhải lặp lại vài lần. Chữ “yêu” nặng ký là thế, vậy mà cậu nói ra thật nhẹ tênh, lại còn ngọt ngào nũng nịu (đây hoàn toàn là định kiến và bộ lọc riêng của Triệu Duật Hành, chứ thực tế Thẩm Thư Dịch nói không hề nũng nịu).

Cứ như cái thứ gọi là “tình yêu” này có mặt ở khắp mọi nơi, Thẩm Thư Dịch có thể tùy tiện lấy ra một đống rồi ban phát cho cả thiên hạ vậy.

Hắn nhớ ra, Thẩm Thư Dịch còn có một người bạn trai ở Mỹ. Cậu nói với hắn ba lần, thì chắc là nói với bạn trai ba nghìn lần mỗi ngày.

Sự nặng nề trong lòng Triệu Duật Hành bỗng chốc tan biến.

Hắn sực tỉnh, nghĩ thầm, nghĩa đen trên mặt chữ? Triệu Duật Hành nhìn lại câu nói đó một lần nữa, thần sắc càng thêm phức tạp.

Hắn khựng lại vài giây rồi hỏi tiếp: 【Vậy còn bồi đắp tình cảm là có ý gì?】

Lần này Thẩm Thư Dịch gửi sang một cái biểu tượng mặt cười màu vàng. Triệu Duật Hành trực giác thấy cái nụ cười này chắc chắn là đang chửi mình.

Dịch ra ẩn ý bên trong xác suất cao là: Giả vờ cái gì? Bốn chữ bồi đắp tình cảm mà anh không biết viết à? Có cần tôi tìm định nghĩa trong từ điển Tân Hoa rồi ném thẳng vào mặt anh không?

Triệu Duật Hành lờ mờ cảm thấy giữa mình và Thẩm Thư Dịch có lẽ đang tồn tại hiểu lầm gì đó.

Chưa đợi hắn kịp nghĩ kỹ, Thẩm Thư Dịch ở đầu dây bên kia đã bắt đầu ra lệnh: “Nửa tiếng nữa tôi tới nơi, mua cho tôi hai ly trà sữa, lấy size lớn không đá, một ly ba phần đường, một ly bảy phần đường.”

Triệu Duật Hành chưa kịp hỏi những gì cần hỏi, đành phải ưu tiên thực hiện mệnh lệnh của “đại tiểu thư”: 【Ừ.】

Dù sao thì Thẩm Thư Dịch vẫn đang nắm giữ số tiền cứu mạng của ông nội hắn. Chỉ cần yêu cầu của đại thiếu gia không quá đáng, Triệu Duật Hành không có ý định trở mặt với cậu.

Tiết Toán cao cấp nhanh chóng kết thúc, Triệu Duật Hành thu dọn giáo trình đơn giản, đeo ba lô ngay ngắn rồi bước ra khỏi cửa.

Mấy cô gái ngồi hàng ghế sau đã để mắt tới Triệu Duật Hành từ lâu, lúc này thấy hắn đứng dậy ra ngoài, họ chẳng kịp màng gì khác, vội vàng đứng lên chỉnh lại lớp trang điểm và vạt váy, cả hai ba cô cùng lúc ùa tới. Triệu Duật Hành bị chặn ngay cửa, ngẩng đầu lên thì thấy ba cô bạn học trẻ trung, xinh đẹp —— nhưng hắn không quen.

Phản ứng đầu tiên của hắn là từ chối: “Tôi không làm thẻ đâu.”

Ở Đại học Hong Kong có rất nhiều nữ sinh khóa trên khóa dưới làm nghề môi giới thẻ điện thoại để kiếm lời. Triệu Duật Hành sở dĩ nắm rõ như lòng bàn tay là vì hắn cũng từng làm nghề này rồi.

Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.

Ừm.

Cô gái đỏ mặt: “Không phải, không phải làm thẻ, cái đó, bạn Triệu, mình, cái đó…”

“À.” Triệu Duật Hành chợt hiểu ra, thản nhiên nói: “Tôi cũng không gia nhập câu lạc bộ đâu.”

Không phải hắn đang đóng vai cao ngạo hay làm bộ lạnh lùng, mà là vì bận đi làm thêm đến tối tăm mặt mũi, hắn căn bản không có thời gian tham gia các hoạt động ngoại khóa này. Bệnh tình của ông nội cần người chăm sóc, không thuê nổi hộ lý thì hắn chỉ có thể tự mình thân hành làm hết. 

Cô gái: “…”

Cô gái nói nhỏ: “… Cũng không phải gia nhập câu lạc bộ.”

Triệu Duật Hành: ?

Giọng cô gái nhỏ như tiếng muỗi kêu, mặt đỏ như sắp rỉ máu, lý nhí nói: “Mình là, mình có thể xin kết bạn WeChat với bạn được không?”

Triệu Duật Hành đúng là kẻ không hiểu phong tình, hắn kinh ngạc hỏi lại: “Tại sao?”

Cô gái: ……?

…… Hả?

“Tại sao phải kết bạn WeChat với tôi?” Triệu Duật Hành hỏi rất nghiêm túc: “Bạn không bảo tôi làm thẻ, cũng chẳng tìm tôi vào câu lạc bộ, vậy kết bạn WeChat với tôi để làm gì?”

Hắn hỏi chân thành đến mức cô gái kia sắp ngất xỉu luôn rồi.

Cô bạn đi cùng thực sự không nhìn nổi nữa, mạnh tay kéo cô gái kia đi. Đi được một quãng xa rồi mà cô bạn vẫn còn mắng xối xả: “Tao đã bảo với mày rồi, cái tên Triệu Duật Hành này là loại trai thẳng vô địch thiên hạ mà mày cứ không chịu từ bỏ ý định đòi WeChat! Mày có biết hoa khôi khoa Ngoại ngữ thảm thế nào không, ẻm bị từ chối phũ phàng trước mặt bao nhiêu người đó! Ẻm chính là vết xe đổ của mày! Kết cục bi thảm của mày!”

Cô gái: “Hức… Nhưng mà anh ấy đẹp trai quá đi…”

“Đồ mê trai! Thứ cuồng nhan sắc!” Cô bạn nói: “Dù sao tao cũng nói cho mày biết, Triệu Duật Hành có đẹp trai đến mấy cũng vô dụng thôi, trừ khi ông trời mở mắt rơi từ trên xuống cho anh ta một cô vợ, nếu không cái tính cách này thì cả đời chỉ có số sống độc thân thôi.”

Triệu Duật Hành: …… Có thể đi xa hơn một chút rồi hãy mắng không, hắn vẫn còn nghe thấy đấy.

Sự cố nhỏ này làm hắn mất năm phút, Triệu Duật Hành liếc nhìn đồng hồ đeo tay, trước tiên đi đến tiệm trà sữa mà Thẩm Thư Dịch đã chỉ định. Cũng chẳng rõ tại sao, rõ ràng cậu chưa bao giờ đến Đại học Hong Kong, vậy mà lại biết ở đây có một tiệm trà sữa kiểu Cảng.

Về chuyện này, chắc chắn Thẩm Thư Dịch sẽ nói: Trời đất ơi anh quê mùa thật đấy, anh không lướt Tiểu Hồng Thư à?

Triệu Duật Hành đã có thể tưởng tượng ra giọng điệu giả vờ suy sụp của Thẩm Thư Dịch, vừa thấy cậu hơi làm màu, lại vừa thấy có chút thú vị.

Hoặc là… đáng yêu?

Dừng. Dừng lại ngay.

Triệu Duật Hành lập tức thu lại nụ cười, bắt đầu nghi ngờ nghiêm trọng về khiếu thẩm mỹ của bản thân. Một tên tư bản ép dỡ nhà dân, làm giàu bất nhân, máu lạnh vô tình, mà cũng xứng được gọi là đáng yêu sao? Thế thì Elon Musk cũng có thể khen một câu là kiều diễm rồi.

Nhân viên phục vụ lên tiếng cắt ngang liên tưởng kinh hoàng của hắn: “Thưa anh, anh muốn dùng trà sữa gì ạ?”

Triệu Duật Hành sực tỉnh, đặt món theo yêu cầu của Thẩm Thư Dịch: “Cho tôi hai ly lớn, một ly ba phần đường, một ly bảy phần.”

Suy nghĩ một chút, Triệu Duật Hành bổ sung thêm: “Không lấy xoài.”

Nhân viên: “Dạ.”

Sau khi gọi xong trà sữa, Triệu Duật Hành gửi tin nhắn cho Thẩm Thư Dịch: 【Người đâu rồi?】

Chẳng phải nói nửa tiếng nữa là đến sao, giờ đã trôi qua bốn mươi phút rồi.

Thẩm Thư Dịch trả lời khá nhanh: 【.】

Chẳng hiểu ra làm sao. Nhưng Triệu Duật Hành có một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, giây tiếp theo Thẩm Thư Dịch đã gửi lại một biểu tượng mặt vàng chu môi chọc hai ngón tay đầy vẻ ủy khuất, hùng hồn nói một cách vô lý: 【Hình như tôi lạc đường rồi.】



Triệu Duật Hành: 【…】

 Thẩm Thư Dịch: 【? Ý anh là sao! Có phải anh đang cười nhạo tôi là mù đường không hả?!】

Triệu Duật Hành cảm thấy có chút bất lực, đồng thời cũng thấy hành động hiện tại của mình hơi nực cười. Mỗi ngày hắn có bao nhiêu việc phải làm, vậy mà lại thực sự đứng đây mua trà sữa cho vị thiếu gia không biết đến nỗi khổ nhân gian này. Hơn nữa, vị thiếu gia này còn chính là thủ phạm khiến hắn phải làm việc quần quật không nghỉ để kiếm tiền.

Đúng là lãng phí thời gian.

Triệu Duật Hành không còn kiên nhẫn, cũng không chiều hư cậu: 【Mười phút nữa tôi có tiết rồi, trà sữa để lại tiệm cho cậu, cậu tự đến mà lấy.】

Thẩm Thư Dịch: ?

Thẩm Thư Dịch vội vàng gửi tin nhắn thoại: “Tôi không cần. Tôi không tìm thấy đường, anh không đến đón tôi được sao?”

Cái kiểu người gì vậy trời! Có ai đang hẹn hò mà mới được một nửa đã chạy đi lên lớp không hả? Cái tiết học đó dạy cách trường sinh bất lão hay sao? Còn có kiến thức nào quan trọng hơn cả Thẩm Thư Dịch này cần phải học nữa à?!

Triệu Duật Hành lười chẳng buồn quan tâm thêm. Cậu đúng là rất tùy hứng, nhưng hắn cũng chẳng có lý do gì để nuông chiều cậu cả.

Thẩm Thư Dịch lại gửi thêm mấy tin nhắn WeChat cho Triệu Duật Hành, tiếc là đều như đá chìm đáy bể. Cậu tức đến phát điên, định bụng sẽ gọi điện oanh tạc liên hồi, nhưng rồi sực nhớ ra Triệu Duật Hành không phải anh trai mình, chẳng có lý do gì để bị cậu sai bảo như nô lệ.

Thẩm Thư Dịch đứng giữa khuôn viên đại học xa lạ, nghĩ đến việc mình lặn lội đường xá xa xôi đến tìm Triệu Duật Hành, kết quả lại bị người ta vứt bỏ tại chỗ. Trong phút chốc, cậu bỗng thấy hơi tủi thân.

Mọe nó, đều tại mình bị viên kim cương 24 triệu kia làm cho lú lẫn đầu óc. Bồi đắp tình cảm cái khỉ khô! Cậu sẽ không bao giờ thèm nói chuyện với Triệu Duật Hành nữa.

Kết quả là giây tiếp theo, chuông điện thoại WeChat vang lên, tình thế xoay chuyển, là cuộc gọi thoại của Triệu Duật Hành. Thẩm Thư Dịch cười lạnh một tiếng, hậm hực nhấn nút nghe.

Giọng nói bất lực của Triệu Duật Hành truyền đến: “Cậu đang ở đâu?”

Thẩm Thư Dịch im lặng: “…”

Triệu Duật Hành nhíu mày: “Nói chuyện đi.”

Thẩm Thư Dịch: “…”

Lần đầu tiên Triệu Duật Hành gọi tên cậu: “Thẩm Thư Dịch?”

Cậu ta xảy ra chuyện gì rồi sao?

Không ngờ, Thẩm Thư Dịch gửi cho hắn một tin nhắn WeChat, Triệu Duật Hành mở ra xem, khẽ thở dài một tiếng thật dài.

Thẩm Thư Dịch: 【Tôi vừa lập lời thề độc rồi, trong ngày hôm nay sẽ không nói chuyện với anh nữa. (Mặt cười )】

Triệu Duật Hành: “Giận đến vậy kia à?”

Thẩm Thư Dịch nhắn tin: 【Cực kỳ giận. Cơn thịnh nộ vừa nãy của Thẩm Thư Dịch suýt chút nữa đã thiêu rụi cả cảng Victoria luôn rồi.】

Triệu Duật Hành suýt thì bật cười thành tiếng, hắn cố kìm lại, thầm thấy may mắn thay cho cư dân sống ven cảng Victoria vừa thoát nạn, nói: “Vậy phải làm sao đây? Không được nói chuyện, vậy nhắn tin có được không?”

Thẩm Thư Dịch nhắn: 【Được.】

Triệu Duật Hành hoàn toàn bó tay với cậu, đành bất lực nói: “Chụp ảnh vị trí cậu đang đứng gửi qua đây, tôi đến đón cậu.”