Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 62: Sống chung



“Không được.”

“Không thể.”

“Đừng hòng nghĩ.”



Thầy Hạ kết thúc chủ đề sinh con khó hiểu ba lần liên tiếp, giữa ban ngày ban mặt mà hai người đàn ông trưởng thành đứng trước cổng trường bàn bạc vấn đề sinh con.

Điên cả rồi.

Tạ Tinh Lan cũng chỉ high ngoài miệng chứ không kiên trì tiếp tục bàn. Hôm nay hắn tới gặp Hạ Khâm có chuyện cần nói.

“Em từng bảo muốn thuê nhà mà, gần đây chồng em kiếm được chút tiền, đủ khả năng thuê nhà ở Bắc Kinh.” Tạ Tinh Lan nhướng mày khoác vai cậu, bày dáng vẻ thiếu niên phong lưu: “Hôm nay anh dẫn em đi xem nhà?”

Hạ Khâm còn nghĩ Tạ Tinh Lan quên mất việc thuê nhà vì đã lâu hắn không nhắc đến. Nhưng hắn luôn ghi nhớ mọi điều cậu nhắc tới vào trong lòng, Hạ Khâm thích cảm giác được nâng niu này.

Tạ Tinh Lan tìm người đại lý rất đáng tin cậy, anh ta đưa họ đến khoảng sáu ngôi nhà nhỏ trong một buổi chiều. Anh ta không tỏ ra ngạc nhiên khi thấy hai nam sinh cùng thuê nhà, đây là mùa đại học nên cũng có nhiều đôi người yêu và bạn bè thuê nhà chung.

Chẳng qua là đến cuối cùng, lúc Tạ Tinh Lan quyết định chọn ngôi nhà chỉ có một phòng ngủ, người đại lý mới nhìn họ thêm vài lần.

“Anh chàng đẹp trai, nhà này chỉ có một phòng ngủ thôi. Còn hai căn nữa, anh có muốn đi xem không?”

Ẩn ý là, hai người đàn ông trưởng thành ở cùng một phòng ngủ không ngại chật chội sao.

“Không cần.” Tạ Tinh Lan nói: “Chọn căn này.”

Dưới ánh mắt kỳ lạ của anh chàng đại lý, hai bên ký kết hợp đồng rồi trả ba khoản tiền đặt cọc. Hai chục nghìn tệ nói biến mất là biến mất.

(*) ~70 triệu VNĐ.

Trước khi đi, anh chàng đại lý lẩm bẩm: “Trông nhiều tiền vậy mà, sao lại chọn căn này nhỉ.”

Trước đây ông trời con sẽ không thèm tiếc mấy chục nghìn tệ, nhưng bây giờ khi thấy Tạ Tinh Lan dứt khoát quẹt thẻ, cậu nhớ lại bóng lưng hắn vất vả chạy khắp các bệnh viện suốt hơn nửa năm qua, không kìm lòng được bèn nói: “Thật ra không cần thuê nhà đắt đâu.”

“Em không thích à?” Tạ Tinh Lan nói: “Chỗ này gần trường em, ở dưới lầu có nhiều quán ăn vặt, mua sắm cũng thuận tiện.”

“Không phải em không thích.” Hạ Khâm quyết định chỉ bảo hắn: “Hiện tại anh đang tự mình kiếm tiền, đâu đâu cũng cần chi tiền ra nên anh không nhất thiết phải thuê căn nhà đắt.”

Nghĩ nghĩ, Hạ Khâm nói thầm: “Nhỏ một chút cũng tốt.”

Chết người thật.

Nghe ông trời con cành vàng lá ngọc nói những lời ấy, Tạ Tinh Lan thấy cậu yêu hắn vô cùng tận thật rồi.

“Nhỏ một chút, rẻ một chút?” Tạ Tinh Lan nói: “Cũng đúng, văn học phòng cho thuê cũng hay.”

“Thuê…” Sắc mặt Hạ Khâm thay đổi, cậu nhớ tới phát biểu kiệt tác của Trần Văn Hân lần đó. Hai má của Hạ Khâm lập tức đỏ bừng, dùng đôi mắt hồ ly trừng hắn: “Thuê cái đầu anh.”

Tạ Tinh Lan thích nhìn cậu trừng mắt, hắn bị trừng mà thoải mái trong người.

“Lại bị thầy Hạ mắng rồi.” Tạ Tinh Lan bỉ ổi: “Làm sao đây, người anh em thấy sướng quá.”

Hạ Khâm: “…” Bi.ến th.ái!

“Đừng trừng nữa, trừng nữa là anh cứng bây giờ.” Tạ Tinh Lan đẩy vai cậu đi ra ngoài: “Anh dẫn em đi ăn gì đó trước đã.”

Hạ Khâm: “……”

Rốt cuộc da mặt người này được làm bằng gì?

Hạ meo phát điên.jpg

“Còn nữa.” Trước khi đóng cửa, Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu, dáng vẻ thân mật: “Anh kiếm tiền là để cho em tiêu, tiêu bao nhiêu anh cũng vui lòng, em hiểu không?”

Hạ Khâm: “…Ừm.”

Tạ Tinh Lan khẽ cười: “Túi xách hàng hiệu trên người vợ là huy chương danh dự của đàn ông.”

Hạ Khâm: “…” Câu trước còn được, chứ câu này là cái mớ gì?

“Em không đeo túi xách.” Hạ Khâm bình tĩnh mở miệng.

“Anh biết, ví dụ thôi.” Tạ Tinh Lan đáp lời: “Anh muốn mua đồ đắt tiền cho em, anh đã cưới công chúa về nhà rồi, đương nhiên phải chăm em thật kỹ chứ. Nào đi siêu thị thôi, chồng sẽ mua đồ ăn cho em.”

…Vừa kiếm chút tiền đã càn rỡ.

Hạ Khâm nghĩ mình nên khuyên thêm, cậu bị đẩy về phía cửa nên phải nghiêng đầu nói: “Em thấy anh nên tiết kiệm đi, em không cần những thứ đắt tiền đâu…”

“Rồi rồi rồi, được được được, nghe theo thầy Hạ hết.” Tạ Tinh Lan gật đầu: “Em còn nói thêm câu nào là anh hôn em.”

Thầy Hạ nghiêm chỉnh ngậm miệng lại.

“Không cho anh cơ hội thật à?” Tạ Tinh Lan ghẹo cậu.

“…Hầy anh phiền quá đi.” Hạ Khâm tỏ vẻ mất kiên nhẫn nhưng đôi mắt lại hóa thành vầng trăng khuyết: “Hôn, hôn đi, cho anh hôn một cái.”

Tạ Tinh Lan thỏa ước muốn, trao nụ hôn say đắm kéo dài ba phút với bạn trai trước cửa nhà mới.

Hạ Khâm không nói cho Hạ Nghiên chuyện rời ký túc xá, nếu nói thì bà sẽ hỏi cậu sống ở đâu. Bây giờ Hạ Nghiên đang chăm chỉ quản lý cuộc hôn nhân, như thể coi cậu là con trai của bà với Tưởng Tuyền.

Kể từ khi Tưởng Quyền can thiệp vào việc chọn trường đại học cho Hạ Khâm, những chuyện Hạ Nghiên không thể tự quyết định đều hỏi ý kiến Tưởng Quyền.

Hạ Khâm không chống đối Tưởng Quyền như trước, nhưng cậu vẫn không muốn dính líu quá nhiều với ông.

Bọn họ là bọn họ, là một gia đình.

Mình là mình.

Tạ Tinh Lan thuê công ty chuyển đồ, Hạ Khâm không có nhiều đồ đạc nên chuyển xong trong một buổi sáng. Nhìn căn nhà trống trải, hai người cảm thấy thiếu vắng gì đó. Chiều xuống, cả hai đến siêu thị dưới lầu, mua bổ sung những nhu yếu phẩm.

Chuyện mua nhà mới và đi siêu thị quá giống lịch trình của một cặp vợ chồng mới cưới. Suy nghĩ này vừa hiện lên trong đầu Hạ Khâm, tim cậu liền đập mạnh. Mỗi lần nghĩ tới việc từ hôm nay hai người sẽ sống chung, cậu nảy sinh cảm giác phấn khích làm k.ích th.ích đầu óc.

Phong cách làm việc của Tạ Tinh Lan và tính cách cợt nhả của hắn có sự tương phản mạnh. Chỉ cần nhìn vào khuôn mặt hắn, bất cứ ai gặp hắn lần đầu tiên đều nói hắn giống hải vương thân kinh bách chiến, đảm bảo thay người yêu nhanh hơn thay áo. Kiểu người mà khốn nạn đến mức làm người yêu oán hận khóc xé lòng xé dạ.

Trong khi thực chất là Tạ Tinh Lan rất đảm việc nhà, hắn biết nấu ăn, biết sửa chữa gia dụng, đi siêu thị còn biết so sánh giá, tạo cảm giác an toàn đáng tin, không thể bắt bẽ chỗ nào.

Ngược lại, Hạ Khâm không được như vậy, đúng như câu nói trong nhà có một người đáng tin, ắt người còn lại sẽ vô cùng bất tín.

Mì ăn liền với đồ ăn nhanh là những món thầy Hạ yêu thích, đương nhiên không thể thiếu các loại đồ ăn nhẹ. Cậu không ăn được bao nhiêu nhưng món nào cũng muốn ăn một ít.

Hạ Khâm chính là kiểu người mặc kệ việc nhà, chỉ làm những chuyện phong hoa tuyết nguyệt. Đọc sách, tắm nắng, thỉnh thoảng tưới chết vài chậu hoa, đút chết no mấy con cá vàng, nuôi chim chim sổ lồng được ba ngày, đến ngày thứ tư mới kéo Tạ Tinh Lan đi khắp cư xá tìm nó…

Học cực kỳ giỏi, nhưng khả năng sống tự lập gần bằng không.

Nói cậu dễ nuôi cũng đúng, cậu không kén ăn.

Mà nói cậu khó nuôi cũng không sai, y hệt cục vàng cục bạc, hầu hạ cậu còn khó hơn phụng dưỡng tổ tiên.

Về điểm này, cả Lâm Tư Tắc và Diêm Mạn đều bội phục Tạ Tinh Lan.

Trời đất ơi.

Trên đời này có người chịu được tính nết thất thường của Hạ Khâm.

———

Chiếc xe đẩy chất đầy đồ, Tạ Tinh Lan xách mấy túi đồ bỏ vào cốp xe. Hắn đã thi lấy bằng lái xe vào kỳ nghỉ hè năm lớp mười hai, Hạ Khâm thì thi lúc tựu trường. Có điều cậu không thích lái xe nên khi đi chơi với bạn trai, cậu đều ngồi ở ghế phụ bất cứ khi nào có thể.

Lần đầu nhìn Tạ Tinh Lan lái xe, Hạ Khâm còn thấy mới lạ, điện thoại cậu vẫn còn giữ ảnh chụp lúc đó.

Đường gân trên cánh tay hắn hiện rõ, hắn đặt một tay lên vô lăng toát ra cảm giác trẻ trung mạnh mẽ. Đây là ưu điểm của việc trưởng thành cùng nhau, cậu được trải nghiệm nhiều cái lần đầu với hắn. Những kỷ ức chung này, ngay cả cái chết cũng không thể cướp đi.

Về đến nhà, Tạ Tinh Lan đi nấu cơm trước.

Hạ Khâm không có việc gì làm, đi loanh quanh trong bếp, thỉnh thoảng hỏi: “Có cần em giúp không?”

“Em thấy cái điều khiển bên kia không?” Tạ Tinh Lan chỉ vào nó: “Bật TV, chuyển đến kênh thiếu nhi, chọn mấy bộ phim hoạt hình xem đi.”

Hạ Khâm: “?” Tự nhiên bị khinh bỉ.

“Đừng làm như em mù tịt.” Hạ Khâm trở nên bướng bỉnh, cậu xắn tay áo, dáng người mảnh mai tiến lại gần, không hề xấu hổ ra lệnh: “Nấu ăn thôi mà, có gì khó đâu? Mang cua lại đây.”

Mười phút sau, thầy Hạ bị cua cắn chảy máu ngón cái cuối cùng cũng chịu yên.

Dán miếng băng cá nhân xong, cậu ngồi im lặng ngoan ngoãn trên ghế sô pha, mở chương trình tạp kỹ nổi tiếng nhạt nhẽo nhưng phải giả bộ xem rất vui. Suy nghĩ trong đầu cậu đã bay xa tít tắp, lòng tràn đầy hối hận, tiện thể còn hơi mất mặt.

Sau này sống chung, làm gì có ai không biết làm gì như cậu. Lần sau, Hạ Khâm thầm quyết tâm lần sau sẽ học nấu ăn.

Cơm nước xong rồi tắm rửa, chớp mắt một cái đã đến mười giờ.

Bình thường giờ này Hạ Khâm sẽ đọc sách hoặc chơi game. Tạ Tinh Lan đã vào phòng tắm, Hạ Khâm ở trên giường mà cứ cảm giác nằm tư thế nào cũng là lạ. Cậu suy tư rồi ngồi xuống ghế sô pha trong phòng, chọn một cuốn sách tên là “Đỏ và Đen”, đọc một hồi lâu, lướt mắt nhanh như gió, không lọt vào được chữ nào.

“Cạch” một tiếng, cửa phòng tắm mở. Tạ Tinh Lan vừa bước ra vừa lau tóc, thân trên không mặc gì.

Hạ Khâm giật nảy mình, chuẩn bị xù lông như chú mèo nghe tiếng động lạ trong nhà. Phát hiện người đi ra là người xúc phân cho mình mới bình tĩnh đóng sách lại: “Anh tắm xong rồi sao?”

“Anh làm ồn em à?” Thấy cậu không đọc sách nữa, Tạ Tinh Lan hỏi.

“À, không phải.” Hạ Khâm đáp: “Em đọc xong rồi, chuẩn bị đi ngủ.”

“Tóc.” Tạ Tinh Lan vẫy tay gọi cậu tới.

Đêm nay Hạ Khâm hơi mơ màng, cậu ngoan ngoãn nghe lời hắn đi tới. Tạ Tinh Lan sờ mái tóc còn ướt của cậu: “Sấy khô rồi ngủ.”

Cậu đứng trước mặt Tạ Tinh Lan mới bừng tỉnh, giữ nguyên nét mặt lạnh tanh nói: “Anh mặc áo vào!”

“Mặc làm gì?” Tạ Tinh Lan nói: “Đằng nào lát nữa không cởi?”

Lời này có hơi mờ ám.

Hạ Khâm nghẹn họng, quên mất mình muốn nói gì, cậu mấp máy môi, mê man bị hắn giữ lại sấy tóc. Ban đầu Hạ Khâm có hơi lo lắng nhưng kỹ năng sấy của anh chủ Tạ quá tốt.

Trước kia hắn sấy cho Hạ Khâm, cậu hay phàn nàn hắn dùng lực tay không đúng, lại còn làm nóng lỗ tai cậu. Một năm xuân đi đông đến, Tạ Tinh Lan mài giũa tay nghề, đổi sang chiếc máy sấy tóc giá khoảng bốn nghìn tệ, kỹ thuật đã đủ để xuống tiệm gội đầu dưới lầu ứng tuyển làm quản lý.

Gió nóng thổi qua, Hạ Khâm buồn ngủ.

Hôm nay cậu phải dọn nhà rồi còn mua đồ ăn nấu cơm, sinh hoạt còn mệt hơn cả việc học. Sấy xong, cậu không mở mắt nổi, nhắm mắt đi tìm gối, mọi cảm xúc hồi hộp, mong đợi, e ngại đều bị ném lên chín tầng mây.

Lúc này thầy Hạ chỉ muốn chìm vào giấc ngủ, không biết cậu đã nhắm mắt bao lâu, đèn trong phòng ngủ tắt phụt. Chiếc giường êm ái lún xuống, Hạ Khâm vốn luôn ngủ một mình, lần đầu trải nghiệm biến đổi vi diệu này.

——Có ai đó leo lên giường.

Cậu lập tức tỉnh cả ngủ, đôi mắt hồ ly trợn trừng trong bóng tối, nếu nhìn thấy được chắc chắn chúng đang tròn xoe. Hạ Khâm không quay đầu lại, cơ thể cứng đờ. 

Tính ra cậu và Tạ Tinh Lan quen nhau gần hai năm, từ lớp mười một đến bây giờ, chẳng qua hai người quen không đúng lúc, lượng bài vở đè nặng ép hai người không thở nổi, sau kỳ thi lên đại học là học đại học, thời gian đốc thúc họ tiến về phía trước, chỉ trong chớp mắt đã đến hiện tại.

Hôn thì đã hôn vô số lần, cũng nhiều lần nhóm ra lửa nhưng đều tự giải quyết. Đây là lần đầu chân chính cùng ngủ một giường, lần đầu cô nương lên kiệu hoa.

Hạ Khâm căng thẳng đổ mồ hôi tay.

Một giây tiếp theo, cậu cảm giác người đang nằm trên giường tiến lại gần mình, lồng ng.ực người đó nóng hầm hập, ôm eo cậu kéo vào nơi ấm áp đó, tư thế ôm cực kỳ chặt chẽ.

“Em ngủ rồi à?” Tạ Tinh Lan ghé vào tai cậu hỏi.

Hơi thở nóng rực vờn qua, Hạ Khâm “ừm” xong rồi lại đổi lời: “Không, chưa ngủ.”

“Anh cũng không ngủ được.” Tạ Tinh Lan còn nói: “Anh hơi hồi hộp.”

Lưng Hạ Khâm áp vào ngực hắn, nhịp tim của hắn đập rất nhanh, “thịch thịch thịch” inh tai nhức óc.

Xem ra hắn không nói dối.

Im lặng một lúc, Hạ Khâm chợt lên tiếng: “Chẳng phải anh không mặc áo sao? Sao lại mặc vào rồi?”

“Ban nãy anh mới suy tư.” Hầu kết của Tạ Tinh Lan rục rịch, hắn bảo: “Anh nghĩ, làm chuyện này nên có nghi thức thì tốt hơn.”

Làm chuyện này là làm chuyện gì?

Nói tới đây thì lòng dạ đã biết tỏng.

Hạ Khâm lắng nghe tiếng hắn hít thở có phần trầm và nặng. Cậu cắn răng nhắm mắt, hạ quyết tâm rồi trở mình trong vòng tay Tạ Tinh Lan. Hành động này tựa như lời đồng ý ngầm, sợi dây kéo căng giữa hai người đứt phựt.

“Tách” một tiếng, hắn bật đèn.

Hạ Khâm nheo mắt vì ngọn đèn, trong tầm nhìn tràn ngập ánh sáng.

Quả nhiên Tạ Tinh Lan rất để ý nghi thức, hắn thạo tay cầm cổ áo cởi phăng chiếc áo, khuôn mặt đẹp trai nhuốm chút vẻ tà ác. Thân hình không có gì để chê, cơ bắp vừa vặn, thon gọn đẹp đẽ, toát lên sức mạnh của tuổi trẻ.

Thật ra Hạ Khâm rất ít khi bị khuôn mặt của hắn cám dỗ, nhưng cậu phải thừa nhận con người là động vật thị giác.

Bạn trai đẹp trai thế này, khó mà không động lòng.

[Dính dính người yêu =v=]

Người mới không khỏi còn ngây ngô liều lĩnh, không có quy tắc. Lúng túng là điều bình thường, sung sướng cỡ nào thì không cảm nhận rõ, phần nhiều là thỏa mãn về mặt tâm hồn.

Mình đã sở hữu người này triệt để, hay nói cách khác, người này hoàn toàn trở thành của riêng mình.

Tạ Tinh Lan kiềm chế, không ra tay quá mãnh liệt. Đáng tiếc mấy năm nay ông trời con được hắn chăm ra da mịn thịt mềm, tuy có kiềm chế nhưng cậu vẫn chật vật.

Nửa đêm ở Bắc Kinh đổ trận mưa to, bóng cây ngoài cửa sổ lắc lư vì bị gió mạnh lay động. Ánh mắt Hạ Khâm trong suốt như được cơn mưa gột rửa, cả lông mi lẫn đôi ngươi cậu đều đẫm nước, luôn chăm chú dõi theo hắn, dù có đau cũng không muốn nhắm lại.

Lúc Tạ Tinh Lan định lật người Hạ Khâm, hắn bị cậu chống cự quyết liệt.

“Không muốn.” Hạ Khâm thở gấp: “Em muốn nhìn anh.”

Đổi lấy là ánh mắt Tạ Tinh Lan ngày càng thâm trầm, ôm siết cậu hơn.

Lúc kết thúc là hai giờ rưỡi, hắn không giày vò Hạ Khâm nhiều thêm nữa. Sau khi tắm xong, hắn cuốn người ấy về giường, ôm chặt không rời. Hôm sau Tạ Tinh Lan dậy sớm, trước tiên hắn kiểm tra thân nhiệt của Hạ Khâm, cậu không sốt nhưng nơi đó bị dùng quá độ, mua thuốc về thoa là tốt rồi.

Hạ Khâm tỉnh dậy, toàn thân cậu đau nhức, có chỗ bị sưng nhưng vẫn gắng gượng chịu đựng được. Ông trời con ỉu xìu ăn mấy muỗng cháo xong là ngả đầu ngủ tiếp, nghỉ ngơi đến chiều mới lấy lại chút ít sức lực.

Dáng vẻ cậu như vậy, Tạ Tinh Lan không khỏi cảm thán: “Cục cưng à, nhìn em thế này làm anh cảm giác mình vô cùng mạnh mẽ.”

Hạ Khâm: “…” Anh không cần phải cảm giác, anh đúng là như thế đó.

“Anh tránh ra.” Hạ Khâm rút ấy vô tình, câm nín đẩy hắn ra.

Anh chủ Tạ không chịu tránh.

Sau trải nghiệm đầu tiên, bệnh yêu lú não của người này càng thêm nghiêm trọng.

Hai ngày tiếp theo Hạ Khâm không có tiết, Tạ Tinh Lan gác dự án kinh doanh của mình sang một bên, dành mấy ngày vây quanh Hạ Khâm. Trước đây hắn chỉ đến đón cậu tan học, còn bây giờ hận không thể đi học cùng cậu, ngồi bên cạnh cậu.

Trong lớp thường có những ánh mắt thèm muốn mang mưu đồ xấu liếc đến bạn trai hắn, hắn chỉ muốn móc hết mắt của mấy người đó ra rồi vứt xuống biển. Hắn canh giữ bên Hạ Khâm như ác long kiêu hãnh, chẳng qua thứ hắn trông chừng không phải là vàng bạc kho báu mà là một tiểu vương tử đầy bệnh hoàng tử.

Tạ Tinh Lan cứ thế lởn vởn quanh cậu vài ngày, Hạ Khâm hết cảm giác mới lạ, bắt đầu thấy phiền. Đến ngày thứ năm thầy Hạ không chịu nổi nữa, đóng cửa phòng ngủ, bảo hắn cút ra ghế sô pha ngủ.

Trái tim bồn chồn của Tạ Tinh Lan vẫn chưa bình tĩnh trở lại, hắn tận dụng mọi cơ hội để tranh thủ hưởng lời từ vị trí bạn trai hợp pháp của mình.

Cuối cùng sự hăng hái đó đã giảm bớt một chút trong kỳ nghỉ đông năm nhất đại học, lý do là dự án trí tuệ nhân tạo mà Tạ Tinh Lan đang thực hiện có tiến triển lớn, đàn anh hợp tác với hắn kết nối được mối quan hệ. Người đó là giám đốc của bệnh viện tư nổi tiếng ở Bắc Kinh, ông ấy khá hứng thú với hệ thống trí tuệ nhân tạo của họ.

Anh chủ Tạ rốt cuộc cũng nhớ mình còn mang trọng trách là nuôi gia đình, đành nén đau thương rời xa Hạ Khâm, quay lại với sự nghiệp kiếm tiền.

Chỉ cần đàn ông biết kiếm tiền, vợ sẽ không bỏ chạy.

Đàn anh họ Vương, Tạ Tinh Lan không biết người trên kẻ dưới, gọi anh ta là anh Khuyển. Anh Khuyển hẹn giám đốc ăn tối tại khách sạn, tiêu chuẩn khá cao. Ăn xong một bữa, Tạ Tinh Lan trò chuyện vui vẻ với ông, trên cơ bản thì việc hợp tác không thành vấn đề.

Hạ Khâm gửi tin nhắn WeChat hỏi hắn đang ở đâu, Tạ Tinh Lan trả lời hắn uống rượu. Bạn trai hắn là người mềm lòng, tuy gần đây cậu chê hắn phiền nhưng hồi âm lại ngay: [Địa chỉ, em lái xe đến đón anh.]

Tạ Tinh Lan cất điện thoại, anh Khuyển nhìn thoáng qua là hiểu: “Lại nhắn tin với người yêu à?”

Việc Tạ Tinh Lan có người yêu không phải là bí mật, nhưng họ chưa từng gặp Hạ Khâm, chỉ biết người đàn ông đẹp trai trước mặt này là chân chó của vợ, há miệng ngậm miệng đều nhắc tới người yêu.

Để chinh phục được người đẹp trai cỡ này, không nghĩ cũng biết người ở đầu dây bên kia chắc chắn là mỹ nhân.

“Ừ.” Tạ Tinh Lan gật đầu thừa nhận.

Sau bữa ăn, anh Khuyển tìm người đưa giám đốc Hứa về, ba người đi thang máy xuống sảnh khách sạn. Lúc băng ngang qua một phòng riêng thì có chuyện bất ngờ xảy ra.

Trong phòng riêng, một thiếu niên đột nhiên chạy ra ngoài, bất cẩn va phải Tạ Tinh Lan. Tạ Tinh Lan đỡ cậu ta theo phép lịch sự, hắn chỉ giữ cánh tay, duy trì khoảng cách đúng mực.

Thiếu niên ngẩng đầu, thấy gương mặt hắn thì thoáng sững sờ, đỏ mặt nói: “Xin lỗi.”

Giây tiếp theo, một người đàn ông trẻ tuổi khác bước ra từ trong phòng. Thiếu niên quay lại nhìn anh ta, sắc mặt từ ửng đỏ chuyển sang trắng bệch. Cậu ta nhìn Tạ Tinh Lan, nhỏ giọng cầu xin: “Giúp tôi với!”

Xảy ra chuyện gì đây.

Tạ Tinh Lan chưa kịp mở miệng, người đàn ông vừa bước ra dịu dàng lên tiếng: “Thanh Thanh định đi đâu vậy? Lại giận anh trai em à?”

Cách gọi điệp từ “Thanh Thanh” khiến Tạ Tinh Lan nhớ đến Hạ Khâm, nhưng đây chỉ là suy nghĩ vô cùng hoang đường và bất chợt, chính hắn cũng tự giật mình. Nhìn kỹ thì thiếu niên được gọi là Thanh Thanh trông hơi giống Hạ Khâm ở một góc độ nào đó.

“Qua đây.” Người đàn ông nói.

Nam sinh tên Thanh Thanh run rẩy, chậm chạp bước tới.

Giám đốc Hứa uống nhiều nên bây giờ mới tỉnh táo lại, ông cẩn thận quan sát người đàn ông. Trong lúc Tạ Tinh Lan và anh Khuyển đều đang bối rối thì giám đốc Hứa đã nhiệt tình bước tới nắm tay người đàn ông: “Tôi bảo sao thấy quen mắt thế, hóa ra là sếp nhỏ Tưởng.”

“Chuyện lớn như về nước, sao không nói một tiếng với mấy người bạn cũ bọn tôi!”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com