Chờ Cậu Chuyển Trường Đã Lâu

Chương 50: Không danh không phận





Sáng sớm hôm sau Hạ Khâm tỉnh dậy. Mất trí nhớ trong mong đợi không xảy ra, không những thế mà ký ức về việc Tạ Tinh Lan nói muốn đuổi theo cậu ở Đông Hồ tối qua còn rất rõ ràng. Thậm chí buổi nhạc nước phát bài gì cậu cũng nhớ.

– Đóa hoa nhài xinh đẹp



Hạ Khâm ngồi ngơ ngác trên giường, mái tóc cậu rối bù sau giấc ngủ.

…Hay tự đánh mình mất trí nhớ nhỉ.

Một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu thầy Hạ.

Cậu chậm chạp cầm điện thoại lên vì chợt tò mò không biết hôm qua hai người nói chuyện điện thoại đến mấy giờ. Khoảng thời gian sau Hạ Khâm quá buồn ngủ, điện thoại lệch sang một bên, cậu cứ tưởng Tạ Tinh Lan sẽ cúp máy.

Kết quả là cuộc gọi kéo dài tới lúc hết pin.

Hắn điên hả? Không nghe ra cậu đang ngủ sao? Gọi điện nói chuyện đến mức cạn pin là cái não yêu đương đáng sợ gì vậy.

À đâu phải, chưa có yêu, chỉ đơn thuần là ngu si thôi.

Hạ Khâm hung hăng than thở trong lòng, thế nhưng chóp tai lại hơi ửng đỏ.

Hầy người này phiền quá đi. Thầy Hạ ôm gối nằm phịch xuống giường, định làm mình ngộp chết. Một lúc sau cậu đứng dậy đi sạc pin, đúng lúc Tạ Tinh Lan gửi tin nhắn WeChat tới.

“Thầy Hạ đã dậy chưa?”

“Đang ở dưới nhà em này.”

À, nhớ rồi. Hình như tối qua Tạ Tinh Lan có nói sẽ qua đưa bữa sáng cho cậu.

Kế hoạch nằm ỳ trên giường của Hạ Khâm tạm thời bị gạt sang một bên, cậu lề mà lề mề rời giường rửa mặt, vừa đánh răng vừa trả lời Tạ Tinh Lan: “Mới dậy, đợi chút.”

Tạ Tinh Lan hồi âm ngay: “Đang đợi đây, em cứ thong thả, anh nên đợi mà.”

Hạ Khâm: “…”

Rửa mặt, đánh răng, vuốt tóc vài cái, thay đồ.

Hạ Khâm tiến hành từng bước một, khi đi ngang qua bàn thì thấy cặp kính gọng đen hơi cồng kềnh ở trên đó. Cậu đeo kính không phải để giả bộ xấu, mà là do bị cận nhẹ thật. Lý do thứ yếu là để che bớt khuôn mặt vì cậu quá giống Hạ Nghiên, thỉnh thoảng sẽ bị người khác hỏi.

Khoảng thời gian trước khi cậu năm tuổi, sự nghiệp của Hạ Nghiên đang trên đà thăng tiến, cô thầm kết hôn thầm sinh con, Hạ Nghiên không cho phép cậu gọi cô là mẹ. Dù có nhắc đến, Hạ Khâm chỉ có thể ngây ngô nói mẹ là chị gái của mình.

Dần dần Hạ Khâm bất giác che đi khuôn mặt quá giống với Hạ Nghiên. Bây giờ Hạ Nghiên đã kết hôn, cuộc hôn nhân thứ hai có vẻ khá hạnh phúc. Theo đó cậu cũng không cần che giấu thân phận của mình nữa, vào ngày cưới, rất nhiều người biết đến sự tồn tại của cậu. Hạ Nghiên lui giới nhiều năm, các thợ săn ảnh trong giới giải trí không còn quan tâm đến cuộc sống riêng tư của bà.

Một câu mà Tạ Tinh Lan nói lúc trước hiện lên trong đầu cậu.

“Bạn cùng bàn à, tôi thấy cậu không đeo kính trông rất đẹp.”



Ai mà không biết cậu đẹp trai chứ?

Hành động cậu sắp làm chỉ đơn giản là câu trả lời chính thức cho lời vô nghĩa của hắn thôi.

Hạ Khâm do dự vài giây, ngồi xuống bàn. Cậu nhét sâu cặp kính vào ngăn kéo, hôm nay là lần đầu tiên cậu đeo kính áp tròng.

Lúc cậu ra ngoài cửa, trông có vẻ Tạ Tinh Lan đã đợi lâu. Ánh sáng ban mai yếu ớt, trời vẫn còn mờ mịt, chưa hoàn toàn thoát khỏi bóng đêm. Mùa đông ban ngày đến muộn nhưng họ lại đi học sớm.

Đèn đường vẫn còn bật sáng, nhìn cứ như hắn đứng dưới lầu cả đêm. Người thì cao lớn mà uể oải tựa vào cột đèn như không xương, thư thái và thoải mái.

Tạ Tinh Lan nghe thấy tiếng Hạ Khâm, hắn ngước mắt lên: “Chào buổi sáng bạn cùng bàn.”

“Cậu đến đây thật à?” Hạ Khâm khá ngạc nhiên.

“Thật chứ.” Giọng Tạ Tinh Lan còn nhuốm vẻ buồn ngủ, dưới mắt có quầng xanh nhàn nhạt, hắn giơ tay thành thạo cầm cặp Hạ Khâm, khoác lên vai mình: “Anh đã hứa sẽ đến đón em mà, anh đây nói lời giữ lấy lời.”

“Tối qua cậu đi ăn trộm hả?” Hạ Khâm hỏi hắn.

“Nào phải.” Tạ Tinh Lan: “Vừa nghĩ tới việc sáng nay thức dậy theo đuổi em là anh hưng phấn không ngủ nổi, tối qua anh tra cứu hướng dẫn tiến công suốt cả đêm, bây giờ anh thấy mình siêu cứng cỏi.”

Hạ Khâm: “…”

Chủ đề mà ông trời con muốn khéo léo tránh né đã bị người này bóc ra ngay lập tức.

Nhưng cũng đúng, Tạ Tinh Lan chính là người phóng khoáng. Hắn yêu phóng khoáng, hận cũng phóng khoáng, là kiểu tính cách không chút gượng gạo mà Hạ Khâm ngưỡng mộ.

Nhờ hắn thẳng thắn nên Hạ Khâm bớt xấu hổ hơn.

“Bữa sáng của tôi đâu?” Hạ Khâm nhìn tay không của hắn.

“Chưa mua, anh dẫn em vào quán ăn sáng.”

Hạ Khâm nhìn con đường vẫn còn tối mịt, sương mù u ám, xung quanh không có lấy một người đi bộ. Ngoài học sinh cấp ba thì còn ai dậy sớm hơn gà đâu? Ngay cả những người làm công ăn lương cũng có thể xa xỉ ngủ đến bảy giờ rưỡi.

“Cậu không định dẫn tôi đi qua đường đâu nhỉ?” Hạ Khâm thoáng im lặng, vẻ mặt dần trở nên nghiêm túc.

Phố Bắc Sơn ở khu Đông Hồ là một con phố đi bộ nằm trong khu du lịch. Nếu muốn bắt taxi thì phải đi đến ngã ba phía trước mới đón được xe, đáng tiếc khoảng cách là ba trăm mét. Bình thường Hạ Khâm được tài xế Tiểu Lưu chở đến trường. Tối qua tự nhiên cậu váng đầu, nghe Tạ Tinh Lan tới đón mình nên phất tay cho Tiểu Lưu nghỉ một ngày.

Hiện tại cậu thiếu gia rất hối hận.

Hạ Khâm lấy điện thoại ra, xem mức pin chỉ có sáu phần trăm, cậu quyết định gọi tài xế Tiểu Lưu trở lại vị trí công tác.

“Thầy Hạ nhắn tin cho ai đó?” Tạ Tinh Lan nhướng mày.

“Tài xế.” Hạ Khâm chân thành nhìn hắn: “Cậu nghĩ tôi là loại người cùng cậu đi bộ ba trăm mét giữa mùa đông sao?”

Cậu nhả mấy lời độc ác đã nảy sinh từ lâu trong lòng.

Tên ngốc này rốt cuộc là đang theo đuổi hay đang đuổi giết? 

Hạ Khâm cúi đầu gõ chữ, chợt điện thoại của cậu không cánh mà bay.

Tạ Tinh Lan giật điện thoại cậu, thấp giọng hỏi: “Em gửi tin nhắn cho người đàn ông khác ngay trước mặt anh?”

“Mới sáng sớm cậu đừng điên.” Hạ Khâm không hề khách khí trả lời: “Đừng có sến.”

Tạ Tinh Lan: “Không dám giấu gì em, câu này anh mới học tối qua trong hướng dẫn tiến công.”

“Cậu thôi học mấy thứ lung tung đi.” Thầy Hạ nhíu mày: “Cậu chỉ cần học hiểu mấy môn trên lớp là đủ rồi.”

“Nghe lời thầy Hạ.”

Đương nhiên Tạ Tinh Lan không dắt cậu đi dạo thật, hắn cực kỳ đẹp trai mở miệng: “Hạ Khâm, giá chiếc Rolls-Royce mà tài xế của em lái là bao nhiêu? Tám triệu?”

(*) ~28 tỷ VNĐ.

“Yên tâm đi, anh trai em sẽ không để em chịu uất ức.” Tạ Tinh Lan ngông cuồng: “Xe có mấy triệu, ai lại chẳng có?”

Hạ Khâm sửng sốt trong giây lát.

Dù Tạ Tinh Lan chưa từng tiết lộ gia cảnh nhưng Hạ Khâm nhìn quần áo hắn mặc vẫn biết hắn không thiếu tiền. Vào lần đầu hai người gặp mặt, chiếc đồng hồ Tạ Tinh Lan đeo khi đó có giá vài triệu.

Người này sẽ không diễn kịch bản tổng tài bá đạo lái xe sang đưa đón cậu đâu phải không? 

Nhưng mọi dự đoán đều bị mạch não của vị thần nhân này đánh bại.

Chiếc xe buýt của trường Trung học số 2 Tây Thành chậm rãi dừng lại trước mặt cậu.

Hạ Khâm: “…?”

“Xe sang?” Cậu quay đầu nhìn Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan đã tiến lên một bước, đứng trên bậc xe buýt tràn đầy hơi thở thanh xuân. “Bíp” một tiếng, hắn quẹt thẻ học sinh, lại còn quẹt hai lần.

Hắn chìa tay kéo cậu lên, bùi ngùi nói: “Bạn cùng bàn à, mấy triệu mà đúng chứ.”

Hạ Khâm: “…”

Hạ Khâm cười mỉm câm nín.

———

Vì hai tệ rưỡi trong thẻ học sinh Tinh Lan, Hạ Khâm phải hạ mình ngồi trên xe buýt của trường.

(*) ~9 nghìn VNĐ.

Cậu thiếu gia ngồi bên cửa sổ suy nghĩ: Mình quả là một vị thần mềm lòng chỉ xuất hiện vào mùa đông.

Người mà cậu buộc phải mềm lòng đã ngủ ngay khi vừa ngồi xuống. Rất có khả năng Tạ Tinh Lan thật sự chạy KPI làm trộm vào tối qua, hắn khoanh tay và cuộn đôi chân dài trong không gian chật hẹp. Nhan sắc của vị đẹp trai này không hề bị ảnh hưởng, cơn buồn ngủ chỉ khiến hắn mang vẻ đẹp trai chán chường, hắn đang tựa vào ghế chợp mắt.

Phố Bắc Sơn là cảnh khu được bao quanh bởi những ngọn núi. Một đoạn đường trong số đó rất nổi tiếng, với ba cây cầu vòm dạng sóng khiến xe chạy qua bị rung lắc, cảm giác mất trọng lực rõ rệt.

Trông Tạ Tinh Lan có vẻ chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi chứ không ngủ. Hạ Khâm nhìn hắn vài lần, đoán là nếu hắn không đến đón cậu, có lẽ hắn vẫn còn đang ngủ trong ký túc xá.

Nghĩ ngợi lung tung.

Tự làm mình cảm động!

Thầy Hạ bồi hồi.

Vị thần mềm lòng mở miệng: “Cậu muốn dựa vào vai tôi ngủ một lát không?”

Cậu huých Tạ Tinh Lan.

Tạ Tinh Lan liếc cậu một cái: “Không cần.”

Hạ Khâm “?” Tôi đã cho cậu mặt mũi rồi, chọn lại đi 

“Không danh không phận.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh sẽ không chiếm hời của em.”

“…Sao lúc trước cậu không để ý đến chuyện này đi?” Vừa ôm vừa giữ vừa chạm vào cậu.

“Đó là lúc trước.” Tạ Tinh Lan thở dài: “Sống trong phúc mà không biết quý trọng phúc.”

Hạ Khâm: “…”

“Bây giờ thì không được.” Tạ Tinh Lan bảo: “Thầy Hạ của chúng ta xinh đẹp như thế, anh phải theo đuổi em ấy lâu hơn.”

Hạ Khâm ngơ ngác.

Tạ Tinh Lan nói tiếp: “Anh nghiêm túc, Hạ Khâm.”

Tạ Tinh Lan nhìn cậu, nhẹ giọng nói: “Không phải vì thấy thú vị, cũng không phải gặp sắc nảy lòng tham.”

Hắn nói xong lại nhắm mắt, ngủ yên tại chỗ của mình.

Hạ Khâm mãi vẫn không kéo hồn về được, phải một lúc sau cậu mới hạ cửa sổ xe, chỉ để hé một chút. Gió lạnh từ ngoài cửa sổ thổi vào, nhiệt độ trên mặt cậu giảm xuống.

Cảm giác lúc này chân thật hơn cả lúc ngà say tối qua, Hạ Khâm sực nhận ra rõ ràng một điều, rằng Tạ Tinh Lan thật sự đang theo đuổi cậu.

———

Xe buýt dừng ở bãi đậu xe trong trường, hai người đến bãi tập điểm danh trước khi ra ngoài ăn sáng. Tạ Tinh Lan quả nhiên không nói dối, quán ăn sáng hắn dẫn cậu tới khá ngon. Nhìn thôi cũng biết đây là một quán lâu đời, ngoài họ ra còn có nhiều học sinh trong trường cũng ăn sáng ở đây.

Trong quán không có chỗ ngồi, các quầy hàng được bày ra bên ngoài.

Khói bốc nghi ngút.

Hạ Khâm chưa bao giờ ăn tại sập quán nhỏ thế này, cậu hiếu kỳ nhìn quanh: “Cậu biết quán này từ bao giờ?”

“Trước đây.”

Trước đây của Tạ Tinh Lan, hắn chưa nhắc đến lần nào.

Hạ Khâm ăn uống no đủ, có chút tò mò.

“Trước đây cậu cũng học ở Tây Thành?”

“Ừm, mà cũng không hẳn, anh chuyển đến đây học từ năm cấp hai.” Tạ Tinh Lan nói: “Mẹ anh là người Tây Thành.”

“Vậy trước đó cậu học ở đâu?” Hạ Khâm lại hỏi.

“Tốt lắm.” Tạ Tinh Lan đáp lời.

“?”

“Em đang tò mò về anh.” Tạ Tinh Lan chống cằm: “Làm bạn trai anh đi, anh sẽ nói cho em biết.”

Hạ Khâm: “?”

Hạ Khâm: “Lúc ở trên xe buýt, cậu nói tôi đẹp, phải theo đuổi tôi lâu.”

“Sáng nay anh ngái ngủ, anh đang vô cùng hối hận vì lời nói của mình.” Tạ Tinh Lan mặt dày: “Ăn no ấm cật, giờ tôi no rồi, tự nhiên có hơi –”

Hạ Khâm dùng sức bóp miệng hắn.

Lúc rời khỏi quán ăn sáng, môi Tạ Tinh Lan đỏ bừng, chứng tỏ lực tay của ông trời con rất mạnh. Tạ Tinh Lan cầm điện thoại soi, than thở nếu lần sau cậu dùng chỗ khác làm miệng hắn sưng, hắn sẽ càng vui hơn.

Sau buổi văn nghệ là kỳ thi cuối kỳ, càng gần cuối năm thì thời gian càng trôi nhanh. Thêm vào đó, vì kỳ thi sắp đến nên mọi người đều nỗ lực học tập để đạt kết quả tốt và đón Tết vui vẻ. Ngay cả người chẳng tha thiết gì với việc học như Lâm Tư Tắc cũng ôm cuốn sổ bài tập sai để ôn lại.

Tháng cuối cùng của học kỳ trôi qua trong chớp mắt.

Kỳ thi cuối kỳ của trường Trung học số 2 Tây Thành ​​diễn ra vào các ngày 14, 15 và 16/1.

Sau ba ngày thi mịt mù tăm tối, nhìn ai cũng như bị tra tấn mất nửa cái mạng. Nhưng thanh máu của người trẻ tuổi chạm đáy nhanh mà hồi sinh cũng nhanh. Buổi chiều ngày thi cuối, trong lớp vang lên những tiếng reo hò.

Hạ Khâm trở về từ phòng thi, mới bước tới cửa đã nghe thấy tiếng gầm gừ quái dị của Lâm Tư Tắc. Có đôi khi cậu thật lòng nghĩ Lâm Tư Tắc vô cùng thích hợp để vào rừng Amazon làm khỉ.

Sẽ không có ai nghi ngờ cậu ta là con người.

Cậu bước vào bằng cửa sau, vì lớp học dành để làm phòng thi nên trong lớp trống rỗng, chỉ có hai mươi lăm bộ bàn ghế, phần còn lại được lật lên và cất ở phía sau.

Không biết Tạ Tinh Lan đang ngồi chỗ của ai, mọi người vây xung quanh hắn, tựa như dù ở bất cứ đâu thì hắn luôn là trung tâm của đám đông.

Nhìn thoáng qua thôi cũng rực rỡ lấp lánh.

Rực rỡ lấp lánh vẫy tay: “Thầy Hạ!”

“…Ừm, nghe thấy rồi.” Hạ Khâm nói: “Sao cậu không bắt loa tìm người luôn đi?”

Gọi lớn như thế.

Tạ Tinh Lan tiếp lời: “Ý kiến ​​hay đó.”

Hạ Khâm: “…” Giỏi.

Lâm Tư Tắc cũng thấy Hạ Khâm: “Cuối cùng mẹ cũng đến rồi! Cả lớp đang chờ mẹ so đáp án đây!”

Hạ Khâm: “…”

Kể từ khi Tạ Tinh Lan bắt đầu theo đuổi cậu, mỗi lần Lâm Tư Tắc gọi “mẹ”, cậu đều cảm thấy rất nhập tâm.

Ông nội nó chứ nhập tâm.

Hạ Khâm! Dừng ngay suy nghĩ đó lại!

Trong mắt các bạn lớp 11/7, Hạ Khâm chính là đáp án tham khảo biết đi. Trước khi cậu về lớp, có rất nhiều người sốt ruột muốn so đáp án với cậu, nhưng tới lúc cậu về thật rồi lại có không ít người rút lui.

Khâu Bình nói trước: “Hay là thôi đi, tôi sợ đáp án tôi khác anh Khâm là suy sụp tinh thần mất.”

Vương Đông cũng đồng tình: “Đúng đó, sắp sang năm mới rồi chúng ta nói mấy chuyện vui đi! Sao phải nhất quyết nói về đáp án cuối kỳ làm gì! Cái chuyện này ba phần là trời định, bảy phần là dựa vào nỗ lực –”

“Chín phần còn lại là đoán mò, phải không.”

“Không hổ là anh.” Vương Đông kính nể: “Mấy miếng hài trên mạng anh cũng không để nó rớt!”

Hạ Khâm: “…”

Hạ Khâm vừa đi tới, Tạ Tinh Lan liền kéo ghế đặt ở bên cạnh hắn, mức thành thạo và chiếm hữu không hề tầm thường. Chẳng qua mọi người trong lớp đều đồng tình cho rằng chỗ ngồi bên cạnh Tạ Tinh Lan đương nhiên là của Hạ Khâm.

Sau một học kỳ, mọi người đã quen.

“Cậu cũng dựa gần hết vào đoán mò?” Thầy Hạ liếc nhìn Tạ Tinh Lan.

“Làm gì có.” Tạ Tinh Lan nói: “Anh đây dựa cả vào thực lực.”

Hạ Khâm muốn hỏi Tạ Tinh Lan làm bài thi thế nào, bất kể giáo viên nào cũng quan tâm đến kết quả giảng dạy. Nhưng dựa vào mức độ tự tin của vị thần này, dù có hỏi cái gì, chắc chắn sẽ chỉ nhận được “tôi siêu giỏi”, “điểm tuyệt đối luôn”, “tôi còn sợ lỡ tay thi đậu vào Thanh Hoa”, “thật đó, lần này chắc chắn ổn”.

Toàn là mấy lời chuốc độc, thà không hỏi còn hơn.

Để ăn mừng kết thúc kỳ thi cuối kỳ, Lâm Tư Tắc hẹn đi KTV. Cậu ta hỏi quanh xem có ai muốn đi cùng không. Vương Đông, Mao Phi, Trần Văn Hân, Khâu Bình đều đồng ý, lúc đến hỏi Tạ Tinh Lan, Lâm Tư Tắc chưa kịp mở miệng mà Tạ Tinh Lan đã chủ động nói trước.

“Các cậu cứ đi chơi vui vẻ, tôi không đi.” Hắn bảo: “Tối nay tôi có buổi tập.”

“À, em biết rồi.” Lâm Tư Tắc gật đầu, nhìn Hạ Khâm: “Sếp Khâm đi không?”

Hạ Khâm cứ tưởng Tạ Tinh Lan sẽ đi, nếu hắn không đi, một mình cậu đi cũng chẳng có gì hay ho. Cậu lắc đầu rồi nghiêng đầu hỏi Tạ Tinh Lan: “Tối nay cậu tập gì? Bóng rổ sao?”

“Ừ.” Tạ Tinh Lan nói: “Đã mấy ngày không tập vì thi cuối kỳ rồi, hai ngày nữa có trận đấu nên phải ra sân vận động thả lỏng gân cốt một chút.”

Hạ Khâm cũng có phần ấn tượng về cuộc thi này. Trong buổi văn nghệ, cậu nghe nói đội bóng rổ của trường lọt vào trận chung kết. Cuộc thi được sắp xếp diễn ra ba ngày sau kỳ thi cuối kỳ để không ảnh hưởng đến việc thi cử.

Sở Giáo dục Tây Thành rất coi trọng giải đấu bóng rổ, thậm chí còn thuê một sân vận động có sức chứa một nghìn người, lại còn mở bán vé ra bên ngoài, biến nó thành một sự kiện chân chính.

Buổi tối Hạ Khâm ở nhà buồn chán không có việc gì làm, cậu hỏi: “Cậu tập đến mấy giờ?”

“Mười giờ tối.” Tạ Tinh Lan đáp: “Lát nữa anh sẽ đưa em về nhà.”

…Ồ.

Gần đây thầy Hạ mê mẩn học tập, suýt quên mất Tạ Tinh Lan vẫn đang theo đuổi mình. Bây giờ kỳ thi cuối kỳ đã kết thúc, tình cảnh hơi mập mờ lại có chút vi diệu lại nảy ra.

Hạ Khâm lơ là không để ý hai người không còn là mối quan hệ bạn cùng bàn trong sáng như trước. Mà khi ngẫm lại, tất cả đều là vì Tạ Tinh Lan học không giỏi.

Học không giỏi mà học đòi người ta yêu sớm.

“Ừm thì là, sao cậu vẫn còn theo đuổi…”

Hạ Khâm sờ mũi, chỉ đơn giản cảm thán một câu.

Cậu cứ cho là Tạ Tinh Lan không kiên trì được lâu.

Lời nói vô tâm vô tình của ông trời con khiến người ta muốn đau tim.

“Không thì sao hả.” Tạ Tinh Lan cười: “Anh nói rồi mà, anh nghiêm túc muốn hẹn hò với em.”

Hắn khựng lại như nhận ra điều gì đó, cố tỏ ra thờ ơ hỏi: “Em thấy anh phiền à?”

Hạ Khâm lắc đầu: “Không phải.”

Cậu nhìn Lâm Tư Tắc cách đó không xa, nhắc hắn: “Cậu nhỏ tiếng chút đi.”

Hầy, yêu sớm có phải là chuyện gì vinh quang đâu.

Trong lúc Hạ Khâm bối rối, Tạ Tinh Lan đã giúp cậu cầm cặp lên: “Đi thôi, đưa em về nhà.”

Lâm Tư Tắc quay đầu vừa khéo thấy bóng lưng hai người đi ra ngoài. Cậu ta ngoảnh lại bồi hồi với Vương Đông: “Nhìn đi nhìn đi, bố tao quả là một người đàn ông tuyệt đỉnh! Nếu anh ấy dùng lòng nhiệt tình dành cho anh Khâm để theo đuổi con gái nhà người ta, thì bây giờ bạn gái của anh ấy đã xếp hàng sang đến Pháp rồi!”

Vương Đông nhìn Tạ Tinh Lan thêm lần nữa, hắn ta gãi đầu: “Sao tao lại thấy anh chủ Tạ đối xử với anh Khâm tốt tới mức… là lạ?”

Ngay sau đó, Trần Văn Hân đột ngột mở miệng: “Ông thấy lạ chỗ nào?”

“Hả?” Vương Đông sợ hết hồn, không ngờ sẽ có một cô gái chủ động bắt chuyện với mình: “Thì là, giống đối xử với bạn gái ấy… Dù sếp Khâm rất đẹp, nếu cậu ấy mà là con gái, chắc chắn cậu ấy sẽ là nữ thần của tôi, hầy mẹ nó, một bạn nữ lạnh lùng ngầu lòi như thế, đảm bảo tôi sẽ hóa chó bị dắt mũi xoay vòng vòng! Nhưng tôi dám cá tôi chỉ là một trong số hàng nghìn chó li.ếm của “em Khâm”, cảm giác như chỉ có những người như anh Tạ mới theo đuổi được… Sao vậy lớp phó?”

“Không có gì.” Trần Văn Hân đẩy kính, tròng kính lóe ánh sáng: “Còn gì nữa không? Ông nói thêm được không?”

Giọng Trần Văn Hân hơi run: “Tôi thích cách gặm của trai thẳng mấy ông.”

Khuôn mặt lớp phó ửng đỏ: “Kiểu như… mùi vị khác người thường.”


Bạn đang đọc truyện trên truyencom.com