Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 54: Sinh nhật





Tính cách của Hạ Khâm kín đáo nên hiếm khi bộc lộ thẳng thắn, cậu vừa dứt câu bày tỏ tình cảm liền cảm thấy mặt mình nong nóng.

Lại còn thêm Tạ Tinh Lan đột nhiên mất tiếng.



Thế là sau khi cậu nói xong, hai người cực kỳ ngu xuẩn nhìn nhau lom lom một hồi. Ánh mắt Hạ Khâm ngày càng lảng tránh đi xa hơn, cuối cùng cậu chịu không nổi bầu không khí khó hiểu này, nhỏ giọng bật ra hai tiếng “mẹ kiếp”, quay người bỏ chạy.

Mới chạy được hai bước, Tạ Tinh Lan cũng bừng tỉnh.

Hắn sải bước tới, tóm lấy Hạ Khâm, ôm vào ngực mình: “Em chạy đi đâu?”

Hạ Khâm: “…”

Lúc nhấc chân chạy cậu cũng hối hận.

Đúng là ngu si, tự nhiên xách quần chạy 

“Ai nói em chạy? Do em… đi hơi nhanh.” Hạ Khâm mạnh miệng.

Thầy Hạ tự ý thức lời này dối trá đến mức có thể bị vạch trần ngay tức khắc. Cậu không giấu được sự ngại ngùng và hoảng loạn, phản ứng ngây ngô sau lời tỏ tình khiến cậu mất mặt.

Sau một hồi loay hoay vụng về, Hạ Khâm nhắm mắt, buông xuôi mặc kệ. Thôi kệ đi, cùng lắm thì bị Tạ Tinh Lan cười nhạo mấy câu, có gì to tát đâu.

Chẳng qua tiếng cười nhạo trong tưởng tượng không xảy ra.

Tạ Tinh Lan ôm chặt cậu, tựa cằm lên vai cậu như vùi hẳn vào cổ cậu, hắn thầm thì: “Hạ Khâm, em vừa nói em thích anh phải không?”

…Chắc vậy.

“Ý em là,” Giọng Tạ Tinh Lan khẽ khàng tựa hồ sợ phá vỡ thứ gì đó: “Em đồng ý làm bạn trai của anh phải không?”

Hạ Khâm: “…”

“Tức là bây giờ chúng ta… đang yêu nhau?”

Hạ Khâm: “……”

Vì sao con người này căng thẳng hơn cả cậu vậy?

“…Chắc thế.”

Hạ Khâm sờ chóp mũi.

“Hạ Khâm.” Tạ Tinh Lan bỗng nói: “Anh vui lắm.”

Tạ Tinh Lan vùi vào vai cậu, bật cười nhẹ.

Giọng hắn nghèn nghẹn, lồng ng.ực rung nhẹ vì cười. Một lúc sau hắn lặp lại: “Anh nói thật lòng, anh đang rất vui. Em có thể nói thích anh lần nữa được không?”

Tình cảm bộc trực và thái độ thẳng thắn của hắn khiến Hạ Khâm dần bình tĩnh lại. Thay vào đó là cảm giác an toàn tinh tế, một điều mà Tạ Tinh Lan vô hình trung mang đến cho cậu. 

Cậu không cần phải lo lắng về tình cảm mà mình trao đi, bởi vì cậu có thể cảm nhận rõ ràng và chắc nịch rằng… chàng trai trước mắt thật lòng thích cậu say đắm.

Nhưng thầy Hạ lòng dạ sắt đá, cậu từ chối: “Không thể.”

Tạ Tinh Lan lập tức xụ mặt: “Hả, vì sao chứ, anh đau lòng quá đi. Vừa rồi anh ngượng quá nên không nghe kỹ.”

“Anh cũng biết ngượng sao?” Hạ Khâm muốn dùng kim chọc xem da mặt hắn dày đến mức nào.

“Đương nhiên rồi.” Tạ Tinh Lan nói: “Mặt anh đang đỏ lựng đây này.”

“Không thấy mặt đỏ, chỉ thấy mặt dày.” Hạ Khâm vùng ra khỏi vòng tay hắn, cậu rầm rì: “Anh định ôm em bao lâu nữa?”

“Ôm thêm một lúc.” Tạ Tinh Lan nói: “Bạn trai mới giành được vào tay, để anh cưng thêm chút nữa.”

Tạ Tinh Lan thấy ôm thế nào cũng không đủ, hắn giữ chặt cậu trong lòng rồi hít hà hai hơi thật sâu.

…Người này bị làm sao vậy? Coi cậu là mèo để hít chắc?

Tạ Tinh Lan được đằng chân lấn đằng đầu, hắn lầu bầu: “Bỗng dưng muốn hôn em quá phải làm sao bây giờ?”

Hạ Khâm: “…?”

“Anh liệu mà tránh xa em ra.” Hạ Khâm lạnh lùng từ chối.

Hắn hôn người ta mà như muốn ăn thịt người, hận không thể cắn đứt miếng thịt của cậu. Vết rách ở miệng cậu lần trước mới vừa lành thôi.

“Hôn nhanh lắm, được không.”

“Không.”

“Nhanh thôi mà, hôn một cái thôi.”

“Không. Này anh đừng…. anh phun hết nước miếng lên mặt em rồi!” Hạ Khâm nổi điên.

Cậu ngả người ra sau, bị Tạ Tinh Lan ăn hiếp làm cậu hết sức chống trả. Hắn ôm eo cậu, cả hai quấn lấy nhau đùa giỡn bên lề đường.  

Hạ Khâm cười đến mức không thở nổi, lúc này Tạ Tinh Lan mới nói: “Không chọc em nữa, để anh đưa em xuống núi.”

Thấy hắn đã chịu đàng hoàng, Hạ Khâm thở phào nhẹ nhõm. Tuy rằng hắn ngoan ngoãn nghe lời không hôn cậu, nhưng Hạ Khâm lại có hơi thất vọng.

“Không cho hôn nhưng nắm tay vẫn được chứ.” Tạ Tinh Lan lùi một bước: “Nếu không thì anh thấy mối tình này hơi viển vông, chẳng có chút cảm giác an toàn nào. Hạ Khâm à, khi nãy em đồng ý với anh thật sao?”

“…”

Đừng giả vờ thảm thương với em 

Nhưng lần nào Hạ Khâm cũng cam chịu trước mỗi lần hắn ra vẻ thảm thương. Cậu nhìn con đường xuống núi, đảm bảo không có nhiều người qua lại mới mở miệng: “Anh nắm len lén thôi, đừng để ai thấy.”

“Vì sao? Anh làm em thấy khó công khai vậy hả?”

“Em không muốn bị coi là kẻ ưa khoe mẽ tình cảm.”

Ngoài miệng Hạ Khâm yêu cầu đủ điều, nhưng cậu đã chìa tay ra đặt vào lòng bàn tay hắn. Cẩn thận so sánh thì lòng bàn tay của Tạ Tinh Lan lớn hơn lòng bàn tay của cậu nhiều, lòng bàn tay hắn nóng rực làm cậu như được mặt trời nhỏ bao bọc.

“Sao tay em lạnh thế.” Tạ Tinh Lan nhướng mày, hắn thuần thục nhét tay Hạ Khâm vào trong túi mình: “Vậy được không? Không ai phát hiện ra đâu.”

Không phải Hạ Khâm không muốn nắm tay hắn, chỉ là cậu nghĩ hai người con trai tay trong tay… thật kỳ lạ.

Hai người yên lặng đi dọc con đường xuống núi, tận hưởng sự thân mật ăn ý. Hạ Khâm nhận thấy bàn tay mình trong túi bị đổi sang tư thế khác, chẳng mấy chốc đã biến thành tư thế mười ngón đan nhau.

Hạ Khâm: “…”

Với ít ám muội nho nhỏ này thôi, mà Hạ Khâm cảm thấy nhiệt độ trên mặt mình vừa mới giảm xuống, bây giờ lại tăng lên.

Nhắc mới nhớ, rõ ràng hôn cũng đã hôn rồi nhưng sau khi xác nhận mối quan hệ, chỉ cần nắm tay cũng khiến người ta đỏ mặt.

Hạ Khâm chưa từng có kiểu trải nghiệm này, được Tạ Tinh Lan nắm tay dẫn đi, mỗi bước chân cậu bước đều như giẫm lên bông. Cảm xúc nhẹ nhàng bay bổng, cậu không thể ngừng nhìn góc mặt nghiêng của hắn.

Cậu nhận ra rõ rằng mối quan hệ giữa mình và Tạ Tinh Lan đã trở nên khác biệt. Ngoài nắm tay ra cậu còn mong muốn nhiều điều. Ôm, hôn và thậm chí cả những hành vi thân mật hơn nữa.

Cậu chợt hối hận, lẽ ra vừa rồi cậu nên để hắn hôn mình.

Xuống đến chân núi, dòng người xe cộ đông đúc trở lại. Từ khu rừng yên tĩnh đến khu phố xá sầm uất, bên kia đường là trạm xe, hai người đứng lại chờ đèn giao thông.

Đèn đỏ đang đếm ngược, Hạ Khâm rảnh rỗi nên lặng lẽ nhìn chằm chằm đèn đỏ. Rồi cậu nhớ tới chuyện vừa rồi bèn nói với Tạ Tinh Lan: “Tạ Tinh Lan này.”

“Sao vậy?”

“Thì là lúc nãy, anh hỏi em có thể hôn một cái không.” Hạ Khâm sắp xếp từ ngữ, tim cậu đập rộn: “Ừm thì, bây giờ chúng ta đã yêu nhau rồi.”

Rõ ràng cậu sở hữu gương mặt hiền lành, kiểu học sinh gương mẫu mà thầy cô bạn bè đều yên tâm, nhưng những lời cậu nói ra, câu nào cũng vi phạm nội quy trường học.

“Nếu anh muốn hôn, không cần đợi em đồng ý.”

Mặt Hạ Khâm nóng rực: “Anh cứ hôn em đi.”

———

Kết quả của phát ngôn bừa bãi là Tạ Tinh Lan kéo cậu đứng sau trạm xe buýt, đè cậu ra bắt nạt suốt mười phút.

Đến khi Tạ Tinh Lan buông cậu ra, Hạ Khâm đã bị hôn đến nhũn người, đầu óc choáng váng, môi lưỡi tê dại, cảm giác giẫm trên bông lại xuất hiện.

Hạ Khâm thấy mình đang lệch lạc thật rồi, trạm xe buýt đông người qua lại, vậy mà cậu làm ra những hành động không phù hợp với thuần phong mỹ tục.

Nếu bị ai bắt gặp chắc chắn sẽ bị coi là kẻ điên mất!

May mà trời đã tối muộn cộng thêm nghĩa trang Nam Sơn ở ngoại ô, phía sau là cánh đồng, xe buýt cứ cách nửa giờ mới đến. Tạ Tinh Lan hôn hít cậu xong, đúng lúc xe buýt số 233 đến trạm.

Từ lúc xác nhận mối quan hệ, Hạ Khâm vẫn còn ngại ngùng, vị còn lại thì quá trơ tráo. Trên xe buýt không có bao nhiêu người, Tạ Tinh Lan ngồi ở hàng sau cùng cậu.

Hạ Khâm thích ngồi gần cửa sổ vì vị trí này an toàn. Tạ Tinh Lan ngồi xuống bên cạnh cậu rồi nghiêng đầu nắm cằm cậu.

Hạ Khâm tưởng hắn lại muốn hôn nên hoảng sợ mở miệng: “Anh định làm gì? Đây là nơi công cộng!”

Tạ Tinh Lan hiểu hàm ý trong lời cậu, hắn cười bó tay: “Em nghĩ đi đâu đấy? Anh có phải mặt người dạ thú đâu.”

Trong mắt Hạ Khâm viết rõ: Anh đúng là vậy đó.

“Được rồi.” Tạ Tinh Lan cẩn thận suy tư: “Đúng là anh như vậy thật.”

“Nhưng lần này anh không có ý đó.” Tạ Tinh Lan dùng ngón cái xoa khóe môi cậu, buộc Hạ Khâm hơi hé môi: “Để anh xem môi em có bị anh cắn rách không.”

Con người này!

Làm thế quái nào mà hắn bình tĩnh nói ra mấy lời này chứ!

“Lát nữa xuống xe mua son môi đi.” Tạ Tinh Lan kiểm tra xong rồi nói.

“Lần sau anh đừng cắn em là được rồi.” Hạ Khâm thầm phàn nàn: “Anh là chó hả.”

“À đúng đúng đúng, anh là chó của thầy Hạ.” Tạ Tinh Lan trêu cậu: “Anh không nhịn được, nói thật là nước miếng của em ngọt lắm.”

Hạ Khâm: “………”

Hạ Khâm chấn động mất mấy giây mới choàng tỉnh, cậu rầm rì: “Anh… thật là….. gớm…”

“Nói kiểu gì đó?” Tạ Tinh Lan bày vẻ mặt tổn thương: “Sao em nói bạn trai em gớm! Em vừa mới có được anh đã chê anh!”

Hạ Khâm nghiêm mặt đẩy hắn ra: “Anh tránh xa em ra đi, em thấy mình cứ như đang nói chuyện với tên bi.ến th.ái.”

Tạ Tinh Lan bị dáng vẻ của cậu chọc cười, anh nghiêng người qua ôm cậu: “Không, anh không chịu.”

Hai người ngồi ở hàng ghế sau đùa giỡn với nhau, Tạ Tinh Lan cố tình ôm chặt Hạ Khâm, đương nhiên cậu không phải đối thủ của hắn. Cậu đã phản kháng không thành lại còn bị nắm trúng điểm yếu. Hắn thò tay vào áo khoác cậu, chọt lét phần eo nhạy cảm của cậu cách lớp áo len mỏng.

Hạ Khâm tức giận cắn lên cằm hắn, để lại nước bọt và dấu răng rõ rệt. Rốt cuộc Tạ Tinh Lan cũng chịu tha cho cậu.

Lăn lộn một hồi, cả hai đều đổ ít mồ hôi trong thời tiết đầu xuân. Hạ Khâm mệt mỏi mặc cho Tạ Tinh Lan ôm eo, vùi mặt vào cổ mình.

Cậu nhìn hình ảnh này qua phản chiếu trên cửa sổ mà vui vẻ trong lòng, thầm nghĩ bây giờ trông Tạ Tinh Lan dễ thương hơn nhiều, mang chút vẻ e thẹn nhút nhát như chú chim nhỏ nép vào cậu.

Tạ chim nhỏ e thẹn không được bao lâu, chợt mở miệng: “Em bạn trai, người em thơm quá à.”

Hạ Khâm: “…”

Tạ Tinh Lan cũng thấy lời mình vừa nói rất kỳ, hắn cười nhẹ, nói lầm rầm: “Thôi em đừng nói, hình như anh có hơi bi.ến th.ái thật?”

Hạ Khâm cho hắn ánh mắt “anh biết thì tốt”.

Tạ Tinh Lan trầm ngâm suy nghĩ – Cũng hay, thêm một thiết lập bi.ến th.ái làm đa dạng hơn hẳn.

“Sếp Hạ.” Tạ Tinh Lan hỏi: “Sếp định thi vào trường đại học ở đâu?”

Có lẽ đây là lần đầu tiên Tạ Tinh Lan nghiêm túc hỏi cậu về vấn đề này.

“Chắc là Bắc Kinh.” Hạ Khâm nói: “Em đã đồng ý với mẹ sẽ học ở đó.”

“Được.” Tạ Tinh Lan gật đầu: “Anh cũng thi vào Bắc Kinh.”

“Anh thi trường nào?” Hạ Khâm nghĩ tới việc gì đó, cậu bật cười: “Anh thi vào Thanh Hoa Đồng Phương, ha ha ha ha.”

(*) Công ty con của trường Đại học Thanh Hoa.

Tạ Tinh Lan bất lực nhìn cậu: “Em có lòng tin vào bạn trai của mình chút đi. Trước đây là vì anh không muốn học nên mới chỉ được chừng đó điểm, em hiểu không? Đợi anh học đàng hoàng, chỉ sợ năm sau văn phòng tuyển sinh của Thanh Hoa sẽ chủ động gọi cho anh.”

“Chậc, em chuyển đề tài làm anh quên mất mình định nói gì.”

“Anh trai.” Hạ Khâm đột nhiên nghiêm túc gọi hắn.

Nghe tiếng gọi ghẹo người đó khiến trái tim Tạ Tinh Lan tê dại, nhưng lời ông trời con nói tiếp theo không hề có ý ghẹo người.

Cậu bảo: “Anh có biết Ả Rập có một câu ngạn ngữ là, con người không nên tức giận.”

“Vì khi nổi giận sẽ dễ dàng bộc lộ bản lĩnh chân chính, như vậy sẽ để người khác biết bản lĩnh của mình kém cỏi đến mức nào.”



Học sinh giỏi chửi người ta cũng thật là uyên bác.

Tạ Tinh Lan phải mất vài giây mới hiểu thực lực của mình đang bị khinh bỉ.

“Cái gì mà bản lĩnh chân chính? Em đã bao giờ thấy bản lĩnh chân chính của anh chưa?” Tạ Tinh Lan nghiến răng: “Chờ đấy… qua sinh nhật, anh sẽ cho em biết tay.”

Đáng tiếc Hạ Khâm không hiểu hàm nghĩa trong lời hắn nói. Cậu vẫn chìm đắm vào chủ đề trước đó, an ủi Tạ Tinh Lan: “Nhưng anh không cần lo lắng quá, dù sao em cũng là một thầy giáo giỏi.”

Thầy Hạ nghiêm túc: “Tạ Tinh Lan à, chúng ta cùng học ở Bắc Kinh đi.”

Cậu nhỏ giọng thầm thì: “Em vẫn muốn được ở bên anh.”

———

Hạ Khâm không gạt hắn, cậu đã đặt cho hắn một chiếc bánh ngọt. Hai người xuống xe rồi đi thẳng đến tiệm bánh. Chiếc bánh có màu xanh bạc hà, chỉ nhìn vẻ ngoài đã thấy rất ngon. Ban đầu Hạ Khâm định tổ chức sinh nhật cho Tạ Tinh Lan ở trường, nhưng người này lại cực kỳ keo kiệt, không chịu chia bánh cho nhóm Lâm Tư Tắc.

Hai người bàn bạc rồi quyết định tổ chức ở nhà Hạ Khâm.

Thật ra Hạ Khâm muốn biết nhà Tạ Tinh Lan ở đâu, cậu chưa nghe hắn nhắc tới bao giờ. Bình thường hắn đều ở ký túc xá, những ngày nghỉ lễ cũng không về nhà. Trong lòng chồng chất nhiều câu hỏi, Hạ Khâm chần chừ, định một thời gian sau sẽ hỏi. Hai người đã bắt đầu yêu nhau, cậu rất muốn biết thêm về bạn trai.

Đến tối, Hạ Khâm tiễn dì giúp việc rời biệt thự. Trong phòng khách rộng lớn chỉ còn lại hai người, Hạ Khâm thắp nến rồi bảo Tạ Tinh Lan ước điều ước theo đúng quy trình.

Ước xong, Tạ Tinh Lan cắt chiếc bánh, đưa miếng ngon nhất ở giữa cho Hạ Khâm trước.

Thầy Hạ chậm rãi ăn bánh, đút từng miếng nhỏ vào miệng.

Chủ tiệm bánh phết kem rất khéo, dù có tránh thế nào vẫn bị dính ít kem ở khóe miệng.

Lúc đầu Tạ Tinh Lan còn ăn được hai miếng đàng hoàng, đến khi hắn không kìm lòng được nhìn khóe môi Hạ Khâm. Ở đó dính chút kem mềm dẻo, màu trắng ngọt lịm.

Hắn: “…”

“Hạ Khâm.” Tạ Tinh Lan mất tự nhiên lên tiếng: “Em dính kem bên môi kìa.”

“Hả.” Hạ Khâm há nhỏ miệng: “Ở đâu?”

Mẹ kiếp.

Tạ Tinh Lan rút giấy, chỉ chỉ giữa không trung: “Phía bên phải.”

Hạ Khâm kỳ quái nhìn hắn, thầm nghĩ mấy chuyện này lẽ ra hắn phải chủ động giúp cậu lau chứ.

Mục đích của việc có bạn trai là gì? 

Chẳng phải là để sai bảo như nô tài à? 

Hạ Khâm ngẩng mặt lên: “Lau cho em.”

Tạ Tinh Lan: “…”

Tạ Tinh Lan dùng đầu ngón tay chùi khóe môi cậu, lau đi lớp kem, đôi mắt hắn tối sầm: “Thầy Hạ, anh nhắc cho em biết hôm nay là sinh nhật thứ mười tám của anh.”

“Em biết mà.” Hạ Khâm khó hiểu: “Nến trên bánh kem là do em mua còn gì.”

Tạ Tinh Lan cảm thấy Hạ Khâm quá lơ là, thiếu đề phòng.

Cậu có biết quá trình tiếp theo sau khi yêu không?

Ông trời con ngồi khoanh chân trên ghế sô pha: “Em cũng sắp rồi.”

Cậu nói quá tự nhiên, làm Tạ Tinh Lan thoáng sửng sốt: “Anh nhớ sinh nhật em là tháng 6 năm 2005.”

Hạ Khâm: “Ừm!”

“Năm nay em bao nhiêu tuổi?”

“…Mười bảy.”

“Chưa qua sinh nhật em mà?”

“Phải.” Hạ Khâm hơi ngượng ngùng, vì cậu muốn nhanh trưởng thành nên luôn nói tuổi mụ với bên ngoài. Cậu chậm chạp trả lời: “Tuổi mụ là mười bảy.”





Tức là mới mười sáu tuổi sao.

Trong phòng rơi vào im lặng hồi lâu.

Hạ Khâm nhận ra bầu không khí lúng túng, cậu ngơ ngác hỏi: “Sao anh không nói chuyện?”

“Không có gì.” Tạ Tinh Lan từ từ ngồi xuống, tư thế ngay ngắn, không còn suy nghĩ kiều diễm nào nữa: “Không sao. Ăn chậm thôi, coi chừng nghẹn.”

Thế giới tinh thần của anh chủ Tạ như bị sét đánh, khiến quan điểm đạo đức rung chuyển dữ dội.

Đến khi Hạ Khâm chạy lên lầu lấy đề thi để lát nữa xuống đây giải, Tạ Tinh Lan mới che mắt, nhếch nhác dựa vào ghế sô pha.

Mất một lúc sau, hắn mới bật ra một câu.

“Đệt mẹ…”

“Mình không phải con người.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com