Cậu mơ thấy bản thân du hành một mình trên biển, không biết lấy chiếc thuyền bị hỏng từ đâu ra, dưới đáy thủng một lỗ lớn nhưng vẫn dùng được. Cậu quyết đoán chèo thẳng ra biển rộng, chẳng mấy chốc, mặt biển bị bao phủ bởi mây đen giăng đầy, sấm sét nổi lên rồi một cơn bão ập đến.
Hạ Khâm như chiếc lá bèo nhấp nhô trên mặt biển động. Nửa sau của giấc mơ đúng theo cậu dự đoán, con thuyền bị lật úp, toàn thân cậu bị làn nước đen thẫm bao vây kéo xuống, như trở về với nước ối ấm áp. Nước biển không lạnh mà ấm.
Không lâu sau, cảm giác ngột ngạt dần lan rộng khắp cơ thể. Hạ Khâm bắt đầu khó thở, cậu vùng vẫy trong biển sâu theo bản năng, giây tiếp đó cậu mở bừng mắt.
…Bóng đè sao?
Cái cảm giác quen thuộc này.
Có vẻ là không phải.
Hạ Khâm thật sự có cảm giác ai đó đang đè mình, cậu há miệng muốn nói chuyện, một đầu lưỡi nhanh nhẹn luồn vào trong miệng cậu.
Hạ Khâm: “…?”
Không biết Tạ Tinh Lan bế cậu lên giường từ khi nào, thủ phạm gây nên chuyện đang một tay chống giường, một tay vân vê vành tai cậu, đè lên người cậu để hôn.
Bảo sao cậu khó thở! Hóa ra là bị chặn miệng.
Hạ Khâm vừa mới tỉnh nên vẻ mặt còn mơ màng, cậu không kịp phản ứng, bị hắn ấn xuống giường sờ mó, li.ếm cả lưỡi lẫn môi. Cậu không ngậm được nữa, nước miếng tràn ra bên khóe miệng, nhưng nó cũng nhanh chóng được hôn đi mất.
“Ưm.”
Môi dưới bị cắn, Hạ Khâm lập tức bừng tỉnh.
“Anh đang làm gì đó?” Giọng cậu còn ngái ngủ.
“Đang hôn em.” Tạ Tinh Lan đáp.
“…Em nhìn ra được.” Hạ Khâm muốn ngồi dậy lại bị bạn trai đè chặt: “Anh buông ra coi, đêm hôm anh không chịu ngủ mà muốn làm gì?”
“Hôn thêm đi, hôn thêm một lát nữa.” Tạ Tinh Lan không nghe lời cậu, liên tiếp rải những nụ hôn xuống khóe môi và má cậu. Trong hành động ấy chứa sự mê đắm cùng chiếm hữu mà ngay cả bản thân hắn không nhận ra.
Hạ Khâm thấy hắn là lạ, cậu không dám cử động nhiều vì sợ đụng phải vết thương trên người Tạ Tinh Lan. Hơn nữa cậu cũng rất thích làm những việc thân mật với Tạ Tinh Lan.
Hai người hôn nhau trong phòng bệnh yên ắng, từ hôn sâu biến thành hôn m.út ấm áp, cuối cùng áp môi vào nhau, thỉnh thoảng nói vài câu.
Tạ Tinh Lan đưa tay vào trong áo cậu, dùng ngón cái vu.ốt ve nhẹ nhàng lên hình xăm. Hạ Khâm hết hồn, không biết hắn phát hiện từ bao giờ.
“Anh biết rồi sao?” Một lúc sau, cậu rầm rì.
“Ừ.” Giọng Tạ Tinh Lan khàn khàn.
“…Em định làm anh kinh ngạc.” Hạ Khâm tiếc nuối: “Anh thấy khi nào?”
“Vừa nãy.” Tạ Tinh Lan điều chỉnh lại tư thế ôm để hai người gần nhau kín kẽ hơn: “Anh còn tưởng em nói đi xăm chỉ là đùa.”
“Ai đùa anh chứ?” Hạ Khâm cảm thấy mình bị xem thường.
“Hạ Khâm à.” Trong bóng đêm, giọng Tạ Tinh Lan run run, hắn khắc chế bản thân rồi hỏi: “Vì sao lại là ngôi sao?”
Hạ Khâm ấp úng, cậu vừa bực mình vừa ngượng ngùng, lầu bầu một câu: “Anh đừng có giả ngơ.”
“Anh hỏi chút không được sao, thôi anh biết rồi.” Tiếng nói của Tạ Tinh Lan trầm thấp nhuốm vẻ phấn khích: “Anh… thích lắm, thật đấy.”
Tất nhiên là phải thích, Hạ Khâm thầm nghĩ, nếu anh dám không thích, em sẽ đánh dẹp đầu anh
Cậu ở đó chịu đau hơn nửa tiếng đồng hồ, chẳng lẽ để tốn công vô ích?
Có vẻ Tạ Tinh Lan rất thích hình xăm, hắn cứ đặt tay trên eo cậu xoa đi nắn lại. Hạ Khâm bị hắn mân mê một hồi mà ngứa ngáy, cậu né đi.
“Anh đừng…” Cậu thở dố.c một tiếng vì không kìm được.
“Hay anh cũng đi xăm một hình?” Tạ Tinh Lan lẩm bẩm: “Xăm tên em thì sao?”
“Không ra sao cả, anh thật quê mùa.” Hạ Khâm tiêu chuẩn kép.
“Sao lại quê mùa?” Tạ Tinh Lan nhướng mày: “Nếu ta bảo là xăm lên mặt, các hạ sẽ phản ứng thế nào?”
“…Anh khùng hả!” Hạ Khâm xỉa xói: “Anh đúng là đồ thất học, thời xưa mà có hình xăm trên mặt toàn là tội nhân.”
“Thật hả?” Tạ Tinh Lan vô cùng ngạc nhiên: “Anh cứ nghĩ xăm tên em lên mặt thì người ta sẽ biết anh là của em.”
Hạ Khâm: “…”
Bắt cậu quê mùa theo hả!
Mấy giây cảm động lúc nãy đã biến mất, Hạ Khâm trở mình phớt lờ hắn. Tạ Tinh Lan ôm cậu không buông tay, hắn ghé sát vào tai cậu hỏi: “Anh li.ếm được không?”
Hiểu ý hắn, Hạ Khâm ngây người, mặt đỏ lựng: “Không, anh bi.ến th.ái hả?”
Tạ Tinh Lan suy tư rồi thừa nhận: “Đúng rồi đó.”
Hạ Khâm: “…”
Yêu nhau gần một năm, Tạ Tinh Lan đối phó với Hạ Khâm da mặt mỏng dễ như trở bàn tay. Không để cậu phản bác, Tạ Tinh Lan đã giữ chặt eo cậu, trượt người mình xuống dưới.
“Anh!” Hạ Khâm biết hắn định làm gì, cậu vội ngồi dậy.
Nhưng đã trễ.
Tạ Tinh Lan vén chiếc áo len cậu đang mặc, bên trong chỉ còn chiếc áo phông mỏng.
Xắn nó lên, hình xăm trên eo Hạ Khâm lộ ra.
Hình xăm chưa xăm xong bao lâu nên ngôi sao sẫm màu nổi bật, đôi mắt Tạ Tinh Lan tối sầm. Hắn ấn vào xương hông Hạ Khâm, lặng thinh hôn lên hình xăm. Khác với nụ hôn quý trọng vừa rồi, nụ hôn này tràn đầy tính xâm lược và d.ục v.ọng của giống đực, hắn li.ếm láp nhay cắn như muốn nuốt chửng miếng thịt mềm này vào bụng.
Hạ Khâm nhũn người thành vũng nước, trong mắt nổi một lớp sương. Bàn tay cậu từ đẩy Tạ Tinh Lan ra, chuyển thành nắm lấy vai hắn.
“Anh… anh đừng…..”
Chất giọng như sợi tơ mỏng không hề có tác dụng từ chối, ngược lại vì quá mềm yếu nên tô thêm chút cảm giác nửa chống cự, nửa nghênh đón. Tạ Tinh Lan mê đắm hình xăm không muốn dừng lại, nhanh chóng làm vùng da xung quanh nó ửng đỏ.
Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng nước vang vọng.
Tạ Tinh Lan hôn hình xăm thỏa thích rồi, hắn nắm mắt cá chân Hạ Khâm kéo mạnh cậu xuống, các đường gân trên cánh tay hiện rõ khi hắn dùng lực.
Hạ Khâm bất chợt sa vào dưới người hắn, cậu chưa kịp choàng tỉnh đã bị hắn giữ gáy, hơi thở nóng rực bao trùm cậu, nụ hôn còn mãnh liệt hơn trước, lưỡi cậu bị m.út đến đau nhức.
Kết thúc nụ hôn, Tạ Tinh Lan rũ đôi mắt thâm trầm, cúi đầu nhìn cậu. Tuy là góc nhìn từ trên xuống, nhưng Hạ Khâm có cảm giác mình mới là người được ngước nhìn.
Tạ Tinh Lan chăm chú nhìn cậu: “Anh là của em.”
Như thấy chưa đủ, hắn thầm thì: “Cả đời này anh sẽ luôn yêu em.”
Hạ Khâm ngơ ngác, bị tình cảm nặng trĩu trong hai lời ấy làm cho hoảng sợ, chẳng biết phải làm sao.
Trong thoáng chốc cậu không có phản ứng gì.
Tạ Tinh Lan xoa đầu cậu, ôm cậu vào lòng.
“Ngủ đi, không làm phiền em nữa.”
Mùi thuốc khử trùng vờn quanh căn phòng.
Hạ Khâm không nhạy bén với cảm xúc nên phải mất một thời gian dài để tiêu hóa nó. Trông Tạ Tinh Lan đã ngủ say rồi cậu mới xoay người lại nhìn hắn, ngượng nghịu sờ chóp mũi, rầm rì một câu: “Được rồi, em cũng là của anh.”
Dứt lời, cậu gấp gáp rúc mình vào ngực hắn, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Vài giây sau trong bóng tối, Tạ Tinh Lan lặng lẽ cong khóe môi.
———
Ngày hôm sau Hạ Khâm về nhà, Hạ Nghiên không hỏi cậu đã đi đâu. Đôi khi Hạ Khâm thấy kỹ năng diễn xuất của mình quá vụng về, cậu đoán Hạ Nghiên đã nhận ra chuyện gì đó, chẳng qua là không nói ra.
Bà vẫn áy náy về việc mang thai nên cẩn thận duy trì bầu không khí hòa thuận giữa hai mẹ con. Hạ Khâm thì không muốn trách móc bà, hai người đều giả vờ hồ đồ, cố gắng giữ cán cân cân bằng đang lung lay.
Nhắc mới nhớ, đây chính là điểm giống nhau nhất giữa hai người, cả hai đều muốn hàn gắn mối quan hệ đáng lẽ phải là thân thiết nhất trên thế giới. Nhưng trong quá trình hàn gắn, cả hai làm đảo lộn mọi thứ, càng sửa chữa càng mong manh, luống cuống tay chân. Cả hai cùng tiến về phía trước, chẳng qua là đi nhầm đường.
Tạ Tinh Lan đến lớp sau khi vết thương lành lại.
Phải nói rằng tuổi trẻ quá tốt, mới hôm trước còn nằm trên giường hấp hối, hôm sau đến trường đã kéo bè kết phái đi chơi bóng rổ.
Về chuyện gia đình, sau đó Tạ Tinh Lan có kể cho cậu một ít. Không có gì phải giấu diếm, chỉ là một câu chuyện máu chó phổ biến ở nhà giàu. Nếu Hạ Khâm muốn đọc, cậu có thể tìm thấy hàng trăm câu chuyện tương tự trên web.
Tạ Kính là người ba tồi của hắn, còn mẹ hắn Hạ Khâm đã từng gặp ở nghĩa trang Nam Sơn – Lâm Diên. Nếu thời gian được quay ngược, đưa Hạ Khâm trở lại hơn hai mươi năm trước, cậu nên đi gặp Lâm Diên ở thời trung học. Cô không chỉ có ngoại hình giống Tạ Tinh Lan mà tính cách cũng giống hệt.
Bất kể là trai hay gái, ai cũng sẵn lòng làm bạn với cô. Cô là người xuất sắc nhất trong số các bạn cùng trang lứa từ cấp ba đến đại học, sống trong lời khen ngợi và tán thưởng từ mọi người.
Việc bị cô thu hút là điều quá đỗi bình thường, Tạ Kính là một trong số đó. Khi gặp Lâm Diên vào năm nhất, hắn đã theo đuổi cô quyết liệt.
Lâm Diên cũng đối xử tốt với hắn, nhưng đó không phải điều hắn muốn. Cô tử tế với hắn như bạn bè, như những người khác. Tạ Kính không hài lòng với mối quan hệ này, khi hắn tiếp tục theo đuổi thêm một bước thì bị Lâm Diên từ chối thẳng.
“Cậu rất tốt, cậu hãy theo đuổi người khác đi, chúng ta không hợp.”
Tạ Kính muốn hỏi cô là còn chưa yêu nhau, vì sao cô biết không hợp?
Lâm Diên đã quay người rời đi, cách đó không xa có một cô gái đeo kính ở chung ký túc xá với cô đang lặng lẽ đợi cô. Lâm Diên bước tới nắm tay cô ấy, không biết nói gì mà làm cô gái vẫn luôn yên lặng ấy đỏ mặt.
Mấy việc máu chó đằng sau có thể tóm tắt trong tám chữ: cưỡng ép, chiếm đoạt, thông gia.
Tạ Kính không từ bỏ cô, thứ nhất là vì thích cô, thứ hai là vì hợp tác với nhà họ Lâm sẽ có lợi. Ngay từ đầu cuộc hôn nhân này đã vô phúc, không có chuyện kết hôn xong rồi lâu ngày sinh tình, chỉ có chuyện vài năm sau đó, Lâm Diên kết thúc cuộc hôn nhân ẩu tả bằng mảnh kính vỡ trong bệnh viện.
Hạ Khâm nghe đến đây, khó chịu trong lòng. Cậu bảo Tạ Tinh Lan đừng nói nữa, cậu không tò mò chuyện quá khứ.
Tâm trạng của Tạ Tinh Lan lại không tệ: “Có gì đâu. Mấy năm sau khi mẹ anh qua đời, Tạ Kính đối xử với anh cũng tàm tạm, không nóng không lạnh.”
“Sau này bỗng dưng phát điên, năm anh ba tuổi bị ném vào nghĩa trang, suýt thì chết cóng. May mà anh tốt số, bạn của mẹ anh đến thăm mộ nên phát hiện ra anh, đưa anh đến bệnh viện.”
“…Anh đừng nói nữa.” Giọng Hạ Khâm nghẹn ngào.
“Không sao thật mà, đã qua nhiều năm rồi, anh cũng không còn nhớ rõ.” Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Rồi tâm lý của ông ta trở nên vặn vẹo.”
Từ khi Lâm Diên chết, Tạ Kính giả vờ thâm tình hai năm đầu. Năm thứ ba ông ta cưới vợ mới, nhà họ Tạ có địa vị cao ở thành phố Tứ Cửu, vị trí phu nhân Tạ không thể bỏ trống mãi.
Số phụ nữ bên cạnh Tạ Kính tăng lên theo từng năm, ông ta chọn ra người thích hợp, định bước vào lễ đường lần nữa thì một sự cố bất ngờ xảy ra.
Ông ta không có phản ứng với phụ nữ được nữa.
Chuyện này vô cùng bí mật, cho đến tận bây giờ chẳng mấy ai biết.
Tạ Tinh Lan tình cờ nghe được, hắn không có ý định truyền tin tức ra mà chỉ hả hê hồi lâu. Tạ Kính thì rất quan tâm đến việc này, ông ta tìm khá nhiều phụ nữ, thay đổi không biết bao nhiêu tình nhân.
Vẫn vô ích.
Tạ Kính như bị nguyền rủa, lần nào cũng làm qua quýt. Ông ta ngày càng chán nản, lòng căm ghét Lâm Diên chầm chậm lấn át chút tình cảm ít ỏi, ghét ai ghét cả tông ti họ hàng, ông ta thấy Tạ Tinh Lan lớn lên, từ từ chồng chéo với gương mặt của Lâm Diên, mọi cảm xúc không có chỗ để trút đều đổ hết lên đầu đứa bé.
Nhưng Tạ Kính có hận hắn đến mấy cũng không làm gì được hắn, thế hệ này của nhà họ Tạ chỉ còn duy nhất hắn, Tạ Kính không thể có thêm một đứa con trai nào. Ông ta đành nhắm mắt làm ngơ, ném Tạ Tinh Lan từ Tứ Cửu đến Tây Thanh xa xôi, mặc hắn tự sinh tự diệt.
Tạ Tinh Lan tự diệt khá tốt, lơ mơ chểnh mảng vào đến cấp ba.
Nếu không có Hạ Khâm…
Tạ Tinh Lan suy nghĩ mê man.
Rất có thể hắn sẽ cứ sống một cách tùy tiện và cẩu thả.
“Khá nhàm chán.” Tạ Tinh Lan nói: “Mỗi lần ông ta phát điên đều đến Tây Thành làm phiền anh, lần này vừa khéo bị em bắt gặp.”
“Chuyện này từng xảy ra sao?” Hạ Khâm hỏi.
“Ừm, hồi cấp hai, tần suất cao hơn.”
Bảo sao hắn luôn biến mất một cách khó hiểu ở trường cấp hai, rồi xuất hiện trở lại với những vết thương không rõ nguyên nhân.
“Đều qua cả rồi.” Tạ Tinh Lan nhéo mặt cậu: “Từ giờ trở đi, anh trai sẽ kiếm tiền nuôi em.”
Hạ Khâm bừng tỉnh, chợt u sầu: “Với điểm số đó của anh thì kiếm được bao nhiêu?”
Học kỳ cuối của lớp mười hai trôi qua rất nhanh, bảng đếm ngược kỳ thi đại học ở trên cùng bảng đen được cập nhật mỗi ngày, nhắc nhở mọi người thời gian đang trôi.
Lâm Tư Tắc luôn ham chơi cũng tập trung lại, trong kỳ thi thử đầu tiên, rốt cuộc cũng đạt điểm vượt qua ngưỡng vào đại học.
Mọi người trong lớp ngừng thảo luận về người nổi tiếng, trò chơi và áo quần, mà chuyển sang kỳ thi đại học, tốt nghiệp, nguyện vọng và tương lai.
Tương lai là gì?
Tại độ tuổi này, tương lai chỉ là một khát khao mơ hồ, luôn nghĩ mình có thể trở thành người có danh vọng, dễ dàng làm người đứng đầu trong ngành nghề nào đó. Mà tưởng tượng nhiều nhất chính là tự do, không bị ràng buộc. Tự tin đi vào quán net bằng chứng minh thư của mình, yêu đương công khai ở trường đại học, chỉ vậy thôi.
Trong tâm trạng vừa lo lắng vừa căng thẳng đó, tháng sáu đến đúng hẹn. Hai ngày trước kỳ thi tuyển sinh, cô Triệu nhờ lớp trưởng Khâu Bình tổ chức dọn dẹp lớp học. Lớp 12/7 đã có kinh nghiệm nên bây giờ dọn dẹp nhanh chóng, không cần cô Triệu nhắc cũng biết xách bàn ghế qua ban công bên cạnh.
So với nỗi phấn khích khi dọn phòng thi đại học lần trước – khi ấy họ háo hức vì được nghỉ hai ngày, hiện tại thì mọi người trầm lặng di chuyển bàn ghế.
Cái bàn cuối cùng đã được dọn ra, Lâm Tư Tắc nhìn căn phòng trống rỗng, chợt xúc động. Cậu ta nắm tóc, lẩm bẩm: “Sao cứ như đang mơ nhỉ?”
Đúng.
Mọi người ở đây đều có cảm giác đó.
Tựa hồ lễ khai giảng lớp mười chỉ vừa tổ chức ngày hôm qua, trong chớp mắt mà họ đã đến tuổi tốt nghiệp. Kỳ thi đại học năm ngoái, cảnh tượng các anh chị cuối cấp ném bài thi cả ba năm từ tầng sáu xuống cầu thang như mới xảy ra hôm qua.
Nửa đêm lẻn ra ngoài ăn thịt nướng cũng là vào hôm qua. Ký ức về cuộc phiêu lưu cùng nhau ở ngôi nhà ma trong chuyến đi chơi thu cũng thế…
Sao bỗng chốc, ngày hôm qua đã hóa thành giấc mơ xưa?
“Đâu phải tốt nghiệp xong là chúng ta không thể gặp nhau, sau này vẫn tụ tập được mà, mọi người đừng buồn vậy chứ.”
Thấy mọi người im lặng, Khâu Bình bước ra nói: “Tôi thấy trước đây thịnh hành việc viết lời nhắn tốt nghiệp lên bảng, hay là tôi đi đầu viết một câu, chúng ta cùng chụp ảnh ghi lại!”
Dù sao thì khi sang ngày mai, trên bảng đen sẽ không còn những câu hỏi mà bọn họ không giải được.
Khâu Bình không đợi mọi người hoàn hồn, đã cầm phấn viết lên bảng, giọng đầy chua chát: “Cây bút nào của tôi cũng biết tên cậu…”
“Đù!” Lâm Tư Tắc cười lớn: “Không ngờ lớp trưởng là kiểu thiếu nam hoài xuân!”
Mẩu chuyện nhỏ này phá vỡ nỗi buồn của mọi người, nhất là lớp trưởng bình thường có vẻ ngoài hiền lành lại có trái tim thiếu nam mong manh văn chương.
Mọi người bắt đầu trêu chọc Khâu Bình.
Khâu Bình hiếm khi ra vẻ sướt mướt, xấu hổ đến mức xóa sạch chữ trên bảng, cuống quýt nói: “Viết lại viết lại, tôi sẽ viết lại…”
Có người dẫn đầu, tâm trạng của mọi người ngóc lên.
Có người đi lên viết: “Bắt đầu vào đầu thu, kết thúc vào giữa hè.”
Có chúc phúc: “Tương lai tươi sáng, thiếu niên phong nhã tài hoa!”
Có văn vẻ: “Ngọn gió tốt nghiệp rồi vẫn thổi chúng ta đi…”
Có người thực tế: “Trời đất chưa định, tốt nghiệp đi làm cũng chỉ là làm trâu làm ngựa!”
Có người gặm CP: “Tạ Tinh Lan (trái tim) Hạ Khâm, đôi tình nhân nhỏ trường tồn!”
…
Tạ Tinh Lan đứng ở hàng sau huých nhẹ Hạ Khâm: “Em muốn viết không?”
Hạ Khâm: “Viết gì đây?”
Tạ Tinh Lan suy tư: “Ngại quá, chồng tôi là Tạ Tinh Lan?”
Hạ Khâm lạnh mặt: “Bịt miệng –”
“Được được được, anh bịt rồi.” Hắn đã làm nô lệ của vợ lành nghề.
Hạ Khâm đặt viên phấn xuống, dùng chất giọng lạnh nhạt trong trẻo nói: “Vậy thì chúc chúng ta, tốt nghiệp vui vẻ.”
Có tiếng “xào xạc” phát ra, là ngọn gió hè nóng nực thổi qua hàng cây sung ngoài cửa sổ. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt bàn, để lại những vệt sáng và mảng tối lốm đốm.
Trong tiếng ve kêu giữa hè.
Hạ Khâm sâu sắc nhận ra rằng, những ngày tháng thiếu niên của mình đã trôi qua trong chớp nhoáng.
——————
Chú thích:
(*) Đào mận gió xuân một chén rượu, đêm mưa giang hồ đèn mười năm: Năm đó dưới làn gió xuân, cùng nhau thưởng thức rượu trong cảnh đào mận nở rộ, nhưng vì giang hồ lận đận mà xa nhau đã mười năm, chỉ còn một mình bên ngọn đèn lẻ loi, lắng nghe tiếng mưa thu và nhớ về người.