Hắn cúp điện thoại, Hạ Khâm hỏi: “Cao Phong nói gì với anh?”
“Nói chúng ta nằm trên hot search.” Tạ Tinh Lan trả lời.
Hạ Khâm sửng sốt, duỗi tay muốn lấy điện thoại. Tạ Tinh Lan không kịp đề phòng nên để ông trời con bắt lấy điện thoại, mở Weibo ra xem. Quả nhiên chủ đề #Vô tình gặp Hạ Khâm# vẫn đang hot trên bảng tìm kiếm, nhưng đã tụt từ vị trí cao xuống thấp. Nhấp vào nó sẽ thấy những bức ảnh lờ mờ do người qua đường chụp.
Hạ Khâm nghĩ tới gì đó, đột nhiên rùng mình, xem xét kỹ lưỡng tất cả các bức ảnh một lượt.
Cũng may cũng may, không ai chụp chiếc Rolls-Royce.
Nhớ lại những gì mình với Tạ Tinh Lan đã làm trong xe, nếu bị chụp lại, thầy Hạ sẽ lại tự cách ly xã hội, rời khỏi ngành giải trí ngay lập tức.
Cao Phong cúp máy thì chuyển sang nhắn tin WeChat Hạ Khâm.
Cao Phong: Anh Khâm xem hot search này, anh có muốn phản hồi không?
Cao Phong: [Ảnh chụp màn hình]
Hạ Khâm nép vào lòng Tạ Tinh Lan, lười biếng gõ phím: Không cần.
Thầy Hạ bảo: Bọn anh chỉ là bạn cũ ăn tối với nhau, có gì đâu mà phản hồi.
Ban đầu cậu định nói nếu phản hồi chuyện nhỏ như vậy, chẳng khác gì giấu đầu lòi đuôi? Nào ngờ cậu vừa mới nhấn nút gửi, một cánh tay từ phía sau vươn tới, nắm chặt tay cậu lẫn điện thoại, giọng nói trầm thấp của Tạ Tinh Lan truyền đến: “Bạn cũ?”
Hạ Khâm: “…”
Tạ Tinh Lan: “Em gọi đây là bạn cũ sao?”
Hạ Khâm bất ngờ bị hắn ôm eo huých một cái, cậu thở gấp một tiếng, cười nói: “Này anh đừng huých em…”
Cậu cố gắng chống trả nhưng chênh lệch sức mạnh quá lớn nên thành ra vô ích.
Hạ Khâm giật lại điện thoại: “Do chính miệng anh nói mà? Bạn cũ, gặp được nhau một lần, sau này ở Bắc Kinh giúp đỡ nhau nhé?”
Ông trời con vẫn còn nhớ mối hận này 🙂
Lúc đó cậu thật sự nghĩ rằng mình với Tạ Tinh Lan chỉ có thể là bạn 🙂
“Anh mà không nói thế, em có cho anh lên lầu không?” Tạ Tinh Lan nghịch tóc cậu: “Đó gọi là chiến thuật.”
Hạ Khâm: “…”
“Với lại làm gì có bạn cũ nào đi hôn nhau?”
“Cũng bình thường thôi.” Hạ Khâm đột nhiên nói: “Bạn cũ càng hôn càng thân.”
Lời này chọc trúng điểm cười của Tạ Tinh Lan, hắn vùi vào cổ cậu cười hơn mười giây, sau đó ngẩng đầu lên, nhéo cằm Hạ Khâm muốn kéo cậu lại.
“Để chồng hôn em một cái.”
Tối qua hôn chưa đủ sao?
Hạ Khâm cảm giác môi mình sắp bị hắn hôn phát sưng.
“Hôn một cái.” Tạ Tinh Lan lại dùng chiêu cũ: “Mau lên.”
“Không được.” Hạ Khâm kiên quyết từ chối.
Tạ Tinh Lan không chịu từ bỏ mà dứt khoát chồm người dậy từ đằng sau cậu, cúi xuống muốn hôn cậu. Hạ Khâm nổi giận dùng cả hai tay che miệng hắn: “Không, em chưa súc miệng.”
Tạ Tinh Lan nhân tiện hôn lòng bàn tay của cậu, hắn nở nụ cười đẹp trai phong lưu: “Chồng không chê em.”
Hạ Khâm ngập ngừng: “Nhưng em rất chê chồng mình.”
Tạ Tinh Lan: “…”
Hạ Khâm chộp lấy cơ hội, bắt đầu chơi xấu, quấn chăn lăn đi.
Tạ Tinh Lan đè chặt cả cậu lẫn chăn dưới người mình, nghiến răng hỏi: “Em chê ai?”
Hắn dùng chiêu này vô cùng thuần thục, luồn hai tay vào trong chăn của Hạ Khâm, nhẹ nhàng như đang bóc vỏ trứng. Rồi khi hắn nhấc chăn lên, làn da trắng mềm hệt bánh kem sẽ lộ ra.
Tối qua Tạ Tinh Lan đã để lại những vết xanh tím dày đặc trên đó, bây giờ hắn nhìn hình ảnh trước mắt mà hô hấp thoắt trở nên nặng nề. Ban đầu hắn chỉ định chọc cho Hạ Khâm nhột, nhưng cuối cùng lại nảy sinh vấn đề khác.
Hai người đùa giỡn một hồi, Tạ Tinh Lan giữ chặt cậu nói khẽ: “Em không cho hôn thì chúng ta làm chuyện khác đi?”
Hạ Khâm nhận ra nhiệt độ bất thường trên giường, mặt cậu ửng đỏ: “Sao anh lại –”
“Thầy Hạ nghĩ vì sao chứ?” Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu: “Anh đây nhịn năm năm rồi.”
Hạ Khâm: “…”
[Cặp tình nhân tiếp tục ôm ôm hôn hôn =v=]
———
Cả buổi sáng của hai người chỉ trôi qua trên giường. Đương nhiên sẽ không dừng ở làm một chút, Hạ Khâm phải rời giường đi tắm lại. Lần này Tạ Tinh Lan cũng bế cậu suốt, thầy Hạ giữ vững đức tính tốt đẹp của một cậu ấm – được phục vụ thì quyết không động tay, thậm chí còn để Tạ Tinh Lan đánh răng cho mình.
Cậu ngồi trước tủ gương, rửa mặt xong thì Tạ Tinh Lan hôn mạnh lên mặt cậu. May mà người giao hàng kịp thời nhấn chuông cửa, nếu không Hạ Khâm đoán Tạ Tinh Lan sắp giở trò play trước gương.
Thầy Hạ chịu không nổi, thầy Hạ đã bị vắt kiệt 😀
Đến giờ ăn trưa, Hạ Khâm ra khỏi giường, rốt cuộc cũng cảm thấy mình có thể nói vài câu bình thường với Tạ Tinh Lan. Xác nhận tình cảm của người kia rồi, tức là được hỏi về những điều mà trước đây luôn tránh né.
Anh sống ở nước ngoài trong năm năm qua thế nào?
Anh đã gặp ai?
Có ai theo đuổi anh không?
Còn anh thì sao?
Anh có động lòng với ai khác không?
Một khi đã bắt đầu thì không thể dừng lại được. Hiếm khi Hạ Khâm nói một hơi nhiều như vậy, Tạ Tinh Lan thì trả lời hết mọi câu hỏi. Ngữ điệu của hắn rất hờ hững, mô tả năm tháng hắn sống ở nước ngoài như con nhà giàu đi du học.
Hạ Khâm biết sự thật không phải vậy, cho dù lúc đó hắn có cổ phần chia lợi nhuận từ Không Độ, thì chắc chắn hắn sống khá khó khăn ở nước ngoài. Chưa kể cậu luôn để mắt đến phát triển của Không Độ, hai năm trước nó đã bị đứt nguồn tài trợ. Tạ Tinh Lan từ chối tiền của Tạ Kính, trong thời gian đó hắn đã sống ở nước ngoài thế nào?
Nghĩ lại hồi mới về nước, hắn kể mấy chuyện như bị trộm ví, gặp phải cướp có súng… Hạ Khâm không dám tưởng tượng nếu tất cả những chuyện đó là thật, hắn đã chịu đựng kiểu gì.
“Thầy Hạ à?” Tạ Tinh Lan bỗng gọi cậu.
Hạ Khâm hoàn hồn, thấy trong chén mình có một con tôm đã lột vỏ.
“Đang nghĩ gì đó? Nói chuyện mà còn thả hồn đi sao?”
Hạ Khâm buồn buồn trong lòng, cậu lắc đầu, đáp nhỏ tiếng: “Không có gì.”
“Thế này mà bảo không có gì?” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Nhìn em sắp khóc đến nơi rồi.”
Hạ Khâm: “Ai khóc chứ…”
“Thôi được.” Tạ Tinh Lan mặt dày vỗ đùi mình: “Lên đùi chồng em ngồi, chồng ôm an ủi em.”
Hai mắt Hạ Khâm lập tức khô ráo: “Anh cút đi.”
Tạ Tinh Lan cười hai tiếng: “Không tệ như em nghĩ đâu.”
Tạ Tinh Lan thở dài nói tiếp: “Điều tệ nhất xảy ra với anh khi đó là bị mối tình đầu của mình đá.”
Hạ Khâm: “…”
Đừng nhân cơ hội này để tố cáo.
Tạ Tinh Lan kiên nhẫn tỉ mỉ lột vỏ tôm cho cậu, gắp những thứ cậu không thích ăn ra, hắn cúi đầu, gương mặt nghiêm túc như đang làm chuyện trọng đại nhất đời.
Trước kia khi Diêm Mạn nói chuyện với Hạ Khâm, thỉnh thoảng cô có nhắc tới Tạ Tinh Lan bằng giọng khó tin: “Tôi thấy cậu ấy cực kỳ yêu ông, nếu ông muốn trăng trên trời, đảm bảo cậu ấy sẽ tìm cách thử chiếm lấy mặt trăng.”
Hạ Khâm đã trả lời lại mà không có chút lãng mạn nào: “Làm vậy là phạm pháp.”
…
…
“Tạ Tinh Lan.” Hạ Khâm đặt muỗng xuống: “Thật ra em đã đến phố Wall tìm anh.”
Tạ Tinh Lan nhìn cậu.
“Chưa đầy một năm, em đã… hối hận vì chia tay với anh. Diêm Mạn có WeChat của anh, nhưng anh không đăng bài gì cả, em chỉ thấy IP của anh từ máy cô ấy, rồi em đi tìm anh.”
“Nhưng em không tìm được, New York lớn quá, em không biết đường. Em chỉ biết lang thang khắp quảng trường thời đại.” Hạ Khâm nói: “Lúc đó em chưa cân nhắc kỹ có nên bước vào ngành điện ảnh hay không, em thấy làm công việc khác cũng được. Nhưng có lẽ vì dù có ở quảng trường thời đại cả ngày mà cũng không gặp được anh, thế là em nghĩ…”
“Em gặp anh khó đến thế, em phải làm sao đó để anh nhìn thấy em dễ dàng hơn.”
Hạ Khâm hạ giọng, hơi ngại ngùng: “Nếu anh vẫn còn thích em.”
Trước đây, Hạ Khâm sẽ không bao giờ nói chuyện này ra. Năm ấy chính cậu chủ động chia tay, đá người ta rồi còn hy vọng người ta tiếp tục thích mình, nói ra thì quá vô liêm sỉ. Chẳng qua là Tạ Tinh Lan nói hắn chỉ yêu mình cậu trong ngần ấy năm, cảm giác an toàn trong lòng Hạ Khâm lại trỗi dậy.
Mặt mũi hết quan trọng 😀
“Tối qua em chưa nói với anh.” Hạ Khâm ngẩng đầu nhìn hắn, đối diện với ánh mắt của hắn, bình tĩnh mở miệng: “Em cũng sẽ như vậy.”
“Suốt đời chỉ yêu mỗi anh.”
———
Buổi chiều, Tạ Tinh Lan rời nhà để đến công ty. Khi xuống cầu thang, Hạ Khâm bỗng nói: “Anh đội mũ, đeo kính râm với đeo khẩu trang vào đi.”
Tạ Tinh Lan: “?”
Hạ Khâm: “Tối qua em lên hot search. Nếu bây giờ anh xuống dưới lầu, ít nhất sẽ có năm tay săn ảnh ở dưới đó.”
Thầy Hạ còn giơ năm ngón tay lên đe dọa hắn.
“Đến nước đó luôn sao?”
“Ừm.” Hạ Khâm: “Anh không muốn bị chụp ảnh thì đeo khẩu trang vào.”
Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Anh có nên ăn mặc đẹp chút rồi xuống không, lên hình cho đẹp?”
Hạ Khâm: “…”
Hạ Khâm bị hắn chọc cười.
“Giỏi!”
Hắn định xuống lầu, Hạ Khâm kéo tay áo hắn lại: “Anh không sợ bị chụp thật sao?”
“Sợ gì chứ.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh còn muốn mua hot search top một cho câu yêu anh cả đời em vừa nói.”
Hạ Khâm: “…”
Tạ Tinh Lan nhanh chóng nhập gia tùy tục, thành thạo đến mức biết mua hot search. Hắn bước ra ngoài hai bước, Hạ Khâm đứng ở cửa nhìn hắn. Đến trước thang máy, hắn chợt đi vòng lại.
Hạ Khâm vẫn chưa vào nhà, cậu hỏi: “Sao vậy? Anh quên mang cái gì à?”
Vừa dứt lời, Tạ Tinh Lan tiến tới, hôn mạnh vào môi cậu.
Hạ Khâm: “…”
“Thôi, lần này chồng em đi thật đây.” Tạ Tinh Lan bảo: “Đừng nhớ anh quá, tối anh sẽ về, em không cần lo.”
“…Ai thèm nhớ anh.” Cũng sẽ không lo chút nào đâu, biết chưa.
“Đừng mạnh miệng, anh biết em không nỡ xa anh đây, omega mới mang thai như em là thế, pheromone không ổn định, chồng đi rồi là trốn trong phòng khóc thút thít.”
“……Không đến mức phải khóc.” Xa nhau được bao nhiêu tiếng?
Còn nữa, cái đống thiết lập linh tinh mà anh thêm vào cho em là cái khỉ khô gì vậy hả Tạ Tinh Lan???
Má nó chứ mang thai.
Anh ra nước ngoài để học cái này??
Tạ Tinh Lan bồn chồn: “Hay là hôn thêm cái nữa? Không thì hôm nay anh nghỉ làm?”
Hạ Khâm: “…”
“Anh có đi hay chưa?” Sắc mặt Hạ Khâm trở nên lạnh lẽo.
“…” Tạ Tinh Lan đứng ở cửa, đáng thương nhìn cậu như chú chó lớn, ánh mắt nóng bỏng mà mềm mại.
Hạ Khâm đầu hàng trước ánh mắt đó, cậu ngẩng đầu chủ động hôn lên môi Tạ Tinh Lan.
Hai người trao nhau nụ hôn vừa ấm áp vừa ướt át.
Hạ Khâm dứt môi ra liền trở mặt, đẩy hắn: “Mau đi đi.”
Tạ Tinh Lan bịn rịn đi xuống lầu, vào đến thang máy, hắn ló đầu ra nhấn mạnh: “Em đừng nhớ chồng quá! Khóc suốt ngày không tốt cho sức khỏe đâu!”
Hạ Khâm: “…”
Cậu dỗ dành qua quýt: “Biết rồi biết rồi, em sẽ không khóc.”
“Được.” Tạ Tinh Lan tiếc nuối nói: “Anh đi nhé.”
“Nhanh lên.” Chịu thua thật sự.
Cửa thang máy từ từ đóng lại, Hạ Khâm biến mất khỏi tầm mắt của Tạ Tinh Lan.
Đồng chí Tạ Tinh Lan – một con người sắt đá đẹp trai, cao một mét tám mươi tám, dù có đổ máu cũng không khóc – ngay khi thang máy vừa hạ xuống, hắn phải ngẩng đầu để ngăn không để những giọt nước mắt chảy xuống.
Viền mắt Tạ Tinh Lan đỏ hoe, suy sụp bất lực dựa vào thành thang máy, một lúc sau mới thốt lên: “Mẹ kiếp.”
Mẹ nó ai là người phát minh ra việc đi làm? Làm sao mấy người đàn ông đã có vợ đến công ty làm việc được vậy? Trái tim của họ làm bằng đá hả???
———
Sau ngày hôm đó, hai người buông bỏ được khúc mắc, bước vào giai đoạn ngọt ngấy như ban đầu. Tạ Tinh Lan dứt khoát rời bỏ khách sạn, chuyển thẳng hành lý đến nhà Hạ Khâm, ở lại đây một cách vô liêm sỉ và công khai.
Trong thời gian này, cuộc sống của Hạ Khâm không có nhiều thay đổi ngoại trừ việc có bạn trai luôn bám dính bên mình.
Nhưng dù gì vẫn phải tiếp tục làm việc, hơn nữa sắp vào dịp Tết Nguyên đán nên bộ phim mừng năm mới mà cậu và Chu Vũ Lâm đã quay chuẩn bị được công chiếu. Cao Phong và đạo diễn đã xác nhận vài thành phố để quảng bá, phải đến hiện trường để tham gia buổi chiếu trước.
Buổi chiếu trước thật ra cũng là cách kiếm tiền và quảng bá, diễn viên lên sân khấu, đạo diễn đến dự thu thập ý kiến cùng phản hồi từ khán giả, chỉnh sửa lại nội dung cho hoàn thiện hơn, cuối cùng sẽ công chiếu vào dịp Tết.
Hôm nay Hạ Khâm tham gia buổi chiếu tại Thượng Hải, mất hơn hai giờ bay để tới đó. Trước khi tắt điện thoại, cậu báo với Tạ Tinh Lan một tiếng, hắn trả lời ngay lập tức.
Hắn gửi tin nhắn thoại: “Gửi địa chỉ rạp chiếu phim cho anh, anh đặt trà sữa cho em.”
Hạ Khâm cúi đầu nói: “Anh thôi đi, gọi đồ ăn ngoài cho em ở Pháp ấy à? Anh cos giám đốc bá đạo hả.”
Tuần này Tạ Tinh Lan công tác ở Pháp, thứ hai mới về nước.
Vài hành khách cầm máy ảnh lần lượt lên khoang hạng nhất, châu đầu ghé tai rồi phấn khích nhìn Hạ Khâm. Có thể họ là fan, lịch trình của Hạ Khâm có thể mua từ bọn đầu cơ, mỗi lần cậu đi máy bay đều gặp ít fan cuồng đi theo cậu lên máy bay.
Hạ Khâm gõ chữ: [Có fans theo dõi em rồi, không nói chuyện nữa.]
Cậu tắt điện thoại, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Máy bay hạ cánh tại Thượng Hải, Hạ Khâm xuống máy bay liền ngồi vào xe bảo mẫu, đi thẳng đến khách sạn. Buổi chiếu thử bắt đầu lúc bảy giờ tối, cậu còn ba giờ để trang điểm tại khách sạn.
Cao Phong đã đến từ sớm, phòng 3402 của khách sạn được bố trí làm phòng thay đồ của các diễn viên. Hạ Khâm là diễn viên chính, đáng lẽ phải có phòng thay đồ riêng, nhưng vì lịch trình gấp rút nên đành dùng chung.
Nếu là bất kỳ diễn viên điện ảnh trẻ nào khác, có lẽ người đó đã tỏ vẻ ngôi sao từ lâu. May mà dù Hạ Khâm trông lạnh lùng nhưng cậu khá dễ tính, không làm khó ban tổ chức.
“Anh là ai?” là bộ phim hài nhẹ nhàng ly kỳ, kể về cậu con trai út giàu có do Hạ Khâm thủ vai, một ngày nọ biết mình không phải là con ruột của tổng giám đốc. Để chiếm đoạt gia sản, cậu đã vô tình “giết” anh trai của mình – do Chu Vũ Lâm thủ vai. Vào ngày tang lễ, Hạ Khâm sắp thừa kế gia sản, “anh trai” đã chết đột ngột sống lại, xuất hiện trước mặt mọi người…
Cả bộ phim xoay quanh bí ẩn về “anh trai” rốt cuộc là ai, Hạ Khâm rất thích nó từ hồi đọc kịch bản, chủ yếu là vì đây là lần đầu cậu thử thách vai diễn “phản diện”, có nhiều không gian để thể hiện khả năng diễn xuất.
Buổi xem trước chuẩn bị bắt đầu, người hâm mộ và khán giả đã ổn định chỗ ngồi, thời lượng phim kéo dài hai tiếng rưỡi trôi qua nhanh chóng. Khi bộ phim kết thúc, cả rạp vang những tràng vỗ tay vang dội, thể hiện sự công nhận chân thành đối với nội dung cùng diễn xuất của các diễn viên.
Vài phút sau dàn diễn viên chính lên sân khấu, Hạ Khâm vừa tiến lên, tiếng vỗ tay của khán giả càng thêm lớn. Nếu không có quy định cấm la hét thì trần của rạp chiếu đã bị thổi bay từ lâu. Đèn flash bật sáng nhấp nháy, tiếng “tách tách” kêu liên tục.
Quá trình xem trước diễn ra bình thường, đạo diễn và dàn diễn viên phát biểu, tương tác với khán giả cùng vài diễn viên chính, tái hiện các câu thoại trong phim để làm sôi động bầu không khí.
Hạ Khâm đã thuộc lòng kịch bản từ lâu, phát biểu xong, cậu đếm thời gian chuẩn bị tan làm.
Chu Vũ Lâm ở bên cạnh chọt cậu: “Tối nay thầy Hạ muốn đi uống một ly không?”
Cậu ta vẫn chưa biết Tạ Tinh Lan đã về nước, đương nhiên càng không biết Hạ Khâm đã hết độc thân! Đến nay bạn Tiểu Chu vẫn không từ bỏ ý định, luôn cảm thấy mình có thể thăng tiến.
“Không đi.” Hạ Khâm từ chối không chút do dự.
Hai người trò chuyện vài câu, dù không rõ họ nói gì nhưng fan CP ở dưới khán đài đã phát điên. Đúng vậy, hai người có khá nhiều fan CP, Chu Vũ Lâm là một trong số ít bạn thân của Hạ Khâm trong giới, so với mức độ thân thiết của Hạ Khâm với những diễn viên khác, thì hai người họ gần như ngang tầm với “đế quốc Mỹ”.
Cho đến tận bây giờ, vẫn có nhiều fan CP nghĩ hai người đang bí mật hen hò.
Thấy Chu Vũ Lâm lại tiến đến gần, Hạ Khâm thẳng thắn: “Cậu đừng tới gần.”
Chu Vũ Lâm: “Vì sao? Đây là cơ hội siêu tốt để phát đường! Mình sẽ tặng thức ăn cho fan CP của chúng ta!”
“…Cậu đúng là chuyên nghiệp.” Hạ Khâm nói: “Có chuyện tôi chưa kịp nói với cậu.”
“Chuyện gì?” Chu Vũ Lâm hỏi: “Cậu quyết định đồng ý sự theo đuổi bền bỉ của mình sao?”
“Không.” Hạ Khâm đáp: “Tôi có bạn trai rồi.”
Chu Vũ Lâm tắt đài ngay tức thì, rơi vào trạng thái tự kỷ: “…”
Là ai?? Mẹ nó ông đây mất năm năm trời để cạy cái góc tường mà vẫn không lay chuyển được đấy!?
Chính là ai???
Chu Vũ Lâm sắp phát điên, nhưng cậu ta nhanh chóng biết được người đó là ai.
Buổi xem trước đến phần khán giả đặt câu hỏi. Hạ Khâm lại được mời lên sân khấu, bỗng dưng mí mắt cậu giật giật. Giật mắt trái nghĩa là tài lộc, giật mắt phải nghĩa là…. toàn là mê tín.
Thầy Hạ lạnh lùng, quả quyết nghĩ vậy.
Người dẫn chương trình nói: “Được rồi, chúng ta đến phần giao lưu với khán giả! Tôi chắc rằng các bạn ở đây đang rất mong chờ, vậy hãy cùng xem ai sẽ là người may mắn đầu tiên nhé!”
Người dẫn chương trình vừa nói xong, mí mắt Hạ Khâm càng giật mạnh hơn.
Sao lại thế chứ, tên bám dính phiền phức nhất đối với cậu đang ở nước ngoài rồi, tại sao cậu cứ giật mắt phải liên tục? Nghĩ đến đây, Hạ Khâm xốc tinh thần lại, đợi trả lời câu hỏi của người hâm mộ.
Cậu bình tĩnh nhìn khán giả, thấy hàng loạt cánh tay giơ lên. Người dẫn chương trình khuấy động: “Thầy Hạ với tư cách là nam chính được trao cơ hội chọn khán giả đầu tiên! Chúng ta cùng xem ai là người may mắn được nam diễn viên xuất sắc chọn nào!”
Hạ Khâm: “…” Đừng nói nữa, ngượng quá đi, chứng sợ giao tiếp sắp bùng phát rồi.
Hạ Khâm cầm micro, dưới khán đài vọng tiếng la hét inh ỏi, ai cũng giơ cao tay, sợ Hạ Khâm không nhìn thấy.
“Vậy…”
Ngay giây tiếp đó, đường nhìn của Hạ Khâm giữa không trung như cảm nhận được cái gì, cậu chạm mắt với một người trong rạp.
Khoảng cách thì xa vời, ánh sáng thì tối mù. Ấy thế mà anh chàng đẹp trai nào đấy vẫn hóa hạc giữa bầy gà. Bắt được ánh mắt của Hạ Khâm, người kia mặt dày gật đầu rồi giơ tay lên.
Hạ Khâm: “…”
Đệt.
Người ngồi ở dưới không ai khác chính là Tạ Tinh Lan đáng lẽ phải ở Pháp, không hiểu sao lại xuất hiện ở Thượng Hải.
À, hèn gì sáng nay hắn nhắn tin hỏi địa chỉ rạp chiếu phim, thì ra không phải muốn đặt đồ ăn ngoài mà là muốn đến.
Làm sao hắn có được vé xem trước!?
Chờ đã.
Hạ Khâm nhớ ra Tạ Tinh Lan từng mua lịch trình của mình từ tay đầu cơ.
Lần này hắn lại mua từ tay đầu cơ sao?
Cái tên phá của này! Hắn tiêu xài tiền trong nhà lung tung như vậy sao!
Trong vài giây nhìn nhau, đầu óc Hạ Khâm trở nên trống rỗng, quên mất việc phải nhìn đi hướng khác.
Có một khán giả nhiệt tình thấy Tạ Tinh Lan đang giơ tay muốn đặt câu hỏi, trông hắn đẹp trai bèn khuyên hắn: “Này anh chàng đẹp trai, như cậu thì bình thường khó mà được chọn.”
Tạ Tinh Lan nhướng mày, hiếm hoi chủ động hỏi: “Tôi phải làm sao mới được chọn?”
Người đó chỉ fan cuồng bên cạnh: “Xem tài liệu sống kìa.”
Những người hâm mộ ở hàng ghế trước đã phát rồ, họ giơ tay lên cao, la hét dữ dội.
“Má nó má nó! Cục cưng đang nhìn về phía tui hu hu hu.” Đây là fan ảo tưởng.
“Á á á á á đúng đó! Cục cưng chọn mẹ đi! Cục cưng nhìn mẹ này!!!” Đây là fan mẹ.
“Chồng ơi!!! Chọn em! Chọn em!” Đây là fan bạn gái.
Người đó nói: “Hiểu chưa? Nếu cậu chỉ giơ tay không, sẽ không được để ý đâu, cậu phải có phong cách riêng.”
Tạ Tinh Lan hứng thú quan sát hồi lâu, sau đó thản nhiên nói: “Tôi hiểu rồi.”
“Hiểu rồi?”
“Ừ.” Có lý đấy.
Trên sân khấu, Hạ Khâm định làm như không có chuyện gì xảy ra, quay mặt đi.
Người dẫn chương trình hỏi: “Thầy Hạ chọn ra chưa?”
“Chọn được rồi.”
Cứ chọn bừa ai đó đi, thầy Hạ giữ mặt vô cảm nghĩ.
Người dẫn chương trình: “Suỵt”.
Khán giả yên tĩnh lại, âm thầm phấn khích.
Hạ Khâm chuẩn bị mở miệng.
Đột nhiên, một giọng nam trầm ấm, êm tai vang lên từ khán đài im lặng.
Vô cùng quen thuộc.
Tạ Tinh Lan giơ tay, học đi đôi với hành, thản nhiên hét lớn: “Vợ ơi! Chọn anh!”